Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

một ngày mới

Hừm, đã lăn tay điểm chỉ xong.Công nhận là cũng có sạch sẽ hơn một tí.Cơ mà...iêm chỉ có một ước mơ nhỏ  nhoi:((, đến bao h việt nam mới làm thẻ theo kiểu po kế mun.Làm cái thẻ hết chưa đầy 5s thay vì một tháng như bây h :((.Thủ tục hành chính đúng là...Cơ mà  trong lúc chờ đợi (mà hông thấy lãng mạn tẹo nào),iêm nhận ra là sinh viên y rất sướng.Tại vì thủ tục vào viện cũng rườm rà hem kém.Mà cứ có cái từ người nhà là khác ngay.Thoai thì một thằng khổ cho cả nhà sướng kể ra cũng ko lỗ.
Cũng tạm hòm hòm rồi,còn chút việc cố cho xong nôt.Tính meo là vậy,làm gì cũng phải quyết tâm.
Tuần sau mới bắt tay vào học bài.Tuần này meo phải giải quyết việc nhà cho xong đã.Meo hơi bùn.Dạo này mẹ dạy nhiều quá.Kinh tế gia đình ko khó khăn Mà meo  tiêu mấy đồng tiền này,càng lúc càng khó khăn hơn.Đã 22 tuổi rồi đấy.Làm sao mà ko nghĩ cho được.Vẫn biết là cái gì đáng tiêu vẫn phải tiêu,cái gì đáng chi thì ko đc run tay.Nhưng mà nhiếu lúc cũng thấy...
Năm nay ,bố mẹ meo đã đi tơi thống nhất : vụ meo muốn ôn thi.Có vẻ xuôi xuôi rồi thì phải.Dù sao cứ có người ủng hộ là thích ùi.Có một mục tiêu để vươn tới cũng giúp cho bản thân mình sống tốt hơn,ko cảm thấy đời vô nghĩa.Mơ ước đâu có xấu.Mơ ước sẽ giúp con người ta cố gắng sống tốt đẹp hơn.
Nhóc Chuột cũng kiếm được thầy.Thấy hắn khoái thầy mới lắm.Meo cũng thấy vui .Meo và bố mẹ luôn tôn trọng quyết định của hắn.Ngay từ khi còn nhỏ,bố mẹ đã từng bước trao quyền tự quyết cho 2 đứa.Từ việc tự tổ chức sắp xếp thời gian học và chơi,đến lựa chọn thầy cô.Lựa chọn bạn bè.Bố mẹ chỉ đóng vai trò như những cố vấn,định hướng.Còn người quyết định vẫn là 2 đứa.
Học hành ko phải chỉ đơn giản là nhồi sọ.Mà điều quan trọng hơn cả là tạo dựng được niềm đam mê ,sự nghiêm túc với môn học đó.Và ngày càng chủ động hơn trong việc học hành.Tự chọn thầy cho mình,tự vận động để theo đuổi ước mơ.Tự giải quyết khó khăn phát sinh.Và tự đứng dậy sau những cú ngã đau.Đó mới là ý nghĩa thực sự của việc học hành.Tại sao cha mẹ thời nay lại bắt tụi nhỏ học nhiều vậy chứ? Cái cần học thì chẳng học.Rồi đây chúng nó ra đời biết phải làm sao?
Trở lại công việc của lớp.Năm nay .cũng tạm hòm hòm.Việc cũng ko còn loạn như năm ngoái.Chắc là từ thời điểm này trở đi mọi thứ sẽ vào guồng.Meo rất mong 2 lớp có thể cùng nắm tay nhau đi hết 6 năm học,2 lớp gộp vào thì mạnh.Chia ra thì bên nào cũng yếu.Dễ bị lớp khác chèn ép.Meo thì vẫn vận dụng lí thuyết đoàn xe lửa hay thuyết rết nhiều chân thôi.Thực ra muốn làm bất cứ việc gì cũng vậy.Bạn sẽ ko thể thành công nếu cứ cố gắng làm một mình.Việc càng lớn thì càng cần đến nhiều người.Trong điều hành lớp,meo tôn trọng ý kiến của Lộc.Thực tế thì mọi chuyện lớn nhỏ,2 đứa đều bàn bạc và đi đến thống nhất rồi mới thông báo hoặc thực hiện.Như thế,một là lời nói của Lộc có uy hơn.Hai là cũng để dân tình đỡ hoang mang.ko biết phải nghe ai.Cũng một phần vì meo muốn biết được người đối diện với mình có phải là người chủ động trong công việc hay ko?và một phần suy nghĩ của người đó?Có điều lớp vẫn còn nhiều chia rẽ.Biết đâu đc meo có làm năm nay cùng hắn nữa ko? Với meo thì tiếp tục hay thôi thì cũng đều mở ra những cơ hội mới.Có lẽ vì meo là người  luôn luôn chủ động tìm kiếm thứ gì đó.Thành ra chẳng bao h có đủ thời gian để ý đến mấy chuyện nhỏ nhặt.Đôi khi thì cũng thấy nhói đấy.Nhưng rồi cũng chẳng để tâm được lâu.Hoặc là có biết là sẽ ko tốt cho bản thân đấy.Nhưng rồi vẫn làm.Ngu mà.Bệnh ngu ko có thuốc chữa.Dốt thì đọc sách còn sáng dạ ra được.Chứ ngu thì...chịu.


Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

Phù,mệt cơ mà vui :)))
Một ngày cười thật nhiều,ngỡ ngàng thật nhiều.
Non nước Quảng Ninh thơ mộng.Vừa có núi cao lại có nước biếc.Làm say đắm bao kẻ si tình.
Làm cho trai tim inox của meo bị làm sao ấy...
Đi chùa,mấy đứa rủ nhau vào chùa thắp hương,ước đủ thứ :))).Meo ước sẽ thi qua gpb nè,còn ước cho gia đình luôn khỏe mạnh và có nhiều đồ ăn ngon nữa.Như thế ko quá tham lam đúng ko :)) ?
Chua Ba Vàng đẹp thật.Không khí trong lành thoáng đãng,cảm giác như đang lạc vào một khoảng ko khác.Sống chậm lại,thật thư thái.
Đường lên chùa dốc kinh khủng.Mấy đứa phải đi số 1 mới lên được tới nơi,mà đứa nào đứa nấy đều hú vía vì sợ.2 bên đường là những đồi thông mà iêm thì bảo là lãng mạn mà tụi nó thì cứ pảo là liều mạng chứ,hứ hứ.Từ trên chùa có thể nhìn thấy toàn cảnh thanh phố uông bí xinh đẹp.
Ở đây vào buổi tối chắc là...lãng mạn đừng hỏi :))).Đến cái trái tim inox này mà còn thấy rung động hem nỡ rời xa nữa là :))
Meo ấn tượng nhất là với những bức tranh ơ điện thờ tam bảo,18 vị la hán và những bức thư pháp trong chùa.Meo đc biết là chùa đc xây dưng từ 2011.Lòng băn khoăn tự hỏi ko biết ai là tổng công trình sư ở đây nhỉ? Một thiết kế mang đậm hồn Việt,Hẳn là người đó rất yêu non nước Việt,văn hóa Việt.Mấy đứa chạy lăng quăng hết góc này tới góc khác,nom như một đám con nít vậy.Tới anh Trung mà còn nom trẻ ra nữa là.Hí hí vui lắm.Chụp nhiều ảnh lắm.Ờ nhưng mờ sư chùa nhầm meo với học sinh phổ thông==.Nhìn mặt m non thế sao.Sao lại bảo là anh chị dẫn em đi chơi :((.
Từ tháp chuông phóng tầm mắ ra xa,cảm giác như đang ôm trọn non nước vào lòng vào dạ vậy.Quảng Ninh thật đẹp,thật thú vị.Quả là càng đi càng thấy yêu non nươc Việt.
Tới núi lại là một cảm giác khác.Người ta bảo đi leo núi tức là đang chinh phục ban thân mình.
Sợ ko? có chứ.Vui ko? Càng có :)).Meo nhận ra rằng : để leo đc tới đỉnh núi,chúng ta cần lắm lắm sự giúp đỡ của những người bạn.Thành công nào cũng vậy: cũng cần sự nỗ lực của bản thân và cả những người bạn nữa.Hạnh phúc như vậy mới thực sự trọn vẹn.
Trời: ngốn đồ ăn hơn cả ngốn xăng.Ngốn nước nữa
Hôm nay thật may vì trời ko quá gắt,ko mất tiền thuê sạp.Tổng  cộng chỉ tốn 10k gửi xe,15 k vào cửa.Và khoảng 50 k cả xăng và đồ ăn.Hí hi, khoảng 75k mỗi người.Cảm thấy rất hài long khi bỏ ra số tiền ấy.
Lúc về mấy đứa còn qua hồ Yên Trung chơi.Cảnh hồ thật thơ mộng.Giá mà meo có thể ở đây lâu hơn nhỉ?

Ngày hôm nay thiệt mệt,nhưng mà thiệt vui.Tạm biệt nhé Quảng Ninh.Ta nghĩ là ta đã yêu em mất rồi.Chắc là chúng ta sẽ sớm găp lại nhau thôi.
Cuối ngày,bị con bạn dụ dỗ,meo  lại mò đi ăn bánh mì  chảo.Ko biết có pải do meo đang đói mềm hem mà meo thấy ăn tới đâu hết tới đó,hí hí ăn hết lúc nào hem biết nứa.
Hèm...nhớ Hn rồi...
Nhớ.

Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014

Cuối cùng cũng đã kết thúc.
Làm đc 4,5 câu.
Mình cần 4,5 điêm  để qua
Hi vọng thầy cho em qua.
--------------------------------------
Dù sao bản thân mình đã cố hết sức rồi.
Kệ vậy,thế là đủ.Bản thân mình cũng có chịu học tử tế đâu.Đành chịu vậy.
.............................................
Đầu óc mình,suy nghĩ ngăn ngủi,toàn nghĩ đến đi chơi với liên hoan .Chẳng bao h có đủ quyết tâm để phấn đấu vì điểm số .Chỉ toàn dụ dỗ bộ não bằng mấy thứ linh tinh.Bản thân m chỉ mong cho chóng qua để học Pháp với học Răng.Riêng cái tư tưởng này là đã ko đc điểm cao rồi.Chưa nói tới chuyện ...
Chỉ có điều sự kì vọng của 2 thầy đặt lên vai mình làm mình thấy áy náy.Chỉ có điều này làm mình bận tâm.Còn đâu thì...
----------------------------------------------

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014

Xem ông thổ địa bà thổ địa.Làm mình đâm ra lại nghĩ ngợi.
Nghĩ đến nhưng lời bố mẹ,ông bà ngoại, và đặc biệt là lời ông nội nói với mình trước lúc khăn gói quả mướp lên đường đi Hải Phòng.
Trên đời này ko có việc gì là đặc biệt xấu và đặc biệt tốt hết.Phúc họa luôn song hành cùng nhau.Ở giác độ naỳ nhìn là tốt.Ở một giác độ khac nhìn lại ko đc tốt lắm.Tương tự như vậy với những việc xấu.Vì vậy,trước một sự việc mới cần bình tĩnh suy xét.Điều quan trọng là: sau một sự việc,ta học được những gì? Ta học được càng nhiều thì sự việc càng có ích.Ta ko học được gì thì phải cảnh giác đấy.
Làm người đôi khi rất khó.Ngu dốt thì dễ mắc sai lầm.Khôn ngoan thì bị đố kị.Cương quyết thì bị bảo là lạnh lùng,vô cảm.Nhu nhược thì bị người ta ức hiếp.Giả ngu thì bị bảo la đeo mặt nạ,giả dối.Vậy phải làm sao để sông đây ?Vậy mới nói : vừa ý tất cả mọi người,ắt là kẻ điên.


Càng nhiều tuổi,mình càng cảm thấy nên nghe lời ngươì đi trước.Ông bà,bố mẹ là kho tri thức tuyệt vời mà ông trời đã ban tặng làm vốn khởi đầu cho mỗi người.Điều đó cũng giống như một hạt giống muốn nảy mầm thì tự bản thân nó phai có nguồn dinh dưỡng dự trữ nhất định.Để có thể xuyên qua lớp vỏ,bán rễ vào bất cứ nơi nào có thể cho nó sự sống ,để rồi sau đó,phát triển  thành một cái cây.Còn việc nó thành được đại thụ hay cây bụi thì còn phụ thuộc vào giống và điều kiện xung quanh.Đúng hem?

Tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ,đang mò mẫm trên con đường trở thành người lớn.Ở mỗi đoạn đường,có những người tốt và xấu nắm lấy tay tôi.Tôi yêu mến tất cả bọn họ vì tôi biết họ đều mang đến cho tôi những bài học để giúp tôi trưởng thành.

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014

Khuya quá rồi,thôi chẳng học nữa,lại ngồi đọc đọc mấy thứ vớ vẩn.
Tôi thích phim và thích nhiều dòng phim khác nhau.
Hồi bé xíu ,tôi thích phim hoạt hình của Nga,Việt, sau đó thì thích hoạt hình của Mỹ, lớn hơn tí nữa lại thích hoạt hình của Trung Quốc và Nhật,Pháp.Bố mẹ tôi là những người kiểm soát rất tốt đầu vào thông tin của gia đình.Tốt đến mức cho tới bây h tôi vẫn có ấn tượng ko tốt về một số thứ ko tốt ,và tự động ko xem những cái ko đc xem.Cái này người ta gọi là : Bản năng từ tiềm thức.

Phim truyền hình thì tôi thích tuốt,chẳng chừa  nước nào cả.À hình như có trừ Thái và Hàn.Uh,có thể ,có lẽ nó xướt mướt quá,ướt át quá.Mà tôi thì chỉ thich xem cái gì mà tôi có thể cười đc mà cười ngoác mồm ra đc thì tốt.Cũng có thể vì một vài giá trị ăn sâu vào bộ não bé tí tẹo này.Nên tôi mà nhìn mấy cậu (cô) : vì một người xa lạ mới quen nhau vài ngày -vài tháng-vài năm mà cãi lại-làm tổn thương cái người từ nhỏ đã chăm bẵm mình  là tôi đã ghét rồi chứ đừng nói tới xem tiếp.Thế đấy.Già rồi mà.
Tôi thích cái tự do phóng khoáng của văn hóa Mĩ.Dám sống dám yêu,dám ước mơ.Ko bị ràng buộc bởi dư luận,...Dư luận là một đống rác.Mà não mình thì ko phải thùng rác.:)))Nhưng tôi phải khẳng định với bạn : nước Mĩ mới la nơi ăn nói một chiều nhiều nhất.Mà ơ đâu thì cũng thế thôi.

Tôi thích sự nghị lực của ngươi Nhật.Người Nhật dạy tụi nhỏ : Nước Nhật là một quốc gia nhỏ, nghèo,các con phải cố gắng học giỏi để đất nước giàu mạnh hơn.Người Nhật ko kêu ca than phiền trước ngoại cảnh.Họ sẽ san bằng mọi khó khăn bằng bộ não và nghị lưc của mình.Người Nhật ,cũng như các quốc gia phát xit cũ : họ trọng kỉ luật.Hơn tất cả : họ ko quên gốc gác của mình.Và luôn tôn trọng những giá trị truyên thống.Cũng có thể : vì thế mà đàn ông nhật có phần hơi gia trưởng.Con phụ nữ Nhật lại quá ư tuyệt vời.

Tôi thích sự thâm trầm,sâu sắc của Trung Quốc.Những giá trị văn hóa của họ : đã ăn sâu bám rễ vào giá trị truyền thống của văn hóa Phương Đông.Mà có thể là toan thế giới.Đó là một dân tộc giỏi.Họ làm ta cười đấy mà cũng làm tim ta đau nhói.Phải rồi đó là khó khăn của ta.Ta tự cười chính mình.Có những bộ phim tôi đã xem trên 20 lần,vẫn thấy hay.Đó là một điều kì lạ: ở mỗi độ tuổi ,ta sẽ thấy được cái hay của phim theo một góc độ khác nhau.Người trẻ thích những pha lập công hoành tráng của tướng võ,người già lại mỉm cười trước sự khéo léo của quan văn.Còn tôi...chẳng biết nữa.

Tôi thich sự lãng mạn của văn hóa Pháp.Xem phim của pháp tôi có cảm giác đó là một nơi yên bình.Con người ta sống với những gia tri văn hóa cao đẹp.Lịch thiệp.Phải rồi.và Nhẹ nhàng nữa chứ.

Tôi thích búp bê Nga :)).Đó là tuổi thơ của tôi.Những bộ phim hoạt hình ngụ ngôn.Những bản nhạc du dương êm ái.Mà mỗi khi tôi nghe lại,tôi lại tưởng tượng ra một không gian yên bình của gia đình.

Tôi thích những bộ phim cũ của Việt Nam.Đó quả là những tuyệt phẩm.Giàu cảm xúc và cả giá trị của một thời hào hung,một thời đã xa -nhưng ko được phép quên.Gần đây ,một vài bộ phim cũng làm tôi lưu tâm chút ít,nhưng để đưa được cái hồn Việt vào đó,hẳn là cần thêm 5-10 năm nữa.Nhưng tôi rất tin tưởng vào bộ mặt làng giải trí mới của nươc nhà.Khi các em đc đào tạo chuyên nghiệp và bài bản ,được sống gần hơn với một diễn viên đúng nghĩa.Hi vọng những tuyệt phẩm mới sẽ ra đời.Tôi tin rằng : điều đó sẽ sớm xảy ra thôi.
Nói chung là : tuy đàn ông pháp lãng mạn thật đấy,đàn ông Mĩ tài giỏi thật đấy.Nhưng có một điểm mà họ vẫn thua đàn ông Phương Đông nói chung và đàn ông Việt nói riêng .Đó là : coi trọng giá trị của gia đình.Trong mắt các cô gái thì điểm này là một điểm cộng rất lớn.
Bởi vì : ai rồi chẳng phải kết hôn.Mà có ai lại muốn lấy một người ko coi trọng gia đình bao h :))).
Viết chơi thôi,bạn cũng nên đọc chơi thôi,đừng đánh giá mình.Ko có mình khóa Blog tự kỉ một mình đấy :)))

Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

Nhiệm vụ khó khăn đây,tối lại pải thức khuya,cơ mà ko pải để xem po kế mun mà là để xem gpb, hic hic.
Cố lên cố lên
Còn 2 ngày nữa :))) 30 chưa pải là tết mờ Hi vọng hi vọng

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014

pé pi ka su hình như eo ót dần theo năm tháng thì pải.Meo vẫn thích em pi béo ngày trước hơn em pi gầy bây h.Chắc tai meo thich mấy thứ  tròn tròn ,mũm mĩm.:))
Một ngày nữa lại qua đi,số câu thif vẫn còn nhiều lắm.
Số câu quên cũng nhiều.
Cơ mà meo đã cố gắng hết sức rồi.Chắc là  nên đi ngủ thôi .
Pi.

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

Nội ơi,đài lại báo bão về nội à.
Mưa!
Cơn gió thổi  liêu siêu mái tranh nghèo.
Mưa lạnh buốt cắt từng mảnh suy nghĩ
Nhớ một thời đã qua,
Nhớ một nguoi đã xa.

Ting tang,tinh tang...
Tiếng ghi ta buồn biết mấy
Tiếng mưa buốt biết mấy

Ting tang tinh tang
Nhớ bếp rơm bập bùng
Nhớ hương canh ai nấu
Nhớ tro bêp bụi bặm

Ting tang tinh tang
Tiếng ghi ta ngân sầu
Nhớ đôi tay ấm thô sần,
Nhớ bóng  gầy liêu siêu
Nhớ sao đôi mắt đen huyền,
Nhớ ...
Một người đã ra đi ko bao h trở lại
............................................................
Có những thứ ,ai cũng bảo là xấu xí ,đáng vứt đi,nhưng lại rất đỗi quan trọng ,rất đỗi thân thương với một người tre tuổi.Có những người ai cũng bảo là già nua,xấu,nhưng mãi đẹp trong lòng một người khác. Có những người,dù biết là ho đã đi đến một nơi rất xa,nhưng những mảnh kí ức về họ,mãi khắc sâu trong trái tim người còn sống.Mưa à,mưa vô tình với người hữu tình quá mưa biết không?

một ngày hoc cật lực,phiu, học học hoc
Nghe các cô bảo sắp baõ
=.=

Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2014

Tối thứ 6 lại ở nhà,và lại gặm nhấm cái sở thích cá nhân ,cái sở thích quái dị.Và cười.
Cố gắng gạt ra khỏi đầu mọi lời nói tiêu cực của ng khác về m trong tuần qua.
Tất cả như lướt qua lại một lượt và tan biến.
Chỉ có một lời nói,trong một thoáng làm tim m thấy nhói nhói.Và cũng tan biến.
Phải rồi,con tim của m đc làm = inox ,inox ko rỉ.inox ko biết đau,ko biết giận .Cứ tiếp tục giữ cái ý nghĩ đó của các người đi.Tôi chán rồi,tôi cũng chẳng cần thanh minh nữa.Ừ tôi là người như thế đấy.Cứ việc nhìn và suy diễn đi,cứ việc gán tất cả các từ ngữ đó cho tôi,tôi nhân hết.Tôi sẽ sống theo cách mà tôi vẫn sống.
con bé nhìn mấy công thức bánh,rùi nhìn sang chiếc lò nướng.Giá mà có ai chịu làm chuột thí  nghiệm nhỉ?Năm sau chắc là sẽ có nhiều thời gian cho pháp và cho bánh ngọt.:)) Cứ mơ đi ai cấm mơ đâu:))).Phải mua khuôn và tủ lạnh mới đc.Cơ mà...ko có đủ tiền =.=

Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014

Hôm nay, m vui tóa,cuối cùng sau bao năm tích cóp,m cũng dinh về đc mấy em thân iu :))))
Vì e mà tôi đã phải từ bỏ bao nhiu thú vui,bao nhiêu mời mọc từ điện thoại,,quần áo hàng hiệu...Tất nhiên là trừ đồ ăn.Tuy em đẹp nhưng mà e k ăn đc nên trong những giây phút quyết định,tôi vẫn bị xao động bởi đồ ăn :)))Nhưng tôi thề với e là ngoài đồ ăn ra trong lòng tôi chỉ có các em thôi.
Phải bọc lại mấy em sách này mới đc.Năm nay,meo đã hào phóng : cắt giảm tiền tiêu vặt 2 tháng T__T để đóng giá sách mới,dinh các em về.Thấy chưa tôi lo cho các em thế cơ mà,chưa đón em về tôi đã lo xong nhà cho em rồi.:)))
Hi vọng chúng ta sẽ chung sống hòa thuận với nhau và cùng nhau đi tới ước mơ của chúng ta- cũng là ước mơ của tôi :))))

Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014

Baõ về
Mẹ lo cho con = cách gọi điện.
Bố lo cho con = tìm một nhà trọ xa trương nhưng an ninh tốt,kiên cố,ko ngập lụt và ko quên nói nhỏ với bác chủ: con em mà nó có bị là sao thì...mặt cười tươi nhưng tay siết hình nắm đấm.
Mỗi ng có một cách lo riêng,thật khó mà so sánh đc ai yêu m hơn.
Có thể : m thật may mắn.

Mưa !
Trời mát bật quạt chui trong chăn thật là thích.Meo meo.Ấm ap quá đi.
Ngủ cả buổi chiều,có vẻ như cái đâu m đang hạ nhiệt.Tâm trạng cũng dần trở về bình thường.
Bằng chứng là đĩa mì bây h nom thật là...ngon quá đi :)))
Ai bảo mì tôm là món chán nhất quả đất chứ.Hứ hứ.Bảo cái đứa đấy đến gặp m.M sẽ cho nó biết thế nào là ẩm thực thực sự/Mì xào tim hơi bị ngon đấy.Mời mọi ng nhé :PPP
-----------------------------------------------------------------------------------------------------
Cuộc sống với những ng luôn vui vẻ như m thật đia ngục nếu ngày nào cũng pải tiếp xúc với những con ng tiêu cực những câu nói tiêu cực.Như thế ko gọi là già.Như thế gọi là nghĩ ko thông.Vì ko thông nên mới thấy đời phưc tạp.Nếu đã đả thông rồi : sẽ thấy đời đơn giản,sống thanh thản.
Con ng ta cần có kinh nghiệm và suy nghĩ chín chắn để luôn sống trẻ.Càng nhiều tuổi ng ta càng nhìn cuộc đời đơn giản hơn,càng điềm tĩnh hơn trước những gì sắp ập đến.Vì sao? ko rõ nữa.Ông ko dạy meo vì sao lại thế?.Bạn biết ko : ng Mĩ có một câu nói rất hay : sau khi đặt tất cả vào trong một chiếc hộp: nào là đá,nào là sỏi,nào là cát.Thì để đổ đầy chiếc hộp ấy,bạn đừng bao h quên một chút bia.Đúng vậy đừng quên những chầu bia trong cuộc sống dù trong lòng ta đang ôm ấp những kế hoach lớn lao tới đâu.
M cảm thấy điều quan trong nhất đối với một con ng : ko phải là tốt nghiệp đại học với tấm bằng giỏi,ko phai là kiếm đc nhiều tiền,ko phải là đứng trên tất cả moị người mà phải tự bản thân mình trả lời được 3 câu hỏi: Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?Tôi muốn trở thành người như thế nào?
Đừng bước đi khi bạn chẳng biết mình sẽ bước tới đâu.Hãy ở nhà ăn mì xào với meo :)) và nghĩ về những việc m muốn làm.Đừng hỏi meo những câu quá khó kiểu như: làm sao tôi nghĩ ra đc m muốn gi ? Tớ chịu thôi bạn mới chính là ng có đáp án cho câu hỏi đó.Có chăng t chỉ là ng đặt c hỏi cho bạn trả lời mà thôi.Nghĩ sớm đi nếu bạn muốn kết thuc chuỗi ngày sông ko đc thoải mái,ko thể tự hài lòng với những gì m có,để tự thoát ra cái vòng luẩn quẩn : trung bình về mọi thứ. :))) .Nếu Chiaki ko có ước mơ trở thành một nhạc trưởng đứng số 1,thì có 10 nodame cũng chịu ko kéo anh ta lên vị trí đó đc.Tôi đánh giá cao vai trò của Nodame hơn là của thầy,vì thầy có thể có rất nhiều,thầy chỉ đại diện cho ước mơ,còn những ng bạn như Nodame, nếu may mắn lắm,cả cuộc đời này ta mới gặp đc 1-2 người,
Nếu như bạn chẳng có gì trong tay,ngoài cái khát khao trở thành bác sĩ răng sún. dù sao bạn cũng có ước mơ,thế là tốt lắm rồi.Thử nhìn lại m từ đầu đến chân xem bạn đang ở đâu? nếu như bạn chẳng có một cái gì nốt.Ờ có vẻ hơi phức tạp nhỉ? ý mình ra ko có gì tức là vốn con ng = 0,vốn gia đình = 0.Mình nghĩ là chẳng ai thế đâu.Ít ra bố mẹ bạn ,gia đình bạn cũng sẽ huy động đc một số lg nhân vật lực nhất định cho bạn vào thời khắc quan trọng nhất,nếu như bạn sứng đáng với điều đó.Hãy cố gắng ước lượng tới mức chính xác nhất xem nó là bao nhiêu.thế mới chỉ là bước dạo đầu cho việc : bạn đang ở đâu.Còn nhiều thứ khác nữa.Tất nhiên vốn con ng và vốn gia đình có thể biến động theo hướng mà bạn muốn nếu bạn thực sự có quyết tâm.Nếu bạn định hướng rằng mình sẽ phải chơi với những ng như thế nào? thì bạn sẽ bỏ đc bộ mặt cau có mỗi ngày.Tôi muốn nói tới việc : chơi chân thành ko lợi dụng,tức là cùng nhau xây dựng một mối quan hệ lâu dài ạ. vốn bạn đang tăng lên tưng ngày.Có thể bạn sẽ gặp những kẻ cơ hội,những kẻ ngoài miệng ngọt sớt nhưng trong lòng sẵn sàng cầm dao giết bạn nếu có cơ hội.Đừng quá bi quan,như thế đau một lần nhưng vốn xã hội của bạn cũng tăng lên.Trong biển ng mênh mông sẽ có những ng mà bạn có thể đặt niềm tin.Tại sao bạn phải chơi với những ng mà bạn đang nghi ngờ?hãy nhớ câu: chọn bạn mà chơi.Trong tim mình luôn hi vọng sẽ có thể duy trì đc mối quan hệ đó càng lâu càng tốt.Như vậy,tưng chút một mỗi năm bạn chỉ cần tạo dựng thêm đc từ 1-2 mối quan hệ tốt đẹp và dành thời gian chăm sóc cho nó.Tới một lúc nào đó bạn sẽ thấy : điều kì diệu của các mối quan hệ rộng.
Haỹ tự nâng cấp vốn tự có : con người bạn.chỗ nào cũng cần con ng.Nếu như bạn ko pải đồ bỏ đi tức là con ng bạn có giá tri, ng ta khắc sẽ nhận bạn vào một chỗ nào đó mà giá trị của bạn sẽ nhân giá trị của họ lên gấp bộiTới một lúc nào đó ,Miền Bắc m cũng sẽ thay đổi,nhưng tôi sợ rằng : cần một khoảng thời gian dài để tư duy tư bản ngấm vào tới đây.Nhớ nhé giá trị con ng bạn mới là thứ có giá nhất.
Bởi vì chúng ta đều đang ở vạch xuất phát,nên bạn đừng quá lo lắng.
Nếu bạn biết răng những bé gái 18-20 đã rời xa HN vào tp hcm lập nghiệp để trở thành mộtca sĩ.Bạn sẽ thấy bản thân m đang lãng phí thời gian như thế nào.
Hn m vui lắm thì meo mới nói một vài điều với các bạn.Nhớ là có trở thanh ng thế nào đi chăng nữa thì đừng quên những chầu bia và những tình cảm của một thời ...hàn vi nhé.

Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014

bữa nay học về sớm,bùn bùn,chán chán.
Học mấy cái môn lí thuyết này thật là...
Tuần này lại ko đc về nữa.Chán .
Lộc xếp lịch thế là hợp lí rồi,ko thể tiếp tục lùi nữa,2 môn đông y và thần kinh đều thuộc dạng khủng hoảng tinh thần.Nếu lùi nữa thì sẽ vào răng mất.Mà nhà bạn ấy đang rối tung rối mù lên nên ,m cũng chẳng muốn làm bạn ấy bực bội thêm.Chiều nay dù rất mệt,m vẫn quay lại kí túc chép lich hoc,mỗi người ráng cố thêm một tí.Cho qua cơn sóng gió này.Có lẽ m cũng chỉ làm đc chút chuyện nhỏ này cho bạn ấy mà thôi.Ngặt nỗi cái cửa ấy đã đóng từ bao h,gọi điện ng ta bảo nhâm số,may mà m sáng dạ nhớ ra thùy  .Thế là cũng tạm ổn.Có lẽ lộc cần lịch cả tuần để làm việc với bộ môn gpb về cái buổi học thêm kia.M đoán vậy nhưng cưa đóng rồi,mai đến sớm chép sau vậy.Dù sao hn m chẳng có mặt ở đây từ 7h 30.Chạy thêm một đoạn dg cũng chẳng chết ai.
Cơ mà...đến m ôn cung cảm thấy hơi gắng sức.May mà m đã chừa ra 4 ngày cuối tuần để về quê,nhét sang việc ôn gpb,thế thì chắc cung tạm ổn,gắng gượng thì cũng qua.Nhưng như thế thực mệt mỏi .Thực là chán.
Mà đang bực vì ko đc về nhà rồi lại còn có những cái ý kiến kiểu : chẳng suy nghĩ gì đã nói ấy.Đời thuở nào ng ta dời lịch thi để cho các ng đi chơi bao h.Đến bố tôi về mà tôi còn chẳng được về nhà,để mà ở đây ôn thi với các người đây.Các ng có biết một năm bố con tôi chỉ đc gặp nhau thời gian chỉ tính bằng số ngày ko hả.Ý kiến vớ vẩn.

Một chút an ủi cuối ngày : sắp tới mùng 6 rồi,chắc là sẽ tổ chức liên hoan nhóm vào ngày đó.Một tia sáng le lói trong một ngày u ám.Trừ Hiền,mỗi đưa còn lại đóng 50 k, đi sn bợn hiền :))).Cai này là pải bí mật.Thê mới vui :PPP

Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014

Cái nhà bên cạnh nhà m lại làm sao thế nhỉ?

To tiếng mà để con mèo lười này pải chui ra khỏi chăn thì chắc ko pải là to tiếng thường đâu.
Lại mấy cái chuyện lặt vặt.
Quanh đi quẩn lại cũng chỉ vì cu tí.
Haiz...Hôn nhân phức tạp như vậy sao?


Chẳng biêt nữa.Cứ bảo khi yêu là mù quáng.Cơ mà như thế thì ...vẫn là lỗi của ng lớn đúng hem? Quyết đinh cuối cùng là ở bản thân mình cơ mà.Bản thân m phải chịu trách nhiệm với mọi quyết định của mình,bất kể nó chịu tác động từ bao nhiêu hướng.Mấy đứa nhỏ vô tội mà.Sao ng lớn cứ đổ cho 2 từ mù quáng để lấp liếm lỗi lầm của bản thân,sau đó lại trut giận lên trẻ con chứ.
Đã biết lấy nhau sẽ khổ,đã biết tính chẳng hợp nhau thì đừng có mà lấy,hoặc đã lấy thì phải chấp nhận: sống chung với lũ.Đừng có ca cái bài cải lương : nếu như ngày xưa ...hoặc là tôi thấy anh nọ anh kia như thế này cơ...Sống mà cứ so sánh,cứ ko sống thực với mình thì giải tán quốc hội sớm cho nó đỡ cãi nhau.Nhưng mà...còn cu tí.Phức tạp.

Nhiều lúc m thấy anh chị ấy nuôi dạy cu tí,cực kì phản khoa học ,toàn hằm hè dọa nạt,với cả ép ăn.Bé tí mà đã nhồi nhét vào đầu nó toàn những ý nghĩ,những từ ngữ tiêu cực thì làm sao mà nó có thê lớn lên như những đưa trẻ bình thương được.Ng ta  vẫn bảo trung bình cứ 20 lời nói tích cực mới làm lành một tổn thương tâm lí của một đứa nhỏ trước một lời nói tiêu cực.Suốt ngày bảo nó hư ,nó dốt thì làm gì nó chằng...Trẻ nhỏ sai thì phải bảo cho nó sai ở đâu,làm như thế nào là đúng,làm như thế nào để sửa sai,chứ mà nó sai cứ đay nghiến mãi cái sai ấy thì m có khác gì nó?
Mà cả cái vụ ăn uống nữa: ăn nó là bản năng rồi,thế mà anh chị cũng phải đánh vật với cu tí.Vừa mới ăn cháo no xong đã bảo nó uống sữa thì làm gì nó chẳng  chớ, chẳng khóc.Cu tí sang nhà m rõ ngoan ,ăn ngoan nè,chơi cũng ngoan nữa,dễ bảo,thê mà cứ nhìn thấy mặt bố mẹ là y như rằng...
 Nói chung là : hôn nhân phức tạp hơn giải phẫu bệnh.Vì thế theo qui luật đơn giản, m sẽ bắt đầu từ giải phẫu bênh trước.
Phiu ! Cả buổi sáng gõ gõ ,đọc đọc,cuối cùng cũng đã xong.
Chiều đi in ra là có thể bắt đầu học đc rồi.
Với những môn mà m chỉ học trong thời gian ôn thi : thì mục tiêu cao cả luôn luôn là : cố gắng qua.
Bố đã dạy mình: để có đc thành công con phải nỗ lực gấp 4 lần .Tức la nếu như m muốn đạt đc mức điểm nào đó,m phair giỏi gấp 4 lần,nỗ luc gấp 4 lần yêu cầu của mức điểm đó.Bằngr ko thì cũng chỉ ăn may hoặc thất bại là điều dễ hiểu.Bởi vậy ko có gì khó hiểu khi những môn kiểu này m luôn chỉ đủ điểm qua :))).
Chào buổi sáng,
Mấy đêm rùi mới có một giấc ngủ như hôm nay.Thật hạnh phúc.
Có những ng ko bao h biết cười khi đã hoàn thành một thứ gì đó.
Và ngược lại là những ng suy nghĩ thiển cận như m : luôn hài lòng với những thành công dù chỉ nhỏ nhất.
Cuộc sống của m có thể ko có những thành công lớn như bạn,nhưng ở đó sẽ ko bao h thiếu tiếng cười.

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2014

Đôi khi nụ cười chẳng dấu nổi lo âu,tới lúc đó m mới thực sự hiểu lí trí của m nó thật .a..
5 con ng cùng xem đá bóng,tranh đồ ăn,cảm giác đó mới là hạnh phúc thưc sự.Có những phút giây thoáng qua và phải tự hiểu đâu mới là hạnh phúc thực sự.Ko sao rồi,tất cả đã ổn,vậy là đủ.

Thứ Tư, 10 tháng 9, 2014

Òa ng sn mà nhận đc cả ta quà dị dị,lịch thi đã có,chắc là sẽ hơi khó ôn một tí,nhưng ma nghĩ lại thấy năm ng vừa đi viện vừa học mà vẫn thi qua đc mấy môn kinh dị đó,thì năm nay 80 câu kia cộng với 40 c mắt thì cũng chỉ bằng slb chứa mấy.Thay vì ngồi đây ca cẩm như những kẻ thất bại,chúg ta hãy lên một lịch học và chăm chỉ hơn thôi nào.Ko thể lùi mãi nữa,ko thể để ảnh hưởng đến quãng thời gian học rhm đc.Cố lên nào.Cổ động cho bản thân mình tí :)))
Hn tìm lại đc một thứ gì đó đã mất từ lâu,cảm thấy đây mới  món quà sn ý nghĩa.Có lẽ thế.Dù sao cũng nói ra đc một chút suy nghĩ trong đầu.M già r chăng??? ko đâu m là trẻ con mà,trẻ con nay nhớ mai quên ngay à :)))
ko biết còn có thứ gì bất ngờ nữa hông nhỉ?
Bố sắp về rùi,nhưng với lịch thi này...Ko sao,vì bố m sẽ cố gắng chăm chỉ hơn,để còn về nhà đi chơi :)))
Sau khi học gpb ,cả nhóm đi liên hoan.Ko hiểu sao m rất thích ko khí vui vẻ khi ăn cùng mng.:)))Cảm giác ấm áp.:)))
Vài ng bạn ở xa ntin cho m,có ng đã lâu ko gặp,có ng vẫn thng liên lạc.Họ làm m nhớ ...một thời đã qua.Nhớ 12 IT,nhớ tổ 1.Có một ng bạn đã lâu ko gặp nt chúc mừng m,trong lòng m cảm thấy có gì đó...m cũng luôn mọng bạn ấy có thể sống thật hạnh phúc.Dù rằng m sẽ ko pải là ng mang lại hp đó cho bạn ấy.:)).M là một con mèo vô tâm,ham ăn,ham chơi mà :)))
Nghe đc giọng của bố,m cảm thấy phấn chấn hơn nhiều.M sẽ cố gắng hơn nữa:))).Nếu như bây h m đang ở nhà,chắc là mẹ sẽ nấu rất nhìu món ăn ngon,tên Minh và m chắc đang tranh điều khiển,cái thằng,biết chị nó sợ ma mà suốt ngày bật HBO.=.=,với cả xem bóng đá.Hứ hứ.Những điều nhỏ bé mà làm ta nhớ mãi.
Hôm tr,m thức tới 2h sáng để xem nốt một bộ phim nhật.Phim cũng đc,hài hài,vui vui.Trời trên đời sao có 2 con ng giống m thế,Cái đôi ấy cứ như thể bản sao của m,mỗi đưa một nửa,hi hi.M cũng ko hiểu lắm.Chỉ thấy có lúc cần nghiêm túc thì nghiêm túc.Lúc nào ko cần thì lại tí tởn.Cuộc đời là bấy nhiêu đâu mà cau có với nhau ,nhơ nhở=)=)

Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

Một ngày với quá nhiều gam màu cảm xúc.
Sắp thi rồi,m cũng ko  muốn tổ chức sn,ko muốn làm mất thời gian ôn tập của mọi ng.Nhưng...vẫn cảm thấy thế nào ấy...Có lẽ m đã quen với sự ấm cúng của ngày này ,m đã ...

Tối về nhà,tính nấu món gì ngon ngon bù đắp,hì m pải tự yêu thương m,đúng ko?Ai sẽ iu m bằng m chứ? Và điều bất ngờ đã tới.Hơi ngạc nhiên,nhưng m cũng vui vẻ đón nhận.Cảm ơn nhé những ng bạn của tôi,các bạn đã cho tôi một sn  thật đặc biêt,ko có thật nhiều ng ,nhưng thiệt ấm áp,thiệt vui.Đó là món quà ấm áp nhất mà tôi đa từng được nhận.Các bạn đã khiến tôi thực cảm động.Thiệt vui .:))Cảm ơn ai đó đã cố gắng nấu bữa tối để gọi t sang ăn:)),cảm ơn ai đó đã đi rửa bát :)), cảm ơn ai đó đã nghêu ngao cùng tôi những bài hát ko đầu ko cuối.Sn này thực lạ:))Chúng ta là bạn mà,đúng ko :)))

Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2014

Ngoại à ngoại có khỏe ko?Con quên béng mất,lúc con ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ thì đã gần 10h rồi.Chắc là ngoại đã đi nghỉ.Con nhớ ngoại,con muốn điện về hỏi han ngoại ,nhưng khuya lắm rồi.Có lẽ để mai sẽ tốt hơn.Con ng con nếu như đang buồn hoặc đang nhớ ai đó(cũng chẳng khác đang buồn là mấy),thường bù đầu với công việc,để lấp đầy thời gian,lấp đầy khoảng trống.Hì khả năng của con chỉ có hạn,ko rủ đc ai đi chơi cả,mà con cũng ko muốn nì nèo mãi,con so với con trước kia đã thay đổi nhiều rồi ngoại nhỉ? nhưng con vẫn có một chút thể diện riêng của m,con cũng chỉ muốn đơn giản là tìm một chỗ nào đó đi chơi cho vui thôi mà,con có ý gì đâu,có lẽ con vẫn nên là con thì tốt hơn.
Con nhin tụi nhỏ nhà bên nô nức tới nhà văn hóa,con nhớ ngoại .Nhớ những ống bơ ,những quả trứng nhấp nháy,nhớ nhưng viên kẹo xanh đỏ,nhớ ...Những năm tháng tuổi thơ của con tràn ngập hình ảnh của ngoại,ng ta bảo ko có kỷ niệm chung,sẽ ko  có  nhớ thương.Có lẽ những kỷ niệm giữa con và ngoại đã quá nhiều chăng?
 Ngoại à ngoại ảnh hưởng lên con lớn lắm đó,hì,con be bé giống ngoại nè,hay ăn giống ngoại nè,tới tính cách cũng hao hao giống ngoại nốt.Hì hì,trong từ điển của chúng ta ko có 2 từ: bỏ cuộc ngoại nhỉ?Ngoại thương mẹ con,thương các cậu các bác.Một đời ngoại vất vả bôn ba.Con chưa bao h thấy ngoại ngưng làm việc...ngoại đã dạy con : ý nghĩa của đồng tiền chính đáng.Cái gì dễ có đc thì cung dễ mất đi,cái gì khó có đc thì cũng khó mất đi.Nội và ngoại đều là những ng đàn ông có một chút danh vọng,2 ng đều thương con,nhưng ko hiểu sao con vẫn thương ngoại hơn.Chắc tại ngoại trong con chỉ đơn thuần là một ng ông gần gũi,,yêu thương con cháu ,anh em bằng tất cả những gì ngoại có...Ngoai của con nghèo lắm,nhưng những lúc ở bên ngoai là lúc con cảm thấy vui vẻ ,bình yên nhất,...

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

À vậy ra đã mồng 6 rồi cơ đấy.Hum nay nhìn lên cuốn lịch bàn,thấy hình trái tim đỏ to đùng : sn miu.Ặc ặc ai vẽ đây ta? ko pải mình là cái chắc rồi,cơ mà cái kiểu siêu trẻ con này thì chỉ có một người thoai à.Tự dưng thấy có gì đó ấm áp,có gì đó nhói nhói.Ờ lớn rồi,già cả rồi,hay quên rồi.
Chẳng ai mún đi chơi ,vậy là chắc chẳng tổ chức.Một sn nhạt nhất trong 22 năm.
Tối nay có lẽ lại cuốc bộ đi lang thang đâu đó,tự chúc mừng sn bản thân.Già rồi.Mùng 10 mới là sn mình,sát thi quá.Ờ .Cái thằng iêm mình cung thiệt là,mình già tới mức pải tô màu đỏ mới nhận ra sao? Cơ mà tự nhiên lại thấy...thế nào ấy.:))).
Kết thúc môn nhi,kỉ niệm quá sâu đậm luôn,kỉ niệm bộ môn cả cái ví của meo còn gì.=.=.Giấy tờ mất rùi,rắc rối rùi,nhưng mà bùn nhất là mất bạn ví.Uh bạn ý đã chung sống với bà chủ đểnh đoảng này gần một năm nay rùi còn gì.M còn nhớ cái cảm giác háo hức vui vẻ khi chọn bạn ấy.M và bạn ấy đã cùng nhau vượt qua nhìu nhìu khó khăn, vui vẻ,hạnh phúc.Có lúc cuối tháng mặt miu lo lắng thi tân mấy môn lận mà tiền nhà chưa trả,có lúc quá tay mua tận mấy quyển sách lận,ờ vậy là cả bạn ấy và mình đều xẹp lép vì tuần sau và cả tuần sau nữa sẽ ko đc ăn quà nữa...Có lúc cả 2 đứa cùng tí tởn vì tìm đc một món quà ưng ý cho ai đó...Tủm tỉm cười vì những tài liệu tìm đc có thể giúp m và một số ng khác học tốt hơn.Người ta bảo cái gì dùng lâu cung có tình cảm hay sao ấy.Pi h mất đi cứ thấy thế nào ấy.Ví ơi em đang ở đâu,huhu tại em hết đấy ai pảo gắn bó lâu quá,pi h vô cớ bỏ chị đi là sao?Em bước vào đời tôi ko chào hỏi,ko ồn ào,nhưng điều đó ko đồng nghĩa với việc em có thể lạnh lùng bước ra như vậy.T___T.M có pải ng thích mới ham lạ đâu,Lúc m chọn bạn ấy ,m đâu có chuẩn bị cho tình huống này đâu,cứ nghi là sẽ chung sống với nhau suốt đời chứ,ko thì cũng pải lâu lâu hơn chứ.
Đang bùn,mà hôm qua cũng chẳng buồn mấy nữa.Đêm trực dó m xuống hồi sức xem một ca cấp cuu ngưng tuần hoàn,và,,,cái cảm giác đó lại tới.Cảm giác m là kẻ bất lực,Khi đứng nhìn 2 đường thẳng lanh lùng chạy trên moniter.Và cái h phút ấy cũng đã tới.M cũng ko hiểu vì sao m ko khóc.Chỉ cảm thấy có gì đó...mất mát.Mất mát của m đâu có là gì với mất mát của nhiều ng khác.Dù thế nào thì trái đất vân quay,do đó mà cs vẫn phải tiếp tục,vạn vật tùy duyên.

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

Sau một đợt ốm , pi h m mới hồi ng lại chút.
Mẹ gọi điện xg mà m cũng chẳng giám kể,m sợ mẹ lo thêm.
Con ng m vốn là như vậy,cố chấp.Cho dù nhớ đấy,cần đấy.Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn ko nói ra.Vì biết nói ra cũng chẳng để làm gì.Suy cho cùng cũng chẳng thêm ng xuống thăm m đc, mà ko xg đc biết thi có ích gì? chỉ thêm lo lắng.
Nếu mà em còn muốn tiêp tục đi học thì pải giảm việc xuống.Em đang vắt kiệt sức khỏe của chính mình.
Em sẽ  nhớ ạ.Đầu năm nhiều việc quá,chắc em cố quá.
uh,khi nào mệt quá thì cũng nên nói ra để ng khác giúp,đừng có cố một mình.
Vâng.

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2014

có nhưng thứ do m tạo ra,do m lựa chọn,nhưng m ko thể và ko có đủ khả năng tự giải quyết.Có đôi khi trái tim ngây ngô cứ lạc nhịp với ý chí kiên định.Và chúng nó cãi nhau.Và chúng nó buồn.
Lí chí có cái lý của nó,nó quá mệt mỏi với cái đa cảm hay biến đổi của trái tim
Còn trái tim,dù biết lí chí luôn đúng luôn tốt với nó,nhưng có đôi khi ...
Và chúng nó lại cãi nhau.

Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

Mẹ chồng - nàng dâu
Câu chuyên muôn thuở,đây là nỗi ám ảnh lớn cho .....tất cả các bậc nam nhi :PPPPPP.
Nói ra thì thật như đùa,khổ nôi đùa nhiều khi nó vẫn thành thật.Cho nên mới có nhiều chuyện  đùa mà thành thật,thật mà cứ như là đùa. T__T
Nhà của m : về cơ bản là đóng cửa 24/7.Tất nhiên là trừ lúc m mở cửa đi học và mở cửa vào nhà.Có le đó là một thói quen,hoặc đơn giản là ko thích những ng ko mời mà cứ xông vào nhà m.Điều tồi tệ là cũng chẳng thể đóng cửa mai đc,lúc nấu nướng cung pải mở ra.Mà m chẳng hiều nhà m  nó có cái gì mà cứ mở ra lúc nào là hàng xóm ùa vào lúc đấy.Tù.Về cơ bản mình nấu thì cứ nấu,bác ấy nc thì cứ nc,m cũng chẳng mấy quan tâm,và cung chẳng mấy khi trả lời nhiều hơn mấy câu : vâng,chắc thế,thật ạ...Ko bình luận.Thế mà họ cứ ngồi mai đc,kể cũng lạ.
Bác ấy ngồi ở nhà m thì se là điệp khuc muôn thưở : con dâu thế này,thế kia....nghe mà phát chán nên dc.
Chị ấy ngồi ở nhà m thì vẫn là vở cải lng: đi làm vất vả,bà nội thế này ,thế kia...nghe mà.....
ko hiểu ông chồng ở giữa có cùng chung cảm xúc với m hay ko.M là m chỉ muốn tống cổ cả 2 ng này ra khỏi cs của m càng sớm càng tốt.Điếc hết cả tai.Khổ nhất là cái thằng ở giữa,nghe lải nhải,phân bua bên nào đúng bên nào sai,nói chung là dù ai đúng ai sai thì cũng đều thành thảm họa.Chữ lý nhiều khi cũng bị bẻ cong bởi chữ tình.Cư xử trong gia đình nhiều khi khá là phức tạp.Giá kể là ng ngoài thì cứ đóng cửa suốt ngày như m thế là xong.Cơ mà anh chồng này chắc chắn là ko thể bắt trước m đóng cửa 24/7 đc :))).Thế nên là nó cũng thiệt khó.
Chuyện cháu cuốn bà là chuyện dễ hiểu,cháu nào mà chẳng quí bà-đúng ra là nó quí cái người hàng ngày bế ẵm gần gũi nó,điều này tưởng như cũng dễ hiểu.Con người về mặt nào đó thì vẫn còn phần 'con' khá lớn.Bản năng mà.Ừa khổ nỗi con ng còn có tình cảm.Mà cái đó mới là vấn đề đau đầu .Mẹ của nhóc này ko thể cho nhóc ăn đc,ko thể bế ấy chứ.Tại vì chị ấy cứ đi suốt,lại cho con uống sữa ngoài sớm quá,làm gì mà nó chẳng cuốn bà.Mà nó cuốn bà là may đấy,sợ nó lại cuốn người khác thì mới phiền :))).Vấn đề là cải thiện quan hệ thôi.Người lớn m ko lẽ lại đi so đo với một đứa trẻ 11 tháng tuổi.Mình nghi là chị ghen với bà đóa , có vẻ hơi vô lí,nhưng mà lại rất hiển nhiên.Vậy mới phiền.
Thực là may mắn vì m ko bao h pải ở trong những tình huống éo le như kiểu anh chồng này để mà phân bua xem ai đúng ai sai,m chỉ đơn giản ,đóng cửa rầm một cái,thế là xong ,hết trách nhiệm với hàng xóm.
Nhưng anh ta thì chẳng bắt trước mình được.


Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

12h số h mà một bé mới rời bụng mẹ đã vào khoa mình trực.Suy hô hấp độ 2,CT não cho hình ảnh xuất huyết não.Tụi mình lay mãi ,búng mãi mà bé vẫn li bì.Bác sĩ cũng lắc đầu,chắc là…
M mong sao khoa này mãi vắng vẻ,chẳng bé nào pải vào đây .Cuôc sống nay sao quá mong manh,có những bé mới chào đời chưa lâu đã pải ra đi.Nhìn những gương mặt thơ ngây này,m thực ko chịu nổi ý nghĩ: ko bao lâu nữa các em sẽ ra đi.Cho dù có sống cũng chỉ là sống một cuộc sống ko  giống ng.Mình rất thích các bé, nhin các bé cười mà m cũng thấy vui.Chơi với trẻ nhỏ khá là thích,vì tụi nhỏ khá tự nhiên,bé gái thì m thích tết tóc bé,hì chắc tại lúc bé m thích có em gái ,bé trai thì dễ hơn,có nhiều trò hoặc là có thể do  m cũng có tí kinh nghiệm với trẻ con, uh cũng chẳng rõ lắm.
Ở đây nhiều trường hợp là do bẩm sinh,nhưng phần đa là do ý thức của những bậc cha mẹ - còn ở mức chưa cao.Để cho con sốt cao co giật tái đi tái lại 4-5 lần hoặc bị sởi mà biến chứng não, có những bé mẹ mang thai bị cúm,nghiên rượu hoặc bố hút thuốc ,và sinh ra đã là một con ng khó hòa nhập với cộng đồng…Có những bé ng nhà ko cẩn thận để mẹ bé đẻ rơi,vỡ ối sớm…Người lớn chúng ta nhiều khi cũng thật vô tâm.
Một đêm trực ko quá bận,chỉ là hơi khó ngủ,m mà ko ngủ đc thì khả năng rất lớn là căn phòng đó có vấn đề.Thông thường cảm giác đó m ko có mấy nhưng một số khoa đúng là m có nằm kiểu gì cũng ko ngủ ngon đc.Cũng hơi gợn gợn…
Còn khoảng 90 ngày nữa,vài môn thi và một kì thi quan trọng.Ở tuổi này chẳng ai pải dục ai làm cái gì nữa.Cái gì cảm thấy cần thì làm thôi.Một năm bù đầu với viện và vốn từ vựng là con só 0.Pải bắt đầu lại thôi.Cái gì cũng quên cả rùi.
Ông nói với m con ng sống ở trên đời pải giữ đc cái tâm.Tâm sang dù gặp khó khăn vẫn có thể vượt qua,tâm ác dù phú quí vinh hiển  vẫn ko thoát khỏi nghiêp báo,mà là nghiệp báo nhiều đời.Ông trời vốn công bằng .Phải luôn ghi nhớ điều đó.Nhất là với một bác sĩ.Người ta vẫn nói : học giỏi văn mới thành bác sĩ là ở chỗ đó.Đáng tiếc là nhiều ng ko biết hợăc đã quên.


Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

Đâu óc m thiệt ngu muội mà, những cái cơ bản thế cũng chăng tinh đươc,cung nhâm lân.Từ nay pai hoc hanh nghiêm chinh lai thôi.tut dôc qua r.Buôn

Hùm,ko pải bạn là bạn tôi mà bạn có quyền vi phạm các nguyên tắc do tôi đặt ra. Nguyên tắc của tôi đến ng nhà tôi cũng pải tôn trọng.Bạn đừng nghĩ mình thân với tôi thì có quyền ko tôn trọng những điều đó.Bởi vì như thế tức là bạn ko tôn trọng tôi.Mà tôi thì ko có nghĩa vụ tôn trọng ng ko tôn trọng mình.Ok,Quá ngưỡng tôi vẫn lạnh lung ấn phim Del như thường.Đừng ép tôi pải làm điều đó với bạn

Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014

ns

Trực xong một tối,đờ đẫn cả người!
Có nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ.10 h con thức giấc,2h con lại khóc,3h30 con quấy,4h30 con đã dậy...Ôi thế là hết tối rồi còn đâu?Đúng là nằm quạt mát cũng hem ăn thua gì ,mới có một tối mà m đã mệt mỏi rồi,bố mẹ của tụi nhỏ gần như tối nào cũng vậy,nghĩ mà tội.Mình được cái từ bé đã it ốm đau,ít khi phải dùng tới thuôc men,chưa bao h tới viện.Cơ mà mỗi lần m ốm,đều là ốm nặng.Nhìn gương mặt lo lắng của ng nhà cac bé,m lại  nghĩ lại gương mặt của bố mẹ luc m ốm,mà lại cảm thấy...
Sáng ra cũng khó ngủ,tầm này chắc ghé chợ mua ít đồ nấu bữa trưa sớm r ngủ thông tới chiều lun,kệ ta cứ lười đc lúc nào hay lúc đó.Tên Lộc tuần sau lại quẳng cho cả đống việc thì có mà...mun lười cũng chẳng đc ý :(.
Thầy Ninh đăng một bài làm m cũng có hút lưu tâm.Đa cấp.M chẳng hiểu về nó lắm,mà cũng chẳng đủ thời gian tìm hiểu.Một bài viết mang tính sự kiện nhiều hơn cảm xúc.Kể ra thêm tí cảm xúc nữa thì có tính thuyết phuc hơn.Khoan bàn về đó là tốt hay xấu,khi m ko đủ thông tin về một vấn đề,ko hiểu nó một cách sâu sắc thì m sẽ ko bao h phán xét nó là tốt hay xấu.M chỉ giả thử đây là sự thật,ồ nếu đó là sự thật thì đối với chủ nhân bài viết này,đó cũng ko hẳn là một việc xấu.Bài học đắt giá nhưng cần thiết mà bợn đó nhận đc là :Tiền ko tự nhiên sinh ra, cũng ko tự nhiên mất đi,nó chỉ chảy từ túi ng này sang túi ng kia và ngược lại - Định luật bảo toàn tiền tệ mờ giáo viên vật lý đã dậy tụi mình từ hồi lớp 10 :)).Chỉ có 2 loại ng ko bao h bị lứa: loại 1 thiên tài,loại 2: đã từng bị lừa.Nếu bỏ ra 30-40 triệu để luôn khắc cốt ghi tâm bài học này thì cũng đáng lắm .Vì trên báo chí đã  từng nhắc tới nhiều vụ lừa đảo  ngoạn mục hơn ấy chứ.Tôi muốn dùng từ ngoạn mục vì họ đã bị lừa tới mức ko còn nhà để về.Bợn này vẫn còn nhà để về làm may mắn rồi.Cái gì khó có đc thì cũng khó mất đi.Tiền bạc nếu kiếm đc dựa vào thực tài của m mới bền.Có những ng bạn của m - hè nào cũng đi rửa bát thuê,trông hàng ở Bic C,đi phụ đi xây,dạy kèm... để kiếm tiền đi học,hỏi ra mới biết tụi nó biểu tụi nó tay chân quen rùi,với cả đồng tiền do m nhọc công kiếm ra,mới có giá trị mới biết chân trọng.Lúc học mới có sức bật.Ôi giời mấy ổng chỉ giỏi tếu.Cơ mà  m thực sự  cảm phục những con ng đó,họ luôn truyền cho m cảm hứng học hành,long nhiệt huyết với cuộc sống.Lúc m phụ với chú,m mới hiểu : một đồng cầm của ng ta là một đồng mồ hôi nước mắt.Đi học thật là sướng.Sướng hơn đi làm rất nhiều.Đơn giản hơn: tôi hiểu rằng tôi thật may mắn.

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014

hn m chẳng muốn vào gđ nữa,tự nhiên dở hơi,muốn ở nhà,muốn viết linh tinh.
Thầy chủ nhiệm mới toanh,cả thầy và tụi em đều run,tụi em thì run vì chưa biết gì về thầy ,mà tụi em lại bị thầy ninh chiều hư mất rồi :((, thầy run vì là lần đầu tiên.Mỗi khi từ lần đầu tiên vang lên ,m lại có một sự run ko hề nhẹ:((.Nhìn cái cách thầy siết tập tài liệu trong tay,nom mà ngộ ngộ,mà hem thể hem cười đc.Thầy đang run đấy:)).còn tụi iêm thì đã bị tên lớp trưởng dọa cho run từ lâu roài :((.
Đáng ra thì chẳng sao đâu,cơ mà tự dưng thầy lại nhen nhóm trong iêm một tia hi vọng:((, Mà iêm thì sợ lắm.Kì nào iêm cũng hi vọng,hi vọng rồi ...Lúc nào em cũng thuộc diện tiềm năng cơ mà ko có học bổng.Buồn.
Năm nay,iêm cũng hi vọng ,nhưng chỉ một chút thôi, iêm sợ hi vọng nhiều quá rùi sẽ lại... lúc nghe thầy nói : ko tính gpb,hình ảnh một số ng đã hiện ra trong đầu mình.Một thoáng rất ngắn,và lại cười với anh Hiền ,lại vô tư tiếp.Nếu có,m sẽ mua một thứ cho mẹ,mùa đông sắp đến rồi,chắc là thứ ấy sẽ làm mẹ đỡ mệt hơn.Sẽ mua một số thứ cho bố và nhóc Minh :)).Nghĩ tới mẹ,nghĩ tới món quà m sẽ đem về,tự nhiên m lại yếu mềm quá.Một nỗ lực ko mệt mỏi trong nhiều kỳ qua.Kỳ nào m cũng định mua món quà đó,và kỳ nào cũng đành ...Hi vọng kỳ này sẽ khác.Hi vọng là vậy.
Chép bài xong mà nhừ cả tay,có bài đọc cái hiểu luôn,có bài dịch đau cả mắt,có bài chép xong mà vẫn chẳng hiểu m đang chép cái gì.Cũng biết là khó lắm.Thôi thì cứ học hết khả năng,đến đâu thì đến vậy.

Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014

Lại sắp xa nhà rồi,một tháng hè qua nhanh quá,lại sắp xa  cơm của mẹ,xa nhóc Minh,...
Năm nào cũng vậy,lân  nào cũng vậy,cũng ...
Ai rồi cũng phải lớn lên,rôi cũng phải có lúc  học  cách sống tự lập;cũng sẽ có mong muốn mình là ng trưởng thành,có thể làm nên điều gì đó : lớn thì phụng sự tổ quốc,nhỏ thì khiến cha mẹ an tâm.
Chỉ là trong lòng nhiều mối bận tâm,đi ở mà vẫn lần chần .Muốn đi mà chẳng muốn đi.
Ở dưới hải phòng  bạn mình chắc đã đông đủ,có ng vẫn đang miệt mài học.Còn m,vẫn lần chần ở đây.Chẳng muốn đi tẹo nào.Hè ơi,sao mà ngắn quá.
Trước khi xuống hải phòng,mình có qua chào ông.
Phần vì ông đã cao tuổi,mình lại chẳng thể sớm hôm đỡ đần chăm sóc.Chuyện gì đã thuộc về dĩ vãng thì hãy để nó qua.Ông cháu có thế nào vẫn là ông cháu.Con người chung qui lại vẫn chẳng thê thoát được chữ : Tình.Vì tình mà giận dỗi nhau,cũng vì tình mà chẳng thể xa nhau được.Mình chỉ buồn vì có những người thật độc mồm độc miệng.Mà buồn nhất là họ lại là máu mủ ruột thịt với mình.Nếu họ chẳng phải ruột thịt với mình ,chẳng phải bậc bề trên,thì họ chẳng bao h có nổi một chỗ trong phòng khách nhà mình đâu.Nhà tôi ko có dư trà tiếp loại khách đó.Đành im lặng. Bố không có nhà,mình cũng chẳng thể làm gì khác được.Nhỡ lỡ lời có khi còn bị bảo là hỗn.Rõ là người nghèo có cái khổ của người nghèo,người có của có cái khổ của người có của.Tình cảm  ông cháu,cha con mà chỉ đáng giá có bấy nhiêu xu thôi sao?Đúng là buồn.Con người ta,vui vẻ nhất là sống với chính những gì mình tự làm ra.

Phần vì mình cũng muốn nghe lời khuyên của ông về chuyện học hành.Biết mình chỉ quen cạy cục theo lối mòn,chăm chỉ bù thông minh.Ừ thì chẳng ai hiểu mình bằng mình.Cũng biết là chăm chỉ ko thì chưa đủ,sự thay đổi trong tư tưởng mới tạo nên sức bật lớn.Nhưng nhiều khi thay đổi làm sao đây?Lối mòn ăn sâu quá..Vốn quý nhất mà ông bà ,bố mẹ  để lại cho mỗi người chính là sinh mạng,tình cảm và kiến thức .Đó là điều đơn giản mà chẳng mấy ai chịu hiểu..
Ngày mai mình phải đi rồi,chỉ còn mẹ và em ở nhà .
Người ở nhà có hiểu  nỗi lòng người đi xa?


Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

lâu lắm rồi hà nội mới có một hôm trời đẹp như hôm nay.Trời ko quá nóng mà râm mát,thỉnh thoảng điểm tô một chút nắng mà lại ko quá gắt.
Tôi cùng em bước trên con đường nhỏ,qua dốc hàng Than vào ngõ ẩm thực.Hàng Than đáng ra phải đổi tên thành phố cưới hỏi mới phải,2 bên cơ man toàn là dịch vụ cưới hỏi.Nhớ!
Bún chả hàng Than ăn cũng được.Tôi thì  tôi rất chuộm loại chả bọc sương sông và thứ nước chấm này.Hơn một năm rồi, tôi mới lại được ăn một bát bún chả đúng.Ở nơi tôi học tập, ng ta ko cho đu đủ xanh vào nước chấm,mà cho dưa chuột hoặc cà rốt vào,tôi thì hơi kén,vậy là bỏ.
Dọc con phố nhỏ,hàng kem xưa đã hiện ra,ng hà nội cũng thật kỳ cục,quán to sạch sẽ  họ  ko ngồi,cứ chen chúc nhau xếp hàng bên tiệm kem cũ kỹ.Khách cứ nườm nượp mà thợ trong quán cũng chẳng được ngơi tay ngơi miệng.Ông chủ dường như khá kiên nhân với những thực khách hơi khó tính này.Kem ngon,xa mấy họ cũng về.Hừm, ông chủ vừa lấy kem vừa tươi cười bảo tôi vậy đó.Thôi thì đã tới đây rồi,đợi vậy.Cũng chẳng đi đâu mà vội..Nhìn qua quán bún chả khi nẫy,khách đã nườm nượp thành hàng,chật cả 2 vỉa hè.Cũng may mà tôi tới sớm,còn kịp ăn bát bún để qua đây.
Tôi dẫn em qua vài con phố nhỏ,cứ thằng hàng Lược là về hồ gươm.Nước hồ gươm vẫn xanh trong như thuở nào,sóng lấp lánh mà đã vùi chôn bao ước mơ khát vọng.Biết bao con ng đã qua đây,cũng chỉ buông một tiếng thở dài.Người nước ngoài nói rằng,hồ gươm rất đẹp và đặc biệt.Tôi cũng chẳng biết nữa.Khi tôi xa Hà Nội,nơi tôi nhớ về ,có từng ngang qua đây?Tôi có từng nhớ tới những hôm tản bộ cùng em,đi quanh hồ và huyên thuyên đủ chuyện?Chúng tôi nói về những nơi mình đã đi qua,nói về dự đinh và cả những thứ vụn vặt khác nữa.Tại sao tháp rùa lại có 4 tầng chị nhỉ?Em tưởng người phương đông mình thích số lẻ .Em đếm kỹ lại xem,là 5 mà,cả tầng ngầm là 5 .Rồi tụi tôi lại tếu táo đủ chuyện.Tếu xem cây bàng nào là cây bố tôi từng bẻ,cây nào thì ko?
Nếu tới hồ Gươm vào mùa hè,bạn đừng quên ra 35 Tràng Tiền ăn kem ốc quế .Sẽ phải chờ,đó là đặc điểm chung của những quán ăn ngon.Nhưng bạn sẽ thấy ,chờ  đợi là sứng đáng.Kem mới ra lò,ra tới đâu hết tới đó.Kem tươi nóng hổi,vừa thổi vừa ăn :)).60k 5 chiếc.Hơi đắt,nhưng khó quên.
Nhanh quá,mới đó mà đã phải về nhà.Qua vươn hoa Tràng Thi,tạm biệt tuổi thơ tôi.

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

Thêm một người trong cái hữu hạn vốn có lên đường bỏ ta mà đi.Bỏ lại sau lưng gia đình,bè bạn...tất cả chỉ như một giấc mộng dài .Cát bụi rồi lại về với cát bụi.
Trên đời này,có lẽ khó hiểu nhất vẫn là hai chữ yêu-hận.Thế nào là yêu ? Thế nào là hận? Vì yêu sinh hận?Vì hận mà yêu?Đến cuối cùng,còn lại gì trong nhau?
Ko có tình cảm ,khó mà giận nhau lâu được.Song có lẽ nếu giận hờn nhau lâu quá,một sớm mai sực tỉnh ta mới ngộ ra rằng : còn ai nữa để mà giận ?

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

Mấy bữa nay mưa bão,ấy vậy mà lại may,nhờ vậy nên tôi mới có thể ở nhà,lau dọn một vài chỗ, nấu vài món và nghĩ ngợi vài điều.
Vậy là tính tới thời điểm này,tôi đã đi làm được 2 hè rồi.Nhiều lúc cũng hơi tủi hơi thèm, các bạn tôi giờ này có người vẫn đang tận hưởng mùa hè,còn tôi -cần mẫn ở đây mong mỏi, hi vọng.Tôi không có nhiều khoảng thời gian riêng tư, từ khi vào y ,tôi đã xác định sẽ như vậy.Chút thời gian  rảnh thì đa phần đều quanh quẩn bên gia đình.Hoặc giả  khi ko thể từ chối đc bạn bè.
Tôi- vẫn bước đi trên con đường ấy,con đường quen thuộc -từ nhà ra bến xe bus và từ bến xe bus ra phòng khám.
Tôi từng đọc một bài báo mạng nói về  mức phí của đàn ông một tháng và cười.Tiền ăn sáng - cafe nhiều quá ha,số này đủ cho 5 tháng đi lại của mình ha.Nếu bạn nghĩ : là người hà nội thì phải nhà lầu,xe đẹp,phóng xe trên đường ,uống cafe  đầu đó thì tôi lo sợ là bạn sẽ thất vọng với chúng tôi.Những người hàng tháng vẫn cần mẫn đi xe bus,cần mẫn ăn sáng tại gia để lại cần mẫn nuôi chính cái ước mơ bé nhỏ của mình..Quần áo thì cũng có dăm bảy bộ- theo kiểu : mẹ mua sao con mặc vậy.Hờ hờ,và một số bộ mình tự mua lấy để thỉnh thoảng đi chơi.Đơn giản có vậy thôi.
Thứ chúng tôi có chỉ là : sự tự tin va ước mơ.

Năm nay, kể ra tôi đã sắp 22 tuổi,một số tuổi ko nhiều mà kê ra thì cũng ko ít.

Số tuổi chưa đủ để tôi lường hết trúc trắc khó hiểu của cuộc sống,tôi vẫn luôn cần đến sự chỉ dẫn của bố mẹ,những người xung quanh để dần cứng cáp hơn.Bố ko ở bên tôi mỗi ngày,tôi phải học cách thích nghi với điều đó, quan sát mọi người,nhất là những người tôi ngưỡng mộ,ko phải để bắt trước,mà để tìm hiểu xem : vì sao họ lại thành công.Một thứ hữa ích và có giá trị lâu dài.Cũng có lúc rất có thể tôi sẽ mắc sai lầm,tôi đã quen với việc sai thì sửa mà sửa rồi lại sai là chuyện thường..Tôi hơi chậm so với những đứa trẻ khác về mặt nhận thức,tôi đơn giản là luôn cần nhiều thời gian hơn để thành thạo một việc từ đơn giản tới phức tạp.Nhưng bù lại tôi có sự lì lợm .Cái này ng ta gọi là cần cù bù thông mính đó..Ko gì bằng học hành cơ bản,khi mình đang ở tuổi nghe thì ít nói thôi....và nhiều bài học nữa mà chỉ trong hành động chú đã dạy tôi.

Chưa đủ để tôi có được một cái gì đó ,đủ để tôi tự tin, đủ để tôi rảnh tay nghĩ tới những chuyện bên lề khác.Lúc này,trong tôi - chỉ có : gia đình và ước mơ.Đàn ông bây giờ thường ca phiền về phụ nữ : sao mà họ thực dụng quá.Vậy nên,để ko trở thành người phụ nữ thực dụng,chúng tôi - cần trở thành người phụ nữ thực tài.Không có sự lựa chọn khác .Đơn giản và lạnh lùng.Bởi chúng tôi cũng cần sống,mà ko thể rút rơm trên nhà để sống hay hít khí trời qua ngày được.Để ko cần quá để tâm tới gia cảnh của đối phương,chúng tôi cần tự nâng cấp bản thân.Phụ nữ là những người hay lo nghĩ vẩn vơ,gia đình,con cái...nhiều thứ khiến họ nghĩ tới mà cũng mệt mỏi vì chúng.Khi đi học,cũng có những người mà bản thân tôi dành cho họ sự tôn trọng và ngưỡng mộ hơn những người khác.Nhưng cũng vì sự tôn trọng và ngưỡng mộ đó mà tôi cũng chỉ đi bên lề cuộc đời họ mà thôi,hoặc giả,quan tâm hơn một chút ở một giới hạn nhất định.Tôi ko muốn họ bị tổn thương.Khi bản thân mình ko có đủ khả năng thì hãy để những người có khả năng làm việc nên làm.Co lẽ vì tôi là xử nữ.Xử nữ thích định luật : tất cả hoặc không.

Số tuổi đủ để tôi nhận ra những nỗi nhọc nhằn của bố,thông cảm cho ông khi ông không thể bên tôi như nhiều người bố khác.Là một cô gái,tôi đương nhiên là rất không thích người đàn ông có khả năng bao bọc ,che chở mình lại ở một phương trời xa tít mù tắp,ko thể gọi là tới liền,ko thể thường xuyên nũng nịu,quan tâm.Con gái mà,con gái thích được bao bọc ,che chở.Nhưng tôi vẫn hiểu rằng,ở nơi xa ấy ông đang làm tất cả để chúng tôi có một cuộc sống tốt đẹp hơn.Có nhiều cách để thể hiện sự yêu thương, có người biết dùng lời nói,và cũng có những người...chỉ biết làm việc quên mình.

Số tuổi đủ để nhận ra tóc mẹ đã thêm nhiều sợi bạc,đủ láu lỉnh để nói dối rằng : chẳng có mấy và dấu nhẹm mấy sợi đi chỗ khác.Phụ nữ mà,ai chẳng muốn mình mãi xinh đẹp,cho dù miệng nói ko sao mà trong lòng vẫn có chút tủi thân.Sự thật tất nhiên là luôn quan trọng.Nhưng có đôi khi sự thật lại giết chết những người mà ta yêu thương..Ranh giới giữa đúng và sai đôi khi rất mong manh.Thời gian chẳng chừa một ai.Thơi gian nhắc nhở tôi cần mẫn hơn.

Số tuổi đủ để nhận thấy những toan tính,những đợt sóng ngầm trong đại gia đình.Những nét buồn phảng phất trên gương mặt đã rạn dày sương gió.Nhưng chưa đủ để trấn áp những đợt sóng ngầm ấy.Chỉ mong bản thân ko tiếp bươc,phạm phải những sai lầm tương tự người đi trước.Số tuổi dở dang : bao hoài bão và ước vọng cùng với đó là bao suy nghĩ lo toan.Nói thật,nếu mà tôi có cái diễm phúc có mẹ chồng,tôi nghĩ đó là một may mắn nhiều hơn là một tai họa,phải may mắn lắm ta mới có một người mẹ bao dung,chở che,vậy mà tự dưng ta lại được nhân đôi số người tự nhiên ban cho ấy.Chẳng phải đó là một sự may mắn lớn hay sao?

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

trong cuộc đời ,có những hạnh phúc thật đơn sơ giản dị,có những cái cớ rất nhỏ để ta vui.Với tôi,nấu một bữa cơm,rán mấy củ khoai tây,rán miếng thịt gà,luộc mấy cọng rau,lòng lẩm bẩm : thằng nhỏ này đi đâu mà lâu về thế? Chờ đợi một ai đó trở về,lẩm bẩm một vài câu lo lắng.Hạnh phúc có lẽ cũng chỉ đơn sơ như vậy thôi.
Trời Hà Nội lúc này tĩnh lặng quá,phải chăng trước mỗi cơn bão trời đều như vậy?Mỗi cơn bão đều mang trong mình những nỗi niềm ,những câu chuyện tưởng cũ mà chưa cũ.Bác hàng rong mặn mời khách cho sớm hết gánh hàng.Cô hàng thịt cũng chiêu  khách hơn mọi khi.Ai nấy vừa bán hàng vừa ráo rác sợ công an đuổi,nghĩ mà tội,mà thương cho các đấng sinh thành .Sự khẩn trương, tấp nập  dường như đối nghịch hoàn toàn với cái tĩnh lặng đến ghê người của tạo hóa.Muôn sự mưu sinh âu cũng  một nỗi lòng.
Thằng nhỏ này nghịch quá trời,nó có biết là trời sắp mưa lớn,chị nó đang lẩm bẩm mấy câu lo lắng ở nhà ko nữa

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

Yeah
Hôm nay,ngày 15-7-2014 ngày lịch sử trong cuộc đời meo sún.Ngày ghi dấu mốc tác phẩm nghệ thuật đầu tay của meo ra đời.Trời,công nhận càng ngắm càng thấy khâm phục bản thân mình.Đùa đấy.Thực tế thì m hem biết dùng ngôn từ gì để miêu tả hết độ tệ hại của nó.Kệ ta vẫn cứ yêu tác phẩm của ta,là lá la.
Tự dưng thấy êu đời quá ha :)))

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

Vậy là world cup cũng hết,một trận đấu đáng nhớ,vui cơ mà tiêc cho số 10.
World cup qua rùi. giờ là lúc gói gém đồ đạc, chuẩn bị cho năm học mới.Hè đã bỏ ta mà đi thật rồi.
Đường hà nội nắng mưa bất chợt,mới đó mưa chợt đến mà giờ đã chợt đi.Ngang qua những con đường quen thuộc,lối nào nên rẽ, lối nào đã quên?

Năm 3 vội vã đã bỏ ta mà đi, một năm khó nhọc,đã bỏ ta mà đi thật rồi.Chỉ còn lại ta và những kí ức ở lại.
Một năm với những kỉ niệm đẹp nhất trong ba năm học.Chưa bao giờ ta cười nhiều như thế,chưa bao h ta mong khoảnh khắc nào đó mãi đứng lại,mãi tươi đẹp như thế.Chưa bao h ta hiểu rõ sự ngọt ngào của bạn bè như thế,chưa bao h ta thấy mình yếu mềm như thế.Bạn của ta,món quà tuyệt vời nhất mà thượng đế nhân từ ban cho ta.Ngài gửi họ đến,mang cho ta niềm vui và cả những phiền phức ko tên.Và... cũng là năm ta có những nỗi buồn,nỗi nhục nhã đáng quên nhất.
Cũng trên con đường ấy, có  những lúc ta đã vui, ta đã chạy lăng xăng như một đứa con nít.Có lúc ,ta đã ngồi một góc mà khóc thút thít như một đứa trẻ và có lúc, ta bước thảnh thơi,trong lòng man mác một nỗi niềm,một mảnh tâm sự .Ta vân là ta - kẻ lang thang cô độc.
............................................................................

Năm 4 đang tới rất gần,một năm ko quá sóng gió, nhưng quan trọng với ta.Biết bao test thử, biết bao con đường đều ngang qua đây.Một năm với nhiều dự định, nhiều  cơ hội.Một năm đặt bản lề cho những khát khao,những hi vọng.Ta sẽ mãi bước đi về phía ấy,dẫu con đường gian nan, ko bằng phẳng,bởi nơi đó có ước mơ,có hi vọng của ta.
Có lúc,ta tự hỏi mình,ta - kẻ lang thang cô độc sẽ cô độc đến bao h.Và rồi ta lại cười,ta ko cô độc bởi ta còn có BẠN.

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

Sấm chớp rồi kìa,chắc là trời cũng sắp mưa rồi đấy.Mưa mùa hè.Man mát
Mình vừa đi ăn kem  với em về xong,trong long cảm thấy vui vui.Cười , đi lang thang trong đêm ,đi lang thang mà cảm thấy vui ,chứ ko thấy buồn.Con người của mình là vậy, gia đình luôn luôn giữ một vị trí ko pải quan trọng mà là vô cùng quan trọng với mình .Đó là những người mình yêu thương nhất mà.Ở bên gia đình, thấy ấm áp,vui vui. Ăn ăn ăn  : ),
Nói vậy chứ trong lòng mình cũng thấy hơi lo lo một tí. đội Đức của mình đang bị cúm đấy,mình lo Đức của m ko thể thi đấu với 100%  sức mạnh chứ hem pải  lo Đức có thể thua.Một cổ động viên trung thành sẽ ko sợ đội bóng của mình thua,cổ động viên chỉ sợ đội bóng ko thể thi đấu với 100% sức mạnh thôi.Nhưng m có một niềm tin mãnh liệt : nhất định đội  Đức của m sẽ vô địch .It nhất là trong long mình,Đức luôn vô địch  : ),Giống như m vẫn nói với tên bạn thân của m trước mỗi kì thi lớn của hắn :
-Tao chẳng thấy lo cho mày gì cả,tao vẫn ăn ngủ tốt  :),Bởi vì tao tin mày  nhất định sẽ thành công .
-Mày thực sự nghĩ  thế à?
-Tất nhiên rồi.Điều đó cũng hiển nhiên như đội Đức của tao luôn thắng vậy.
-Ai làm chồng của mày chắc sướng lăm nhỉ?
-Mày bảo ai sướng cơ ?
-Ko có gì,ăn tiếp đi, suốt ngày chỉ biêt mỗi ăn ,nuôi mày đúng là phí cơm.
-@__@,chẳng hiểu gì cả.

Còn 2 tiếng nữa bóng mới lăn,chờ đợi….Mưa rùi nè…: ) )

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Trong khi các bạn đang cần mẫn trực cấp cứu, hoặc bám theo thày tân ở khoa tim mạch,còn nó vẫn ăn ngủ tốt và chưa có ý định quay lai với guồng quay nghiêm túc.
Sau một năm thấm mệt,h là lúc nghỉ ngơi.Quãng nghỉ là một khoảng thời gian cần thiết ,vừa để nó hồi lại người,vừa để nó có thêm thời gian ,hóng hớt tin tức,suy nghĩ và đưa ra quyết định.Một tháng ko pải la một khoảng nghỉ dài đủ để nó có thể ôm đồm nhiều chuyện.
Có lẽ sau cùng thì nó cũng sẽ đi học việc,cũng sẽ xuống trường sớm để học giải phẫu bệnh và ngó nghiêng vụ Nhi xem nó ra làm sao.Nhưng đó là chuyện của nhiều ngày nữa.Trước mắt thì nó pải tận hưởng kì world cup này và kết nối lại bạn bè để đi chơi đã.
Lại nói chuyện kết nối bạn bè, hè này cô dâu đâu tiên của 12 IT sẽ lên xe hoa đóa.Trời ơi,đúng là kẻ thì sắp lấy chồng,kẻ thì vẫn chưa môt mảnh tình vắt vai .Bởi vậy chắc là hè này là hè đầu tiên 12 IT hop măt đông đủ, hèm lâu ùi ko gặp các bạn,nhớ quá.Đây là điều bất ngờ đầu tiên của lớp,ai cũng  nghĩ năm sau mới có người lên xe hoa.Cơ mà ko sao,cưới sớm, tuy moi người ko mừng đc nhiều lém (toàn cái lũ một xu dính túi cũng hem cóa :( ),nhưng mà đc cái sẽ rất là vui và đông đủ các bợn đấy :)).
 Mai mình đc về với ngoại ùi.Nhớ.

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

đã lâu rồi nhỉ,lâu lâu nó mới lại đi lang thang một mình.Còn nhớ trước đây,những lần nó đi dạo một mình,tâm trạng đều rất u uất,muốn tìm một góc riêng ,muốn la hét quậy phá.Ừa,vậy mà lâu rồi nó ko như vậy nữa.Chắc là tại pi h nghĩ thông rùi, đi dạo chỉ đơn giản bởi nằm mãi cũng chán,mà đi dạo thì nghĩ ngơi dễ hơn.
Những lúc như vậy,nó như trầm hơn,lặng lẽ đi quanh hồ,lặng lẽ suy nghĩ.Có thể đó là lúc tâm hồn trẻ thơ đang ngủ yên ,để nhường chỗ cho sự trải nghiệm.
Nó đang nhớ nội.Nhớ những ngày nội còn sống bên nó.Nó sắp có một kì nghỉ dài,nhiều việc nó muốn làm,nhiều người nó muốn gặp.Và cug có những việc,cũng có những người dù rất muốn ...nhưng cũng ko thể làm,ko thể gặp được nữa.Mặt hồ vàng lay,một khung cảnh đẹp mà lòng chỉ thấy buồn.Nếu có thể...mà đã biết là ko thể r....trời hn xanh quá.
Một năm học nữa lại đi qua,nhiều chuyên đã xảy ra, có những chuyện vui và cũng có những chuyện ko mấy vui.Tất ca r  cũng xem như là hư vô.Sang một năm mới,ta làm lại từ đầu.Cuộc đời này ngắn ngủi lắm ,nhớ mãi trong đầu những chuyện ko vui để làm gì,chi bằng cứ như chơi một ván bài,hết ván, chia lai bài chơi ván mới có phải hơn ko?
Có những ng mà nó  muốn ở bên cạnh  lâu hơn một chút,mong họ cười nhiều hơn một chút, muốn chăm sóc họ nhiều hơn một chút.Âm thầm quan tâm tới họ nhiều hơn một chút.Thỉnh thoảng nó hỏi những câu hơi ngớ ngẩn một chút.Nhưng lúc đó nó thực sự lo lắng cho họ,đó là lúc lí trí của nó ko thắng đc con tim yếu đuôií, hay lo lắng, mà buột thành lời.Dù lí trí đã phân tích rất ro cho con tim thấy rằng ng đó ko bị ướt đâu.Nhưng con tim vẫn lo lắng mà chạy đi nhắn tin.Haiz...hết cách.
Nhưng có nó lúc lại sợ,sợ sẽ có lúc phải giải thích cái lí do của cái một chút ấy là gì?Bởi nó cũng chẳng biết giải thích ra sao,cảm giác mà,làm gì có lí do.Hay là bản thân no ko muốn thừa nhận cái lí do ấy? Nó cũng ko biêt.Phức tạp nhỉ?
Cho tôi dc ngắm nụ cười của bạn lâu hơn một chút,chỉ thế thôi,t là một ng biết thế nào là đủ mà.
Dù sao năm qua cũng là một năm đáng sống :)), nó đã trưởng thành hơn nhìu  từ những khó khăn ngập đầu đó..Nhìn tụi bạn lich thi dày đặc,nó cũng cảm thấy có một phần trách nhiệm.Nhưng mà nêu như nó ko làm như vậy,thì lớp nó phải làm sao? lịch thi cũng dày dặc như vậy ư? Khó quá.Đôi khi muốn làm một người tốt như sách cũng rất là khó.Cũng có thể do nó kinh nghiệm sống còn ít,chưa nghĩ được thông suốt mấy chuyện kiểu này.

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

Năm 3 sắp đi qua,đã 3 năm rồi nhỉ,đã 3 năm mình sống xa gia đình.
Có những lúc đi viện Kiến An về,trời nóng,bụng đói meo,lại pải đạp xe một quãng về nhà, trong đầu m tự hỏi : Tại sao m lại từ bỏ thành phố yêu mếm,nơi m đã gắn bó gần gũi lâu năm,từ bỏ ngôi nhà yêu dâu ,ở đó có sự chăm sóc của mẹ và có  cái điều hòa mát rượi để tới nơi xa lạ,nóng nực này? 
Nhưng câu hỏi ấy cũng nhanh chóng vụt qua trong m ,bởi 2 từ : tự do.Cái giá của tự do chính là đây.
Mình cũng ko biết tự do này là đúng hay là ngu ngốc.Chỉ cảm thấy có lúc thì mệt mỏi,có lúc lại ko nỡ từ bỏ. 

mình vô tinh xem được một clip của quà tặng cuộc sống có tên là : mẹ đòi nợ con.Clip xúc động,nhưng với m nó ko có tính giáo dục.Bởi vì cách làm của ng mẹ đó sẽ khiến cho 99,99 người con nghĩ lệch lạc về họ,va sau đó ng con đó  sẽ phải sống trong dằn vặt suốt đời.Như vậy thì có phải là giúp con nên người hay ko? 
Nếu đã từng sống xa gia đình,thì chắc hẳn bạn sẽ có một cái nhìn bao dung hơn với người con.Đa phần con cái khi xa gia đình đều se yêu gia đình hơn.Cơm người đâu dễ ăn bằng cơm của mẹ.Tiền của người đâu phải giấy in ra.Có lẽ giữa 2 người đó đã thiếu đi một chút : Niềm tin.Thứ ng con cần là tình cảm.Thứ ng mẹ cần là sự trưởng thành của con.Tiếc r họ đã ko hiểu nhau.


Trong gia đình,cũng có những câu chuyện gần tương tự như vậy,ví như vợ chồng mới kết hôn,bố mẹ chồng vì sợ con dâu đoảng ,ko biết chi tiêu hợp lí,nên có thể sẽ lấy lí do : tiền dưỡng lão để giữ hộ tiền cho con trai. xoay quanh cái lý do tốt đẹp ấy  biết bao câu chuyện đau lòng xảy ra.Vì  người con dâu khi mới chân ướt chân dáo về nhà chồng ,thay đổi môi trường sống vốn đã khiến họ  choáng,họ trở nên nhạy cảm hơn mức bình thường,và cũng lo lắng hơi thái quá hơn mức bt .Thế đấy ,lúc ấy là lúc mà vai trò cầu nối của ng chồng lớn hơn bao giờ hết.Để làm sao hấp thụ chứ ko bội thực tình thương yêu quá lớn mà 2 ng phụ nữ này giành cho mình.Nếu ng chồng ko đảm đương đc nhiệm vụ quan trọng này,thì ng vợ phải biết khéo léo thu vén gia đình,nhưng mà nếu tất cả cùng thích căng lên như trẻ con để tỏ rõ cái tôi chủa m,thì chuyện đau lòng là tất yếu xảy ra.Đâu phải chỉ có thù hận mới dẫn tới đau thương,tình thương cũng có sức sát thương ko kém .
Mình thích những bộ phim tâm lí của đại lục,họ nêu lên những vấn đề của gia đình,ai cũng tìm thấy mình trong đó,ai cũng có cảm giác như đang xem câu chuyện của chính mình.Những vấn đề đó có thể là những chuyện hết sức nhỏ nhặt,hết sức vớ vẩn.Nhưng chính những thứ hết sức vớ vẩn ấy lại làm nên một thứ gọi là: cuộc sống của mỗi người.Mình nhớ có một tập phim kể về một anh chàng sắp lấy vợ.Bố anh mất sớm,mẹ anh ở vậy nuôi anh khôn lớn,ko tái giá.Đươc tin anh sắp lấy vợ,bà trong lòng khấp khởi mừng thầm,nhưng cùng với đó bà cũng  có một  cảm giác mất mát,lo sợ.Bà sắp mất đi đưa con mà bà yêu thương nhất vào tay một người phụ nữ khác.Rồi đây đứa con mà bà khổ công nuôi nấng thay vì tối tối chạy về quấn quýt bên bà,nó sẽ ở bên người phụ nữ kia và bỏ lại bà lủi thủi một mình với gian nhà trống.Bà bắt đầu hay cáu gắt,ít nói hơn.và quay sang phản đối cuộc hôn nhân này.Vâng .Có vẻ như đây là khởi đầu của một bi kịch mới.Nhưng thực ra kết phim lại là một kết thúc có hậu.Chàng trai này đã  có một động tác khéo léo : mỗi cuối tuần anh lại đưa người yêu về nhà nấu cơm cùng với mẹ của mình.Mới đầu bà có ý ngần ngại ,nhưng cô gái tỏ ý muốn được bà dạy dỗ thêm,và rất chịu khó tiếp thu khiến bà rất thoải mái,mới đầu là bà hướng dẫn cô phải làm bữa ra sao, hai người chuyện trò qua lại,chẳng mấy mà thân thiết như mẹ con.Dần dà bà cũng nhận thấy cô gái này cũng xinh xắn,dễ mến(như hồi bà còn trẻ vậy :)). chuyện con dâu của bà mà :))),mà cũng nhanh nhen nữa,nếu mà đc bà huấn luyện thêm thì nhất đinh sẽ thành một nàng dâu hoàn hảo :)).Bà còn vui vẻ kể lại những chuyện hồi bé của anh khiến anh ngồi ngoài mà cũng đỏ cả mặt,chỉ biết giả đò đọc báo coi như k nghe ko biết gì hết.Chỉ mấy bữa bà đã vui vẻ trở lại,cảm giác mất mát ban đầu đã biến đi đâu hết.Bây h bà vui vẻ hơn bao h hết.Lại suốt ngày dục anh cưới sớm cho bà có cháu bế.Trời thế mà ban đầu ai bảo là muốn lấy nó thi ra khỏi nhà đây?Con người mà,ai chẳng có lúc lo sợ mất đi người m yêu thương nhất.Ở đây chàng trai đã làm rất tốt vai trò cầu nối giữa mẹ và vợ..Để mẹ anh hiểu rằng : việc anh lấy vợ ko phải là bà sẽ mất con,mà là được thêm một người con gái nữa.Nhưng điêu quan trọng nhất là: vợ chồng anh vẫn cần bà chỉ bảo thêm nhiều điều ,===>  bà vẫn và luôn luôn rất quan trọng.
========================================================================

Mưa vẫn ko ngớt,bây h đã gần 3r rồi, sách vở của m đang ở gd,bây h nên lam sao đây?

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

- Bác ơi sao lại có người ác thế bác nhỉ,phá thai 5 tháng khỏe mạnh,chỉ vì đó là thai gai.
-Thế đã là gì,sinh ra đứa bé xinh xắn đáng yêu r ,người ta còn đem quẳng vào xọt giác được,huống hồ là chưa sinh.
-Con gái có gì là ko tốt,ko có cha mẹ thì lấy đâu ra con cái.Trong khi còn có bn căp vợ chồng vô sinh .
-Xã hội là thế cháu à,có ng này ng kia.Nghĩ nhiều làm gì.Có chăng chỉ hi vọng bản thân mình ko rơi vào những tình huống éo le như thế,có rơi vào,thì có thể có cách xử lí tôt hơn .
Hồi trước m đã thấy ức chế:
trong lớp học cấp 3 của mình có một bạn nữ nhà 3 chị em gái đều học giỏi,mà rất ngoan, đứa đầu đỗ chuyên tin,2 đứa sau đang học toan 1 .Vậy mà bố mẹ cứ phải cố sinh cho được một đứa con trai.Trong khi nhà có khá giả gì đâu?.Ngaỳ con bé thi đại học,thấy bạn loại hồ sơ y mà mình buồn.Biết là bạn mê y lắm.Nhưng ko thể theo được vì ...kinh tế.
-Mày ko thi thật à?
-Tao mà học y thì em tao thất học hết mày à.Còn thăng cu nữa,nó mới có mấy tháng.
-Bố mẹ mày cũng thật là...
-Có ai chọn được bố mẹ đâu.Bố mẹ tao sinh ra tao,nuôi tao lớn là tao đã thấy hạnh phúc lắm rồi.
Đừng buồn cho tao nữa,dù sao là con gái mà được ăn học như tao là hạnh phúc rồi.
-Mày ko thể nghĩ giống những người ở làng mày được.Họ cổ hủ đã đành,mày mà nghĩ thế thì sau này con gái mày sẽ như thế nào? Cung chịu nhiều thiệt thòi như mày à?
-......Tao đã quyết định rồi,mày đừng nói nữa.Tao cũng khổ tâm lắm.
...........(2 đứa ôm nhau khóc)
Sinh ra là con gái là một tội sao?Chúng tôi đâu thể tự chọn giới tính cho mình.

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

Mưa!
Chắc là trong mưa có acid,nên cứ nghe tiếng mưa rơi là trái tim inox của m nó lại loạn nhịp thao ý.
Tối nay chẳng học hành gì,ngồi tự kỉ với na na và đống ebook.
Con gái pi h thiệt là khổ.Ko học thì ko tồn tại được.Lỡ mà học giỏi thì bị coi là trảnh,khó với.
Cười .
Ko pải ai học cao thì cũng hiểu rộng và biết cư xử.Có rất nhiều người mà nó biết rằng họ chẳng được học hành mấy đâu,nhưng lời họ nói khiến nó ấm lòng vững dạ .
-Cố mà học con à,kiếm lấy cái nghề,sau này đỡ phải bon chen với đời như bác.
-Làm con gái,có tí nhan sắc thì pải lo mà học cho tử tế,ko có thì khổ một đời con à.
Được cái nó tuy ko hẳn dễ mến,nhưng ăn nói cũng có chừng mực,cũng ko mấy to tiếng với ai bao h,nên rất được các cô hàng xóm,cô bán hàng quí mến.Có người còn coi nó như con cháu trong nhà ,hết lòng chỉ bảo.Nhiều người còn nói đùa muốn nhận nó làm con dâu ,cháu dâu :)).Kể ra thì ở nơi đất khách tha hương này,có chút tình cảm ấy cũng xem như âm lòng.
-Có con dâu như mày thì bác đẻ hẳn mười thằng cũng đc
-Bác cứ đùa cháu thế ,cháu của bác có anh nào  rước đâu.
-Gớm chửa ,ko thăng nào rước hay là cô ko thích.Cá của cô đây,ngon lành cả rồi .
-Con xin.Hết bao nhiêu để con gửi bác.
-....
-Ko anh nào rước thì lấy cháu bác,nó cũng học y,ngoan lắm.Nhà ở...
(lại bắt đầu rồi) 
Trời hè nóng nực ,ăn bát canh cải mà thấy mát lòng.
Thôi ,cái gì đến sẽ đến,người ta thì cứ bảo thích có con dâu như mình,mà sao mình thấy chẳng có anh nào thích có bạn gái như mình nhỉ? Hi vọng là m sẽ ko gặp nhiều rắc rối với mẹ chồng trong tương lai.Các bác ấy quí mình thía cơ mà.Khổ nỗi ko có chồng thì lấy đâu ra mẹ chồng chớ.Đúng là đếm cua trong lỗ .Haiz...
Đã bao lâu r nhỉ?Có những khi ngồi tự kỉ một mình,mình lại tự hỏi bản thân mình câu ấy.Đã bao lâu rồi ? Bao lâu rùi mà mình vẫn còn nhút nhát như vậy?
Người ta bảo lâu r sẽ quen,nhưng sao m vẫn như vậy?
Mình biết trong mắt một số bạn,có thể trông mình rất là trướng mắt,quá ư là tiểu thư, sâu cũng sợ,ma cũng sợ ,giun cũng sợ,sấm chớp cũng sợ...mình sợ rất nhiều thứ mà mọi người đều nghĩ rằng chẳng có gì đáng sợ cả.
Mình rất mún nói với các bạn ấy rằng: mình ko cố ý tỏ ra như vậy đâu, m thực sự rất sợ mấy cái thứ đó,rất sợ lun ý..Mình cũng rất muốn được như các bạn nữ khác cùng lớp,có thể điềm nhiên ko sợ gì hết.Nhưng ko hiểu sao nỗi sợ ấy cứ bám lấy mình.Mình cũng rất cố gắng để quen.Nhưng ko hiểu sao càng cố gắng thì hình như là cáng sợ hơn.
Mưa mà có sấm chớp thì phản xạ của mình vẫn là nép vào một người nào đó,dù mình biết như thế là ko tốt, nhưng ko hiểu sao lúc ấy m ko thể chiến thắng nỗi sợ đc.Những lúc chỉ có một mình ,m thường ôm na na,tự nhủ : ko có gì đáng sợ cả.Nhưng mà thực ra thì vân rất sợ.:((
Làm sao để hết nhát bây h?

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

Hôm qua, trời mưa rất là to nhé.Đài bảo thế.Lúc đấy iêm đang ngủ như nhợn mà :)))
Hôm nay ,ngồi nhìn đống dung cụ ptth,thấy m vô dung vô dụng hơn cả nhợn.Tay chân lóng ngóng.
Làm thao đây?Tuần sau thi roài.Thế này thì thi làm thao đc :((?
Nói chung là sau tuần đầu đi sản,thấy một số bạn đang thay đổi (chẳng biết là đang thay đổi,hay đang dần về với bản chất của bản thân hơn).Cười mỉm.Sản là môn học rất gần với xã hội,khá cần thiết và khá nhạy cảm.Có thể qua đó , m vô tình nhìn thấy góc khuất của một số ng,một số ng mà m vốn nghĩ là họ khá là tốt đẹp.Chẳng mấy ai có đủ thời gian tìm hiểu bạn là ai đâu.Họ phải thấy bạn có vẻ ổn đã thì mới ngồi xuống và quan tâm xem bạn là ai.Hơi buồn .Dù m chỉ vô tình nhìn thấy mấy mấy ảnh đó ,cũng biết là con trai chắc là ít nhiều cũng thích mấy cái đó.Nhưng mà bạn trong mình vẫn đẹp hơn bạn ngoài đời nhiều quá.

Lần đầu tiên thấy một sinh linh ra đời,mẹ tròn con vuông.Con bé đang hạnh phúc ,mơ mộng .Nghĩ vẩn vơ .
-Lại nghĩ về bé lúc sáng à?
-uh,một sinh linh thiệt đáng yêu :))
-Ôi giời hình ảnh thiêng liêng là thế hạnh phúc là thế,nhưng mà hậu quả để lại thực là to lớn.
- :((( Ông ko thể cho tôi 500 mơ mộng đc sao?Tỉnh cả mộng.

Ngày xưa, mẹ chỉ bảo m chui từ lách ra chứ.M nghĩ m và Minh to như con nhợn con,làm thao mà chui ra từ lách đc nhỉ? Pi h thì m biết m ra đời ntn rùi :)), vui và thương mẹ .
Nhiều cô vợ may mắn có chồng bên cạnh,một số khác thì ko.Có ng chồng đi làm ăn xa,có ng chồng đang ở đảo,và có ng chỉ đơn giản là ko muốn bỏ đi một sinh linh.

Tuần sau m sang phụ sản,chắc là m sẽ biết nhiều hơn về góc cạnh của xh.Nhưng m ko sợ,m  đã lớn r mà ,đã đủ tuổi để đối mặt với những việc đó.M ở đây để giúp họ,họ ko thể khiến m thay đổi.Bởi vì m là m và họ là họ.

Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

Hoc thuyêt tương đối của 12 IT : trong cuộc sống có những ngày mà bạn cực kì may mắn,hãy tận dụng để làm những việc mà bạn yêu thích,cũng có những ngày cực kì đen tối,đừng buồn hãy về nhà ngủ một giấc và ngày mai trời lại sáng.
Đêm trực cuối cùng của Ngoại 9 thực sư mình rất mệt.Dù là mang tâm trạng của một đứa làm được bài,nhưng mình đi trực chỉ như một cái xác ko hồn.Buồn ngủ kinh khủng.
Hai đứa con gái trực tua sau,bạn ấy thì cứ càu nhàu mãi: có tới 4 nam mà lại phải chia tua.Còn m thì kệ,cơ bản cãi nhau với bạn ấy thì m cũng vẫn buồn ngủ như vậy thôi.Nhóm mình 3 đưa vừa thi xong,đưa nào  cũng mệt nên mỗi người ráng cố thêm một tí.Tị nạnh làm gì.dù gì cũng đã trực với nhau lâu rồi,ít nhiều cũng có tình cảm .Mà dù chẳng trực lâu với nhau ,đã là bạn bè thì cũng nên nghĩ cho nhau một chút.Mấy lần trước các bạn ấy ko phân công thì thôi,lần này đã phân lịch rồi thì cũng nên thực hiện,đó cũng là trách nhiệm m pải làm.
Chỉ là trong đêm trực có nhiều trúc trắc xảy ra,đâm ra cũng khiến m suy nghĩ.M nhìn ra đc là cô ấy muốn làm khó cái bạn điều dưỡng ý,làm gì mà có tới 6 đứa trực lại bắt nó đi đo nhiệt đô một mình,trong khi trung cấp chẳng pải làm gì. Đếm qua số bao huyết áp,m cũng thấy phân như thế là ko hợp lí.Ừ thì bạn ấy cư xử cũng ko được khéo,nếu ko muốn nói là rất vụng,vụng cả với bn lẫn với cấp trên.Nhưng dù gì cô ấy cũng là người lớn,người lớn ai lại làm thế với một đứa chỉ đáng tuổi con mình.


Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014

Mấy tuần nay ko về nhà,m cảm thấy rất nhớ.Những lúc đứng hóng mát ở ban công,nhìn về phía cầu Lạc Long,trong lòng m cũng thoáng buồn.Con người mà,đâu pải là cỏ cây,chỉ là bản thân có bộc lộ ra hay ko.
Chỉ còn một tháng nữa thôi,một tháng nữa là tới hè r.Cố lên nào.
Đôi khi ngôì nhìn các cụ ,m lại nghĩ tới ngoại,va m lại nghĩ sao mà cs nó lại phức tạp thế nhỉ? Bản thân m muốn mua cho ngoại cái gì,muốn tặng ngoại cái gì,đều pải rủ anh mua cùng.Mình cũng chẳng thích thê đâu,nhưng m lại sợ m cứ mua hoài một mình như vậy thì mọi ng ko vui.Tiền nong với mình cũng chẳng dư giả gì,với một đưa mà trong đầu luc nào cũng có  n+ 1 dự định như mình,thì chuyện thiếu vốn là thường xuyên liên tục,chỉ là con ng mình thích chăm sóc những người tốt với m,quan trọng với m..Nhiều lúc suy nghĩ : giá mình có nhiều hơn 5 tuần nghỉ hè nhỉ? Có lẽ ngoại chăng cần quà đâu,ngoại cần con cháu ở bên ngoại cơ.
M cũng ko tới nỗi hẹp hòi với ông nội,chỉ là nhiều khi muốn quan tâm mà chẳng tìm đc cơ hội. Ví như tết năm ngoái,phải suy nghĩ rất lâu,m mới quyết định tha thứ,mới đi tới quyết định mua đồ cho hai ng đó,số tiền m bỏ ra mua quà ko phải là nhỏ,nhưng mà....Nhiều lúc tới thứ m thích,chưa chắc m đã mua đc,Tới mua sách nhiều lúc cũng pải cân nhắc,nhưng mà m lại chưa từng cân nhắc khi mua quà cho ng mình cảm thấy là quan trọng.
có pải m ngốc lắm ko?
Cuộc sống của người lớn sao mà phức tạp thế.Sao họ chẳng bao h suy nghĩ đơn giản như trẻ con nhỉ?
Một ông già 70 tuổi rồi,một nhúm tải sản cỏn con mà bn ng nhòm ngó.Sao họ ko bao h nghĩ: mình là thanh niên trẻ khỏe,chẳng đi kiếm tiền nuôi ông già ấy thì thôi,lại còn nhòm ngó tài sản của một ông lão đã gần đất xa trời r,đúng là ko biết nhục.Con ng ta ko có tiền cũng khổ,có tiền cũng khổ.
Nói chung là quan điểm của mình vẫn là tiền m mình xài,nhà m mình ở.Về cơ bản bố mẹ chỉ cần giúp mình qua đc những nút thắt của cuộc đời,còn đâu mình tự cố tiếp,m cũng chẳng bao h có ý định trông chờ gì vào thứ gì ko pải tự mình làm ra Ai giúp mình lúc khó khăn thì m ghi nhận,mai này có cơ hội sẽ đền ơn sau.Ko giúp cung ko vấn đề gì hết.Cơ mà lúc xa cơ đừng hỏi vì sao ko ai hỏi tới.Con ng mình nhiều khi là hay thù lâu nhớ dai,lại hay để ý để tứ. Nhiều khi nhìn sang hàng xóm,thấy bà cháu quấn quyt bên nhau,rất là tình cảm,mình cũng đem chuyện ấy kể cho nhà nghe,thực ra m chăng có ý gì cả,chỉ đơn thuần là thấy hay thì kể vậy thôi,nhưng câu trả lời m nhận đc :đung là đến chết m cũng ko quên đc.Mình đã giận thực sự.

Năm nay m đã 21 tuổi,đã ra ở riêng và xa gia đình được 3 năm.Ở tuổi này bảo ng lớn thì chưa tới ngưỡng,bảo trẻ con thì hình như đã qua.Đôi khi m tự hỏi: ko biết m là thể loại gì?
 điều m nhận được từ cuộc sống xa gia đình: đó là biết yêu gia đình và thực sự muốn có một gia đình đúng nghĩa.Khi xa nhà long dung của  m lớn hơn,điềm tĩnh hơn,cẩn trọng hơn,hòa nhã hơn.Cũng dần dần biết cách tự bảo vệ mình,ko để ng khác lợi dụng mình.Phải ăn bao nhiêu cái tát của cuộc đời mới nhận ra đc chân lí: nên nghe lời cha mẹ?Năm nay m học thêm đc một điều nữa : đó là biết xin trợ giup của ng khác khi cần đến.Có cho có nhận.Trước đây m cứ nghĩ là mọi việc m pải tự làm lấy hết.Nhưng bây h mình đã hiểu rằng: có những việc mình ko làm đc mà cứ cố sống cố chết làm thì chỉ làm hỏng việc mà thôi.Cho người khác cơ hội đc giúp đỡ mình cũng là cho mình một cơ hội để biết đc m trong lòng họ đứng ở vị trí nào.Họ ko giúp mình cũng ko sao hết.Chỉ là như anh Mạnh nói: tôi ko giận bạn vì bạn ko giúp tôi,tối giận mình đã nghĩ mình qua quan trọng trong lòng bạn.Và như vậy sau mỗi một khó khăn,ta lại trưởng thành hơn một chút.

Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

Cuối tháng 4 âm lại về,trong gia đình m lại có nhiều ng nhiều việc hơn,m lại nghĩ tới một số câu chuyện.
Người lớn đôi khi rất là phức tạp,có những lời mà trẻ con nói thì bồng bột vô tình,mà người nghe lại đâm lo nghĩ,rồi lại nghĩ đi theo một nghĩa khác phức tạp hơn.Có những lời tre con nói là lời thật lòng,nghĩ sao nói vậy,nhưng ng lớn lại cố hiểu cho nó thành một nghĩa khác phức tạp hơn.
Thí dụ như một câu nói vô tình của anh chẳng hạn: mai này con lấy vợ con phải lấy người như bà ngoại,sướng.
Đó là một câu nói rất thật,m tin là như vậy.Nhưng câu nói vô tình đó lại khiến nhiều ng suy nghĩ,nhiều ng buồn. 
Người lớn ko hiểu rằng: suy nghĩ của trẻ con như tờ giấy trắng,suy nghĩ đó hầu như đơn thuần chỉ xuất phát từ tình cảm.Thế giới của trẻ con đơn giản lắm,yêu ai,ghét ai,là bộc lộ ra luôn,ít khi có nhiều ẩn ý như người lớn.
Tình cảm là thứ rất khó gượng ép,và gần như ko thể dùng lý trí để can thiệp được.Trong tình cảm thì chăng có đúng chẳng có sai,chỉ có yêu và ko yêu.Ai là người chăm bẵm nó từ bé,là người luôn luôn ở bên những lúc nó khó khăn nhất,chăm sóc nó nhiều nhất,nói chuyện với nó nhiều nhất , thương nó nhất,thì nó đương nhiên sẽ chịu ảnh hưởng của người đó nhiều nhất.Nội mất sớm.Mình là cháu lớn nhất,Trong kí ức của mình cũng chỉ là những hình ảnh mơ hồ,một vài kỉ niệm hồi nội sống với gia đình mình.Đó là mình còn là đứa có nhiều kí ức về nội nhất.Anh thua mình những 3 tuổi,ngày nội mất,có khi anh còn chưa nhớ rõ mặt nội.Làm sao mọi người lại cứ bắt anh phải có tình cảm sâu đậm bằng cái người luôn luôn ở ngay bên cạnh anh,chăm bẵm anh trong một khoảng thời gian dài như vậy.Đó là điều ko thể,và nếu anh có nói ra như thế thì cũng chẳng có gì sai cả.Tình cảm là một thứ ko thể miễn cưỡng được.
Có thể người khác cũng nghĩ thế,nhưng họ ko nói ra.Còn anh,ít kinh nghiệm hơn thì nghĩ gì nói nấy.Vậy thôi.
Cái đó cũng giống như là tình cảm mình giành cho ngoại,ảnh hưởng của ông ngoại lên mình cũng rất lớn.
Có thể sau này lớn lên,khi va vấp với đời,anh sẽ nhận ra : à thực ra bố cũng rất thương mình,nhưng kiểu tình thương ấy trước đay anh ko nhận ra.Nhưng đó là chuyện của sau này,Nói chung nếu mà trong thâm tâm ko thừa nhận,ko ngộ ra được thì cũng rất khó ép.Sợ và yêu là 2 khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Đôi khi người lớn hãy ráng đối thoại với trẻ con: vì dù sao trẻ con vẫn là trang giấy trắng,suy nghĩ cũng còn đơn giản.Đừng phức tạp hóa vấn đề lên,rồi cả 2 bên đều khổ.Một bên thì thu mình lại ,ko nói gì nữa,còn một bên lại buồn phiền lo lắng.Kết quả vẫn là : một con số 0 về đối thoại.

Thứ Tư, 21 tháng 5, 2014

Trời nóng thế này mà được đi ăn kem thì còn gì bằng.
Thi xong m pải đi ăn kem dừa mới được,ko biết kem dừa hp có gì khác với kem dừa hàng Than ko?Đúng rùi cả hàng kem Pháp nữa,m lượn qua đấy mấy lần ùi nhưng mà chưa vào lần nào.
Nghe quảng cáo là ngon lớm đóa,cơ mà cứ phải ăn thì mới biết được.
Hè này mà được trả lương thì sướng nhỉ.Hu hu ko có lương,ko có học bông,hic sống làm sao qua được một tháng hè :((.Nói thế thôi,làm gì m giám đòi lương,đã ko cần đóng tiền ăn là tốt lắm ùi.Như thế ng ta gọi là lao động công ích.=.+,
Me bảo vào năm học,thích mua tủ lạnh thì mẹ mua cho một cái 
-Meo mắt sáng long lanh.( e mà có cái tủ lạnh thì đảm bảo lúc nào cũng gọi là: ko còn chỗ chứa :)))
-Cơ mà tiền điện hàng tháng con phải tự chi đấy.
-+__=.Hộ nghèo thì pải được tài trợ thêm chứ ,hứ hứ.Ko thì bố mẹ cho con ở với một bạn nữa đi,một mình con ở với một đống đồ điện tử,ko dùng nó cũng mốc meo đi.Con ko biet đâu hu hu
Trời nóng thía này....Vẫn pải mua một cái nhỉ?Roài cuối tháng lại cắn móng tay ra mà trả tiền điện.Hic hic,tiền cáp+ tiền mạng+tiền nước+ tiền điện (chưa có tủ lanh)= 200k,thêm cái tủ lạnh nữa,hem biết thành bn :((
Được cái bố mà chi tiền mua tủ lạnh,đảm bảo sẽ là mua tủ to,tủ đep,  hôm trước bố bảo pải mua cái to như ở nhà m :)),nghĩ tới mà hạnh phúc lớn lao,cái đấy h chắc pải 10tr, thoai ngắm dần tủ tầm đó đi là vừa:))).
Bố mẹ m ,bảo mua cái gì cũng gật đầu,có mỗi cái điện thoại,với cả sống với một bạn khác là ....=.+

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

Mưa!
Blog nhỏ này ko biết đã có bn bài bắt đầu băng tiếng : Mưa!
Đã bao lâu r m ko còn chạy loăng quăng dưới mưa nữa?
Đã bao lâu r nhỉ?
m cũng ko nhớ rõ lắm.M chỉ cảm thấy mỗi lần  mưa,m vẫn rất háo hức, vẫn giữ thói quen dơ tay ra hứng.Dù là tay ngắn nên đôi khi cung chỉ thấy hơi gió man mát luồn qua kẽ tay,chẳng thấy mưa đâu cả.
Người ta càng lớn,càng trở nên bận rộn,càng lớn càng đánh mất nhiều niềm vui hơn.Trong thế giới của ng lớn có sự nghiệp,gia đình,trách nhiệm,....và nhiều thứ khác dần dần cướp đi những khoảnh khắc vui vẻ của họ,biến họ thành ng vô cảm.
Cũng ko rõ mình còn sống như vầy đc bao lâu nữa? M chỉ cảm thấy : đôi khi trong cs ,cũng nên cho phép m đc bé lại một chút,sống với những thói quen làm m vui,đếm bậc ,đoán mây,đi cầu thăng bằng,nghịch mưa... Tuổi thơ ơi mau về đi :)), như vậy thì cuộc sống sẽ đỡ áp lực biêt mấy,sẽ đáng sống biết mấy :))

Tháng 5 về mang trong mình một nỗi buồn man mác.Tháng 5 dương thường trùng với tháng 4 âm lịch,là thời điểm tâm trí m lại tìm về kí ức.Có những vết thương tưởng như đã khô miệng,mà thực chất vẫn âm thầm rỉ máu.Có những con ng ,mà bản thân m biết rằng họ đã đi tới một nơi rất xa,đã xa m mãi mãi,nhưng trong tâm trí m,vẫn có một chút hi vọng,nhớ thương.Những kỉ niệm,những hồi ức ,một khi đã ở trong tim ta r,thì khó mà chịu thôi dày vò,chịu buông tha cho đặng

Mình thường ăn nói tương đối lịch sự với bệnh nhân,nhất là những người nhiều tuổi và trẻ nhỏ.Có lẽ vì mình ko thể quên được nội.Ko thể quên đc những năm tháng nội phải nằm trên giường bệnh ko đi lại được.Trong lòng m có một chút đồng cảm mà cũng là thương cảm cho mình.Có những việc bây h mình rất muốn làm,rất muốn thực hiện,nhưng người đâu còn nữa?
-Hồi bé ,nội hướng dẫn mình nấu canh,nội thường trêu hù mình
:Đoảng thế này thì mai này ai rước hả cô?
-Ko ai rước thì con sống với nội cả đời.
Cả đời đó,vậy mà cũng chỉ độ 2 năm là nội mất.
Mỗi lần nấu bát canh cua,mình thường nhớ tới câu chuyện này,rồi tự cười một mình,ai bảo m cứ nhặt qua loa,nhặt nguyên cả cậng rau đay vào chứ,nội bảo chỉ đc nhặt lá và một ít bup thôi,nếu ko nồi canh sẽ ko đồng đều,ăn tinh ý như bố sẽ nhận ra ngay.
Nội bảo: học nấu ăn cũng giống như học làm người,ai ko biết người đó thiệt.Con người ta,phải biết làm từ việc nhỏ thì mới có thể chu toàn việc lớn được.Giả tỉ như món canh cua con nấu là sở trường chẳng hạn,thì  cũng có bữa này bữa khác.Con người cũng vậy,vậy mới có cái gọi là kĩ sảo ,kĩ năng,mới có cái gì gọi là khoan dung độ lượng.Có những việc nhìn người khác làm thì rất dễ,nhưng khi bắt tay vào làm mới thấy nó khó,nó trúc chắc.
Nội à,mai này con có lấy chồng,nhất định con phải thử thách sự bao dung của người đó,bằng tay nghề nấu ăn của con.Suy cho cùng thì việc nhỏ ko bao dung thì noi gì tới cái gọi là: anh sẽ tha thứ cho mọi lỗi lầm của em nội nhỉ?

Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

Khi lập ra blog nho nhỏ này,m cũng từng phân vân rất nhiều về quyền riêng tư.Đặt thì chẳng khác gì ngồi tự viết nhật ký.Không đặt thì..nhiều lúc rất là khó chịu.bạn có thể vào blog đọc bài viết của mình,cái đó m ko có cấm các bạn,nhưng dù sao đây cũng là blog riêng tư,nó giống như nhà của mình vậy,đừng đọc một vài bài rồi vội vàng kết luận và đi rêu rao lung tung.Một con người đâu chỉ đánh giá nhau qua vài bài viết.Có khi thân nhau 8-9 năm trời đấy ,có khi vợ chồng sống với nhau mấy chục năm trời đấy,cũng chưa chắc đã giám tự nhận mình đã hiểu hết về nhau.
Mong rằng ai đó có vào blog nho nhỏ này,thì hãy tôn trọng ngôi nhà nhỏ của tâm hồn mình một chút.
Thân.

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014

meo: cặp nhiệt độ : 39,5 =.=,trời ui con có làm gì nên tội đâu,chỉ có 3 ngày nghỉ mà ốm liệt giường mất 2 ngày thì còn làm ăn gì nữa =.=.Cái số mình : đã ko ốm thì thôi,ốm trận nào là liệt giường trận đó.=.=
Chuột: nước chanh đây,uống đi.
meo: mắt long lanh vì cảm động.
Chuột: nhanh khỏi ốm đi còn...rửa bát.
meo: =.+
Meo: mẹ ơi mai con còn phải đi viện
Mẹ: mẹ cũng nghĩ là mai con phải đi viện
meo:....

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014

hôm nay ,mình vừa buồn vừa vui
Mình buồn vì bản thân sao nghĩ mình quá tự tin,tự tin đến mức trở thành trò cười cho mọi người.Cứ nghĩ mình quen học ở kiến an rồi,sang việt tiệp nhất định phải cố gắng hòa nhập,lại nghĩ mình đã đọc bài kĩ rồi, có thể ko cần viết tóm tắt bệnh án, cũng tự chém ra được.Đọc ko giấy sẽ có mắc lỗi ,mình mong được thầy sửa lỗi cho,nhưng m thật ko ngờ nó lại tệ hại đến như vậy.Ngọc ơi là ngọc ,mi đã bị chính sự tự tin của mình hại cho thảm rồi.Ui,ngại tóa đi mất.
Nhưng mờ,nghĩ tới cuối tuần này,chỉ cần nghi đến sắp được gặp bố thì bao nhiêu phiền muộn trong đầu mình tan biến hết.Một tuần học hành vất vả ,chỉ để có ít thì giờ ngắn ngủi ở bên bố thôi.Mình thực sự rất là nhớ bố,đã lâu lắm rồi mình ko được nhìn thấy bố.Ở bên đó nóng như vậy,nhất định là bố rất vất vả,chỉ cần nghĩ tới chuyện đó thôi,mình đã cảm thấy ko được yên lòng rùi.Tuy là mình sống rất là vui vẻ,nhưng những lúc chỉ có một mình,mình lại rất nhớ gia đình: nhớ bố,mẹ và nhóc Minh nữa.Càng lớn mình càng cảm thấy thương bố nhiều hơn,tuy là bố trước đây đối với mình rất là nghiêm khắc,lại ko thường xuyên ở bên mình ,nhưng từ khi trượt đại học,mình đã hiểu bố nhiều hơn,còn thường xuyên tâm sự,thế mới lạ chứ.Hóa ra trượt đại học cũng ko hẳn là một việc xấu.Con người mình vốn là ko quan tâm mấy tới suy nghĩ của ng khác về mình,mình cứ sống theo cach của mình,tốt với mọi ng theo phạm vi của mình, ng ta tốt lại với mình thì mình chân trọng,ng ta ko tốt với mình hoặc ko hiểu mình thì thôi.Dù sao tiêu chuẩn chọn bạn muôn thuở của mình vẫn chỉ có 3 yếu tố: hợp tính,hợp tính và hợp tính.Nhưng đối với gia đình thì lại khác,mình rất rất là để tâm xem bố mẹ nghĩ sao về mình,bố mẹ có sống tốt hay ko?Có vui vẻ hay ko? Chỉ cần làm điều gì đó khiến cho bố mẹ sống thanh thản,bớt ưu phiền ,vui vẻ hơn,cho dù việc có khó khăn đến mấy ,mình cũng quyết tâm làm cho được.Có lẽ vì thế mình từ nhỏ đã rất tự lập,và muốn sống tự lập.Mình luôn nghĩ rằng,nếu như mình có thể tự lo cho bản thân mình thật tốt,thì bố mẹ sẽ bớt lo lắng,phiền muộn hơn.Nhưng mà...nhiều lúc mình cũng cảm thấy rất cô đơn,rất muốn dựa vào ai đó,nhận sự che chở của ai đó,muốn có ai đó hiểu mình.Nhưng rồi,mình lại sợ,sợ rằng sẽ làm ai đó tổn thương,đơn giản vì bây h,mình đã có khả năng có trách nhiệm với ai đâu?mình bây h đâu thể tự quyết định tương lai của chính mình.Nếu đã biết bắt đầu sẽ mang lại đau khổ cho ng khác,thì chẳng thà cứ sống cô độc như bây h lại tốt hơn.Tuy có vất vả thật,nhưng dù sao m cũng đã quen rồi,sao lại pải bắt ai đó pải chịu khổ thêm vì mình chứ?
Lại nghĩ lan man quá rồi,quay lại với thực tại nào.Bố đã từng nói với mình: trên đời này chỉ có 2 loại người ko  bao h mắc sai lầm: một là thánh nhân,hai là những ng ko bao h làm gì cả.Còn đâu những người phàm tục như chúng ta thì đều có lúc mắc sai lầm cả.Quan trọng là mình học đc gì từ sai lầm,đã sai một lần,ko nên  mắc lại đúng sai lầm đó một lần nữa.uh,hôm nay tuy là mất mặt,nhưng điều đó cũng nói lên rằng:kiến thức của mình vẫn chưa đủ,ko có gì gọi là yếu tố tâm lý cả,một khi đã thuần thục nhuần nhuyễn thì dù đứng trước ai cũng sẽ nói được.Qua đợt này nhất định mình sẽ chăm chỉ hơn,làm nhiều hơn,nhất định em sẽ đánh bại thầy trên bàn hỏi thi.Nhất định sẽ là như vậy.
Còn bây h,mình có quyên mơ về gia đình rùi nhỉ,chỉ tối mai thôi,mình đã có thể đoàn tụ với cả nhà,có thể được ăn cơm mẹ nấu,nhõng nhẽo đòi nhóc Minh đèo đi chợ rùi.Đó cũng là một giấc mơ đẹp đúng ko?

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

Nhật kí kì nghỉ 30-4
11h30 -30-4 ngủ dậy
13h-30-4 dắt xe ra khỏi phòng trọ
-ko về quê hả e?
-Vâng ,tuần sau e mới về ạ
13h30 đi qua cổng ktx
-ko về quê hả cháu?
-Vâng,tuần sau cháu mới về ạ
13h32 đi qua nhà xe
-Mày hết tiền r hay sao mà vẫn ở đây hả cháu?
-Tuần sau nhà cháu có việc, nên tuần sau cháu mơi về ạ
-Tuần sau có việc bận hay vướng anh nào ?
-Đc thế thì đã phúc bác ạ
17h,đi ăn ốc
-Đợt này nghỉ dài thế mà sv ko về à?
-Tuần sau chau mới về ạ
-Lần nào mày cũng đi một mình,ko chán hả cháu?
-Cháu cũng chán lắm bác ạ,nhưng mà chồng con lại ở xa,ko mang xuống đc :)))
-Gớm,nói cứng chửa. Ốc của cô đây,chắc lại bận thi chứ gì?
-Cười trừ

22h30 dắt xe vào nhà.
-Ơ thế mày vẫn chưa về quê à?
Vâng ,tuần sau cháu mới về ạ
Cứ thế trong 3 ngày liên tiếp
tra tấn  thì cũng chỉ đến thế thôi.
Mẹ : sao ko về hả con? Mẹ và em rất nhớ con,mẹ đã c bị nhiều món ngon lắm
Bố: Sao ko về hả con?Tuần sau bố mới về đc,nhưng ở bên này nghỉ 1-3 hôm ng ta cũng về SG hết,về nhà đi con à.
Người lớn sao mà ....Đã bảo là tuần sau mới về mà....cứ nhắc đi nhắc lại.Người chứ có phải là sắt thép đâu?
Chẳng qua là tuần sau muốn ở với bố lâu một tí,nên tuần này mới pải cắn răng ở lại thôi =.=, tại sao ko ai chiu hiểu?T___T


Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

Hn ngồi coi lại các clip trong năm qua,cười đau cả ruột.
Hn cũng chính tay mình xóa đi ko ít hình ảnh.
Một tâm trạng vui vẻ.

Mưa bão rồi nè !

  Nay mưa to và trời âm u. Mình nhìn bố đi mưa về ướt sũng . Bản thân không khó chịu mà vẫn hỏi han mình. Hôm nay mình đón con. Thằng bé rất...