Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2015

Bằng giờ này tuần sau,có lẽ m đang đóng gói đồ đạc để chuẩn bị về nhà.Nhanh thật đấy,vậy là một năm nữa lại sắp qua đi.Năm nay,đôi với m có lẽ là năm ko có gì đáng được  coi là thành tựu.Nhưng lại là một năm mà m coi là quan trọng nhất trong 6 năm.Một nửa thời gian học đã đi qua,nhanh quá ! trong đời đại học có được bao nhiêu lần 3 năm đây? Những suy nghĩ của m năm nay sẽ ảnh hưởng rất lớn tới hành động của m trong các năm tới.Nếu như ví ngày ra trường như một mùa lúa chín,thì năm nay chính là lúc làm đất,gieo mạ.Nên gieo giống gì cho hợp thời tiết phương Bắc đây? Nghĩ tới nghĩ lui mà vẫn phân vân.Giống thì khó trồng quá,chỉ e không đủ sức chăm bón.Tới ngày thu hoạch ko biết thu được bao nhiêu?Có giống giá lại ko cao,mùa sau thu hoạch lại sợ ko bán được.Có giống lại quá mắc...Quanh đi quẩn lại vẫn chẳng biết nên làm gì?Người xưa có câu: lão nông tri điền. Lần này, m quyết tâm  đánh cược một lần,gieo giống mà lão nông chọn.Hi vọng ...đây sẽ là một quyết định đúng đắn.Năm nay,m cũng nghĩ thông suốt một số chuyện.Trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm .Tuy là giống lúa đó m ko gieo nữa, nhưng phân bón thích hợp,nước tưới làm sao cho tốt m cũng đã tìm hiểu kĩ lưỡng.Mình thực lòng mong muốn có thể giúp đỡ ai đó gieo được loại lúa này.
Năm nay,xảy ra việc của ngoại,lòng m  ngộ ra được nhiều điều.Cái gì mà bình tĩnh quyết đoán,vững như bàn thạch,haiz...đứng trước sinh tử của người m yêu thương ,m mới hiểu : hiểu chuyện thì dễ,làm sao khó thay?
Nội đi rồi,ngoại tuổi tác cũng đã cao.Những năm tháng sau này e là...Tết này, tết sau...ko biết còn có được bao nhiêu cái tết ông cháu sum vầy bên nhau nữa?
Tết này m đã hơn 22  tuổi, m cũng từng nghĩ tới việc nên tìm một người bạn để có thể trân trọng cả đời. Nhưng  mà nhìn lại bản thân : m vẫn cảm thấy vẫn chưa phải lúc thích hợp. Yêu bạn lúc này,m sẽ chỉ mang lại tổn thương sâu sắc cho bạn ,haiz...ko thể đem lại hạnh phúc cho bạn được.Con người m,đúng là đầy mâu thuẫn.

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Đầu óc mình như trống rỗng.
Tâm trang sau khi làm xong một việc đều là như vậy sao?
Mệt mỏi.
Không biết bây h mẹ đang làm gì?Năm nay bên ngoại xảy ra nhiều việc quá,em Minh lại mỗi ngày mỗi lớn, nhà m lại có thêm người,bao nhiêu chuyện đều dồn lên đôi vai gầy của mẹ.Mình lại ở xa,nhiều khi là có lòng đấy mà lại chẳng đủ sức.Chẳng thể san sẻ gánh nặng này cho mẹ.Năm nay,m lại mới vào học chuyên ngành,tưởng là hay mà lại có quá nhiều cái dở.
Dở vì lại phải mò mẫm lại từ đầu,bắt đầu lại với những kiến thức mới.Mới bắt đầu,bao việc bộn bề,tơ lòng trăm mối.Trong tuần có nhiều thời gian trống thực đấy mà đâu thể sao nhãng,có thời gian ko ngồi cặm cụi đọc sách thì cũng vẽ vẽ viết viết.Mấy năm trước m cảm thấy cách học của m ko đúng,năm nay muốn thay đổi muốn đi vào bản chất của vấn đề,mà học vậy thì vất thật,sách có mười chương thầy chẳng hỏi lấy 3.Nhưng học theo cái 3 phần ấy thì làm việc làm sao?Trước khi xuống HP,m đã qua nhà thăm ông nội,m đã xin ông chỉ bảo cho cách chọn tài liệu chuyên ngành,cách học sao cho hiệu quả.Nhưng ông chỉ bảo: nam bắc đều có những tên tuổi lớn cả, sách  viết đầy cái dở,đầy chỗdấu nghề.Nhưng cứ đọc đi cháu à,đọc để biết nó dở nó hay ở chỗ nào.
Dở vì nhận ra ngoại ngữ m tệ quá,mà môi trường làm việc sau này của m làm sao mà thiếu ngoại ngữ được.Vừa phải tập trung với cái mới,lại phải chú tâm vào ngoại ngữ.Công việc lại thêm bộn bề.Bạn bè quanh m toàn những đứa có chí cả.Công nhận đấy cũng là một may mắn.Có khi để một mình thì lười chẳng học đâu.Cơ mà mấy đứa với nhau ,nhìn nó chăm như vậy,m cũng bớt lười đi.Mấy đứa bảo nhau học,có chương m đọc ko hiểu,có người để trao đổi,giảng cho m hiểu.
Đừng nói là  năm trước học tốt thì năm sau có lợi thế,thực ra là một bất lợi thì đúng hơn.Bất lợi vì dễ lơ là ,dễ chủ quan,cho rằng m cái gì cũng biết,chẳng cần lắng nghe ai nữa,chẳng cần tìm tòi gì nữa.M nhận thấy có rất nhiều bạn năm nay học bật hẳn lên,chịu khó tìm tòi cái mới.Điều đó khiến m ko giám lơ là.
Nhìn mẹ vất vả,lòng m bất  nhẫn,nhiều lúc cũng tự trách bản thân,sao ngày trước m ko cố gắng thêm chút nữa.M cũng khá phân vân,Minh lớn hơn trước nhiều r,nói chuyện với e m nhận ra mà.Suy nghĩ tuy vẫn còn nhiều chỗ nôn nóng bốc đồng,nhưng có những vấn đề khi trao đổi m nhận ra được những thay đổi của e. Vấn đề là: m cảm thấy khuôn khổ,cấm đoán,cam kết...điền vào dấu ba chấm mọi từ mang ý nghĩa bó buộc mà bạn nghĩ ra được.Đó ko phải là cách dạy một đứa em trai.Em trai à,khó lắm,chẳng có một đứa con trai nào muốn có một bà mẹ thứ 2 cả.Một và chỉ một người như thế là quá đủ với  tụi nó rồi.Con gái thường dễ chịu ảnh hưởng bởi tư tưởng của bố mẹ,nhưng con trai thì thường là muốn chịu ảnh hưởng bởi hệ tư tưởng của chính nó =.= .  M từng là đứa đi trươc,m hiểu tâm trạng của một đứa mò mẫm,thường xuyên đi lòng vòng nhầm lẫn,nhiều lúc m rất mong có ai đó chỉ cho m nên làm gì==,ko nên làm gì.Nhưng m cũng nhận ra : tâm trạng của một đứa đi sau cũng chẳng mấy dễ chịu.Chẳng sung sướng gì khi mà bạn luôn bị đem ra so sánh với một ai đó.Cái này bạn làm được tốt hơn họ,cái kia bạn bị kém hơn.Như vậy có mệt mỏi quá ko? Mình muốn cho e có một khoảng trời riêng để hắn tự bước đi,con trai ngã vài cái có đáng gì,mà ngã mấy cái mới thành người lớn ,chứ cứ bao bọc kĩ quá có khi lại nheo nhéo,nhỏ mọn như...

Dĩ nhiên là  m chỉ có thê nhìn hắn ngã thôi chứ hắn mà chẳng may đứng bên miệng vực hoặc đi nhầm đường thì phải cấp tốc lôi lại chứ :PPP  m đứng ngay sau   hắn mà:PPP.
Ai bảo hắn sinh ra đã là em mình rồi.==Nếu có kiếp sau thì nhớ đổi lại nhớ.Hức hức,m muốn có anh trai T___T.

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

Cười ngoác cả miệng ^^,
Lâu lâu mới m mới cười nhiều như vậy.Đọc mấy thứ linh tinh xem mấy thứ vớ vẩn,roài ngồi cười một mình.
Mấy cái mâu báo này cũng chăng hài hước lắm.Cơ mà thỉnh thoảng thấy đúng thì ko nhịn đc cười:))).
Cuộc sống riêng nhiều khi cũng hơi buồn..Nhiều lúc cũng cảm thấy thích cuộc sống ơ mấy xóm trọ.Tan học về nhà,xung quanh còn có bao nhiêu bạn,vui hơn bao nhiêu.Còn m ,tan học về nhà lại chỉ có một mình.Chán thì lại xem phim,hay đọc truyện,hoặc là vùi đầu vào game.Hàng xóm cũng có nhiều,nhưng mà ở đây toàn người đã đi làm,có gặp thì cũng chỉ nói mấy câu xã giao,xong rồi lại nhà nào biết nhà đấy,cũng chẳng có ai mà nói chuyện,mà cũng chẳng có chuyện gì để nói với nhau đâu?Cũng lâu lâu m ko về nhà.Độ này cô phượng hay dậy sáng cn quá,làm m muốn về cũng chẳng về được.Nhiều lúc cũng thấy nhớ,thấy thương,nhưng vẫn ko thể về nhà được.
Cũng chẳng mấy nữa là Tết.M ngồi gạch mấy cái gạch dầu dòng ra nháp.un deux trois...phải viết ra thì mới ko lẫn được,chứ cứ ang áng thì kiêu gì cũng thiếu một ai đó.Quà cho Minh rất đơn giản,2 đứa cùng một mẹ sinh ra mà,tất nhiên là cùng có sở thích ăn uống như nhau.^^,Nhóc Minh thích ăn thịt bò khô,nên m định mua một cân về làm,tết có cái để nhấm nháp mấy bộ phim.^^, quá chuẩn.Thêm một thùng bia cua mẹ với cả mạng thông suốt nữa thì thôi chắc tết 2 đứa chẳng cần đi đâu,cứ ở nhà xem phim là đủ :PPP.
Khó là ở chỗ bố mẹ,chẳng biết nên mua gì?Lớn rồi,mà cũng cứ mơ hồ về sơ thích của người thân kiểu gì ấy=.=.Bây h hỏi m Minh thích gì có khi dễ hơn nhiều so với hỏi m bố thích gì?Để hôm nào m đi lang thang xem có cái gì hay hay ko:))).M chắc vẫn bàn bạc với anh xem nên mua gì cho ngoại.Có anh nữa m thấy ngoại vui hơn bao nhiêu.Nhiều lúc cũng cảm thấy hơi trạnh lòng một tẹo,nhưng mà ...đôi khi yêu thương ai đó là phải chấp nhận rằng : có thể m ko phai là người quan trọng nhất đối với họ.Dù rằng: có thể m là một trong số những người tử tế với họ nhất.Năm nay ko biết bố mẹ định tổ chức tết như thế nào?Bên nội thì quá nhiều niềm vui,cười đến ko khép đc miệng.Bên ngoại thì...
Sắp tới tết r đấy.

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Một ngày mệt mỏi.M ko hiểu quĩ thời gian của m đã biến đi đâu hết.Mai lại đi học,bài viết vẫn chưa hoàn thành.Mệt quá,chẳng muốn viết nữa.Chắc sắp tới phải tính bỏ bớt mấy thứ lặt vặt đi thôi.Tốn thời gian quá.
Hừm.Một bữa khá là ức chế,mà thôi cũng chẳng sao,quan trọng là được việc,mai m đi kiếm mấy thứ linh tinh nữa,vậy là công việc có thể bắt đầu.Mình cảm thấy có một sự mờ ám nhè nhẹ.Ờ lúc đầu m cũng nghi nghi rùi.Làm gì mà tới mức ấy.Trong ngành người ta đều thừa nhận sau HN là HP,cái gì HN có thì HP cũng có,cái gì HP ko có thì Hn chưa chắc đã có.Tất cả các cửa hàng vật tư y tế nha khoa đều đặt chi nhánh 2 ở hp,cá biệt còn có một số đại lý lớn là nhập hàng theo kiểu ngược lại.Làm sao mà có chuyện ko có được,Có nhiều là đằng khác.Mình hỏi ổng,ổng cam đoan với mình : sáng em alo,chiều anh mang hàng tới ngay,số lượng lớn thì cho anh thêm một ngày nữa.Haiz...chẳng hiểu vấn đề nằm ở đâu nữa.Anh H bảo m kệ tụi nó,việc m mình tự lo thôi.He he,thứ 2 rồi lại có đứa ăn đòn.Ai bảo bỏ về trước,ai bảo lười.phen này,đôi oan gia này còn khổ dài dài.M cũng thấy hơi ái ngại,cơ mà cũng chẳng biết làm thế nào.Anh H cứ muốn xử lý nó cho bằng được.Hàng hết,chứ nếu ko m nhất định lấy thêm một bộ nữa,dù bạn ko nhờ lấy giúp.Mình cũng thấy hơi áy náy.Anh H bảo iu tiên con gái,với cả cũng dặn chủ hàng là vài ngày nữa nhớ nhập hàng về có nhiều ng có thể ra mua.Uh.Đành vậy.Anh H bảo m thiên vị lúc nào cũng nghĩ cho nó,nó lạnh lùng có bao h biết nói câu nào tử tế đâu,m toàn véo má ảnh,bộ ghen hả? Thiên vị gì đâu,cùng một nhóm,tất nhiên là chẳng muốn đứa nào thiếu cả.Có những người chỉ đơn giản là họ ko giỏi thể hiện thôi,chưa chắc họ đã xấu như m nghĩ đúng ko?
Kệ,anh chỉ quan tâm tới anh B thôi,hứ hứ.:))Kể ra nhiều lúc có hơi ghen với 2 ông bà ấy thiệt.Tình cảm quá  mà.Làm cái đứa độc toàn thân như m cũng thấy: sao mà m ghen tị quá đi,ghen tị quá đi!
Cái tranh của m bị lem một chút,dùng bút xóa xóa đi nhìn còn xấu hơn.Làm sao bây h?Ko lẽ vẽ lại bức khác?
Ko vẽ mà nộp thì cảm thấy ko hài lòng.Vẽ lại thì ngại quá đi là ngại quá đi.
Quyết đinh: để hôm nào tâm trạng tốt vẽ lại sau.Mà ko: in lại sau:PPP
Hôm nay,mẹ bảo Minh đi thi thử.Em bảo trường mình đẹp quá,sau này cũng muốn học ở trường đó.Mình nghe mà cười.Công nhận trương mới đẹp thật.Nhưng với mình,khu trường cũ ở gần số nhà 16 vẫn có gì đó gần gũi hơn.Hàng ghế đá,từng hàng cây,hồ ,nhà đa năng,còn cả khu 3 tầng nữa.Tất cả chỉ còn trong kỉ niệm.Còn nhớ mỗi lần vào trường trước đây đều phải xuống dắt xe một đoạn dài,nhưng m rất thích con đường đó,hai bên có bóng cây,lại có một hồ nước kè cẩn thận.Bây h về trường mới,học sinh đã được đi xe vào trường vì trường quá rộng,nếu chạy nhanh từ tòa nhà này sang tòa nhà khác cũng mất 15 phút.Học sinh cũng đã được mang balo đi học.Nghe thì có vẻ buồn cười,nhưng đối với những khóa xa xa như chúng tôi,đó đã là một ước mơ cực kì xa xỉ,là một chủ đề được bàn tán trên face hơn một tuần trời.Bởi vì trường này từ trước tới giờ học sinh luôn phải dùng cặp,ko bao h được đem balo vào trường.Thầy cũng tiếc khu trường cũ,nhưng muốn phát triển,đôi khi phải chấp nhận thay đổi em à.Thầy Đ đã inbox cho tôi như vậy.Và tôi-chúng tôi cũng đành vậy-bởi lẽ trường bây h là của các em-mà các em thì ko có những mảnh kí ức chung như chúng tôi.Dù sao thì hồn của trường-các thầy cô giáo vẫn còn nguyên cả-đi đâu đâu mà sợ mất:))).Có lẽ nếu em tôi cũng thi đậu vào trường này,có thể...năm sau tôi cũng sẽ đi dự khai giảng ở trường mới.
Dạo này m đang phân vân,cặm cụi vẽ răng chỉ là một phần,cái chính là m cũng cam thấy hình như m đang đánh mất một cơ hội.Dù tiếc,nhưng m ko thể nắm lấy cơ hội đó được.Có lẽ m chỉ hơn mấy đứa ở điểm là m rất là tiếc xót mấy cái cơ hội dù mong manh tới đâu.Dù biết bỏ qua là mất một cơ hội lớn,nhưng trong cuộc đời m,đôi khi  m cũng  cần tự hỏi: đâu là thứ quan trọng nhất với m?Câu hỏi này m chẳng thích chút nào,nó làm m già đi.Ờ,nhưng cuối cùng có ai mà ko già đi?M thích vẽ,thích ngắm nghía tác phẩm của m,mỗi lúc mỗi chỉn chu hơn.Mỗi tội là nhiều khi có hơi bị ức chế.Cũng phải,cả tờ giấy trắng đẹp đẽ như vậy mà lại có một vết lem khó chịu,tẩy mãi ko đi.Ai mà chịu được.Có lúc tức lắm cơ mà sau đó lại bật cười.Có khi m lẩm cẩm rồi.Cần phải kiếm cái gì đấy ăn cho nó đỡ lẩm cẩm mới được !

Thứ Ba, 13 tháng 1, 2015

Một ngày nữa lại qua đi với mèo con.NGoáp,10h 15.
Một căn phòng có cửa nhìn ra bầu trời xanh vời vợi tức là vào mùa hè nó sẽ cần rất nhiều rèm để ko biết thế nào là nắng chói chang.:)))m đúng là  hơi có bị thực tế quá mức,có mơ mộng tới đâu thì cũng ko thoát khỏi mặt đất được.Nhưng cuối cùng thì đứa thực tế như m vẫn là đứa đi mua hoa hồng tặng ai đó,và lang thang đâu đó đê tìm một căn phòng có cửa nhìn ra bầu trời xanh vời vợi(tất nhiên là có cả rèm nữa :3,),trong ngăn tủ chứa đầy tăm bông và tăm tre mà m cũng ko hiểu m mua mấy cái đó để làm gì?Chỉ là thinh thoảng gặp rồi lại mua...vậy thôi.Cô hàng xóm thường rất ngạc nhiên khi mỗi lần m  bán đồng nát.m thường hỏi rất cặn kẽ mỗi thứ là bao nhiêu tiền,mặc cả xong xuôi đâu đấy rồi lại đem cho người ta.
-Sao em ko lấy số tiền đó?Cho ko họ thế à?
-Tôi cười trừ.
Nhiều lúc meo cũng ko hiểu nó có nổi một chút lãng mạn ko?Chắc là nếu có thì cũng bị công việc dìm xuống từ lâu :P, nhưng bản thân nó cũng phải thừa nhận là nó có những niềm tin hơi cố chấp và có phần ...
Có lẽ do nó thích đọc truyện cổ tích,thích xem phim hoạt hình,thích tụi nhỏ.Mà cũng thiệt kì cục,càng lớn người ta càng đi tìm những dòng văn học có vẻ người lớn hơn,xem những bộ phim người lớn hơn,thích những thứ người lớn hơn.Duy có nó thì càng nhiều tuổi càng cảm thấy những thứ lúc nhỏ nó gắn bó càng ý nghĩa,càng thú vị hơn.Càng lớn nó lại càng cảm thấy gắn bó hơn với những thứ cổ hủ truyền thống.Hẳn là người ta sẽ ngạc nhiên lắm khi thấy một con bé ngồi ngẩn ngơ : nghe quan họ,nghe chèo,lẩm nhẩm theo mấy đoạn tâm đắc ,hay bâng khuâng  dạ trước một khúc hát ru.
Nó ko giỏi an ủi người khác,càng an ủi có khi càng làm ng ta tổn thương thêm.Tại nó toàn nói về hiện thực mà,hiện thực thì hay đau lòng.Bạn à,cố lên nhé.Ngắn gọn vậy thôi.

Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2015

Tụi trẻ con cái khu này sao mà đứa nào đứa nấy khóc dai dữ vậy?Điếc hết cả tai.
Mưa xuống,m cũng lười nhác chẳng muốn đi đâu.Hèm lạnh hơn rồi đây.Cuộc sống của mình vẫn đều đều qua như vậy.Nếu ko phải là hí húi đọc truyện thì cũng vẽ vẽ viết viết,nấu nướng linh tinh cái gì đấy.
Có lúc cũng cảm thấy buồn .Muốn làm sao đấy để cái cuộc sống của mình nó đỡ buồn ,cho sinh động hơn.Có gì đó vui vui một chút.Sau rồi nghĩ lại rồi lại thôi.Hì ngẫm nghĩ lâu lâu một chút m mới hiểu vì sao bố lại cho mình ở xa như vậy.Hùm,..Cuộc sống sv của mình kể ra thì ko có gì là ko ổn.Ổn quá mức bình thường là khác.Một căn phòng riêng,tiện nghi sinh hoạt gần như có đủ cho một gia đình sinh sống.Nhưng...ko hiểu sao m vẫn cảm thấy thiếu thiếu một cái gì đó.Một cái gì đó...
Căn phòng này ơ tầng 3,có một ban công.Từ ban công nhìn xuống có thể ngắm nghía khu dân cư phía dưới một cách toàn cảnh :)).Đối với một đứa như m,như vậy qua là rất tuyệt.Một nơi tốt như vậy nhưng m vẫn cảm thấy có gì đó chưa ổn lắm.Chưa ổn ở chỗ nào m cũng ko rõ lắm.
Khu này cũng đông trẻ con,nom tụi nhỏ nô đùa đến là ngộ.Đến là buồn cười.Căn phòng nhỏ này còn có một cửa sổ,khi kéo rèm ,qua cửa kính cũng có thể nhìn thấy một phần khoảng không phía dưới.Có một tối,m ngồi ởi đó nhìn ra ngoài rất lâu,rất lâu.Sau đó m đã phát hiện ra căn nhà này chưa ổn ở chỗ nào.Nhưng rồi ...cũng đành thở dài.Ko phải là nó ko ổn,mà là đầu óc mình ko ổn.Nó đang cảm thấy cô đơn.Nó đang muốn được nói chuyện với ai đó,m biết ....Cái ko ổn lớn nhất và cũng là ưu điểm lớn nhất của căn nhà này: chính là một ko gian riêng.Chỉ cần đóng cửa chính vào,thì m có thể hoàn toàn ở trong ko gian của mình,ko bị bất cứ ai làm phiền,và đương nhiên là cũng ko thể nói chuyện với bất cứ ai.Thôi bỏ đi.Đầu óc mình rảnh quá là hay nghĩ lung tung vậy đó.Đúng là nhàn quá cũng có chuyện.Mình lại nhớ nhỏ bạn,nó bảo ghét nhất cái kiểu im im của m.Ờ thì ghét.Nhưng mà ghét cũng chẳng thay đổi đc :P.
Căn nhà kế bên nhà m kể ra thì chẳng ngày nào ko có tiếng khóc.Nghĩ cũng tội:bây h m mới biết chị ấy là cô giáo.Một cô giáo với 2 đứa nhỏ.Ai cũng có cái khó của riêng m.M ko hiểu vì lẽ gì mà vợ chồng họ li dị.Nhưng nhìn 2 đứa nhỏ này,người thường khó mà ko đau xót,ko nghĩ một chút xấu về người cha của chúng.Dù biết ko nên bình phẩm về cái mà m chưa hiểu rõ,nhưng thấy hai đưa bé nheo nhóc như vậy,m cũng cảm thấy có phần bất nhẫn.Chị ấy rất hay gắt đứa lớn,thỉnh thoảng nóng quá thì đánh đứa nhỏ.Tính tình nhiều lúc cũng ko ôn hòa lắm.Với một người như m,nếu là vào khoảng 4-5 năm về trước,m chắc chắn sẽ nghĩ: một người đàn bà ko có giáo dục.Nhưng bây giờ,m cảm thấy thương chị ấy nhiều hơn.Cuộc sống đôi khi cũng thật khó khăn.Ko phải lúc nào cũng dùng một chuẩn chung để đánh giá được.M nhớ về những năm tháng thơ ấu của mình,mẹ mình cũng la một giáo viên,tính cách của bà khá ôn hòa,gia đình cũng khá êm đềm,bố mình trước đây từng là một quân nhân.Nề nếp trong gia đình đa phần được xây dựng tựa tựa như nề nếp quân đội.Mấy đứa tự bảo nhau học,đến bữa  cả nhà cùng quây quần bên mâm cơm đầm ấm.Một đứa trẻ sống trong tình thương của bố mẹ như m tất nhiên là  ko thể hiểu đc tại sao trên đời lại có những người như vậy,lại có những việc như vậy.Hai vợ chồng họ đã ko gặp nhau thì thôi,lần nào gặp nhau cũng nói những lời cạn tình cạn nghĩa,còn ko bằng người dưng .Ko lẽ hôn nhân tan vỡ thì sẽ có kết cục như vậy?sẽ thành kẻ thù sao?Ngẫm nghĩ lại một chút.Trước đây thì m cũng từng có những ý nghĩ tiêu cực,nhưng năm tháng qua đi,cũng cảm thấy ko nên như vậy,cho dù tình cảm ko còn được như trước,thì những mảnh kí ức chung vẫn ko hề thay đổi,vẫn là thứ đáng lưu giữ.Thoáng hơn một chút,nghĩ về những năm tháng sắp tới sẽ tốt hơn là nghĩ mãi về một việc ko vui.Giống như ngoại từng dạy mình: một tờ giấy bị dây mực ko phải là một tờ giấy bỏ.Thay vì quăng nó vào thùng rác,cháu có thể viết vào nhiều phần trắng khác bên cạnh,hoặc đơn giản chỉ là chấp nhận vết mực ấy như một phần của tờ giấy.Nói chung là con người với con người nếu chỉ là những tình cảm hời hợt có cũng đc ko có cũng ko sao thì sẽ ko hiểu đc thế nào là yêu -thế nào là hận.Phải có yêu sâu đậm mới có hận.Có điều còn hận tức là vẫn còn tình cảm ...còn lãng quên mới là hết thực sự.Ngoài ra vẫn còn một cách khác.Rất khó để thực hiện.Đó là:...viết tiếp vào trang giấy đã bị dơ.
Mơ ước của m thực sự rất đơn giản.Đơn giản hơn so với những gì mọi người nghĩ nhiều.Chỉ có điều...
Ko mấy người nhận ra.:)
====================================================================================

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

Ngoáp.NGoáp...như vậy là ko ổn rồi.Lại ngủ quá giấc nữa.==.tin nhắn gọi đi học thì vẫn đến,cơ mà lười thì vẫn cứ hoàn lười.Cấm có nhúc nhích đc.Tối qua m ngủ từ 9h mà.sao hôm nay vẫn 9h mới dậy nhở.Biết thế m thức tới 12 h thì cũng 9h dậy.
Một ngày mới lại bắt đầu.Con người lười biếng trong m khó mà kiểm soát được khi mà...nó chẳng chịp một áp lực gì =).
Được cái từ ngày có nhiều thời gian ở nhà,m chăm chỉ nấu cơm hơn.Nhìn trông cũng mũm mĩm hơn đc một tẹo.:))).Cứ ăn với ngủ đều đều như vầy,hi vọng tăng cân của m ko pải là ko có cơ sở.
Mấy bữa nay chưa thấy chị Hồng giao thêm việc gì==.Chị có giao việc thì giao sớm một tí nhé,hoặc là cho em chút thời giờ chuẩn bị,Đừng có giống mấy cô ấy,đùng một cái gởi cho em mấy chục trang tài liệu,em ko có sống nổi đâu=.=.Hì đc cái là vẫn còn có ngoại ngữ thỉnh thoảng lôi ra đọc đọc ,một tuần ra khỏi nhà 3 buổi.Ko có ng ta lại tưởng con bé này về quê :((.Vẫn biết là pải đọc chuyên ngành thêm,nhưng mà đọc cái này chán kinh khủng,đọc một tí là ngủ ,ngủ là hôm sau lại dậy muộn==.Đúng là cái vòng luẩn quẩn.
Mấy tháng ngày vô nghĩa này phải nhanh chóng kết thúc đi chứ,chán quá rùi.Hết ngủ muôn,nấu cơm rồi lại ngủ muộn.M lại ko khoái vụ phim ảnh lắm.Game thì hôm trước cài lại win 8 ,quên ko di chuyển mấy em ấy vào ổ F,thế là...Mạng thì lac.T____T .Tình hình này đến mốc người ra vì ngủ mất.==,
Nghĩ lại mấy ngày tháng này của một năm trước,nhớ...

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2015

Tối nay gió mùa lại về,mưa lại rơi.Lòng lại man mác buồn,man mác nhớ.
Nhớ gia đình : thương những người thân của mình.Nhưng ko biết nên làm gì cho họ.Ngoài việc học cho tử tế.Tôi cặm cụi với mấy cái gạch đầu dòng của mình.Trong lòng ko khỏi khó chịu.Khó chịu với hoàn cảnh hiện tại _khó chịu vì bản thân m ko đủ sức thay đổi,cứ phải chấp nhận cái hiện tại khó chịu ấy.Tôi trở về nhà của mình.Mà…tôi cũng hơi hẫng một chút xíu,ko rõ bố về nhà có cảm thấy như tôi ko.Căn nhà này cách đây một vài năm ko như vậy.Từ ngày 2 đứa mỗi ngày mỗi lớn.,mỗi ngày mỗi nuôi ước mơ lớn hơn mới trở nên như vậy.Tôi …làm sao có thể ko bận tâm tới những vấn đề đó.Nhưng bản thân tôi ko có khả năng giải quyết đc vấn đề.Tôi ko có cách gì để thay đổi hiện tại,có chăng…tôi chỉ cố gắng để hiện tại đó trôi qua ko lãng phí.Để có thể có một tương lai tốt hơn mà thôi.
Tôi nói chuyện với em.Em thì vẫn là một đứa trẻ, tôi biết vậy nhưng trong cư xử thì tôi đã mặc nhiên công nhận hắn đã lớn từ lâu.Có một cậu em trai sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với có một cô em gái.Con trai ấy à =.= bao giờ cũng hiếu thắng hơn,dễ tự ái hơn,nhìn trông thì mạnh mẽ nhưng thực chất lại rất dễ bị tổn thương,rất dễ bị hạ gục,con trai ko giống như con gái,có thể dễ dàng chấp nhận thất bại,dễ dàng chấp nhận chấp nhận hiện thực rằng: có một số thứ có một số vấn đề cho dù nó có cố gắng đến đâu cũng ko thể nào đạt được ko thể nào có được.Con trai sống trông thì có vẻ vô trách nhiệm nhưng kì thực là rất hay để ý ,rất quan tâm.Con trai khác con gái ở chỗ : bạn bè đối với tụi nó cũng quan trọng mà có khi là quan trọng gần ngang với gia đình.Trong khi…ko biết các bạn khác thế nào chứ tôi là tôi khẳng định luôn tôi lúc nào cũng xếp gia đình ở trên bạn bè.Hơi phũ nhưng mà đó là hiện thực.Nói chung là…đầu óc tụi nó hết sức là phức tạp.Mà nhất là nó lại đang ở cái tuổi dở dở ương ương, trẻ con ko ra trẻ con,người lớn thì …còn lâu mới thành.

Tôi cảm thấy việc mà tôi đang làm,có phần hơi quá sức của mình.Nói cho cùng,tôi cũng chỉ là một người chưa trưởng thành,bảo tôi định hướng, dạy dỗ cu cậu thì…thật hơi quá sức.Tôi còn chẳng tự quản ,tự định hướng đc cho mình nữa là định hướng cho người khác .Làm bạn tốt thì có thể được,chứ thay thế vị trí của ai đấy là điều tôi ko thể làm đc.Việc đó là quá sức.Hai đứa vẫn còn tâm sự được với nhau,vẫn còn có thể trao đổi những vướng mắc ,những vui buồn với nhau đối với tôi mà nói đó đa là một cố gắng rất lớn.Tôi thì tôi chẳng biết liên  minh nó là cái gì,chẳng thích bóng đá lắm.Nhưng mà vì hắn thích mấy cái đó mà tôi cũng phải bớt chút thời gian ra để tìm hiểu xem nó là cái gì.Nó có khả năng gây hại cho em tôi ko?Trong thời đại công nghệ cao này,cấm đoán và nhiếc móc là chẳng khác nào đẩy em mình ra đường với lũ bạn xấu của nó.Phải làm sao đấy : vừa  chủ động đẩy nó ra đường vừa nắm lấy tay nó,để nó tự dò dẫm bước đi nhưng luôn dưới sự quan sát của mình.Làm một người chị tốt cũng khó lắm chứ bộ.Hại não lắm chứ bộ=.=

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2015

hôm nay đã là tối t7 rùi nhỉ?
Mấy ngày nghỉ qua nhanh thật.Mới đó mà đã sắp phải xuống trường.
Mấy ngày ở nhà,trời ko quá lạnh nhưng m cũng ko đi đâu mấy.
M lười quá mà,ko mún nhón chân ra khỏi nhà =)).Đúng hơn đà bị đống công việc đè gần chết =.=.Lần sau m sẽ suy nghĩ kĩ trước khi đăng kí.Ko có kiểu đăng kí cho giết thời gian  thế này nữa T__+.Uh cơ mà nếu ko đăng kí m ngồi chống cằm suy nghĩ xem tối nay ăn gì thì cũng hại não lém :)
Mấy đứa ngồi tâm sự với nhau.pi h mới nhận ra tết này là tết cuối cùng mấy đứa còn đc đi chơi chung với nhau rùi.Sang năm ,đứa ra trường,đứa ôn thi tốt nghiệp...mỗi đứa mỗi nơi.Có lẽ phải lâu lâu nữa mới tìm lại được nhau.Nhanh quá!Mới ngày nào còn chung môt tổ,mới ngày nào còn ngó nghế  hàng nay hàng kia:)),mới ngày nào ...sắp xa nhau lâu lâu rùi đấy.
Mối quan hệ của mình chưa khi nào trở nên phức tạp như nhỏ bạn,m ko biết nên góp chuyện ra sao.M và nó là 2 thế giới 2 cách nghĩ  hoàn toàn khác biệt về vấn đê tình củm.Với m bạn là bạn,người yêu là người yêu.Đã giới thiệu đã cho một danh phận : người yêu thì ko có ngập ngừng phân vân nghĩ ngợi ai hơn ai thiệt,ko có nâng lên đặt xuống như mua rau mua thịt.Nếu còn phân vân thì ko thể hiện,ko nhận lời.Mỗi đứa mỗi tính,chăng ép đứa nọ nghĩ theo đứa kia được.Nên để 2 đứa khỏi cãi nhau thì...im lặng là vàng.Có lẽ đã là bạn thì cũng nên cho nhau những : khoảng trời riêng để được sống với cái tôi riêng của mỗi người.Dầu có đôi khi hành động của nó khiến mình chẳng xuôi tẹo nào.Đấy đứa có người yêu thì đau khổ một kiểu,day dứt một kiểu.Đứa chưa có cũng bùn bùn một kiểu.Kiểu 2 đứa chẳng bao giờ giống được nhau.Bảo đứa nọ sống theo kiểu đứa kia thì đứa nào cũng lắc đầu ngầy nguậy.Con gái đến là khó hỉu.
Cơ mà nghe nó tâm sự m cũng hơi chột dạ.Kiểu m cũng hơi thân thân với một vài người bạn khác giới.Chẳng hiểu người yêu của tụi nó có chập nhận được sự tồn tại của một đứa bạn thân của người yêu nó như mình ko?Ờ thì trước mắt chúng nó vẫn độc thân.Nhưng mà...cũng sẽ tới lúc mà mấy đứa ko còn được thân như trước nữa.Có lẽ nếu có ngày đó thật thì m cũng nên chấp nhận.Đã làm bạn của nhau,ai cũng mong bạn mình có thê sống thật tốt thật vui vẻ ,đúng ko?
Sắp xa nhau lâu lâu rùi đấy ,sau này mày có mún nghe tao cằn nhằn cũng chẳng đc nữa đâu.Mày biết ko: tao lúc nào cũng mong sẽ có một anh nào đấy đủ tốt,đủ ngầu như mày nghĩ đến với mày,để mày đỡ phải phân vân ,đỡ phải dao động.Bởi vì: lúc nào tao cũng muốn mày được vui.:)
=================================================================================
Kì này nghi tết dương xong,m cũng phải quay lại guồng quay trước đây.2 tuần ăn chơi là đã rôi.Giờ  là lúc tỉnh lại và tiếp tục với mấy cái gạch đầu dòng.
Cơ mà : Vẫn muốn đc đi chơi nữa :PPP

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

Khuya quá rồi.Con bé cặm cụi gõ gõ mấy con chữ a b c quen thuộc.Với nó,ngày hôm nay thật dài.
Đi chơi.Ăn lẩu.Hoàn thanh một nửa bài tập của chị Hồng,lên kế hoạch đi chơi tiếp.Một ngày như vậy là hơi quá dài rồi.
Lâu lâu ba mẹ con mới lại cùng đi chơi như hôm nay.Cái cảm giác đó thật lạ,thật bình yên.Cảm giác như trút bỏ hết tất cả phiền muộn ,lo toan.Trong đầu chỉ có hai tư : nghỉ ngơi.Tay cầm em máy ảnh,mắt chăm chú nhìn.Có lẽ là m sống hơi vội,hơi gấp quá.Nên có những niềm vui nho nhỏ,đơn sơ mà bây giờ mới nhận ra.Có những niềm vui nho nhỏ : chỉ đơn giản là đi dạo cùng ai đó,nhìn thấy nụ cười thân thuộc của một ai đó.Và cùng nấu nướng vài món,cùng ăn một bữa cơm gia đình.Gia đình này,với m vẫn là một nơi thiệt yên bình.Là nơi m có thể tạm thời gác những lo toan thường nhật sang một bên để nghỉ ngơi.

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

Ngoaì trời rất lạnh,mưa lất phất rơi.Khoác áo bông ra ngoài mà còn thấy  ngại.
Dưới cơn mưa,mọi vật,mọi sự vẫn diễn ra một cách bình lặng..Mưa  phùn ở Bắc bộ ,mưa lất phất,xen giữa cái  lạnh lẽo, cái buốt giá của ngày đông.Mưa ko thành hạt mà mưa khiến người ta sợ,người ta kinh hơn một trận mưa rào.Mưa lấm lem quần áo.Mưa mù làm bao kiếp người nhỏ bé lao đao.Bà bảo tôi,ko phải ai cũng ghét mưa đến vậy.Ko có mưa phùn cây cối làm sao lên được,ko có mưa phùn thì sao gọi là tiết xuân. Ấy vậy mà tôi vẫn chẳng mong mưa phùn.Tôi ghét mưa phùn.
Mỗi con người trong cơn mưa này,lại có một thân phận một số phận .Người thì đóng cửa kin mit,chui trong chăn ấm viết nhật kí.Kẻ thì lao ra đường từ tờ mờ sang để mưu sinh.Cũng có những người phải đứng ngoài trời lạnh lẽo,kẻ may mắn có ô che đầu,người lạnh lẽo  với manh áo tơi mỏng manh.Mỗi con người mỗi số phận,nhưng ko biết có ai thích mưa ko?
Trong số những người đó có rât nhiều người thân của ta,cũng vậy mà ngoài mưa phùn ra tôi còn ghét cả những người vì thiếu tự tin mà coi nhẹ tình thân.Có những kẻ còn chê bai nghề nghiệp cua bố mẹ là bẩn thỉu,nặng nhọc.Ko  biết  trong những ngày mưa như vậy,họ có bao giờ từng nghĩ : ai là người đã lao ra đường vào trời đông lạnh lẽo để nuôi sống mình ?Ko có nghề nghiệp bẩn thỉu,chỉ có những kẻ ăn bám và vô ơn là bẩn thỉu.Một con người bình thường,ko cần học rộng hiểu nhiều,tối thiểu cũng hiểu được đạo lí cơ bản này. vừa chọn hàng,tôi thường có đủ thời gian hỏi han về cô chủ,thường tối thiểu cũng tới đoạn cô có mấy cháu rồi?Mà  mua lâu lâu ở một quán thì có thể đến đoạn: bài kiêm tra học kì của cháu thế nào? Cuộc sống cứ vậy mà xoay vần ,tôi vẫn mua hàng,cô ấy vẫn bán.Mỗi người mỗi tâm sự,mỗi lo lắng riêng.Tôi cũng hiểu hơn về khu chợ này,một nơi nhỏ bé chưa đựng hi vọng của bao con người.Cô ấy thì rất quí tôi – đúng ra là rất quí cái ngành học của tôi.Mà tôi nhận ra là hình như ai cũng rất quí sinh viên y.Nhưng tôi thì tuyệt nhiên chưa bao giờ coi thường công việc của cô ấy.Và tôi nghĩ,sau này những đứa con của cô ấy lớn lên,chúng cũng nên nghĩ như tôi.Vì chính nhờ những ngày mẹ chúng đứng dưới mưa như vậy mà chúng mới lớn lên mà làm ông nọ bà kia được.
Người Sài Gòn có một câu: mưa khiến người ta nhận ra mỗi kiếp người mỗi số phận ở Sài Thành.Tôi thì tôi cho rằng,mưa khiến người ta nhận ra mỗi kiếp người mỗi số phận,ko chỉ ơ Sài Thành mà có khi là ở mọi nơi có sự hiện diện của mùa mưa
Nồi thịt bò này thơm thật,tôi ko thể viết tiếp với cái bụng đói meo được

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

http://www.podcastsinenglish.com/

http://learnenglish.britishcouncil.org/en/listen-and-watch
http://learnenglish.britishcouncil.org/en/listen-and-watch

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

Sắp tới giáng sinh rồi.
Lại một mùa giáng sinh nữa sắp qua đi.
Độ này mình thường hay suy nghĩ về cuộc sống gia đình.Cũng phải,sắp 23 rồi còn gì.Ở quê, người ta cũng có mấy mặt con rồi,bạn mình cũng đã có đứa lên xe hoa về nhà chồng,đa số đã có người yêu,mà cũng thay ra thay vào người yêu mấy bận.Trong lớp cũ kê ra tụi con trai cũng có người yêu gần hết,trừ mấy đứa bạn thân của mình .Chắc là do dị dị giống nhau.Nhưng thôi hôm nay m đâu có định đào xới nhược điểm cua nhóm dị nhân đâu.(điểm đau thương thì có- đàn ông tốt  quá là chúng nó ko yêu đâu mày à - ổng bạn mình nói ra câu đấy sau khi nhận bản điểm năm 3 -nhìn điểm của nó,m tự kỉ quá à! - hehe,tốt cái kiểu nhát gừng của ổng thì...cũng khó nói lắm,tỉ năm mới nói được một câu,mà chưa gì đã em phải thế này,em phải thế kia,:) .Mà thôi ,kệ đi.

M chỉ cảm thấy ,cũng có cảm giác,muốn có một gia đình ,cái này các chị y tá gọi là muốn vào bể khổ :)).Một đứa lông bông như mình,vốn rất ngại ,rất né tránh đề cập tới 2 từ : trách nhiệm. Thực đó,m là m sợ trách nhiệm lắm,mà chẳng hiểu sao m càng chạy nó càng đuổi theo mình.Như kiểu hình với bóng vậy. Từ cuối năm nay,mình  có cái nhìn nghiêm túc hơn một tí về gia đình.Chắc là vì chơi chán cũng thấy thấm mệt rồi.Cơ mà từ thấm mệt đến tìm chỗ nghi chân lâu dài là một khoảng cách rất xa.Tại vì sợ trách nhiệm mà,nên là phải nghĩ kĩ chứ.Tại vì m cảm thấy,khi người khác buồn m cũng rất buồn,rất sợ m sẽ mang lại cho  người khác nhiều đau khổ hơn là hạnh phúc.Mà cứ như tụi nó,yêu xong rồi cũng chẳng biết sẽ làm gì tiếp thì ảo quá.Mai này ra trường kiểu gì chẳng ai về nhà nấy,cưới nhau là chuyện vạn phần khó khăn.Nếu đã có kết cục đau thương như thế thì...có nên bắt đầu hay ko?
Lại nghĩ linh tinh rồi.Mình khi bắt tay vào việc gì,cũng luôn tự hỏi bản thân mình : mình muốn gì? Chưa trả lời được câu hỏi này thì ko bao h làm.Bây h mình cũng chăng biết là mình muốn có một người bạn như thế nào nữa.Mấy cái người lớn nói thì cứ như kiểu hồ sơ tuyển dụng vậy.Lấy chồng chứ có phải tuyển tài xế đâu.Cuộc sống gia đình rất là mơ hồ.Mà m thì rất ức chế với những thứ mơ hồ,khó nắm bắt.
Chắc tại mấy bộ phim Nhật đấy,trẻ con nhật đáng yêu quá mà ,Nhưng thực tế và phim ảnh khác nhau rất nhiều.Cuộc sống của một người độc thân,mình đã trải qua,rất là vui, mà đôi khi cũng thấy trống vắng.Có lẽ vì con người,đa phần đều ko chịu được cô đơn.Có chăng là vì quan niệm về trách nhiệm của mỗi người khác nhau,nên họ có những cách khác nhau để lấp đấy sự cô đơn cua mình.Ví như : ko vì cô đơn mà đi tìm một người tạm thời lấp chỗ trống.Đó cũng chỉ là một quan niệm,tôi có bạn có thể ko có.Điều đó rất khó nói.
Cuối cùng thì chỉ là một cảm giác muốn có,mà lại quá mơ hồ.Có lẽ gia đình là một lĩnh vực mình cần thêm nhiều nhiều thông tin nữa để quyết định.Nếu muốn có thành công ở bất cứ lĩnh vực nào,bạn cần biết mình muốn gì?Muốn biết mình muốn gì,bạn cần có thông tin,rất nhiều thông tin chính xác.Một khi biết được bản thân mình muốn gì thì mới biết mình phải làm gì.Ôi ,mình bắt đầu thấy chim chóc hót líu lo trên đầu rồi.
Ví như 3 nhà hàng xóm của mình,m đều nhớ rất rõ : ko ngày nào là họ ko cãi nhau,nhưng lại cãi nhau theo những kiểu rất khác nhau,với những lí do vớ vẩn khác hẳn nhau.Một nhà : 2 vợ chồng đều là quân nhân,lí do cãi nhau chủ yếu là vì chị vợ  ngoa khẩu,hay cãi lại chồng,mà thực ra là vì giọng chị ấy lúc nào cũng the thé nên có nói bình thường cũng tưởng cãi nhau.Năm ngày 3 trận,ko có ngày nào là ko có giao lưu văn nghệ.Được cái ổng chồng này có học thức,trị vợ đến nơi đến trốn,chưa thèm đánh ,mà cứ tới đoạn cao trào,quắc mắt một cái là im.Họ ở với mình một năm thì mua được nhà mới.Chuyên đi mất.Gia đình thứ 2 ở với mình lâu nhất,phức tạp nhất.Có cả mẹ chồng - nàng dâu.Lí do cãi nhau là mây chuyện lặt vặt trong nhà,lăt vặt tới nỗi ...chẳng ai nghĩ đc là cớ đê cãi nhau,mà có ngày nào là  ngày thái bình đâu.Điều m nhận ra được ở cái nhà này : làm tư ko phải là một bức tranh màu hồng,lương hậu hĩnh,nhàn nhã,yêu nhau cũng ko phải bức tranh màu hồng,2 người cùng cố gắng vượt qua,mà đó thực sự...là một bức tranh sống động .Mà người chịu khổ : chính là những đứa trẻ.Thật đau lòng là những đứa trẻ lại chính là người gánh chịu hậu quả của những quyết định thiếu suy nghĩ chín chắn của bố mẹ chúng.Cái nhà thứ 3 này,là chán nhất,ko có ngày nào là ko nghe tụi trẻ con khóc,mà mình nghe đến thành chuông báo thức luôn,chuẩn ko cần chỉnh.Li hôn thì li hôn.Ko chịu khổ đc nữa thì li hôn.Nhưng mà...m biết một đứa trẻ ko có bố sẽ có một cuộc sống rất khó khăn khi ở trường học,nó càng khó hòa nhập hơn với cộng đồng ,bởi vì nó luôn mang trong lòng một vết thương,một cái nhìn bi quan.Lúc bé m rất thích làm giáo viên,bởi vì m rất thích quan sát mấy đứa nhỏ,đứa nào cũng đáng iu hết,phải có một lí do nào đó khiến tâm lí tụi nó bị tổn thương thì tụi nó mới bớt đáng iu đi.
Mung lung quá,cuối cùng m cũng chẳng biết đc,cái mà m đang muốn có đc,là cái gì.Hạnh phúc là một thứ qua mơ hồ,đó ko phải là một thứ cụ thể.Cái m muốn có là một số gạch đầu dòng cụ thể.Mà m thì chẳng biêt viêt vào đó cái gì.Cam thấy thứ gì mấy đứa bạn đang hướng tới cũng ko phai từ chìa khóa.Rút cục cái đầu ngốc nghếch này muốn gì đây?Có thực  là có một ông chồng giàu có thì sẽ hạnh phúc ko?Ko đâu,chắc chắn là ko đơn gian như vậy.Nếu ko thì đâu mới là thứ m mong muốn thực sự?
Ngủ thôi.M sẽ nói với cô giáo dạy tiếng Anh : Giáng sinh năm nay em ở nhà,ngủ ,bởi vì em vẫn chưa nghĩ ra được em sẽ đi chơi với ai :P,

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Những chuỵên xảy ra mấy ngày qua làm m mệt mỏi quá.Một đêm trắng,một ngày mệt mỏi.Tối qua mình mới thiếp đi được một tí.
M cứ tưởng rằng với những gì mình đã trải qua và những gì mình đã được học,được chuẩn bị về tâm lý,thì ko còn việc gì khiến mình mất bình tĩnh nữa.Nhưng bây h,mình mới hiểu,thế nào gọi là cảm giác lo sợ thực sự,như thế nào là : mất phương hướng thực sự.Một con bé cứng cỏi như mình mà phải mất mười phút mới có thể bình tĩnh lại được,mới có thể đỡ run để tiếp tục suy nghĩ xem nên làm gì tiếp,Mình run tới nỗi,ko thể tự lái xe ra bến được,ko nghĩ đc gì.Ngoài một nỗi lo sợ bao trùm,và rất nhiều suy nghĩ tiêu cực .Nước mắt ko ngừng rơi.

Tối đó m ko sao ngủ được.nhắm mắt lại mà nước mắt vẫn ko ngừng chảy ra...Đã lâu rồi,m ko được gặp ông,2 ông cháu chỉ cuối tuần cà kê trên điện thoại.Mới cách đó mấy ngày,ông vẫn nói chuyện với m,vẫn bảo m ông bà khỏe,ko sao cả,bảo m chịu khó học cho tốt ,ăn nhiều cho nó tăng cân.Vậy mà hôm nay đã phai nằm một chỗ,ko nói được.Mấy hôm trời lạnh mình rất lo,cứ sợ huyết áp của ông lên nên cứ gọi về nhà hoài.Nhưng thiệt ko ngờ,bẵng đi mấy hôm mình chuyển khoa,đã xảy ra chuyện. Mấy hôm này,chỉ muốn ngồi một góc với đống bài tập,chẳng có tâm trạng đi đâu.Lòng mình nếu ko vùi đầu vào công việc,thì chẳng biết lấy gì bù lấp phần trống trải,lo sợ bên trong.

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014


khuya quá rồi,meo vẫn ko ngủ được.Meo nhớ tới ánh mắt ấy mà meo lại thấy rùng mình.
Cuộc sống đôi khi rất khó hiểu.Có người như meo chẳng hạn,chẳng bao h phải nghĩ ngợi quá nhiều ngoài cái việc : ngày mai ăn gì.Xung quanh meo có rất nhiều người đàn ông tốt.Họ sẵn sàng cho meo lời khuyên ,và có nhiều người định hướng rất tốt.Meo chỉ cần lượm vài lời khuyên hữu ích với mình,và làm theo ,vậy là đủ.
Nhưng cũng có những cô bé ko có được sự may mắn như meo.Meo ko quên được những giọt nước mắt của bé hàng xóm.Bố mẹ em sắp ra tòa li dị,họ chia nhau tài sản và ,,,con cái.Người lớn,họ lúc nào cũng có rất nhiều lí do để biện minh cho hành động của mình.Nói chung là:: người lớn ít khi nhận sai lắm,chỉ có con cái là hay sai thôi.
-Ai dạy con như thế?
-Chẳng ai cả,con ko thích về quê,con thích học ở đây với bạn,con ko thích xa mẹ và cu tí.
-Như thế là hư biết chưa?
Đêm lạnh,mưa buốt.
Cái sự chia ly thực chẳng dễ dàng gì.Hồi bé, meo đọc chuyện : cuộc chia tay của những con búp bê rùi khóc sướt mướt.Tên bạn thân thì cười sặc sụa.Tí nữa meo tát nó một cái vì cái tội to như thế +__ -
Lớn rồi,mà meo vẫn ko hết ám ảnh bơi câu chuyện đó.Người lớn chúng ta có làm gì đi nữa,thì mình chịu là tất nhiên rồi,nhưng ...đừng làm khô mấy đứa nhỏ.Chúng nó còn nhỏ quá,có biết gì đâu,có tội gì đâu chứ?Hôn nhân cũng thiệt là phức tạp,nhìn cảnh chia ly của nhà họ,mà m cũng thấy buồn. Có lẽ vì m có quá nhiều thứ,sống quá hạnh phúc,quá êm đềm?Meo cũng ko biết .Chỉ cảm thấy có gì đó ...

Lúc bé,meo thích mấy cô người Nhật lắm.Tại bố bảo mấy cô vợ người Nhật rất tuyệt .Họ có học thức,lại rất mực kính trọng chồng,thương yêu gia đình.Nhưng mà meo ko thích đàn ông Nhật lắm.Tại meo thấy họ cứ gia trưởng,vũ phu kiểu gì ấy,ko xứng với người vợ mà đàn ông trên cả hoàn cầu này đều ao ước có được.Meo nghĩ hạnh phúc muốn lâu bền,thì 2 bên đều phải tôn trọng nhau.Cứ bảo là yêu một ai đó ,yêu quên cả bản thân mình,có thể vì người mình yêu mà hi sinh bản thân mình.Nghĩ thì rất cao cả,nhưng xét cho cùng thì chết rồi làm sao mà còn yêu nhau được nữa,2 người phải cùng sống thì mới có yêu thương được chứ.Nếu bản thân mình ko chấp nhận được thói hư tật xấu của mình,thì làm sao chấp nhận được thói hư tật xấu của người khác?Chấp nhận ko có nghĩa là buông xuôi.Thường,con người ít khi chịu nhìn một thứ xấu lâu lắm,họ sẽ tìm cách làm cho nó đẹp lên.Chấp nhận để hiêu rằng: thay đổi một người là việc khó như thế nào?Đến mình mình còn chẳng thay đôi tính xấu : ham ăn,hay ngủ được thì làm sao giám thay đổi người khác :))).
Hôn nhân thật là phức tạp .

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

Lạnh!
Đông về ùi nhỉ?
Hèm,
Mùa nè ăn cơm vô lém nhóa.
Thích nhứt là ăn cơm nóng với bò kho,gà kho ,cá kho ,thịt kho :)))Chẹp chẹp,thèm hem.
Lại còn nhìu nhìu món canh nóng thơm ngon nứa.
Hì Hì.
--------------------------------------------------------------------------------------------------
Một ngày cũng tương đối mệt,nhưng vẫn mún vít  vít linh tinh cái gì đó.
Học đông y,trời ơi,sau 4 năm,người ta nhồi nhét đủ thứ kiến thức tây y vào đầu em rồi,thầy dậy em đông y thế này thiệt là: làm khổ em :((.Tứ chẩn bát cương,âm dương ngũ hành.Híc híc,loạn hết cả lên,tù mù nữa chứ.Nghĩ lại mới nhớ : ngày xưa,chỉ thêm nửa điểm nữa,là em đi theo môn nì,và trở thành một người hoàn toàn khác bây h.Hì ,em của trước đây,nghĩ lại cũng thấy mình...Ích kỉ,cứng nhắc,cái gì cũng đòi phải hoàn hảo,phải đúng ý mình,lúc nào cũng khó tính khó nết với người khác.Uhm,vậy mà số phận run rủi,em lại thiếu đúng 0,5 điểm,Em sẽ nhớ con số này.Vì con số đó làm em xa Hà Nội,cũng làm em trở thành một con người khác.Có lẽ là bớt khó tính khó nết đi được một chút:)).Nhưng cũng chịu nhiều phong sương hơn,sống bụi hơn.Hoặc nếu lúc đó em chần chừ,ừ em chần chừ một tẹo thôi.Có lẽ em sẽ từ bỏ ngành học mình yêu thích.Cũng có thể em đã trở thành một con người hoàn toàn khác bây giờ.Có lẽ bởi tính cách con người em nó vốn đã như vậy rùi.Em vốn là tham sống sợ chết,nên em nắm lấy mọi cơ hội lướt qua mình dù chỉ là nhỏ nhất.Em cơ hồ ko thê chấp nhận : sự ỉ lại và sự thất bại.Ko muốn dựa vào những thứ ko phải là cua mình để sống.Mơ ước cua em là một ngày nào đó,có thể tự do bay lượn trên bầu trời kia bằng đôi cánh của mình,chứ ko phải bằng một thứ gì khác.Vì em cứng đầu lắm cơ,cố chấp lắm cơ.Vậy nên em ko hợp với môn của thầy rùi.Thực ra em thấy môn cua thầy cũng hay lắm,nhưng mờ nó cứ mung lung kiểu gì ấy,gò bó kiểu gì ấy.ko thỏa mãn được khát vọng của em.Ko thể chói buộc được em như môn răng sún :)).
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

Meo đang cặm cụi viết,có thể thời gian tới ,meo sẽ ko viết nhiều đc nữa.Meo bận quá.
Đông đang về,sáng ra nghe gió vờn sau tay lái,nhớ một cảm giác đã xa.
Nhớ...
Trời vào đông,ngày sao ngắn?Lòng sao man mác buồn?
Mùa đông đã về rồi đấy nhỉ?Lạnh.Ấm.Nóng.
Meo thích nhất là ngắm cây cối khi vào hạ (ngắm cây thì ít mà ngắm quả thì nhiều :P).Nhưng thích nhất là nghĩ về cây cối khi gió thổi đông về.Meo thích nhìn cây xà cừ kiêu hãnh.Ừa,nó đã thay lá vào hạ rồi.Sang đông,nó kiêu hãnh là một trong số ít cây còn xanh lá.Meo ngắm mấy cây bàng.Cành mỗi lúc mỗi khẳng khiu trơ chụi.Những chiếc lá rủ nhau đi du lịch xa,bỏ lại bác  bàng cằn cỗi, vẫn  đứng  ở đó,kiên định chờ những ngọn gió đông về.Những chiếc lá tíu tít chuẩn bị,chi chờ có gió Đông.
Chăng biết chiếc lá có yêu cây bàng ko?Chăng biết cây bàng thương chiếc lá nào nhất?Cuỗi cùng chúng vẫn phải tạm xa nhau.Môi khi buồn,meo lại thả hồn theo những chiếc lá,tự nhủ meo sẽ lắng nghe câu chuyện chia ly ,những chuyến du lịch xa của chúng,nghe chúng reo vang những bản giao hưởng bất tận.Mà meo nghĩ,đó mới là những âm thanh tuyệt diệu nhất.Meo ko bao giờ kể cho những chiếc lá nghe vì sao meo buồn.Những chiếc lá cũng ko bao giờ hỏi meo vì sao buồn.Chúng chỉ tíu tít kể cho meo nghe về cuộc đời chúng.Và cuốn nỗi buồn của meo đi mất.

Có lúc meo cảm tưởng,cuộc đời của mỗi con người,cũng được thu nhỏ trong những câu chuyện cua những chiếc lá.Trời vẫn bốn mùa: xuân ,hạ ,thu ,đông.Ngày vẫn 3 buổi: sáng ,chiều ,tối.Con người cũng vậy.Có lúc là mùa đông.có lúc là mùa hạ.Có khi là buổi sáng,có lúc đã xế chiều.Trời ko thể cứ là mùa hạ ngọt ngào,cứ là mùa đông lạnh lẽo mãi.Người cũng ko thể mãi khổ,mãi sướng.Con người lúc nào cũng mong mỏi một thứ hằng định,mà ko chịu học theo những chiếc lá: sống với tự nhiên : bốn mùa xuân hạ thu đông.Sở dĩ cây xà cừ có thể xanh lá vào mùa đông,là bởi nó đã chấp nhận thay lá vào mùa hạ,mùa mà mọi cây cối khác còn khấ no nê hả hê với những cuộc tiệc tùng cùng những trận mưa rào tí tách.Khi mọi cây cối khác đang sum suê qua chín,nó trơ trọi chút từng cơn mưa lá.Bởi vậy khi đông tới,nó mới có thê làm chủ của sân trường,âm thầm đứng nhìn mọi cuộc chia li khác,thách thức với cái lạnh lẽo của mùa đông.
Hoa hướng dương càng hướng về phia mặt trời,thì rễ của nó càng cắm sâu vào lòng đất.Con người nếu muốn tên mình đc viết vào đâu đó,có lẽ cũng nên có bộ rễ tốt một chút,nếu quá mải mê với mặt trời tươi đẹp mà bỏ quên mẹ Đất đã nuôi nấng mình thì e là : cũng chẳng sống đc bao lâu.
Meo cũng đang vào đông,mọi dự trữ từ kiến thức,kĩ năng meo đều đã dùng hết vào năm ngoái,quả ngọt cũng một chút,quả đắng cũng nhiều.Meo biết meo cần thay đổi.Kế hoạc mới thì giờ mới mọc mầm.Ko biết có đủ dự trữ để tới lúc meo ra trường sẽ đc nhìn phượng nở ko? hay là  có thể đứng kiêu hãnh như bác xà cừ: nghĩ về những chiếc lá xanh của mình?
Dù sao đi nữa,cai lạnh vẫn cứ đến,mà chăn ấm thì vẫn luôn cần.

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014



----------------------------------------------------------------------------------
Vấn đề này có vẻ sôi nổi nè: vấn đề sinh con trai hay con gái? Cá nhân m suy nghĩ : có con là điều may mắn nhất mà thượng đế ban cho một người phụ nữ.Bất kể là con gái hay con trai ,đều là một món quà vô giá,đều đáng được nâng niu.Nếu gia đình dư giả: với một đứa thích ko khí đầm ấm như m,có lẽ m muốn sanh nhiều hơn 2 :)),cho nó vui.Nhưng m cũng biết với hoàn cảnh kinh tế hiện tại.Hai đứa là đủ.Đủ để theo đc ước mơ của m và tụi tiểu quỉ :).Mỗi đứa nhỏ là một thiên thần,một cá thể.Thật là ngốc nghếch khi so sánh chúng với nhau.Điều đó thật khập khiễng.Một đứa bé học gioỉ toán,bạn vội vã nghĩ bé giỏi,tương lai sáng lạn.Còn bé khác học kém toán,nhưng vẽ đẹp.Theo chuẩn chung,bạn xếp bé vào tuyp kém cỏi.Như thế là ko công bằng.Vì bạn ko thể đòi hỏi một con cá phải  biết leo cây như khỉ được.Bạn có bao giờ so sánh cá với khỉ  ko.?Tại sao lại phải so sánh mình và những thiên thần của m với những thứ ko tương xứng.Con gái cũng được,con trai cũng đc.Miễn là nó là người chứ ko phải là cái gì gần giống người mà ko phải người,nhưng lại là người.Tư tưởng ở nước m vẫn còn nhiều cô hủ.Nên m cũng hơi ngại những bạn con một,đơn truyền.Tại vì trách nhiệm của bạn lớn quá.Trách nhiệm đó làm tớ sợ.
-----------------------------------------------------------------------------------------------

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Trời lạnh rùi ,mấy bữa nay meo bận bịu với vụ thi cử cơ mà  môi khi qua Lê Lợi hay ngang qua chỗ Chợ Đổ,meo cũng ko quên liếc nhìn mấy cửa hàng quần áo.Con gái mà.con gái muôn đời vẫn là con gái,vẫn sẽ có phan ứng giống nhau trước cái đẹp .
Meo đang tìm một bộ tối màu ,ấm ,trơn thì tốt.Tại meo cũng hơi khó tính.Có hoa văn lại yêu câu này nọ,rắc rối.:))Kì này meo có tiền mà.Có tiền pải khác với ko có chứ :)).Phai mua một bộ mới.Ngắm nghía cho chán đi.Xong rùi mới mua.Hem cóa mua xong lại tiếc đứt ruột.Cỡ thì dễ ,số nhỏ nhất,khỏi cần thử :))).Mỗi cái là ...ko biết là ngoại có thích bộ này ko nữa.Cũng phải...mua đồ cho người nhiều tuổi,khó mà.Tết nè meo cóa học bổng,mẹ thì có máy rùi,suy ra ngoài tiền mua sách,meo sẽ dư ra một số tiền kha khá.Chắc là sẽ đi học.Mà học thì cũng chẳng đủ.Hèm.Thế nên meo tính mua cho bà một bộ mới.:)).Ko biêt là bà có thích ko ?Meo nghĩ mãi mà vẫn chưa nghĩ ra là nên mua cái gì cho ông ngoại.Hì,áo rất khó,2 ông cháu đều thuộc loại ngoại cỡ.Cháu cỡ siêu bé,ông thì ngược lại =).Mà ông bà cũng tre con lắm.Mua ko đều là tị nhau đấy >/<.Tiếp tục nghĩ nào.Lạnh thế này mà được ăn cái gì nóng nóng thì thích nhỉ?Mới nghĩ thui đã thèm rùi. Tự nhiên nhớ cái chăn ấm của ngoại tóa. Haiz...nhiều lúc thấy bản thân mình nó cũng dở hơi lắm cơ.Lớn  bằng tần ấy rùi  mà vẫn chỉ cóa cái mong ước được rúc vào lòng ngoại cho nó ấm :).Ngủ đi nào.thưc khuy se thành gấu trúc đấy,xấu lắm.Về nhà sẽ bị ngoại mắng cho mà coi.

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

Hôm nay,bố hỏi m về mấy cái răng đau của bố.Nhưng việc m có thê làm đc chỉ là : bảo bố đi hỏi một người khác- một người mà m nghĩ là chuyên môn của người đó hơn hẳn m.Ít nhất là vào thời điểm này.Trong ngành cua m có một nguyên tắc : ko đc làm hại thêm cho bn.
Tới tận tháng 12,m mới bắt đầu học về gp răng.M biết trả lời bố làm sao đc?Khi trong đầu m chăng có một khái niệm nào.
M chỉ biết cố gắng,cố gắng thật chăm chỉ.Để nếu có lần sau.M sẽ cho bố một câu trả lời khác,ưng ý hơn.Còn bây h.và ít nhất là trong vòng 1 năm tới.Câu trả lời của m chắc cũng chỉ đến mức đó thôi.

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

Mưa lạnh!
Meo đên là nhăn nhó.Mí mắt meo sao lại nhanh sụp như vậy.T__T.Sắp thi rùi,còn bao nhiêu thứ chưa học.Hic.Vậy mà trời lại cổ súy cho vụ ngủ >/<
ngày...tháng...năm....
Meo ngồi gặm nhấm cái bánh gạo cuối cùng.Trong long meo cũng rất băn khoăn: hem biết sau này có ai thích nổi một đứa suốt ngày chỉ có mỗi cái sở thích là : ăn với ngủ như meo hông?T__T .Người đâu mà mới 9h đã ngáp ngắn ngáp dài.Meo có cảm tưởng : meo ngủ bao nhiêu cũng ko đủ ý .
Chắc là cũng khó .Meo nghe tụi bạn kể  lể rất nhiều về một cô gái mà tụi nó chú ý tới : toàn là những từ hết sức chung chung như kiểu : xinh,ngon...chẳng có một thang điểm nào mà chấm như thang điểm CSS để biết là nhồi máu hay là xuất huyết mà cho thuốc cho phù hợp T__T.Nếu ko thì cũng là những từ rất là quen thuộc : cao nè,trắng nè,giống búp bê ...Còn nhiều nhiều nữa thì phải.Nhưng hình như trong list này ko có từ nào là từ : ham ăn và ham ngủ thì phải ...
Cái này đã là cái cuối cùng rùi,phải ăn từ từ mới đc.Hic hic.
\

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

Hôm  nay,meo đã sang nói chuyên với ông bà chủ.Tính meo là vậy,làm gì cũng phải đầu cuối .Trước khi đi cũng nên báo cho người ta một câu.Ông bà chủ của meo : kể ra thì cũng tốt.Mà cũng ko tốt lắm.Meo thì dễ tính,hơi trầm,tiếng là nhà họ,mà meo thuê meo cũng chẳng cho họ vào tự do như họ đáng đc hương,tại meo hơi khó tính thì phải,lúc nào cũng kín cổng cao tường.Thành thử nhiều lúc meo ở nhà mà họ lại tưởng meo đi vắng:).
Chuyển nhà mới,có lẽ sẽ tốt cho sức khỏe cua meo hơn một chút.Nhà ở tầng 3,có bếp và công trình phụ riêng một phòng khác,có tới 2 lần khóa thì phải,sao mà bác meo...Nhà trong một khu tập thể,toàn người già,vài hộ trẻ thì cũng có con cái cả rồi.Có vẻ sự hiện diện của môt con mèo trong căn nhà mới khiến họ khá ngạc nhiên.Bởi meo mới là sịnh viên.
-Con có mấy người?
-Dạ con ở môt  mình.
Một mình thì sang ở với bà cũng đc,cần gì thuê một căn lớn thế,phí .
M cũng chỉ cười,tại m cũng ko muốn cãi nhau với một người có ý tốt với m.
Mỗi người có một cách nghĩ riêng.Với m: nhà là một nơi quan trọng.Đó là hang ổ cuối cùng của meo khi meo mệt mỏi.Đó là một ko gian riêng của meo.Mà việc chia sẻ ko gian này cho ai đó là một vấn đề: cần suy nghĩ kĩ.Căn nhà mới này giá chỉ bằng một nửa căn nhà cũ của meo,tất nhiên là thời gian thì ko đc thoải mái lắm.Nhưng tiền bạc ko phải là vấn đề và chưa bao h là vấn đề meo quan tâm nhất.Cái meo cần la sự an tâm của bố mẹ.Để bố mẹ ko cần lo lắng cho meo,có thể an tâm làm việc.
Meo ở một mình cũng quen rồi.
về nhà mới,có lẽ meo phải sửa đôi chút.Ở lâu dài,cũng nên sửa cho đúng ý của mình.Meo thì meo ko hi vọng là m sẽ phải chuyển đi đâu nữa.
Ở trung cư thì sẽ ko thể sướng bằng ở nhà riêng dưới mặt đất đc.Cơ mà meo nghĩ : sớm muộn gì meo cũng sẽ phải tự lập.Mà sống tự lập ở thành phố thì khó lòng thoát được cuộc sống ở trung cư lắm.Thôi thì...tập ở cho nó quen.Dù sao,m cũng sướng chán rồi.Một mình một nhà.Trong khi nhà người ta 4-5 người thì cũng chỉ một nhà như m.
Có điều mạng và cáp thì tính sao hen?Hay là lắp 2 trong 1 nhở:))).Xem có cái gói nào như thía hem :))


Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

trời se lạnh.
Đông đã về.
Đông lạnh.Li mancho thơm nồng.
------------------------------------------------
Cuối tuần ,meo đc nghe giọng nói của người thân,meo rất vui.
Một ngày trực thiệt mệt.5 ca vào,2 ca theo dõi từ đêm trước.Hôm nay,meo hem rõ là vía của ai nữa.
Meo cũng học đc chút chút.Nghe đc chút chút.
Meo đang nhớ ai nữa hem biết.Cặm cụi viết,cặm cụi đọc.
-Chị ko về trưa à?
-Ko chị ở đây,mấy đứa cứ về đi.
Ai đó đã bảo với meo : năm nay mày bị làm sao thế?Ma nhập à?
Chẳng phải ma nhập,tự nhiên thích thích thế thôi.Tự nhiên dơ hơi.Trẻ trâu hay hỏi như y1,nhiệt tình với viện như y3.Trong khi m đag là y4.Tuổi mà đáng ra nên ngãng ra vì nghĩ là mình đã biết hết.Tại m thấy mình dốt quá.Bị mắng,xem ra cũng có tác dụng.
Meo hỏi cô,vì sao cô ko vào bộ môn,bộ môn neo người mà cô lại nhiệt tình.Cô cười bảo m: cũng phải thi nữa chứ em.M cũng ko buồn lắm,vì cũng quen nhiều rồi.Có thể cô ko phải thầy dạy của m,nhưng meo luôn kính trọng cô như thầy dạy cua m.Còn những việc bên lề khác,...có chăng cũng bởi xã hội đã vậy rồi.Meo thì meo nghĩ rằng,thời của meo sẽ khác thời của cô,và thời của tụi nhỏ hơn meo sẽ còn khác nữa.Meo cảm thấy càng về sau người ta càng chú trọng hơn tói đào tạo trẻ.Nếu mà m ko cố gắng,meo sẽ bị lạc hậu sớm thôi.
------------------
Cuối thu,đầu đông,nhớ một mùi hương quen thuộc.Nhớ bếp lửa bập bùng ,in bóng ai?

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

-Alô.Ai đấy ?
-Alô,ông ạ,cháu ngọc đây ạ.
-Ngọc à,đang ở Hà Đông à? Về nhà lâu chưa ?
-Dạ ko ạ,cháu đang ở Hải Phòng ạ .(giọng nói ko đổi,nghe tốt,trí nhớ tốt,chẩn đoán sơ bộ : hình như bn ko bị lẫn,mà cực tỉnh ;)  )
-Khỏe ko (cả 2 ông cháu cùng nói một lúc,cơ mà ông nhiều tuổi hơn nên để câu của ông tr )
-Dạ cháu khỏe ạ,tốn nhiều cơm lắm ông ạ :PPP,
-Dạo này ông có khỏe ko ?
-Ông vẫn thế.
-Tai của ông còn đau ko ?
-Tai khỏi rồi.
-Ông đi lại còn khó nữa ko ?
-Vẫn như trước.
-Huyết áp của ông thế nào rồi ? Ông có theo dõi thương xuyên ko ?
-Có ông uống đều,vẫn ra trạm y tế lấy thuốc đấy.
-Huyết áp người ta đo cho ông là bao nhiêu ?
150-160 gì đấy.
À.Ông nhớ uống thuốc đều nha.Hông đc quên đâu .
-Biết rồi.
Kết thúc phần hỏi bệnh.Chết thật bệnh nghề nghiệp nặng rồi.Cứ động tới huyết áp là lôi hết cả thuốc,thiếc ra.Hừm….
Hai ông cháu còn à ơi con cà con kê lâu lâu nữa cơ.Lâu rùi ko gặp ông.Nhớ.
Muốn nghe giọng ông lâu hơn một tí.Dù bên kia đã cúp máy lâu rồi,mà bên này vẫn…
Nghe giọng của ông vẫn ấm ấm,có gì đó trẻ con,dễ thương.Làm meo cứ sụt sịt.Ông lại tuơng meo ốm.Ốm gì,cháu của ông khỏe như voi,mỗi bữa ăn mấy bát cơm,làm sao mà ốm đc.
Ông phải gắng giữ gìn sức khỏe.Uống thuốc đều,chăm đi khám ở trạm y tế.Có như vậy cháu mới có thể an tâm với công việc ,mới sống tốt đựoc.Meo muốn ông sống lâu lâu nữa.Cuộc đời ông đã chịu quá nhiều nỗi đau rùi,khi meo lơn meo sẽ chăm sóc ông để ông sống tốt hơn.Nhất định,ông phải đợi đc tới ngày đó ông nhé.Hai ông cháu mình sẽ ngồi gọt sấu,cháu ăn,ông gọt ,ông nhỉ :PPP.Rùi ông lại cốc đầu cháu,lớn tướng rồi mà vẫn ko biết gói bánh trưng J).
Ông lại chi ở nhà có một mình.Bà đi bộ rùi.Từ sau đợt tai biến trước,chân ông cũng yếu hơn.Đi lại chậm hơn.Bà hông cho ông đi như hồi trước nữa.Tội ông thiệt.
Bà bảo ông lẫn rùi,nghe cũng nghễnh ngãng.Mình thấy ông vẫn tỉnh táo lắm.Mới nghe giọng đã nhận ra là ngọc chứ ko phải lệ,mà còn nhớ đc là nhà ở hà đông nữa thì lẫn làm sao đc.
Cuộc sống hối hả có thể cuốn đi của ta nhiều thứ.Nhưng…chỉ cần ta xác định,điều gì thực sự quan trọng với mình và nâng niu giữ gìn nó.Thì nó sẽ theo ta mãi mãi.Như meo nè,ghi bút đỏ vào lịch làm việc : thứ 7 hàng tuần : gọi điện cho ông ngoại.NGoài cái việc đó ra,chẳng có việc gì mà meo ghi bằng bút đỏ vào lịch .Gọi về nhà cho mẹ,thì hem cần ghi,lúc nào nhớ là gọi thôi,chẳng cần có lịch : cứ 1-2 tối lại gọi ấy mà J).Ông nội meo ko có số.Dù đã đặt lịch nhưng cũng ko gọi đc.

Nếu bạn cứ để mọi thứ vuột qua thật nhanh.Tới một lúc nào đó.Bạn sẽ là người hối hận.

Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

Nguao,cuối tuần rồi đấy nhỉ?Nhanh quá à.
Meo vừa đi hallowin về xong,:))),viết thế này hem biết có đúng hem nữa.
Bốp.Cái tay nhanh quá,meo đứng đơ ra,ko kịp kéo tay tên bạn thân lại.
Hèm,cũng là giọt nước tràn li thôi à.Cơ mà lần đầu tiên thấy hắn nóng như vậy,meo là meo phải đẩy hắn ra ngay lập tức,hem cóa lại cãi nhau cho mà coi.
Bé đó công nhận là đùa có hơi quá thiệt.Cơ mà ,đứng trên quan điểm của một đứa con gái,meo nghĩ là iêm ý hem có ác ý đâu,chắc là tại iêm ấy cũng hơi thích thích hắn rùi.Con gái mà,khó dấu lém:)). Kiểu tình iu bọ xít ,tre con mờ.Cơ mà iêm đặt tình cởm nhầm chỗ rồi,mấy tên bạn của chị trông thì hiền lành thế thoai cơ mà là tụi nó hông cóa biết thương hoa tiếc ngọc,hay chiều chuộm con gái gì đâu,càng hem biết nói mấy lời có cánh dễ nghe.Nếu mà chúng nó biết thế thật thì đã ko phải là bạn chị=.=.Quá đà là ăn tát ngay.Kể ra bạn m là nó hem nên đánh con gái nhà người ta như thế.Nó là em mình chứ nó có phải con mình đâu mà mình được đánh.Meo là meo có nói với hăn rùi : nó có thích ông nó mới làm thế chứ.Đấy ông xem,tui xinh hơn ông bao nhiêu mà nó có trêu đâu :PPPPP.Nhăn mặt làm cái gì.Đáng ra ông pải nhận ra điều đó từ lâu r chứ,đến tôi chỉ thỉnh thoảng lên face clup xem thông tin cũng nhận ra điều đó nữa là ông,tuần nào cũng đi sinh hoạt mà bây h vẫn cứ nhăn mặt là sao?Đúng là quái vật gỗ mà.
Sáng mai meo lại ra viện hóng.Đội bóng của m đương nhiên sẽ vào chung kết,và sẽ vô địch,hem phai lo.Tới chận trung kết,ta sẽ đi xem.:))).
Mà sao ai gặp meo cũng muốn đóng sầm cửa lại nhỉ?Thầy bận iêm biết chứ?Cơ mà iêm có rảnh đâu.Hic.Bộ mặt iêm khó coi lắm sao?=.=


Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

Một buổi trực ko quá vất vả,đúng hơn là vừa nhàn mà lại học được nhiều,được cô giảng tưng ca bệnh,cách xử lí.Cảm giác...Muốn mong tới Thứ 7 tuân sau để được trực cùng cô quá.Ước gì mọi bác sĩ trực đều tốt như cô :)))).
Nhưng lúc nay,tại sao meo lại mệt mỏi thế này? Mệt mỏi và chán nản.
Mọi việc đều có cách giải quyet,ko bao h kì vọng vào thứ gì quá nhiều.Mêt mỏi.Ai cũng đòi hỏi quyền lợi,nhưng ko ai đề cập tới trách nhiệm.Nghĩ đến những lời mà họ đã dùng với bạn mình.Mình mệt mỏi quá.Bạn phải hiểu rằng,tới một thời điểm nào đó,khi trong đầu chúng tôi có những kế hoạch lớn hơn,khi chúng tôi bắt đầu sống vì mình hơn,Thì thứ níu giữ chúng tôi chính là trách nhiệm.Các bạn đang đẩy chúng tôi ra xa hơn.Tới một lúc nào đó.Khi tôi quá mệt mỏi.Tôi sẽ...nghe lời khuyên của người tôi tin tưởng.

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Trời lành lạnh,mưa lất phất.
Mèo con lười biếng bên căn bếp nhỏ.
Nó đang hít hà hơi cay nồng của ớt,chút mằn mặn của biển ,Nồi ghẹ của nó chắc là sắp chín rùi.
Mèo lười ,nó chậm rãi gõ gõ mấy dòng,nghĩ ngợi mung lung.
Hương sả thơm quá,khó mà tập trung được.
Sắp tới mèo con có nhiều cái gạch đầu dòng.Y2 nó chỉ có 2 cái,y3 2 cái,y4 4 cái.Có vẻ nó ngày càng tham lam hơn.Có vẻ mấy bộ phim Nhật và thầy giáo mới đã ảnh hưởng tới nó.Kéo nó ra khỏi những hỗn độn trong suy nghĩ.Đúng vậy,bây h nó chưa thể có những suy nghĩ khác.Nó chưa có đu khả năng.
Tập trung một chút,nó cần sắp xếp lại thời gian cho  hợp lí hơn một chút.Thời gian sắp tới,vài cái gạch đầu dòng cùng song song tồn tại,nó sẽ bớt lười biếng đi một chút.
Nó gạch thêm một nét trên cuốn lịch.Một tuần nữa lại qua,và nó vẫn chưa tìm ra cách thích hợp nhất.Tuần sau nó sẽ bận hơn một chút,sang tháng 11 lại bận  thêm một chút nữa.
Nó nhấp môi nếm thử vị đăng đắng,ngòn ngọt của li mancho.Lạnh à nha,nóng à nha.
Meo la một con mèo ,nó rất thẳng.Với những người nó thực sự coi trọng,nó ko ngại nói thăng cho họ biết là nó thích hoặc ko thích thứ gì.Nó ko muốn ngồi vong vo cả buổi chỉ để ám chỉ điều gì.Thay vì làm việc mất thời gian đó, nó sẽ nói cho họ biết: Tôi ko thích việc này.Thay vì đi ca cẩm với người khác hoặc nhăn nhó vì bị đối xử ko tốt,ko theo ý mình.Điều này cũng đông nghĩa là những cái người mà bị mèo nói thẳng cái câu: Tôi ko thích điều này ấy.Cũng sẽ đc nói cái câu ấy với mèo.Mèo sẽ hiểu đơn giản là họ ko thích điều đó.Và để tôn trọng họ cũng như vì muốn đc gần họ thêm nữa,lần sau mèo sẽ ko lặp lại hành động như thế.Đó đơn giản chỉ như là đặt ra một luật chơi để chơi cho tốt cho đúng ý mỗi người ,thay vì mung lung và ai cũng cảm thấy khó chịu.
Năm nay meo sẽ bận lắm đây.

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

Hôm nay,meo học bài xong sớm,meo lại lang thang ra chợ.
Chợ Hp là chỗ hay ho nhất mà mình đã từng biết ở HP.
Ở đây có quá nhiều thứ đủ để níu chân một con mèo với cái dạ dày rỗng .
Vậy là sắp tới 20 - 10 rồi nhỉ?Một năm nữa lại qua đi,Có lẽ meo nên nấu món gì đó,kỉ niệm ngày này.
Một năm nữa lại tới.Tóc mẹ thêm sợi bạc,bố cũng có nhiều nỗi lo hơn.Meo thì vẫn chậm rãi thái từng lát thịt để thêm vào nồi nước dùng cho đượm.Nồi canh của meo sẽ thành thứ gì đây?
Tối meo ngồi cặm cụi nghĩ cặm cụi viết .Meo cũng đã tới thành phố này một thời gian.Gặp một số người,quên một số người.Có những con đường đã trở nên quen thuộc,có những con người đã trở thành thân quen.Nhưng rồi,cuối cùng cũng...sẽ tới một ngày,một ngày mà meo biết là sẽ ko còn xa nữa,có lẽ meo sẽ xa nơi này một thời gian dài.Ko giống như nhiều bạn khác cùng quê,meo ko có ý nghĩ kì thị nhiều như họ,hoặc là dứt khoát ngay từ đầu đc như họ.Có lẽ trái tim meo đã dành quá nhiều tình cảm cho thành phố này?
Chỉ có điều,con đường này ko phải là ngõ cụt,còn meo lại là người quá mải mê với những cung đường.
Có một cảm giác ...rất khó diễn tả.Tới lúc phải đứng lên và mạnh rạn bước về phía trước rồi.
------------------------------------------------------------------------------------------------
Đã qua đc nưa chăng đường sinh viên,cuộc sống đã giúp meo giấu đi rất nhiều điều.Chứ bản thân meo thì meo biết là meo hơi dị dị rồi (== nói giam nói tránh).
Meo biết chứ,cuộc sống bảo với meo là,cái gì chung đc với đám đông thì cứ phô bày ra.Cái gì dị dị ko đc đám đông chấp nhận thì cất đi ,găm nhấm một mình.Ừa kê ra sinh ra cái tai nghe cũng hay phết.Tỉ dụ như một đứa mê nhạc dân ca như mình : ai lại bắt tụi bạn cùng thưởng thức : Quan Âm Thị Kính với meo làm gì.Có phải khổ các bạn ra.:PPPP
Cuộc sống cũng giấu đi của meo rất nhiều nỗi buồn.Cuộc sống chẳng bảo đc gì,cơ mà lí trí nó sĩ diện hão lắm cơ.Nên là nỗi buồn là cứ cất đi gặm nhấm một mình,còn niềm vui thì mới chia cho các bạn.Có những lúc meo cũng biết buồn,biết thất vọng.Làm sao mà làm dâu trăm họ mãi đc.Tất nhiên là cũng có những chán nản nhất định.Chán nản với sự ích kỉ nhỏ nhen của con người,chán nản với lỗi nghĩ ngắn ngủi ,hời hợt của con người,chán nản với cái bạc bẽo ,vô ơn của con người.Ở người yêu gọi thì nhỏ nhẹ ,bố mẹ gọi thì : nhát gừng.Cười nhạt.
Sau mấy năm học,độ Bơ cua meo hình như là có tiến hóa.Ừa,việc mình mình làm,ai nghĩ sao cũng đc.Ko nghĩ thế chắc meo đứt mạch máu não lâu ùi.=.=
Sau mấy năm học,nhóm chúng ta ngày xưa nay còn đâu?Ừa,mỗi đứa một ngả,có đưa vẫn liên lạc,có đứa thì ko.Có đứa đã khác xưa.Và meo cũng đã khác.Chỉ còn lại vài mảnh kí ức,dẫu nhạt nhòa,nhưng đẹp.Có lẽ là sẽ ko quên.Cho dù bạn có mục đích gì đi nữa.Chỉ cần bạn tốt với meo,thì meo vẫn sẽ cam động trước hành động của bạn.Tại vì ngay cả lí trí của meo nó cũng dễ mủi lòng cũng thích đc như thế.
Sau mấy năm học,meo vẫn đi trên con đg ấy.À sắp rẽ rồi.Tới ngã ba trước mặt.Một số rẽ hẳn sang hướng khác,một số đang chần chừ,một số ko có ý kiến,một số rất thái độ với lòng tốt cua meo.kệ đi meo del bọn đó rồi,một số rất ít,nắm tay meo đi tiếp.Ko đc chần chừ.Đã tới lúc rẽ rồi bà cô ạ. Từ đây,meo biết khoảng cách giữa meo và một số bạn khác sẽ ngày một xa hơn.Meo ko muốn như vậy.Nhưng mỗi chúng ta đã chọn một con đường khác nhau.Vậy làm sao ta bên nhau được? Nếu bạn ko đi chung con đg của tôi,chúng ta làm thế nào để nắm tay nhau?
Cho dù như thế nào,meo vẫn sẽ nhớ về những kỉ niệm mà chúng ta đã có.Đó là những mảnh kí ức chung thật đẹp.Đúng ko?
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hôm nay meo nhớ mẹ ,nhớ gia đình.
Meo muốn về với mẹ,về với HN.
Meo muốn nói với mẹ : mẹ ơi meo ko muốn lớn nữa đâu,meo muốn mãi là meo con của mẹ cơ.=.=
Làm người lớn chán lắm,chẳng có gì hay cả.:((.Hì gì,lúc đấy chắc meo đang nhổ tóc sâu cho mẹ :)).Meo nhổ hết,hừm ko cho sợi nào mọc lên hết.=.=.

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2014

Qua rùi qua rùi :)).
Điểm ko cao,cơ mà...tự nhủ với bản thân m : bản thân mình còn cái đích xa hơn.Điểm số,học bổng ko phải mục đích của mình.Mục đích của mình : là ngày nào cũng có một con cá to để ăn :PPPPPP
Cố lên nào.
Tối nay pải chơi cho đã.Mai mình học cho tử tế.
Qua tai mũi họng,bản thân mình còn có rất nhiều việc phải làm.
Phải nhanh lên thôi.

Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

Có một sự vui sướng nhè nhẹ.
Chẹp.
Có tiền = có đồ ăn ngon và rất nhiều thứ khác tốt đẹp.Quan trọng nhất là có đồ ăn :))).
Sau khi trừ chi phí các kiểu : gửi quĩ tiết kiệm vô thời hạn (mẹ) +  kế hoạch cho tương lai (tỏ ra nguy hiểm chứ thực ra là phô tô tài liệu mới).Số dư trong tài khoản là : 250 k.
Làm gi cho hết số dư này đây. :PPPPPPPPP.
Sắp có tiền ùi,là lá la là lá la.
Hôm nay mèo con sẽ đi ngủ sớm.Để mơ về đồ ăn và nhiều thứ tốt đẹp khác nữa :))
Ngày gì mà tốt thế hem biết : đã đc giảm tiền nhà,lại còn đc ng ta trả tiền, hì hì lại kiếm đc một người cùng mơ ước nho nhỏ với mình,và nhận đc tin báo sắp có tiền :PPPP.

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2014

Cuối ngày rùi,thói quen nho nhỏ của meo là vào một trang wed quen thuộc,cố gắng chắt lọc ra một vài thứ mới mới .Độ này meo đâm thích một wed mới hơn cả wed bsnt.Chắc tại trong nhóm admin của họ có một ng suy nghĩ hơi nông cạn,thiếu hiểu biết với những vấn đề nhạy cảm nên đã làm xấu đi hình ảnh của wed trong con mắt của những người đc gọi là chậm tiến ,ngớ ngẩn như meo.
Quay lại với wed mơi meo đang theo dõi.Chà có những bài viết gai góc thật.Cũng có những con người với những luồng tư tưởng khác nhau thật.Nó làm meo cơ hồ hơi rùng mình.Meo nghĩ tới gia đình của meo.Có thể ,một ngày nào đó xung đột này sẽ lan vào chính gia đình meo.Và một lần nữa chia rẽ meo và bố.Meo hi vọng nếu có ngày đó xảy ra thật,thì xung đột đó ko quá lớn để làm rạn nứt tình cảm của 2 bố con.Nếu như vậy thì thực là đáng tiếc.
Meo ko phải là một người có nhưng mơ ước nho nhỏ như Bác Hồ.Meo cũng ko hẳn coi Bác là thánh.Bác trong meo là một con người với 2 mặt tốt và xấu.Tất nhiên là sự ngưỡng mộ vẫn nhiều hơn.Bởi sự cố gắng và tư tưởng tiến bộ ,cấp tiến,ko ngừng học hỏi của Bác.
Meo chỉ là một con mèo,với mơ ước to lớn : là ngày nào cũng có một con cá to để ăn.Nếu mà có người ăn cùng hoặc đc ăn cùng gia đình là tốt nhất.Có một chỗ nào đấy mà kêu meo meo hoặc vươn vai sau những ngày mệt nhọc.Có ai đó hiểu mình.
Cũng ko hẳn meo là một ng yêu nc.Meo chỉ ko thích nhưng câu vơ đũa :kiểu như người Việt thế này,người Hải Phòng thế này...Meo thích những câu cụ thể : Cô A thế này ,anh B thế này hơn.Mà tốt nhất là nghe họ chỉ bảo để 2 người kia tốt lên.Người nước ngoài họ rất coi trọng chữ tôi.Tôi ngoài là từ chỉ một người : còn ngụ ý nhắc nhở họ phải chịu mọi trách nhiệm cho hành động của họ,tốt và xấu.Từ chúng tôi và chúng ta chỉ đc dùng khi biểu đạt một ý kiến chung đã đc tối thiểu là 2/3  thành viên nhóm thông qua. Meo ko hiểu là họ đi du học và học đc cái gì mới từ cái quốc gia tốt đẹp ấy,mà vẫn có thể nhầm lẫn về chủ ngữ như vậy.Có thể bạn nghĩ Mỹ là nơi tự do ngôn luận.Meo khẳng định,bạn đã lầm.Tại sao ư? Đọc Z 21 bạn sẽ hiểu.Meo cũng yêu Mỹ.Nhưng meo ko yêu mù quáng.Meo yêu Mỹ vừa đủ để nhìn thấy đc cả mặt trái của Mỹ.
Du học là một việc làm rât tốt.Đó là một nơi văn minh hơn,tiến bộ hơn.Có thể ở đó bạn hay meo sẽ có cơ hội để làm đc những việc mà mình mong muốn làm.Nhưng cho dù bạn đi tới đâu,hãy học tập người Nhật.Đừng bao h quên gốc của mình.


Người Nhật học hành thế nào?

Gửi các bạn tham khảo nội dung môn Nghiên cứu xã hội (Social Studies tức Đức dục) ở Nhật. Môn này quan trọng thứ 2 chỉ sau môn “Tiếng Nhật”, đứng trên mọi môn khác còn lại như toán lý hóa sinh kinh tế học… và có thời lượng dạy và học rất nhiều. Và học sinh phải ôn thi môn này để tốt nghiệp dù tiểu học, trung học hay đại học, thậm chí thi vô công sở làm, thi bằng lái xe, các trò chơi trên truyền hình… cũng liên quan đề tài này. Ngoài lý thuyết, học sinh phải có hành động cụ thể thì mới được điểm cao. Các nội dung trong môn Đức dục là

- Bạn đã bao giờ ăn cắp và nói dối? Bạn có thấy nhục nhã về hành vi này không? Hãy ví dụ về việc nói dối mà khiến bạn xấu hổ 
- Nếu ra nước ngoài, bạn sẽ làm gì để người Nhật chúng ta được coi trọng?
- Lòng nhân ái nghĩa là gì? Vì sao phải giúp đỡ người già, trẻ em, phụ nữ, người tàn tật? Vì sao phải hỗ trợ giúp đỡ các quốc gia nghèo hơn chúng ta?
- Trong sản xuất, nếu mình có kỷ luật sẽ hạn chế thiệt hại cháy nổ do bất cẩn. Bạn hãy cho ý kiến. 
- Vì sao phải xếp hàng và tuân theo trật tự của xã hội? 
- Bạn nghĩ gì về việc chửi bới nhau? Có giải pháp nào thay thế việc chửi bới nhau hay không?
- Vì sao phải nói nhỏ nơi công cộng? Vì sao phải có óc quan sát để hòa mình vào đám đông?
- Vì sao chúng ta không nên ăn thịt thú nuôi? Và các động vật hoang dã ? Vì sao chỉ dùng các loại động vật được nuôi làm thực phẩm? 
- Hiện nay tập quán ăn thịt chó mèo chim muông rắn rết của người Trung Quốc và các nước lân bang như Việt Nam, Hàn Quốc, Triều Tiên, Nhật Bản… cũng bị ảnh hưởng tập quán này. Bạn nghĩ gì về điều đó và bạn có sẵn sàng thoát ra khỏi văn hóa này? 
- Bạn nghĩ gì về quan niệm của người Nhật trong việc cho rằng ăn thịt cá voi là bổ dưỡng? (họ lên án rất dữ việc này, vì có 1 lượng người già Nhật vẫn bảo lưu quan niệm ăn cá voi, mặc dù bị giới trẻ phê phán-TnBS). 
- Vì sao chúng ta không nên đổ lỗi, đổ thừa cho người khác sự thất bại của chúng ta?
- Sau một ngày, bạn có tổng kết lại mình đã làm gì có ích cho xã hội, đã học gì có ích cho bản thân trước khi ngủ?
- Vì sao chúng ta phải tiết kiệm. Chỉ mua những gì cần thiết. Và ưu tiên hàng Nhật sản xuất? 
- Vì sao chúng ta phải tập luyện thể dục thể thao, bạn dành bao nhiêu phút trong quỹ thời gian 24h của bạn cho thể dục thể thao? 
- Vì sao phải đọc sách? Thói quen đọc sách bất cứ lúc nào và nơi nào, bạn có không? Nếu không vì sao?
- Bạn sinh ra để làm gì? Bạn đóng góp được gì cho xã hội trong mấy chục năm bạn sống trên trái đất này? 
- Tại sao bạn lành lặn chân tay và đầu óc mà không làm việc? Bạn có ăn ngày 3 bữa không? Nếu có, vì sao phải ăn mà không phải làm? 
- Bạn có dám từ chối trước 1 đề nghị bạn cho là xấu? 
- Bạn có thấy việc đi trễ giờ ảnh hưởng thế nào đến người khác.
- Bạn nghĩ gì về tính cao thượng của 1 con người? Một ví dụ của người xung quanh mà bạn cho là cao thượng
- Bạn đã có bao giờ tiểu nhân chưa? Làm sao để thoát ra tư tưởng tiểu nhân này?...
- Tính tham lam và ích kỷ
- Tính tiểu nông và hẹp hòi
- Tính dũng cảm và chịu trách nhiệm, dàm làm dám chịu.
- Tính quảng đại và tha thứ.
- Tính bảo thủ và kìm hãm sự phát triển bản thân thế nào?
- Tính sáng tạo và ham học hỏi
- Tính cầu thị và sửa sai
- Đức sẵn sàng hy sinh vì người khác
- Thói quen chỉ trích và phàn nàn của nhóm người không làm việc
- Thói đố ky, ghen tỵ và hệ quả
- Giá trị thật sự ở một con người là gì
- Ý thức nơi công cộng gồm có cái gì...

Hiện nay, rất nhiều trường học và công sở ở các nước Á Châu cũng mang các câu hỏi này cho học sinh và nhân viên của họ thảo luận, (đặc biệt là Hàn Quốc, Singapore, các lãnh thổ Đài Loan Hồng Công, Thái Lan, và gần đây là Ấn Độ, Srilanca, Indonesia…cũng áp dụng). Như anh bạn Tony làm nhân sự một công ty rất lớn nọ, sau khi đọc bài này, đã áp dụng để tuyển dụng. Sau khi qua hết các kỹ năng khác, ứng viên sẽ viết 1 bài cảm nghĩ khoảng 500-1000 chữ về 1 trong các chủ đề trên ( cho họ tự chọn, viết trong 2 tiếng), anh cho rằng dù vị trí kỹ sư hay nhân viên văn phòng gì đều phải diễn đạt cho được ý kiến của mình bằng văn viết. Họ chấm ý, không chấm sự bóng bẩy trong câu từ. Và một khi đã ngồi nghĩ ra cách trả lời các câu hỏi này, thảo luận các đề tài này, thì đạo đức của họ cũng thay đổi ít nhiều. 

Tích tiểu thì thành đại. Các bạn giáo viên, giảng viên có thể lấy làm tài liệu sinh hoạt cho học trò của mình. Các bạn trẻ muốn tìm việc hoặc đổi việc thành công, nên nghiên cứu tự mình trả lời trước để không lạ lẫm khi phỏng vấn. Các bạn phòng hành chính nhân sự có thể áp dụng các câu hỏi trên để tuyển nhân viên tốt.

Ví dụ bạn có thể ra đề bài như sau “ Bạn có bao giờ nói dối? Nếu bạn từng nói dối, bạn sẽ thay đổi ra sao nếu chúng tôi nhận bạn? Nếu không, bạn nêu quan điểm về của mình về những người hay nói dối trong xã hội” Hoặc lúc phỏng vấn miệng, mình có thể hỏi “Bạn nghĩ gì về câu “Nói dối là hành vi của hạng người rẻ tiền và đáng bị khinh bỉ”?

Chúc các bạn nhận được cộng sự tốt để làm việc hiệu quả.

[Tony Buổi Sáng]

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

hôm nay đã là 13 rồi nhỉ? Còn 7 ngày nữa là đến 20-10.Đó là một ngày quan trọng trong cuộc đời mình.Đó là ngày đầu tiên nhập học ở HP.Cũng là ngày  đầu tiên mình bắt đầu cuộc sống tự lập.Là ngày mình bước những bước non nớt đầu tiên vào đời.
Kể ra mình cũng đã sang tuổi 23.
Kể ra thì cũng sắp sang năm 4 mình xa nhà.
Anh hỏi mình : Học đại học có sướng hơn học cấp 3 ko?
Lúc đó mình đã cười mà đáp lại anh rằng : E cungx chẳng biết nữa. Mỗi thời có một cái sướng riêng.Hồi cấp 3 ngây thơ,trong sáng.Vô lo vô nghĩ.Chỉ biết mỗi học.Có lo nghĩ cũng chỉ là lo nghĩ vớ vẩn.Chưa phải va chạm với mặt xấu của xã hội.Chưa phải nghĩ tới nỗi lo : cơm áo gạo tiền.
Còn lên đại học : lại có cái mà 17 năm ko ngày nào chúng ta ko khao khát.Đó là : Tự Do. Được làm theo ý mình.Nhưng cũng vì vậy mà va vấp nhiều hơn.Lo nghĩ nhiều hơn.Có những lúc,em thực sự mơ ước đc quay về hồi cấp 3 : tối về nhõng  nhẽo với bố,ăn cơm của mẹ.Nhưng nghĩ kỹ lại,lại cảm thấy sống như bây h vẫn tốt hơn. 
Mấy năm xa nhà,con người mình cũng đã thay đổi nhiều.Ko còn quá kỹ tính như ngày trước.Ko còn quá cứng nhắc như ngày trước.Cũng ko còn nghĩ mình bất hạnh như ngày trước.

Trong đêm trưc,có một bệnh nhi đã nói với mình thế này :
-Cô ơi trên đời này có ông Bụt ko cô?
-Có chứ con.
-Nếu Tún ngoan ,thì ông Bụt có giúp cho Tún đc xuống sân chơi với các bạn ko ạ?Tún muốn đc chơi với các bạn ơ mẫu giáo.
-Tất nhiên là có rồi.Chỉ cần Tún ăn ngoan nè,cười nhiều nè.Thì...Bụt thấy Tún ngoan là sẽ giúp tún đi chơi với các bạn :))).
-Thật ạ cô.(bé cười nhe mấy cái răng sún),Vậy Tún sẽ ngoan,Tún ko khoc nưã.Các cô ấy cứ bảo la làm gì có ông Bụt.Các cô ấy chẳng biết gì cô nhỉ?
-Ừ,
Ko bao lâu sau thì...

Mình biết là nói dối trẻ con là ko tốt.Nhưng em còn nhỏ quá,non nớt quá.Nhìn nụ cười trong trẻo của Tún.Mình lại nghĩ : thực ra làm ng xấu cũng ko hẳn là ko tốt.

Một đêm trực khác,cũng ở khoa nhi :
- Ráng cố thêm tí nữa đi em.
-Em biết em chẳng sống đc bao lâu nữa.
-Vớ vẩn.
-Nếu có kiếp sau,em mong sao mình sẽ đc sinh ra là một người bình thường.Có cha có mẹ,có một căn nhà nhỏ để che mưa che nắng.Có cháo ăn cháo,có rau ăn rau,nương tựa nhau sống vui vẻ qua ngày.Như thế ko quá tham lam chị nhỉ?
...
Tôi biết trả lời em sao đây?Những thứ tôi có quá nhiều so với em.Những thứ tôi mơ ước......Những nỗi đau và khó khăn của tôi thực quá nhỏ bé.
... 
Ở bệnh viên,có rất nhiều mảnh đời bất hạnh.Đó là một nơi tập trung nhiều nhiều mặt tối của xã hội.Chăng ai như bác sĩ.Và cũng chẳng ai kinh doanh thứ mặt hàng như bác sĩ: mua nỗi đau,bán nụ  cười.Nếu mà có ngành nghề nào như vậy nữa thì ho sẽ thua lỗ nặng mất.Vậy mới bảo,là bác sĩ khó mà kinh doanh ,khó mà giàu đc lắm.







Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

Hôm nay là sn của mẹ.
Tí nữa thì mình quên béng mất.
Ngày sn thì mình ko quên.Nhưng hôm nay là mông mấy thì mình ko nhớ đc.Mà mình thì mất khái niệm ngày tháng từ lâu ùi.
May mà hôm qua có tên bạn thân,tốt bụng  nhắc nhở.Ko thì có lẽ mình cũng quên mất một ngày quan trọng vơí mình.Có lẽ mình đã quá mải mốt với công việc.Mải mốt với những dự định sắp tới.Vài cái gạch đầu dòng mà suýt nữa làm mình quên đi một số thứ mà mình nghĩ răng suốt  đời mình sẽ chẳng bao h quên.
Assimet đã nói rằng: hãy cho tôi một điểm tựa.Tôi sẽ nhấc bổng cả thế giới.Mặc dù khoa học đã  chứng minh rằng: trong một tương lai xa ,định luật này chưa thê đúng ngay được.Bởi để nhấc bổng cả thế giới,người ta cần một cánh tay đòn dài tới mức con người cần nhiều nhiều thiên niên kỷ nữa mới chế tạo nổi .;;PP.Nhưng về măt xã hội thì định luật này luôn đúng :PPP.

Mình cũng cảm thấy bản thân mình rất may mắn,khi xa rời vòng tay yêu thương của bố mẹ mà bên mình vẫn có những người bạn tốt,hơn hẳn mình về cả học lực lẫn kiến thức xã hội.Họ luôn tạo cảm hứng và niềm tin cho mình vào những thứ tốt đẹp.Ở bên mình những khi mình khó khăn nhất.Để mình hiểu rằng : tự do ko có nghĩa là đơn độc.Ko cần là người giỏi nhất mà vẫn có được hạnh phúc và nụ cười.Điều quan trọng là : mình thực sự muốn có điều gì :PP
Chúc mừng sn mẹ yêu.Cầu trời phù hộ cho mẹ luôn luôn khỏe mạnh,sống thiệt lâu bên mèo con.Để mèo con có thê nấu thiệt nhiều món ăn ngon cho mẹ và nghe mẹ cằn nhằn thiệt nhiều câu : mặc ấm vào.Ăn nhiều lên .Phai cẩn thận chứ,lúc nào cũng ko chịu cẩn thận,....:PPPP. Phụ nữ đôi khi thiệt rắc rối.Cơ mà đời mà ko có rắc rối thì còn gì là vui:PP
Vậy là cơ bản đã xong.
Meo đã bảo với bạn rùi.Đứng trước một sự việc : sẽ có 3 hướng.Tùy vào lựa chọn của bạn mà bạn sẽ có những kết quả khác nhau
Nếu bạn chỉ biết trách móc và qui chụp.Cái bạn nhận đc sẽ là im lặng khi tôi đang cáu.Một vài lời giải thích ko đầu ko cuối và bạn cũng ko hiểu.Nếu bạn thực sự là người quan trọng với tôi.Dù tôi cũng đang cáu.Tất nhiên rồi.Chăng ai muốn bị mắng mỏ cả.
Nếu bạn hỏi tôi tại sao tôi lại làm như vây? Tôi sẽ cho bạn lời giải thích.
Nếu bạn hỏi tôi : làm sao bây h? Tôi sẽ cho bạn hướng giải quyết nếu tôi có hoặc ít nhất cũng tìm người mà tôi nghĩ rằng họ có kha năng giúp đỡ bạn.
Bạn bảo tôi và bạn xa cách.Nhưng bạn đã bao h cố gắng hiểu tôi? Hay lần nào cũng chỉ trách móc? Qui chụp?Trong khi tôi luôn luôn cố gắng hiểu bạn.Tha thứ cho bạn.
Tôi ko phải là thánh nhân.Tôi đương nhiên là có thích hoặc ghét một số người.Và lãnh cảm với đa số còn lại.
Bạn nghĩ là trước lớp bạn mắng  tôi thì tôi sẽ ghét bạn? Ko hề,trái lại tôi lại rất thich những người dám nói thẳng dám chỉ ra chỗ sai của tôi.Tuy nhiên lần sau bạn có thể góp ý với tôi tế nhị hơn ,gia dụ như khi ko có ai chẳng hạn.Tôi thì vẫn thích người ta giữ cho tôi một chút thể diện.Để tôi ghét bạn,Thì đó phải là một quá trình.Sau rất nhiều sự kiện và rất nhiều hành động của bạn.Tôi ko đánh giá ai qua lời đồn,dư luận.Tôi chỉ nhìn vào một thứ duy nhất : hành động.Thế nhé.Ngay cả khi tôi ghét bạn.Thì bạn vẫn có thể an tâm rằng : bạn vẫn được hưởng quyền lợi chung ở lớp như những người mà tôi thích.Đơn giản vậy thôi.

Thứ Năm, 9 tháng 10, 2014

Hôm ny meo vui lém,vì trút đc gánh nặng trong lòng.Hì công việc cũng nhẹ gánh đi bao nhiêu.Phù.Ham hố làm gì những thứ phù dung.
Sau vụ lần này meo nhận thấy bản thân mình cũng mắc sai lầm.Meo ko nên bàn bạc những việc quan trọng qua face mà nên gặp mặt nói rõ.Như vậy mới tránh hiểu lầm.Cũng là bài học nhớ đời về sau.Dù sao thì mình sai thì mình nhận.Xong rùi mình sửa.Chẳng sao cả.Trời cóa sập xuống đã cóa các bợn nam gánh vác.Hì hì.
Một năm mà bà ko gây tai họa lần nào thì bà ko chịu đc hả hả T___T
Có pải tôi muốn thế đâu.T__T
Bà mà còn muốn thế nữa thì tôi đã quẳng bà xuống chân cầu Niệm từ lâu rồi.
Biết rồi khổ lắm nói mãi. :PPPP
Đứng trươc một sự việc sẽ có 3 hướng : một là sao mày ABCXYZ thế,2 là tại sao lại như thế? 3 là phải làm sao bây h?Tùy vào lựa chọn của mỗi ng mà họ sẽ nhận đc những kết quả khác nhau.Có lẽ trong cuộc sống,mỗi người cần có một hội đồng cố vẫn,nơi tập trung những cái đầu lạnh tỉnh táo,khi mà bản thân mình đã hoàn toàn mất phương hướng,và muốn buông xuôi tất cả.
Cảm ơn các bạn.

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

Bố miu vừa đi rồi.
Người ta vẫn nói rằng : nếu thực lòng yêu thương một ai đó,thì bạn phai yêu luôn cả ước mơ của họ,thông cảm cho những khó khăn của họ,ghi nhận những cố gắng dù chi nho nhất của họ. Như vậy, mơi là yêu.
Miu nhớ bố.Miu mới chỉ nấu cho bố được mấy món.Miu còn muốn nấu nhiều món nữa cho bố ăn.Chắc là phải lâu lâu nữa hai bố con mới lại được gặp nhau.Uh,chắc là vậy.Đã bao nhiêu lâu rùi,mà miu vẫn cảm thấy...Chắc là do đường hơi nhiều bụi.
Một tuần mới lại bắt đầu.Mọi việc lại trở về với quĩ đạo .Miu cũng vậy.Phải mạnh mẽ lên mới được.Miu còn có nhiều dự định,nhieu viec can phải làm mà.

Mưa bão rồi nè !

  Nay mưa to và trời âm u. Mình nhìn bố đi mưa về ướt sũng . Bản thân không khó chịu mà vẫn hỏi han mình. Hôm nay mình đón con. Thằng bé rất...