Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

Câu chuyện ngành y

Câu chuyện của ngành y đang nóng lên từng ngày sau câu chuyện học phí chuyên khoa gấp 2,5 lần học phí đại học .

Có lẽ nếu sinh muộn 10 năm . Mình sẽ không chọn y khoa nữa. Học phí cao quá ,cao tới mức nếu có vừa học vừa làm thì cũng không đủ đóng học phí. Ngày xưa học phí 5tr/ năm . Đám bạn mình suốt ngày đi dạy thêm đi làm thêm kiếm tiền đóng học . Hồi đó một ca dạy tụi nó dc 80k . Một tháng ddC gần 800 nghìn . 10 tháng tích góp cộng tháng Tết cũng đủ đóng học phí . Và dư ra một ít tiền đóng tiền ăn tiền ký túc . 

Trong giờ học chúng tôi cố gắng nghe giảng để không phải thi lại học lại . Đặc biệt môn chuyên ngành.thầy giáo vẫn nói với chúng tôi: trường mình nhỏ các em phải chịu khó học hành . Chịu khó học thêm luật nưa thì mới xin được việc. Chịu khó mà đi trực thì mới không thưa ra . Thầy kể về cánh cửa sắt . Súng hoa cải …thầy không nói nhiều về y Đức . Nhưng thầy kể chuyện tiếu: nếu đứng trước một bs giỏi chữa ddC bệnh của bố mẹ em và một bs ân cần nhưng không chưa ddC thì em sẽ chọn ai để chữa ? Nếu con em bị hóc xương thì em có để cháu khóc nấc lên nhiều lần rồi mới lấy ra không?… tự chúng tôi phải có câu trả lời. Ngày đó ai cũng mong ra trường có việc làm .chẳng ai bảo ai cứ mon men đi trực thêm không đồng !đi học thêm giải phẫu với các lớp khác . Chúng tôi không có quá nhiều mô hình . Nhưng chúng tôi đều… sợ thất nghiệp.

Tôi được xem là may mắn ! Vì sớm nhìn hiện thực như vây. Năm 2.3 đã đi trực thêm . Năm 456 đi pk thêm . Và đứa nào cũng sợ … thất nghiệp. Cứ học như điên vậy. 

Tất nhiên nếu được học trường lớn nếu được hỏi thầy lớn thì sẽ còn may hơn nữa . Nhưng chỉ y Đức không thì không thể bằng kiến thức và tay nghề . Mỗi lần thầy Hùng thầy Quế Dương thầy Hải qua Hải phòng chung tôi rất hào hứng vì sẽ được hỏi nhiều.Tôi biết mình làm sao bằng con ruột của thầy ở trường lớn! Nhưng dù sao cũng có cái đích để mà đi . Có cái cái thế giới quan để nhìn nhận.

Vì vậy khi ra trường tôi nhanh chóng tìm một Bv hạng 1 ở hà nội để học cchn và đi một tuần 5 buổi và còn đi trực t7 cn. Câu đầu tiên tôi hỏi phòng chỉ đạo tuyến không phải là học phí bao nhiêu? Mà là : em có được làm không?các cô đều cười : làm hộc hơi ra ấy chứ! Thế là tôi xuống khoa xác nhận rồi mới nộp tiền.Ai cũng bàn tán bảo đâu óc tôi có vấn đề . Nhưng chỉ có bác nhẹ nhàng bảo tôi: ai bày cho con mà hay vậy? Vừa có chứng chỉ vừa có tay nghề . 18 tháng xong là  tạm đủ sống!

Mình cười hì hì : dạ các thầy phòng đao tạo trường con kể :có chị mẹ ở bạch mai mà còn làm không công mấy năm mới được nhận vào viện. Con chẳng quen thân ai nên nghĩ mình phải cố gắng hơn ạ.Bác cười không nói tiếp! Rồi tôi cũng được nhận vào pk tư cũng đi làm cũng có chút tài lẻ để sống . Tôi là đứa đệ tử ngôc nghếch cuối cùng của bác . Bác bảo tôi không ranh bằng mấy đứa kia nhưng : ở tôi bác thấy bác của ngày xưa ! Cũng đã từng ngôc nghếch như vậy!

Không quan hệ không thông minh thì phải chịu khó phải trung thực ! Chứ chẳng có lối tắt nào đâu!

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

 Nay Hn mưa lạnh .

Tôi nhớ bố trong mắt tôi là một người rất chăm chỉ, tiết kiệm, Công bằng và tình nghĩa với anh em bạn bè .

Nếu chặt một con gà ông sẽ chỉ ăn cổ cánh và chân . Còn miếng lườn và cái đùi sẽ để dành cho vợ con.

nếu ông có 1 triệu . 990 nghìn ông sẽ dung cho gia đình . mua con gà rồi lại nói chân gà và cổ cánh ngon!

Cuộc đời ông quen với cái khổ ! Quen tới nỗi món yêu thích nhất là cá khô. Cả năm có khi chẳng giám mua cho mình manh quần tấm áo.

Bố dùng chính lời nói và hành động của bản thân để dạy tôi . 

Bố không bảo tôi đọc sách nhưng bố sắm cho tôi một giá sách và một cái bàn thật đẹp. Bố còn hay dẫn tôi đi xem những người ăn xin.để tôi hiểu trên đời còn nhiều người nghèo lắm.

Bố không giảng đạo lý bao giờ nhưng chưa năm nào ông quên lễ Tết nội ngoại đi thăm những người bạn cũ thâm giao, ông nói đó là đầu cuối.dù nhà tôi và nhà họ khoảng cách kinh tế xa nhau nhưng ông không bao giờ coi thường.

Bố tôi là người hay nói và rất quan tâm tới anh em họ hàng. Ông lại có kiến thức về kinh tế nên ông  hay sốt ruột . Tôi thấy đó là ưu và cũng là nhược điểm của ông.vì ..người tin và muốn nghe ông nói thì đã không lâm vào cảnh khó khăn . Còn người không tin không nghe ông nói thì có nói bao nhiêu cũng vô ích. Suy cho cùng cá mà cứ thích nhảy lên bờ thì chẳng trách người làm thịt được.còn ếch có yêu cá tới mấy cũng chẳng mô tả hết được mối nguy trên bờ vì cả đời cá có lên bờ đâu mà hiểu ếch đang nói gì.

Bố dạy tôi biết cố gắng biết tiết kiệm . Khi ông đi xa kiếm ăn. Tôi rất hiểu ông lúc nào cũng cố hết sức.như con cá quả mẹ phải nhảy lên bờ để kiếm kiến cho con mình ăn. 

Tôi biết tôi không thông minh như một số anh em khác trong gia đình. Cũng không tinh tế. Nhưng bù lại tôi biết nghe. Và biết là tới giờ cơm là phải về rồi kẻo người sẽ ăn thịt cá quả mất.

Bố nói đời bố khổ nhiều rồi . Bố chỉ mong tôi bớt khổ. Anh em bố bớt khổ. Nhà tôi làm kinh doanh , nợ ngân hàng là thường tình. Nhưng có lẽ vì nợ nên tôi không vung tiền hoang phí. Vì nợ mà tôi cố gắng kiếm tiền trả nợ .nên tự nhiên lại bị xếp vào nhóm thanh niên tử tế.

Trên đời có rất nhiều bài hát bài văn về tình mẹ . Như người chết khát luôn biết ơn kẻ cho miếng nước ! Nhưng mấy ai nhìn sâu hơn thấy được kẻ gánh nước đã vất vả ra sao.

Sắp tới giỗ bà . Bố rất thương bà nội. Những lời bà dặn bố bố đã làm xong từ lâu rồi bố ạ. Bố đừng vì lời nhờ ấy mà tự trách mình nữa! Suy cho cùng dẫu là người thân chắc gì đã chăm nhau khi năm viện được. Bố đã cố hết sức rồi . Những điều đó con đều nhìn thấy . Ghi nhận cả.

Hà nội mưa nè! Nhớ nội quá!

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2026

 Ở quê tôi có một món mà trẻ nhỏ rất thích : bánh rán Gấc !

Đó là những món ăn nhỏ mà bà thường cho tôi. Bà nội rất thương tôi. Dù tôi là cháu gái . Dù tôi sinh ra ở một vùng quê vừa nghèo vừa trọng nam khinh nữ.

Mỗi năm tôi đều ngóng hè ngóng Tết.

Hè tới bố cho tôi về ngoại hai tuần về nội hai tuần về ngoại . Chẳng phải học gì sất.Tết thì mồng hai về ngoại.còn lại về nội. Đó vậy mà tôi vẫn trở thành bác sĩ . Vậy nên tôi chẳng hiểu tại sao: Một đưa trẻ lớp mầm non phải học ca 3 một đứa trẻ lớp 4 -5 ơi phải học ca 4. Một em lớp 12 mà không biết nên đăng ký nguyện vọng gì ? Đôi mắt vô hồn . Dù điểm số rất cao? 

Tôi nghĩ tôi mà có cái điểm số ấy thì tôi đã…nhưng tôi vẫn trở thành bác sĩ .dù đi xa!nên tôi cảm thấy : so với học điên cuồng thì học để làm gì vẫn quan trọng hơn.

Tôi được ăn bánh rán gấc , ăn bánh cóc . Kẹo sừu châu, bánh nhãn…

Được theo mấy đứa trẻ đi ra đồng chơi. Dù về ngứa gần chết .:).tôi có một tuổi thơ vui vẻ sâu sắc!

Nhà bà rất nghèo. Năm đó bà bị bệnh ung thư vòm họng. Bố rất sốc!30 năm trước . Ung thư chẳng khác nào … bản án tử . Bà sống được năm năm từ ngày chẩn đoán bệnh.đó đã là kỳ tích của y học rồi!

Tôi vẫn ăn bánh rán gấc bà mua. Vì bố mẹ mỗi lần về quê thường cho bà tiền . Bố thường đưa bà tiền vì nghĩ như vậy sẽ khiến bà vui. Mãi sau này khi đi học xa : tôi mới hiểu bà vốn chăng cần nhưng đồng tiền đó . Khi bà mất bố bảo dưới giường bà đây tiền .rồi ông cũng khóc . Bà chẳng cần tiền của ông . Bà chỉ mong cháu về mong những hôm nhà đây tiếng cười đùa của tôi và anh Hưng .

Mỗi lần ăn bánh rán gấc .tôi lại nhớ nụ cười móm mém của nội. Năm đó nội tôi mới 54 tuổi . Quá trẻ!

Chú luôn trách bố sao không cho chú biết bà bị ung thư. Kỳ thật là bà không cho bố và bác nói. Bà cũng chỉ mong con cái phát triển . Bà sợ các chú biết rồi ảnh hưởng tâm lý. Mẹ nào mà chẳng thương con.anh nào mà chẳng thương em.

Sắp tới giỗ bà rồi ! Có lẽ tôi sẽ không về được vì hôm đó là chủ Nhật! Nhưng tôi hi vọng bà sẽ vui!

Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

 Nay là đám cưới anh Hoà !

Tôi đã đi một quãng đương dài để về chúc phúc cho anh.

Tôi cố ý ngồi cạnh các bà ở Hà Giang . Đặc biệt là bà Luyến  và bà Thám.Bởi vì …tôi nhớ Bà Nội! Tôi cứ nghe hai bà kể chuyện mà ngỡ như nội đang nói chuyện với tôi. 

Chị em gái mà ! Giống nhau từ lời ăn tiếng nói tới cả dung mạo. Giống tới đau lòng . Tôi nghĩ : nếu nội còn sống chắc nội sẽ vui lắm!

Tối về nấu bát canh cua. Lòng nhớ về một thời xa vắng !

Bố tôi là người luôn kể những câu chuyện về một thời xa vắng như vậy. Bố nói thời nhỏ mỗi dịp giáp hạt , đói! Các bà dù nghèo nhưng đúng là cái bánh bẻ đôi với nhà mình.ân tình đó bố không bao giờ quên.

Tôi hiểu con người của bố . Và cũng rất kính trọng ông .

Dù sao hôm nay cũng là một ngày vui. Phải tươi tắn lên mới được . (^.^)

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2026

 Hôm nay mình đã làm một việc mà các anh chị gọi là ngu ngốc khi nhảy việc.

Tại sao em không nhận lương rồi mới thông báo nghỉ? Chị nói với tôi giọng mắng sa sả?

Tôi nói với chị: bởi vì cơ quan rất tốt với em. 

Đó là việc mà họ phải làm . Chị gằn giọng .

Đúng đó là việc mà họ phải làm . Nhưng 7 tr không mua được nhân cách của em. Em không làm cái việc chộp dật ấy. Cùng lắm thì em không nhận được lương . Thế thôi!

Mày đúng là đi làm bao nhiêu năm mà vẫn cứ ngu. Thôi tại mày ngu nên chị vẫn chơi với mày. Để chị xem có tuyển được ai cho mày không ? Rõ thật mua việc vào mình. Mày kể ra đúng là cố chấp khó bảo.

Chị cố gắng giúp em . Em sẽ hậu tạ .hi hi 

Thôi khỏi nuốt nguyên cục tức vô bụng.

Mày dại lắm em à !

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2026

Implant cơ bản khóa 39!

 Cứ mỗi lần đi học về trong lòng mình lại tràn đầy nhiệt lượng!

Thực sự rất cảm ơn gia đình đã luôn đồng hành cùng với mình . Cảm ơn bố Đã giúp con ra ddC trường lấy ddC bằng đại học. Quả thực là một chặng đường quá gian nan!

Cảm ơn những người thầy thủa sơ khai : a Tùng Lê , chú chí , cô Liên.và cả những người anh người chị rất tốt bụng: chị chi , anh vịnh , a kiên, a hạnh …cảm ơn những người bạn đã giúp đỡ mình lúc khó khăn.

Sẽ lại cố gắng tiếp trên con đường y khoa trông gai !với những chăn chở hồi trẻ; làm sao để bn không đau? Làm sao để bn tốn ít tiền nhất có thể? Làm sao để một điều trị vững bền ổn định theo nhiều năm? Càng ổn định mình và bn càng vui vẻ. 


Sẽ lại tiếp tục học hỏi!

Cảm ơn mọi người rất nhiều!

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2025

 Bà nội tôi là người chưa tốt nghiệp cấp ba. 

Bà cũng chưa từng được đọc nhiều sách vở . 

Nhưng bà là người ảnh hưởng tới tôi nhiều nhất.

Bà không nói con gái đẹp nhất là tuổi 18-20 . Bà không nói nụ cười đẹp nhất của con gái là 18-20.

Bà nói : là con gái nhất định phải có một cái nghề . Dựa vào bản thân để kiếm tiền .

Bà nói: nụ cười đẹp nhất là khi con kiếm đủ tiền để mưu sinh.chứ không dựa vào sắc đẹp. Sắc đẹp sẽ phai tàn theo thời gian nhưng khi con có nghề con sẽ ngày càng đứng vững .

Bà không nói : con gái phải đi nhẹ nói khẽ cười duyên. Về điểm này bà và ông ngoại rất đồng thuận. Bà nói tôi chỉ cần là tôi thôi. Không cần cố gắng lấy lòng ai cả. 

Bà nói : có rất nhiều người vì muốn có được cái nọ cái kia cũng đi phóng sinh . Nhưng đều sai cách hết. Con ốc con chim được người ta nuôi, thả ra tự nhiên làm sao sống được ? Chẳng bằng đậy đồ đạc cẩn thận . Chuột mat kiến bò không nổi. Mà người ăn cũng thấy ấm thấy ngon.

Mỗi lần tôi ăn cái bánh rán gấc hành thiện hay cái kẹo lạc Sừu châu .tôi lại nhớ lại hình ảnh lam lũ của bà. Bà rất tiết kiệm vì đời bà khổ nhiều . Tánh tiết kiệm của tôi cũng là học từ trong những câu chuyện của bà của mẹ. Bà dạy tôi chớ bao giờ tiêu tới đồng tiền cuối cùng . 

Trong thâm tâm tôi luôn mong giá bà sống lâu hơn .tôi có thể mua cái nọ cái kia cho bà . Tôi có thể đưa bà đi chơi . Có lẽ tôi có thể khoe với bà những niềm vui nho nhỏ của tôi. Tôi…nhớ bà!nhiều lúc ngửi mùi Bồ kết với hương bưởi lại nhớ ngày ấy được bà nấu nước gội đầu cho. 

Nhớ một thời đã xa mà ta biết là sẽ chẳng bao giờ quay về được nữa.

Câu chuyện ngành y

Câu chuyện của ngành y đang nóng lên từng ngày sau câu chuyện học phí chuyên khoa gấp 2,5 lần học phí đại học . Có lẽ nếu sinh muộn 10 năm ....