Thứ Ba, 28 tháng 1, 2025

Tết






 Năm nay tôi đã ba mươi hai tuổi dương và ba ba tuổi âm.

Ở tuổi này tôi không còn bồng bột tự cho mình là trưởng thành và coi cả thế giới là trẻ con nữa. Thay vào đó tôi lại cho bản thân quyền làm Trẻ con với một số ít người:).

Tết ! 

Tôi lại nhớ lại những bậc thang mình đã qua. Những lời mình đã nói và những chuyện mình đã làm . 

Tôi cảm thấy ông trời rất thiên vị tôi. Tôi có một gia đình tốt có cha mẹ yêu thương . Lại có một cậu em tử tế. Tôi được ông bà dạy bảo và yêu thương từ bé . Ít ra thì tôi cũng được bà nội gội đầu bảo ban nhiều hơn những đứa cháu khác . Tôi từ bé đã thích nghe bà nghe ông kể chuyện. Tôi thích được nghe người khác dạy bảo :).Tôi còn được ăn cơm Tết với ông nội ngồi kế bên bà chính và vẫn nói với ông là lòng tôi vẫn hướng về quê trước mặt bà chính .tôi còn được mua quà cho ông ngoại tôi đã mua rất nhiều bánh kẹo giày vớ quần áo cho ông bà . Và … không phải hối hận điều gì khi ông ra đi Vĩnh viễn .

Tôi không thành dâu hào môn . Tôi lấy một người bình thường có tự trọng tự lập và yêu thương tôi. Bài học tôi rút ra từ hai cuộc hôn nhân giữa bà nội và bà ngoại đó là : mặc kệ thiên hạ nghĩ gì mình cứ thấy tốt thấy ổn trong cuộc hôn nhân của mình tức là mình hạnh phúc . Và tôi cảm thấy ông trời rất tốt với tôi. Khi mà tôi mất đi ông ngoại tôi ốm đến suy sụp . Để nhận ra được nhiều điều hơn. 

Rằng : tôi có thể làm em bé tôi có thể nghỉ ngơi. Tôi có thể ngốc nghếch và lười biếng . Tôi không cần khôn hơn chồng mình , em mình để làm gì. Tôi lắng nghe nhiều hơn là chỉ đạo. Tôi lại nhẹ nhàng như bản chất của tôi.Nói chung ngoại bảo mà : mọi chuyện đều là chuyện nhỏ chỉ có chuyện lấy vợ nhỏ là chuyện lớn.Đáng ra tôi nên nghe lời ngoại sớm hơn !

Sau tất cả tôi vẫn có một người thương mình và có bé Gấu . Tôi cảm thấy bản thân thật may mắn . Nội từng dạy tôi : đời mà ăn thua quá thì mình nhỏ nhen. Nên biết dừng đúng lúc . Dẫu biết nhịn là nhục . Nhưng tôi nghĩ : là phụ nữ nên biết nhịn. Cần gì làm căng . Cười trừ là xong.

Chỉ mong bố mẹ khỏe mạnh, gia đình khỏe mạnh. Còn chuyện khác . Tự mình cố gắng là được . Còn nếu cố mãi mà không được :) thì …. Thôi! 

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2024

 Ngoại à ngoại biết không  con đã đủ 36 tháng sau cchn rồi , con cũng sắp có pk của gd .còn nhớ năm đó con thi trượt đại học , con rất buồn và chán nản. Vì cả lớp con chỉ có hai bạn trượt .cảm giác ….

Ngoại nói với con : con người ta ấy à thắng ko kiêu bại ko nản mới làm nên chuyện.

Con phải lựa chọn : đi tới một nơi hoàn toàn xa lạ hoặc từ bỏ ngành học con yêu thích .

Cùng với sự ủng hộ của bố mẹ và gia đình , con đã lựa chọn đi xa để theo đuổi ngành học mình yêu thích và bây h con cảm thấy rất hạnh phúc vì đã có những người bạn lớn tuổi ở bên cạnh. Thi trượt mà ko hề bị mắng bị la. Ai cũng tìm cách tháo gỡ .

Đi xa thực ra cũng chẳng đang sợ tới vậy. Hp đây nắng và gió thực ra rất đẹp và an toàn . Con cảm thấy … Hừm thật may vì đã được tới hp học.

Cảm thấy … các em à thực ra thì thi đại học rất áp lực . Nhưng … thực ra thì sau này sẽ còn nhiều áp lực hơn vậy. Áp lực vì cơm áo gạo tiền lớn hơn áp lực thi cử nhiều. Chúc các bé thi tốt .

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2024

 Hai ngaỳ đi học rất xứng đáng với công sức và tiền bỏ ra.

Thực sự thì mình làm chình nha cũng được gần buốn năm, đã có lúc rất muốn từ bỏ vì nhìn thấy nhiều biến chứng của đồng nghiệp.Bản thân chỉ giám nhận ca dễ.Nhưng cũng rất mệt mỏi đau đầu.

Mình cảm thấy lại hào hứng với chỉnh nha sau khi học thầy, mình thấy vui và ngộ ra nhiều điều dù rằng mình cũng khá chăm xem video và đọc sách, nhưng sách không viết thành hệ thống như thầy giảng và sách chỉ cho mình những khái niệm ban đầu ai cũng biết.Thực sự cảm thấy may mắn vì đã bỏ tiền ra đi học, và tuy mới học được hai buổi , còn rất nhiều kiến thức nữa đang chờ nhưng mình tin khóa học này sẽ bổ ích.Nhìn các anh các chị lớn tuổi hơn mình cặm cụi học , bẻ dây, gắn mắc cài, mình cảm thấy : tại sao mình không bắt đầu lại?Cứ làm tổng quát mãi sao?Không niềm đam mê thực sự khiến mình đi vào ngành này chính là làm sao tạo ra được nhiều nụ cười đẹp, làm sao để bn ăn nhai tốt?

Hi vọng bản thân sẽ lại hào hứng và say mê học tập như mình của 4 năm trước,phải tranh thủ lúc rảnh đọc sách mới được.


Thứ Tư, 9 tháng 10, 2024

Hà Nội, một chiều nắng đẹp!

 Đã là những ngày giữa tháng 10, Hà Nội đang vào thu, trời se lạnh vào buổi sớm, và có chút nắng rực rỡ lúc ban chiều!Lòng tôi lại man mác nhớ về người bà của mình.

Nội thân mến, con nhớ những năm tháng sống cùng nội trong căn nhà nhỏ trong năm cuối đời của nội.Lúc đó mẹ đang mang bầu em Minh.Con được nội chăm là chính.Nội thường nấu nước gội đầu và chải tóc cho con.

Con nhớ món canh cua rau rút khoai sọ , nhớ món tôm rang, nhộng rang của nội.Hơi mặn nội ạ, mà chẳng hiểu sao con ăn lại thấy rất ngon, cho tới tận bây giờ con vẫn không hiểu làm thế nào mà nội có thể rang được mặn tới vậy.^^,

Hà Nội bây giờ lại có tàu điện nhưng không leng keng nội ạ, tàu hiện đại lắm, trở được nhiều người trong giờ tan tầm, nhiều anh chị bỏ xe máy bỏ ô tô đi tàu điện như con, anh chị bảo tàu đi nhanh , tiết kiệm, mà lại có thể ngắm Hà Nội từ trên cao.Quả là một thú chơi mới tiêu tốn nhiều ngân sách của chính phủ.

Con đã từng nghĩ: con sẽ lớn lên và kiếm tiền đưa nội đi chơi đi ăn quanh 36 phố phường, đi chơi ở những nơi xa Hà Nội, nhưng nội ra đi sớm quá, khi con có đủ tiền để thực hiện thì nội đã không còn trên đời nữa rồi.Con...Hiểu là nội thực ra vẫn tồn tại trong tim con, nội chẳng đi xa đâu cả, nội vẫn tồn tại khi có người nhớ đến nội, con sẽ sống một cuộc sống thật tốt, để nội luôn cảm thấy an tâm về con.Và mỉm cười thậm chí xa hơn có chút tự hào về con.

Hà Nội,nhân một ngày nắng đẹp...

Thứ Hai, 17 tháng 4, 2023

Một vị khách đặc biệt

 Đã từ rất lâu mình không viết gì cả, cuộc sống hối hả đã cuốn mình đi như vậy đó, ko còn như hồi còn sinh viên có thật nhiều cảm nhận về cuộc sống xung quanh mình. Hôm vừa rồi mình vừa tiếp nhận một bệnh nhân đặc biệt, bác ấy được đưa đến chỗ mình bằng xe lăn vì đã bị liệt 18 năm rồi. Đi lại khó khăn, nhưng người nhà bệnh nhân rất nhiệt tình nói bác sĩ cố gắng chữa răng cho ông tiền nong ko thành vấn đề, miễn là ông ăn nhai tốt là đc, mình có thể cảm nhận đc tất cả thành viên trong gia đình đều rất yêu ông.các bs khác ko muốn nhận ca này, và vì thế mình chính là ng tiếp nhận và làm bn, lý do ư, bởi vì sau khi thăm khám  mình thấy ông há miệng tốt mà ngoài việc bị liệt do tai biến ra cũng ko có bệnh toàn thân gì nghiêm trọng,một phần vì mình nhớ ngoại, ngoại trước cũng vậy, ko đi lại đc. Thành ra có một chút đồng cảm . Con người mà chẳng phải cỏ cây, cũng biết nhớ biết thương. Mình rất nhớ ngoại từng bảo sau này mình làm cho ngoại cái hàm tháo lắp mới, và mình đã luôn chờ ngày đó. Ngoại đi xa rồi, mình thành một con nhím cô độc, cảm thấy cuộc sống chỉ toàn một màu xám xịt,ko ai có thể vui đc khi ng mình gắn bó lâu năm ra đi, nhưng cùng với thời gian mình sẽ quen dần, ngoại à con mong ngoại ở một nơi nào đó xa lắm mà con ko biết đc có thể tự tại an nhiên, ko còn lo lắng cho con cho cháu cũng ko còn bị bệnh tật dày vò, con vẫn nhớ ngoại từng bảo con tiền quan trọng, nhưng có những thứ có tiền cũng ko mua đc, đó là một chốn bình yên để đi về, đó là người bạn trăm năm của mình, đó là những đưa con khỏe mạnh , con người mà chỉ mong cuộc sống có thể sóng yên biển lặng, bình bình an an sống bên những người mình thương.

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2022

19/12/22

 Hôm nay là một ngày đặc biệt, bắt đầu một khởi đầu mới. Ko biết có thể kéo dài được bao lâu nhưng sẽ cố gắng giữ gìn lâu nhất có thể. Hi vọng vào một tương lai mới tốt đẹp hơn.

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2022

Lúc còn nhỏ tôi là một đứa trẻ lơ đễnh hay quên, tôi thường làm mất bút và viết chữ rất xấu, vở thì cứ tèm lem vì những vết mực. Thỉnh thoảng còn quên hết quyển này tới quyển kia.Lúc đó bố mẹ tôi rất phiền lòng cũng thường la mắng tôi.tôi rất buồn cũng rất cố gắng nhưng mọi chuyện vẫn không có tiến triển gì tốt.mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ khi bà nội lên nhà tôi ở vài tháng.bà nội của tôi ko phải là một giáo viên bà cũng chưa từng học hết cấp ba. Bà chỉ ở nhà làm ruộng và chăm lo vườn tược.vậy nhưng bà lại góp một phần rất lớn vào thành công sau này của tôi.bà tôi ko bao h đánh mắng , bà chỉ thường quan tâm tới tôi, bà kể tôi nghe những mẩu chuyện để tôi thay đổi tâm tính, có một lần tôi sang hàng xóm chơi, thấy có mô hình bác sĩ rất hay, tôi cứ chơi miết Hoài ko chán rồi về nhà tuyên bố với nội. Nội sau này con sẽ trở thành một bác sĩ. Nội cười rất hiền và nói. Vậy thì tốt quá nội sẽ chờ tôi khám cho nội. Tôi rất vui. Thực ra lúc đó tôi học rất kém, tôi chỉ là học sinh tiên tiến, nhưng bà ko hề chê bai tôi, tôi cảm thấy rất hào hứng, tôi bắt đầu học hành chú ý hơn, tôi cố gắng để ko quên sách, cố gắng cho bút vào hộp để bút ko rơi vào cặp, từ đó tôi từng bước tiến bộ, năm sau đã đc thì học sinh giỏi cấp huyện. Dần dà tôi càng ngày càng tiến bộ hơn. Sau này tôi mới hiểu một điều: ko thể ép học ép ai đó làm gì đó, nên bồi dưỡng ý thích từ khi còn nhỏ, và bà nội chính là người đã gieo hạt mầm ước mơ nhỏ bé đó vào cuộc sống của tôi. Nội mất rất sớm, nhưng trong lòng tôi luôn nhớ tới những bài học từ khi còn bé của nội, nhớ đến lời động viên từ khi còn tấm bé ấy, và điều đó đã theo tôi suốt quãng đường đời còn lại. Bà đã dạy tôi nhìn nhận học thức bằng cấp ko phải là tất cả . Nhìn nhận một con người phải đánh giá từ nhiều góc độ. Sự học ko chỉ học trong nhà trường, khi tốt nghiệp một trường nào đó mới chỉ là điểm bắt đầu của sự học.bố mẹ ko nên ép buộc con cái làm điều gì đó mà nên bắt đầu từ những mơ ước rất nhỏ bé của con cái. 

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2022

 Hôm nay về quê nội, hương rạ dộc vào mũi thấy cay cay, nhìn như bóng dáng nội chờ tôi về năm nào, nhìn như nội đang quét sân phơi thóc năm nào, thấy trong lòng trống trải, tôi phải tự nhắc mình nội đã đi được 20 năm rồi.

20 năm trước tôi chỉ là một đứa trẻ nghịch ngợm chữ xấu lỳ lợm, nhưng tôi có một ước mơ và một lời hứa trẻ con. Tôi nói vơi nội sau này tôi sẽ trở thành một bác sĩ , nội nói vậy thì tốt quá , nội sẽ chờ tôi khám cho nội. 20 năm sau tôi đã là một bác sĩ như lời đã hứa vơi nội, nhưng tôi ko thể khám cho nội đc nữa , 20 năm qua tôi đã cố gắng rất nhiều , từ một đứa học nhàng nhàng lỳ lợm chữ xấu dần dần ngoan ngoãn hơn, chăm học hơn cẩn trọng hơn. Đã có lúc tôi đã muốn bỏ cuộc, nhưng tôi lại nhớ tới lời hứa năm nào với nội, tôi lại cố gắng thêm một chút nữa, cứ cố miết như vậy thành quen, tôi có bằng bs rồi có chứng chỉ hành nghề, rồi có bn của mình, tôi như ngỡ nội vẫn ngồi đó chờ tôi về khoe với nội: nội ơi con đã là một bác sĩ rồi. Một lời hứa rất trẻ con , để thực hiện nó tôi mất gần 20 năm. Nội à tuy con ko thể khám răng cho nội được nữa, nhưng con sẽ luôn cố gắng sống thật tốt như nội mong mỏi. Và sẽ có một ngày con cũng sẽ có gia đình riêng của mình, sẽ vun đúc thêm những giấc mơ nhỏ bé nữa nội à. Ngày đó con chỉ là một nhóc ham chơi nghịch ngợm, là nội thổi giấc mơ nhỏ vào tâm hồn con, cho con một giấc mơ cho con một khát vọng, con sẽ ráng sống thật tốt để nội có thể tự hào khoe với người hàng xóm : tôi đã có một đứa cháu gái là bác sĩ rồi, còn là bác sĩ răng hàm mặt nữa, đôi lúc con vẫn thầm ước nội vẫn còn sống và nói như vậy!

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2022

 Trời mưa gió, bố đang cho gà ăn. Mẹ con tôi ngồi cạnh mâm cơm chờ bố về cùng ăn. 

Mẹ nói : bỏ ít cá khô vào nướng cho bố. 

Tôi thấy mâm cơm đầy đồ ăn rồi, nhưng cũng ngồi dậy cho cá khô vào nồi. Bố về ngồi vào mâm, tôi liền vào trong bếp lấy cá khô ra. 

Bố bảo hình như có mùi gì thơm thơm trong bếp. 

Mẹ liền nói: hôm nay có cá khô đấy, con nó đang lấy ra. 

Bố liền nói thế này thì nhất hạng rồi. 

Bỗng chốc tôi hiểu ra : tình yêu là gì? Thực ra nó rất đơn giản như món cá khô ăn vào ngày mưa, tuy nhỏ bé nhưng rất ấm lòng. Năm nay tôi đã gần 30, ở tuổi này cứ ngại ngại thế nào ấy, ngại thay đổi, ngại yêu ngại kết hôn,… nhưng chính những hành động nhỏ nhặt rất đời thường của bố mẹ đã cho tôi thêm niềm tin vào hôn nhân. Thực ra ngoài cơm áo gạo tiền hôn nhân còn rất cần sự quan tâm và cảm thông. Giống như con cá khô nhỏ bé, tuy rất nhiều đồ ăn bên cạnh nhưng vẫn có hương vị riêng. Hôn nhân có lẽ cũng như vậy.

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2022

 Mua nhiều trúng nhiều chứ chị!

Lời nói mấy đứa vẫn còn văng vẳng bên tai, thôi thì cứ tin đi, bao h trúng biết ngay ấy mà.

Đang cảm thấy hi vọng.

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2022

 Dạo này trên mạng đang có trend mới: 10 năm nhìn lại, đăng ảnh lên khắp nơi,đâu đâu cũng thấy trường cũ,kỉ niệm cũ.Mình thì không còn muốn đăng ảnh lên nữa, chỉ muốn viết lách cái gì đó,kỉ niệm đu trend vậy.

Mười năm trước tức là khoảng những năm 2012, lúc ấy mình đang là sinh viên năm thứ hai đại học y ,hồi ấy ngày nào mình cũng lóc cóc đạp xe đạp một quãng đường dài từ trường về nhà và từ nhà đến trường.Hồi ấy là lúc mình mới bắt đầu con đường trở thành một bác sĩ áo trắng, và cũng là lúc chập chững bước ra đời với trí óc non nớt cũng màu trắng.

Là lúc bắt đầu học cách chi tiêu hợp lý để khỏi có cảnh mì tôm cả tuần cuối tháng hay đơn giản là ra chợ biết chọn con cá mớ rau, biết mặc cả để khỏi bị chặt chém, nói vậy thôi chứ chợ ở chỗ mình học giá cũng mềm, lại đi chợ sớm nên hàng tươi ngon lắm, không phải bất ngờ nhiều đâu, là lúc ngẫm nghĩ cái câu tất cả cùng hết thật linh nghiệm khi một ngày đẹp trời cả ga cả xăng và mì gói cùng hết một lượt.

Những năm tháng học y thật vất vả, ngày ấy mình còn tham gia học ngoại ngữ nên càng vất hơn, nhưng kì thực mình cảm thấy thật vui vì đã học ngoại ngữ, tuy học kém ^^,vì nhờ có học ngoại ngữ, mình đã biết được bao nhiêu người bạn mới, và học được nhiều tri thức hay, cũng có rất nhiều kỉ niệm với những người bạn cùng những trải nghiệm mới mà trước đó mình chưa biết bao h,có lẽ đó là những kỉ niện cả đời  mình sẽ luôn trân trọng.Bởi vì hồi học phổ thông mình rất sợ học ngoại ngữ.Và còn nữa nhiều kỉ niệm với các bạn học cùng lớp và cùng tổ cùng nhóm thực hành, nhóm trực.Có lẽ nhưng năm tháng ấy sẽ không bao giờ quay lại nữa, như những phần thơ dại ngờ nghệch trong ta sẽ không tái xuất lần hai, những vở kịch cũ những video thỉnh thoảng mình vẫn xem lại, dù không gặp lại những người bạn cũ hồi đại học đã rất lâu rồi, nhưng mình vẫn luôn coi trọng họ và mong họ có một cuộc sống thật tốt đẹp.Thỉnh thoảng lên mạng mình vẫn âm thầm cập nhật tin tức của họ,có nhưng người hay hoạt đông face thì dễ cập nhật,có người ít dung face và zalo thì chỉ thỉnh thoảng hỏi thăm qua người này người kia.Nhưng nhìn chung là đã rất lâu không còn liên lạc nữa.

Hồi ấy mình rất háo hức mong chờ tết, những dịp nghỉ lễ dài ngày như 30-4,quốc khánh, vì dạo đó có thể về nhà,và bố cũng đi xa về, hay là được về nội về ngoại chơi với ông bà và thăm những người ông những người thầy.Lúc ấy mình quẩn quanh ông như con mèo con, cảm giác rất ấm.Dù hồi ấy thực sự rất nghèo và luôn thiếu ngủ.

10 năm rồi , đã có nhiều người đến và đi, cũng có những người không còn nữa, để lại trong ta nhiều kỉ niệm,nhiều bức hình và video.Có lẽ mình là một người hay hoài niệm, 10 năm thực sự là một quãng đường dài, mình đã chuyển từ sinh viên thành bác sĩ.Có lẽ mười năm nữa sẽ là một bác sĩ cứng cáp hơn bây h.Mình rất biết ơn những người thầy,người thân,và cả những người bạn đã cùng mình đi  một quãng đường thật dài, và cả những bệnh nhân thực dung cảm đã lựa chọn một bác sĩ mới ra trường được 4 năm để điều trị trong khi ở HN có cả tá bs có kinh nghiệm lâu năm lành nghề.

Có một điều vẫn vậy đó là mình vẫn là một người độc thân,chưa có gia đình.Vẫn mong chờ có một gia đình ấm áp.Và luôn hi vọng vào những điều tốt đẹp sẽ xảy ra trong hôm nay chứ không phải là ngày mai.

Mình vẫn đang trong quá trình học hỏi để trở nên cứng cáp hơn trong nghề nghiệp, và nhận ra sự hữu dụng không ngờ từ niềm đam mê nấu ăn, tuy không nấu thật ngon thật đẹp mắt, nhưng mà hay nấu và ăn cũng tàm tạm,nấu ăn làm mình giảm stress và nhận ra có nhiều việc cho dù đã chuẩn bị kĩ lưỡng nhưng vẫn cần phải kiên trì và thực hiện nhiều lần thì mới có quả ngọt được,hi vọng vào một bài viết nữa trong mười năm nữa nhìn lại một quãng đường mới ra trường.

Thứ Ba, 6 tháng 7, 2021

 

Hôm nay , mình nhổ răng cho một cụ bà 80 tuổi, cũng ko có gì đặc biệt nếu bà ko được một cụ ông 85 tuổi đưa đi=).

Trước khi nhổ răng:

Bà ơi bà có bị cao huyết áp ko ạ?

Bà ko rõ lắm, bà chưa đo bao h.

Vậy còn cụ ông ạ?

Ông ấy có nhổ răng đâu, bà cũng không rõ lắm.

Cháu hỏi vậy thôi chứ cháu vân phải đo lại cho bà, còn của ông, cháu chỉ lo ông lo lắng quá lại lên cơn cao huyết áp thôi ạ(cười)

Cụ ông chốc chốc lại đứng lên hỏi :

Sắp xong chưa cháu?

Chưa ông à. Của bà chỉ là gắp mảnh vỡ ra thôi, ông đừng lo .

Bà ấy nhát lắm,.làm nhẹ thôi kẻo đau.

Vâng ạ.

Ngưỡng mộ cụ bà quá đi!!!Hi Hi.^^,

Nhổ răng xong,cụ ông còn hỏi có đau không bà?

Ko đau, ông thật là!

Xời các bác có biêt là cháu vẫn đang độc toàn thân không ạ, quan tâm nhau quá,hiu hiu!

Trong giây lát chợt nhận ra tình yêu là gì,cảm thấy có thật nhiều lòng tin vào tình yêu quá,ước gì mình được ai đó bảo hộ cả đời như cụ bà đó nhỉ, đi nhổ răng cũng có cụ ông đưa đi, tình cảm quá mà !Lại nhoẻn miệng cười, thôi, trời thương tới đâu biết tới đó vậy, lại bắt đầu làm việc tiếp.

 

Ngưỡng mộ quá đi!

Thứ Ba, 1 tháng 6, 2021

 Hôm nay  nhân ngày quốc tế thiếu nhi mình làm món kem dừa và một cái bánh bông lan cỡ 16, còn mẹ làm một nồi chè đậu đen, cả nhà tràn đầy tiếng cười, kem thì phải mai mới ăn được, nhưng mình cứ lôi ra đảo hoài làm màu tí, cho nó tơi xốp mặc dù mình thấy nó cũng không tơi lên nhiều lắm.

Còn cái bánh bông lan, về mùi vị thì rất được, nhưng mà về ngoại hình bánh thì không được tốt lắm(nói giảm nói tránh) bánh làm mình hơi buồn, nhưng được cái nhà toàn người tốt ko à, ăn hết veo, còn phần bố có một ít, hai miếng bánh nhỏ, mình hi vọng là chiếc bánh sau sẽ có ngoại hình khá hơn, đánh trứng tốt hơn để bánh phồng đẹp như clip. mà mình vẫn nghĩ là bánh ngon cho tới khi để ra khỏi lò một lát, hu hu,sao trong lò bánh phồng đẹp thế nhỉ, lấy ra nhìn hơi chán, được cái là ăn cũng được.

Mong là năm sau ngày này sẽ có đông người ăn bánh hơn.Mùng 1-6 vui vẻ! 

Thứ Sáu, 28 tháng 5, 2021

 Hôm nay mình làm thành công mẻ kem dừa thơm ngon, chỉnh lại công thức một tý, sau này lưu lại sẽ có nhiều món ăn vặt mình thích.Tự nhiên bản thân lại hào hứng nấu ăn như hồi mới học y2 . Ko úp ảnh lên đâu vì người ta bảo mấy đứa hay chụp ảnh đồ ăn đầu óc đều ẩm ương tí xíu:), nên chỉ giữ lại để có động lực làm nhiều mẻ kem khác thôi. Ngày mai làm bánh, hi vọng là ăn được:). 

Vẫn bảo lưu câu cũ: bạn nào về đội của mình sẽ ko lo chết đói trong bếp:) chỉ là có ăn được hay ko thôi:)

Thứ Tư, 26 tháng 5, 2021

 Hôm nay mình đi qua quán bán đồ làm bánh , ko kìm lòng được lại mang về một ít đồ (nói giảm nói tránh) :)

Sắp tới có nhiều thời gian nên chắc sẽ có ảnh nhiều sản phẩm mới , mua khuôn thạch về hẳn hoi để làm thạch mà ko biết có ngon hơn ko đây:) khi nào có sản phẩm sẽ update lên sau, tìm được chỗ bán đường đen để làm món kem trân châu đường đen rồi , măm năm trước cho chắc dạ còn nhổ răng cho bn.

Dạo này có nhiều thời gian lại hứng thú bếp núc như cũ.:)cảm thấy yêu đời quá đi.

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2020

 

31/12/2020

Hôm nay là ngày cuối cùng của năm 2020, đã rất lâu rồi mình không viết gì vào blog của mình,  gần một năm rồi, cũng nên viết gì đó để mọi người biết mình vẫn đang làm gì.

Năm qua đối với mình cũng không có nhiều ấn tượng lắm, một năm dịch hoành hành, và nhiều việc xảy ra.Mình đã kết thúc khóa học 18 tháng ở ĐK Hà Đông và có giấy phép hành nghề do sở y tế Hà Nội cấp.Như vậy mình đã trở thành một bác sĩ chính thức.Nhớ hồi đầu tập tành học hành, mình ngơ ngác chẳng biết gì ngoài tinh thần làm mọi ca được giao, hi hi,từ chỗ lóng ngóng ko biết làm sao, đã dần làm được những ca đơn giản, sau đó dịch hoài, pk một thời gian dài không có khách, mình phải nghỉ việc, và đi tìm một pk mới xa hơn chục cây số, làm 8 tiếng liên tiếp về chỉnh nha, rồi mình cũng không theo được, vì quá khó , nên về với cô Liên ở Hà Đông làm tiếp. Một thời gian dài không tiếp xúc với nội nha làm mình quên nhiều thứ, mình phải cố gắng lên mới được , vẫn quyết tâm hành nghề lắm lắm.Mình rất muốn làm lâu dài ổn định với cô Liên, nhưng tay nghề mình còn yếu quá, haiz…thôi thì được tới đâu hay tới đó vậy, giữa thời buổi dịch dã này, vẫn có việc là tốt rồi, cũng chẳng thể kén chọn được.

Năm nay, sức khỏe của mẹ và Minh đều khá lên, mình và cả nhà cũng đã chuyển nhà mới, từ ngày xuống ở nhà mới ở Yên Nghĩa, mọi người trong nhà sức khỏe đều tốt lên, nhất là mẹ.Mình cũng an tâm hơn, ít nhất thì qua hai lần khám tổng quát, vẫn chưa phát hiện thêm bệnh gì.Bố thì nói xuống đây bố  có nhiều thời gian hơn cho gia đình, cũng chẳng biết sao nữa, dù sao cùng một sàn cũng tiện chăm sóc hơn.

Tết này bà ngoại lại hỏi có dẫn ai về cùng không?Mình cũng không biết trả lời sao nữa, đành cười trừ, nghe bà bảo anh Nghĩa năm sau cưới vợ rồi đấy, hi thế mà mình vẫn chưa có tin tức gì hết.Nói chung là cũng  chẳng biết trả lời ra sao, cháu bà ai mà thèm cưới chứ,hứ hứ…Nói vậy thôi chứ trả lời vậy kiểu gì cũng bị mắng cho mà coi!

Năm 2020 đang khép lại, hi vọng sang năm mới ai cũng khỏe mạnh hơn và công việc của mình sẽ dần ổn định ở chỗ cô Liên, và tay nghề cũng cứng cáp hơn, chào xuân 2021 cái nào !

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2019

Trong những năm tháng ở HP khoa mà tôi có cảm tình lâu nhất đương nhiên là khoa rhm.
Khoa mà tôi có nhiều bạn nhất là khoa nội 4 Việt tiệp.
Bạn có bao h nghĩ thế này ko? khi hai ng có chung một suy nghĩ, bất luận tuổi tác bao nhiêu, họ vẫn là bạn của nhau.Tôi đang nhớ về những ng bạn già của mình ở khoa nội 4.
Để tôi kể bạn nghe nội 4 là gì nhé, đại loại đó là một khoa tổng hợp chuyên chăm sóc cho các lão thành cách mạng, những ng có sổ y bạ cán bộ. Tôi chỉ đi ở đó 8 tuần, nhưng lại có rất nhiều bạn. Tại sao ư? tôi ko biết, có lẽ vì tôi là một ng hay quan tâm đến nỗi buồn của ng khác, hay nói những câu ngô nghê để ng khác cười, hay nói những lời để họ ấm lòng.
Những ng bạn của tôi, mỗi ng một cảnh đời, một tâm sự.
Bạn biết ko, họ đều là những ng ko thiếu tiền, nhưng chẳng hiểu sao lại rất thích đi viện, vì đi viện có ng để nói chuyện, ko phải đối mặt với bốn bức tường.
Có một bác tôi nói khá hợp chuyện, là ng mà tôi đã tâm sự rất lâu.Tôi là một bs, bs là những ng đc đào tạo để luôn luôn lắng nghe ng khác, luôn luôn thấu hiểu ng khác, họ có một phản xạ kiệm lời với đời tư, với bí mật của ng khác, và rất nhiều trong số họ, trong đó có cả tôi, là những ng nói rất nhiều, nói liên hồi, nhưng...tuyệt nhiên ko mấy khi nói về mình.Cũng chẳng hiểu vì sao nữa, có lẽ vì trong hội thoại, mình lắng nghe nhiều, nên ko còn cơ hội để tâm sự.
Tất cả những bn khó tính nhất, các chị ấy đều đẩy cho tôi làm, thứ nhất là tôi ko phải là ng hải phòng, ko phải sợ, thứ hai là kíp trực cũng ko nhiều ng thích tôi, tại vì trả hiểu sao những ng mà các chị ấy ko thể nói truyện thì lại rất hay bắt truyện với tôi, thật đấy, tôi cũng chẳng hiểu tại sao đâu.Các bác ấy bảo vì mặt tôi nó khắc một chữ : Ngu to đùng.Nên là cũng chẳng cần làm khó cái đứa còm nhom ấy làm gì.Nói vậy chứ họ ko hề khó tính chút nào, ít nhất là với tôi.Với ng khác thì tôi ko biết.Tôi cũng ko có đủ sức lực mà biết.
-Cháu đang lo lắng về vấn đề gì à?
-Ko.
-Ko lo lắng sao thất thần ?
-...Sao bác nghĩ là cháu lo lắng?
-Ở tuổi của cô, một là lo chưa có ng yêu, hai là lo ko biết ng yêu đang ở đâu? ba là lo lắng ng yêu đang ra làm sao?
-Con bé phì cười, chắc trừ cháu.
-Ờ thì trừ cô, nên bác mới hỏi.Ngày nào chẳng đo huyết áp cho bác, phòng bác vắng, ko đứa nào dám bén mảng vào, trừ mày ngồi ngủ gật, đọc sách.
-NGhe bác gọi mày con bé tự nhiên cầm quyển sách chặt hơn, có một ng duy nhất trên đời này, dám sưng hô như thế với nó, ờ ng ta bảo mắt nó có uy, ng ta ko thường nói lời ko lọt tai với nó, nó thì cười uy với cả ko uy, chẳng qua là cách xưng hô mà thôi.s
-Cháu định đo xong thì ra luôn, nhưng phòng vắng quá nên ...ngủ quên mất.
-Ờ. Chứ ko phải vì thấy bác đạp chăn ra mà cô đắp vào cho bác hử?
Bác ngủ rồi mà vẫn biết cơ đấy?
Thì bác ngủ tỉnh chứ đâu như cô, ới đến ba lần vẫn ngủ đc, mà lần sau đừng có ngủ ngồi như thế, kiếm chỗ mà nằm, chịu mấy đứa thật, ngồi mà ngủ như chết ko à?
8 tuần qua thật mau, vẫn ngày ngày đo huyết áp cho các bác, câu chuyện của các bác, chẳng muốn kể lể làm chi, chỉ thấy là con cái có khi vô tâm thiệt.Ờ nhưng mà ko vô tâm thì sao? kết cục có khi cũng chẳng khác nhau .
Thấy mấy bác đánh cờ, nhỏ cũng thấy hài, mấy bác già rồi mà tính như trẻ con vậy, một nước cũng ko nhường.
Thi qua nội chẳng nhớ gì ngoài mấy câu tếu táo của mấy ông bà bạn  già.
-Bao h lấy chồng, cho bác cái ảnh nhé!
Bác có số của cháu đâu mà xem đc ảnh của cháu.
Bác ko có số của mày nhưng nhìn đc ảnh thằng chồng mày đấy.
Bác mà tả đúng thì đừng quên ông bạn già này nhé!
Xời cháu mà đc như bác tả thì có mà....:)))
Chẳng cần nghĩ nhiều đâu, thằng nào lấy mày cũng thế thôi.
Thế nào à bác( con bé tỏ vẻ lo âu ra mặt)
Thì ngu giống mày chứ sao!Thế mà cũng phải hỏi.
Đùa bác đang đùa cháu đúng ko.
Gần 27 tuổi rồi, tự nhiên nhớ lại lời bạn già.Ờ bác ấy lúc nào cũng vậy, khó tính lắm, chẳng ai giám gần.Duy có một đứa luôn ở hoàn cảnh khó khăn là nó, bị ép vào:))).
Cháu chẳng cần ng như bác tả đâu,chỉ cần một ng thương cháu là đủ rồi.

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2019

Ngoại từng bảo: khi nào con yêu một ai, con sẽ thấy, bản thân sẵn sàng đánh đổi mọi thứ mình có chỉ để ai đó được vui, ai đó sống tốt hơn. Con sẽ không bị những thứ vốn đã là mờ ảo lay động.
Ngoại thân, kể từ khi ngoại không còn , con đã nghĩ, mọi thứ đã kết thúc, ngày mà ngoại rời xa con vĩnh viễn, con đã nghĩ, từ nay sẽ ko còn nước mắt, cũng ko còn niềm vui, mọi thứ tốt đẹp nhất của con, ng bạn tốt nhất của con đã ra đi vĩnh viễn.
Nhưng bây h, con đã hiều được, thực ra, con có thể mở lòng ra, đón nhận những người bạn khác.Sẽ có ng giống như ngoại vậy, sẽ âm thầm ở bên con, là một ng luôn luôn khuyến khích con là một ng ích kỉ, chỉ biết sống cho mình, thực tế, thực dụng hay ko thì cũng chưa biết, nhưng mà chắc là thực dụng...
Con đã từng nghĩ, một ng như mình, sẽ chẳng bao h để ng khác trả tiền, cũng chẳng bao h có đủ thời gian nghe ai đó kể lể, cũng chẳng có đủ thời gian mà thay đổi rất nhiều thứ vốn đã rất lâu con mới update hoàn hảo đc. ngoại biết mà, con thực ra rất lười, con đã thích một quán nào đó, thì có thể, nghĩ rất đơn giản là sẽ luôn luôn chỉ tới một quán, ngồi mòn gót ở một chỗ quen thuộc, và lần nào cũng chỉ gọi một món con cảm thấy ổn.Khả năng cá cược của con rất là kém, mặc dù thời còn sv con là một trong đứa mua xổ số nhiều nhất nhóm đại học, haiz nhiều lúc cũng chẳng hiểu tại sao tụi nó mua thì bét nhất cũng trúng giải đc 20000 hay 4000d gì đó, m một năm mua bao nhiêu vé, mà chả bao h trung đc cái giải khuyến khích nào. Mà mấy nhóc bán xổ số, là nó rất có kinh nghiệm, vì chị Ngọc rất hay có tiền vào đầu tháng, mà chúng nó cứ học ngoan, kiểu làm hết bài chị giao là kiểu gì cũng bán cho chị đc mấy vé ko bán cho ai đc. Đúng là ai cũng có những điểm yếu nhất định.
Mua vé này cho em đi chị, đảm bảo trúng vé độc đắc .Ờ chị mua cho mày đến gần chục vé rồi, chưa trúng cái giải khúc khích nào.Thì mua nhiều mới trúng nhiều chứ chị.Hay là mua cả tăm nữa nhé, chị mày ko dùng tăm bao h.Tăm bông thì sao chị? Kẹo nữa,,, đúng là cái bọn....
Nhiều lúc mấy bác cứ bảo, tụi nó lang thang suốt ngày, mày dạy chúng nó cũng bằng thừa, cứ hở ra là trộm cắp...Cái xóm nó ở, toàn những ng nghèo, mà nó thì cũng rất thích làm cô giáo, mỗi tội ko giám thi, vì ko xin đc việc. Có lẽ vì tiếp xúc nhiều với những đứa như thế, nên nó hơi nhìn thế giới hồng quá mức cần thiết, ước mơ của mấy đứa nhỏ rất xa xỉ: một đôi dép lê mới, một quả bóng nhựa đá chung,... tình cảm của tụi nó, cũng nhiều khi hơi hơi giống sách lắm, kiểu một đứa ốm là mấy đứa kia cuống hết cả lên, mà tụi nó có khi chẳng nhớ đc gì ngoài nhớ ra, hình như chị Ngọc học y.Bố ko bao h biết mấy truyện này, chỉ có ngoại, thỉnh thoảng biết, ko biết tin tức rò rỉ qua đường nào.
Bệnh viện là nơi có rất nhiều nỗi đau, nhưng cũng là nơi , hiển hiện nhiều thứ rất xa xỉ trong xã hội tiền hàng tiền này.,Vd như mình đang chuẩn bị nhổ răng cho cụ bà 76 tuổi, mà có một cụ ông cứ đứng ngồi ko yên cỡ trên 8 chục tuổi ở ngoài, cứ đi qua đi lại chóng hết cả mặt.Lại phải cho cụ bà ra ngoài làm  công tác tư tưởng cho cụ ông ở ngoài, ko có cụ lên cơn huyết áp, thì cháu là bs rhm chắc là cấp cứu ko kịp....Tình yêu như kiểu romeo và ruliet (chả biết viết đúng hay sai) có lẽ ko đáng ngưỡng mộ bằng hành động hết sức chóng mặt kể trên. Mà những hành động ấy, ở viện có mà đầy.
Nhiều khi cũng làm mình nghĩ về cuộc sống hôn nhân vốn rất đa dạng về gam màu cảm xúc theo như các chị các mẹ mô tả, nó hơi hơi hồng quá mức.
Có lẽ vì lười, mà quen kiểu, cứ dùng thử mà thấy tốt tốt một tí là tự update kiểu một lần cho mãi mãi về sau vào thói quen bản thân, nên có lẽ cs mình nó hơi nhàm chán , quanh đi quẩn lại toàn sách cũ, quán ruột, thói quen...nói thật là có khi nghìn lẻ một lần vào quán trà sữa, mà lần nào cũng socola trân trâu , trong khi con bạn m, nó thuộc ko xót cái mã nào, còn biết từng thứ có cái gì.Sao mày có thể sống mãi với những thứ cũ ríc như thế nhỉ, tao mà uống đến ba lần một cốc giống hệt như mày thì  ngán đến tận cổ.( tao thấy cs của tao vẫn ổn, tháng tr vừa đi kt , các chỉ số vẫn tốt, tao có thể giữ lối sống hiện tại, ko cần thay đổi), mày thì nhiều lí lẽ rồi, sống thế chán òm.
Vì một ng mới quen, lần đầu tiên trong cuộc đời, m ăn thử món mới sau 26 năm cuộc đời chỉ quen ăn món bản thân thích, nói chung là, cũng chẳng hiểu sao mà bản thân m nó lại thay đổi nổi cái thói quen lười biếng vốn có của m. Cơ bản chưa biết có giống ông ngoại mô tả ko?Nhưng mà, thấy cũng hay hay.
Lần đầu tiên cảm thấy, nên đánh cược thử một lần, xem có khả năng tốt hơn đc ko, thay vì, cứ sống mãi với trạng thái ổn ở hiện tại.Nhiều lúc cũng ko hiểu vì sao m có thể tự thay đổi nhiều như thê?
Đây có gọi là yêu ko?
Bạn già của m đã ko còn ở đầu dây bên kia nghe và phân tích tình huống cho m nữa, gần 4 năm lạc lõng trong thế giới hiện tại.
Mùa đông năm ấy lạnh lẽo biết bao, cháu đã nhóm tất cả số diêm trong một bao , nhưng vẫn ko thấy ấm áp hơn chút nào.
Mùa đông năm nay, thật nhiều biến cố mệt mỏi, nhưng cháu lại vô tình nhặt được chiếc bật lửa ai đó đánh dơi. Có thể đó là món quà mà tụi nhỏ tặng cho cháu, rằng cs này vẫn còn đâu đó những hơi ấm như vậy.
Chị cứ mua vé đi, đảm bảo trúng vé độc đắc!
Đúng là cái bọn...

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2019

Nhật kí kẹo mút dở.


Nhật kí kẹo mút dở!
Còn nhớ ngày còn là sv, câu nhỏ thường được nghe ông ngoại hỏi nhiều nhất là:
Bao h thì mày dẫn thằng nào về đây?
Ông cháu cơ mà cứ xưng mày tao vậy à, bảo bao nhiêu lần mà chẳng xửa.Người ta nghe lại tưởng…
Cháu làm gì có ai mà dẫn về =.=
Mày đừng có nghĩ cổ hủ như bố mày, rồi ế đấy .
Ôi dời cháu của ông còn trẻ lắm, còn lâu mới ế!
Ờ ko ế, dẫn về sớm tao còn xem cho, mày cận thế có khi nhìn gà hóa quốc .
Thì ông cứ sống tới trăm tuổi khắc gặp cháu rể thôi à.( cháu mà có thằng nào thì cũng dẫn về gặp ông lâu rồi, ko phải nhắc)
Sáu năm đại học thật vất vả, ngày ấy ai cũng bảo nhỏ bé như cái kẹo mút dở, thổi cái bay mất (T___T)
Haiz…..
Nhà ông ngoại nghèo rất nghèo, lại ở xa, ông ko phải người học thức đầy người như ông nội.Cũng chẳng có tiền mà cho đứa này đứa kia.Nhưng …lại là người sống tình cảm, trong nhà, ko đứa nào là đứa ông chưa từng bế, chưa từng cho ăn, chưa từng dẫn đi chơi.Dù hai đồng lương của ông bà chẳng được là bao, nhưng ko đứa cháu nào là ông ko nhớ sở thích, đứa thích ăn kem socola, đứa thích ăn bim bim cay, có đứa lại chỉ thích đc ông bồng ông bế…
Và cũng có đứa như kẹo vậy, chỉ thích ngồi nghe ông kể  bao nhiêu là truyện, thỉnh  thoảng nếu có nhiều thời gian hơn thì mua cho ông cái nọ cái kia ông thích.Vd : mua bánh kẹo chẳng hạn.Người ta bảo người già và trẻ nít bằng đầu.Câu này  có phần đúng thật! NGười càng già, càng có nhiều phần phải chiều, mà sở thích cũng thất thường ==,
Nhỏ cũng ko phải ng dư dả thời gian, dư dả tiền bạc, thì học y nó tốn mà.
Nhiều lúc cũng nản, Những năm 3-4, bạn bè đã sắp ra trường, mình mới đang bắt đầu.Những năm 5-6.Bạn bè đã đi làm, mình vẫn chưa biết sự học sẽ dừng ở đâu.Thanh xuân thì cứ thế qua mau.Ko có mấy lời tếu táo của ông già ấy, chắc nhỏ ko thể tốt nghiệp.
Ngày tốt nghiệp, trong đôi mắt nhỏ vẫn âm thầm tìm một dáng người, hơi thấp, hơi mập, móm mém.Có thể trong ngày đó, người nó sẽ nói:
Đấy nó là cháu tao đấy ! Rồi cười rất to.Làm cả hôi trường phải ngơ ngác nhìn.
Phải đó có thể là điều có thể  sẽ xảy ra.Nhưng cũng ko bao h có thể xảy ra được.Bởi ông ngoại của nhỏ đã qua đời khi nhỏ chỉ còn vài tháng nữa là tốt nghiệp đại học.
Ngay cả lúc trước khi vào phòng đặt sten , ông vẫn hỏi nhỏ:
Thế bao h mày dẫn thằng nào về đây gặp tao?
Sắp rồi ông ạ!
Ờ thế là khi nào?
(Làm gì có thằng nào mà dẫn về, ==,mà cháu của ông thì nói dối ko giỏi, nên cũng ko biết nói tiếp thế nào)
Vốn là người học y, nó biết rất rõ, thời gian đã quá muộn, ko thể thay đổi đc gì, cho dù có thành công, cũng ko thể qua đc mấy tháng nữa.Chỉ mấy tháng nữa thôi!
Nhưng con người thì vẫn là con người, vẫn luôn hi vọng dù biết kết quả có như thế nào.
Còn nhớ, hồi còn sv, không có tiền nhiều, tiền có được đa số để mua sách, số còn lại chủ yếu mua quà cho người nhỏ quan tâm.Hồi đó thật vất vả, nhưng lại thật vui.Mỗi lần về thăm ông thường ko được lâu, thời gian đi xe còn lâu hơn thời gian nghe ông kể truyện, nhưng ko hiểu sao vẫn thấy thật vui.Ngồi cạnh ông , răng ông đã móm mém, ko thể ăn đc mấy thứ vừa dai vừa cứng, cũng ko thích ăn cùng mọi người, nhưng nhỏ lại hay cắt nhỏ thức ăn cho ông, hay ra ngồi riêng ăn cùng ông, ông hay hỏi hết cái này đến cái kia, vừa cho ông ăn vừa trả lời vu vơ.
Mày trả lời chẳng vào trọng tâm gì cả!
Thì ông hỏi nhiều thế cháu trả lời sao mà hết đc.
Thì cũng phải trọng tâm trọng điểm chứ nạy.
Nói thế thôi, dù sao ông cũng hơi lẫn rồi, nên lại quên ngay ý mà.Vẫn nhớ nhỏ là đứa nào là tốt lắm rồi.
Ông ạ, cháu của ông đã đi làm ,. Có lương rồi nè, ông có vui ko?
Chỉ còn vài tháng nữa là cháu có chứng chỉ hành nghề bs rhm danh giá rồi nhé.Ông mà biết chắc là đi khoe khắp xóm ông nhỉ?
Còn nhớ lúc ông còn minh mẫn, hay bảo mấy đứa sau này đừng có nghe mấy đứa vô tích sự kích động lung tung…nói chung là ông rất hay đọc báo và nghe họp quốc hội ….nên chỉ cần có đứa nào ho he nói xấu đảng và nhà nước là sẽ bị họp kiểm điểm sâu sắc ngay!
Ông à, tết này cháu ko phải đan khăn cho ông nữa rồi ông nhỉ?Ông hay bảo: mày cứ vẽ truyện, cơ mà lúc nào cũng cất đồ của cháu đi rất nhanh, cứ như là sợ ng ta sẽ dành mất vậy.
Có lẽ chãu sẽ đan cho ng khác, ông có thích thế ko?
Những điều cháu hứa với ông, đa số đều đã hoàn thành, chỉ còn lại một hàm răng nhựa ông nhỉ?
Có lúc ông bảo: bác sĩ phục hình là cái gì? Có làm răng nhựa đc ko?
Làm đc ông à, chuyên khoa sâu của cháu mà!
Ờ nhớ làm cho ông bộ mới, bộ này ăn chẳng ra làm sao!
Yên tâm, cháu ra trường kiểu gì cũng làm cho ông bộ mới tinh luôn.
…..

Mưa bão rồi nè !

  Nay mưa to và trời âm u. Mình nhìn bố đi mưa về ướt sũng . Bản thân không khó chịu mà vẫn hỏi han mình. Hôm nay mình đón con. Thằng bé rất...