Nay là đám cưới anh Hoà !
Tôi đã đi một quãng đương dài để về chúc phúc cho anh.
Tôi cố ý ngồi cạnh các bà ở Hà Giang . Đặc biệt là bà Luyến và bà Thám.Bởi vì …tôi nhớ Bà Nội! Tôi cứ nghe hai bà kể chuyện mà ngỡ như nội đang nói chuyện với tôi.
Chị em gái mà ! Giống nhau từ lời ăn tiếng nói tới cả dung mạo. Giống tới đau lòng . Tôi nghĩ : nếu nội còn sống chắc nội sẽ vui lắm!
Tối về nấu bát canh cua. Lòng nhớ về một thời xa vắng !
Bố tôi là người luôn kể những câu chuyện về một thời xa vắng như vậy. Bố nói thời nhỏ mỗi dịp giáp hạt , đói! Các bà dù nghèo nhưng đúng là cái bánh bẻ đôi với nhà mình.ân tình đó bố không bao giờ quên.
Tôi hiểu con người của bố . Và cũng rất kính trọng ông .
Dù sao hôm nay cũng là một ngày vui. Phải tươi tắn lên mới được . (^.^)