Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

đã lâu rồi nhỉ,lâu lâu nó mới lại đi lang thang một mình.Còn nhớ trước đây,những lần nó đi dạo một mình,tâm trạng đều rất u uất,muốn tìm một góc riêng ,muốn la hét quậy phá.Ừa,vậy mà lâu rồi nó ko như vậy nữa.Chắc là tại pi h nghĩ thông rùi, đi dạo chỉ đơn giản bởi nằm mãi cũng chán,mà đi dạo thì nghĩ ngơi dễ hơn.
Những lúc như vậy,nó như trầm hơn,lặng lẽ đi quanh hồ,lặng lẽ suy nghĩ.Có thể đó là lúc tâm hồn trẻ thơ đang ngủ yên ,để nhường chỗ cho sự trải nghiệm.
Nó đang nhớ nội.Nhớ những ngày nội còn sống bên nó.Nó sắp có một kì nghỉ dài,nhiều việc nó muốn làm,nhiều người nó muốn gặp.Và cug có những việc,cũng có những người dù rất muốn ...nhưng cũng ko thể làm,ko thể gặp được nữa.Mặt hồ vàng lay,một khung cảnh đẹp mà lòng chỉ thấy buồn.Nếu có thể...mà đã biết là ko thể r....trời hn xanh quá.
Một năm học nữa lại đi qua,nhiều chuyên đã xảy ra, có những chuyện vui và cũng có những chuyện ko mấy vui.Tất ca r  cũng xem như là hư vô.Sang một năm mới,ta làm lại từ đầu.Cuộc đời này ngắn ngủi lắm ,nhớ mãi trong đầu những chuyện ko vui để làm gì,chi bằng cứ như chơi một ván bài,hết ván, chia lai bài chơi ván mới có phải hơn ko?
Có những ng mà nó  muốn ở bên cạnh  lâu hơn một chút,mong họ cười nhiều hơn một chút, muốn chăm sóc họ nhiều hơn một chút.Âm thầm quan tâm tới họ nhiều hơn một chút.Thỉnh thoảng nó hỏi những câu hơi ngớ ngẩn một chút.Nhưng lúc đó nó thực sự lo lắng cho họ,đó là lúc lí trí của nó ko thắng đc con tim yếu đuôií, hay lo lắng, mà buột thành lời.Dù lí trí đã phân tích rất ro cho con tim thấy rằng ng đó ko bị ướt đâu.Nhưng con tim vẫn lo lắng mà chạy đi nhắn tin.Haiz...hết cách.
Nhưng có nó lúc lại sợ,sợ sẽ có lúc phải giải thích cái lí do của cái một chút ấy là gì?Bởi nó cũng chẳng biết giải thích ra sao,cảm giác mà,làm gì có lí do.Hay là bản thân no ko muốn thừa nhận cái lí do ấy? Nó cũng ko biêt.Phức tạp nhỉ?
Cho tôi dc ngắm nụ cười của bạn lâu hơn một chút,chỉ thế thôi,t là một ng biết thế nào là đủ mà.
Dù sao năm qua cũng là một năm đáng sống :)), nó đã trưởng thành hơn nhìu  từ những khó khăn ngập đầu đó..Nhìn tụi bạn lich thi dày đặc,nó cũng cảm thấy có một phần trách nhiệm.Nhưng mà nêu như nó ko làm như vậy,thì lớp nó phải làm sao? lịch thi cũng dày dặc như vậy ư? Khó quá.Đôi khi muốn làm một người tốt như sách cũng rất là khó.Cũng có thể do nó kinh nghiệm sống còn ít,chưa nghĩ được thông suốt mấy chuyện kiểu này.

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

Năm 3 sắp đi qua,đã 3 năm rồi nhỉ,đã 3 năm mình sống xa gia đình.
Có những lúc đi viện Kiến An về,trời nóng,bụng đói meo,lại pải đạp xe một quãng về nhà, trong đầu m tự hỏi : Tại sao m lại từ bỏ thành phố yêu mếm,nơi m đã gắn bó gần gũi lâu năm,từ bỏ ngôi nhà yêu dâu ,ở đó có sự chăm sóc của mẹ và có  cái điều hòa mát rượi để tới nơi xa lạ,nóng nực này? 
Nhưng câu hỏi ấy cũng nhanh chóng vụt qua trong m ,bởi 2 từ : tự do.Cái giá của tự do chính là đây.
Mình cũng ko biết tự do này là đúng hay là ngu ngốc.Chỉ cảm thấy có lúc thì mệt mỏi,có lúc lại ko nỡ từ bỏ. 

mình vô tinh xem được một clip của quà tặng cuộc sống có tên là : mẹ đòi nợ con.Clip xúc động,nhưng với m nó ko có tính giáo dục.Bởi vì cách làm của ng mẹ đó sẽ khiến cho 99,99 người con nghĩ lệch lạc về họ,va sau đó ng con đó  sẽ phải sống trong dằn vặt suốt đời.Như vậy thì có phải là giúp con nên người hay ko? 
Nếu đã từng sống xa gia đình,thì chắc hẳn bạn sẽ có một cái nhìn bao dung hơn với người con.Đa phần con cái khi xa gia đình đều se yêu gia đình hơn.Cơm người đâu dễ ăn bằng cơm của mẹ.Tiền của người đâu phải giấy in ra.Có lẽ giữa 2 người đó đã thiếu đi một chút : Niềm tin.Thứ ng con cần là tình cảm.Thứ ng mẹ cần là sự trưởng thành của con.Tiếc r họ đã ko hiểu nhau.


Trong gia đình,cũng có những câu chuyện gần tương tự như vậy,ví như vợ chồng mới kết hôn,bố mẹ chồng vì sợ con dâu đoảng ,ko biết chi tiêu hợp lí,nên có thể sẽ lấy lí do : tiền dưỡng lão để giữ hộ tiền cho con trai. xoay quanh cái lý do tốt đẹp ấy  biết bao câu chuyện đau lòng xảy ra.Vì  người con dâu khi mới chân ướt chân dáo về nhà chồng ,thay đổi môi trường sống vốn đã khiến họ  choáng,họ trở nên nhạy cảm hơn mức bình thường,và cũng lo lắng hơi thái quá hơn mức bt .Thế đấy ,lúc ấy là lúc mà vai trò cầu nối của ng chồng lớn hơn bao giờ hết.Để làm sao hấp thụ chứ ko bội thực tình thương yêu quá lớn mà 2 ng phụ nữ này giành cho mình.Nếu ng chồng ko đảm đương đc nhiệm vụ quan trọng này,thì ng vợ phải biết khéo léo thu vén gia đình,nhưng mà nếu tất cả cùng thích căng lên như trẻ con để tỏ rõ cái tôi chủa m,thì chuyện đau lòng là tất yếu xảy ra.Đâu phải chỉ có thù hận mới dẫn tới đau thương,tình thương cũng có sức sát thương ko kém .
Mình thích những bộ phim tâm lí của đại lục,họ nêu lên những vấn đề của gia đình,ai cũng tìm thấy mình trong đó,ai cũng có cảm giác như đang xem câu chuyện của chính mình.Những vấn đề đó có thể là những chuyện hết sức nhỏ nhặt,hết sức vớ vẩn.Nhưng chính những thứ hết sức vớ vẩn ấy lại làm nên một thứ gọi là: cuộc sống của mỗi người.Mình nhớ có một tập phim kể về một anh chàng sắp lấy vợ.Bố anh mất sớm,mẹ anh ở vậy nuôi anh khôn lớn,ko tái giá.Đươc tin anh sắp lấy vợ,bà trong lòng khấp khởi mừng thầm,nhưng cùng với đó bà cũng  có một  cảm giác mất mát,lo sợ.Bà sắp mất đi đưa con mà bà yêu thương nhất vào tay một người phụ nữ khác.Rồi đây đứa con mà bà khổ công nuôi nấng thay vì tối tối chạy về quấn quýt bên bà,nó sẽ ở bên người phụ nữ kia và bỏ lại bà lủi thủi một mình với gian nhà trống.Bà bắt đầu hay cáu gắt,ít nói hơn.và quay sang phản đối cuộc hôn nhân này.Vâng .Có vẻ như đây là khởi đầu của một bi kịch mới.Nhưng thực ra kết phim lại là một kết thúc có hậu.Chàng trai này đã  có một động tác khéo léo : mỗi cuối tuần anh lại đưa người yêu về nhà nấu cơm cùng với mẹ của mình.Mới đầu bà có ý ngần ngại ,nhưng cô gái tỏ ý muốn được bà dạy dỗ thêm,và rất chịu khó tiếp thu khiến bà rất thoải mái,mới đầu là bà hướng dẫn cô phải làm bữa ra sao, hai người chuyện trò qua lại,chẳng mấy mà thân thiết như mẹ con.Dần dà bà cũng nhận thấy cô gái này cũng xinh xắn,dễ mến(như hồi bà còn trẻ vậy :)). chuyện con dâu của bà mà :))),mà cũng nhanh nhen nữa,nếu mà đc bà huấn luyện thêm thì nhất đinh sẽ thành một nàng dâu hoàn hảo :)).Bà còn vui vẻ kể lại những chuyện hồi bé của anh khiến anh ngồi ngoài mà cũng đỏ cả mặt,chỉ biết giả đò đọc báo coi như k nghe ko biết gì hết.Chỉ mấy bữa bà đã vui vẻ trở lại,cảm giác mất mát ban đầu đã biến đi đâu hết.Bây h bà vui vẻ hơn bao h hết.Lại suốt ngày dục anh cưới sớm cho bà có cháu bế.Trời thế mà ban đầu ai bảo là muốn lấy nó thi ra khỏi nhà đây?Con người mà,ai chẳng có lúc lo sợ mất đi người m yêu thương nhất.Ở đây chàng trai đã làm rất tốt vai trò cầu nối giữa mẹ và vợ..Để mẹ anh hiểu rằng : việc anh lấy vợ ko phải là bà sẽ mất con,mà là được thêm một người con gái nữa.Nhưng điêu quan trọng nhất là: vợ chồng anh vẫn cần bà chỉ bảo thêm nhiều điều ,===>  bà vẫn và luôn luôn rất quan trọng.
========================================================================

Mưa vẫn ko ngớt,bây h đã gần 3r rồi, sách vở của m đang ở gd,bây h nên lam sao đây?

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

- Bác ơi sao lại có người ác thế bác nhỉ,phá thai 5 tháng khỏe mạnh,chỉ vì đó là thai gai.
-Thế đã là gì,sinh ra đứa bé xinh xắn đáng yêu r ,người ta còn đem quẳng vào xọt giác được,huống hồ là chưa sinh.
-Con gái có gì là ko tốt,ko có cha mẹ thì lấy đâu ra con cái.Trong khi còn có bn căp vợ chồng vô sinh .
-Xã hội là thế cháu à,có ng này ng kia.Nghĩ nhiều làm gì.Có chăng chỉ hi vọng bản thân mình ko rơi vào những tình huống éo le như thế,có rơi vào,thì có thể có cách xử lí tôt hơn .
Hồi trước m đã thấy ức chế:
trong lớp học cấp 3 của mình có một bạn nữ nhà 3 chị em gái đều học giỏi,mà rất ngoan, đứa đầu đỗ chuyên tin,2 đứa sau đang học toan 1 .Vậy mà bố mẹ cứ phải cố sinh cho được một đứa con trai.Trong khi nhà có khá giả gì đâu?.Ngaỳ con bé thi đại học,thấy bạn loại hồ sơ y mà mình buồn.Biết là bạn mê y lắm.Nhưng ko thể theo được vì ...kinh tế.
-Mày ko thi thật à?
-Tao mà học y thì em tao thất học hết mày à.Còn thăng cu nữa,nó mới có mấy tháng.
-Bố mẹ mày cũng thật là...
-Có ai chọn được bố mẹ đâu.Bố mẹ tao sinh ra tao,nuôi tao lớn là tao đã thấy hạnh phúc lắm rồi.
Đừng buồn cho tao nữa,dù sao là con gái mà được ăn học như tao là hạnh phúc rồi.
-Mày ko thể nghĩ giống những người ở làng mày được.Họ cổ hủ đã đành,mày mà nghĩ thế thì sau này con gái mày sẽ như thế nào? Cung chịu nhiều thiệt thòi như mày à?
-......Tao đã quyết định rồi,mày đừng nói nữa.Tao cũng khổ tâm lắm.
...........(2 đứa ôm nhau khóc)
Sinh ra là con gái là một tội sao?Chúng tôi đâu thể tự chọn giới tính cho mình.

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

Mưa!
Chắc là trong mưa có acid,nên cứ nghe tiếng mưa rơi là trái tim inox của m nó lại loạn nhịp thao ý.
Tối nay chẳng học hành gì,ngồi tự kỉ với na na và đống ebook.
Con gái pi h thiệt là khổ.Ko học thì ko tồn tại được.Lỡ mà học giỏi thì bị coi là trảnh,khó với.
Cười .
Ko pải ai học cao thì cũng hiểu rộng và biết cư xử.Có rất nhiều người mà nó biết rằng họ chẳng được học hành mấy đâu,nhưng lời họ nói khiến nó ấm lòng vững dạ .
-Cố mà học con à,kiếm lấy cái nghề,sau này đỡ phải bon chen với đời như bác.
-Làm con gái,có tí nhan sắc thì pải lo mà học cho tử tế,ko có thì khổ một đời con à.
Được cái nó tuy ko hẳn dễ mến,nhưng ăn nói cũng có chừng mực,cũng ko mấy to tiếng với ai bao h,nên rất được các cô hàng xóm,cô bán hàng quí mến.Có người còn coi nó như con cháu trong nhà ,hết lòng chỉ bảo.Nhiều người còn nói đùa muốn nhận nó làm con dâu ,cháu dâu :)).Kể ra thì ở nơi đất khách tha hương này,có chút tình cảm ấy cũng xem như âm lòng.
-Có con dâu như mày thì bác đẻ hẳn mười thằng cũng đc
-Bác cứ đùa cháu thế ,cháu của bác có anh nào  rước đâu.
-Gớm chửa ,ko thăng nào rước hay là cô ko thích.Cá của cô đây,ngon lành cả rồi .
-Con xin.Hết bao nhiêu để con gửi bác.
-....
-Ko anh nào rước thì lấy cháu bác,nó cũng học y,ngoan lắm.Nhà ở...
(lại bắt đầu rồi) 
Trời hè nóng nực ,ăn bát canh cải mà thấy mát lòng.
Thôi ,cái gì đến sẽ đến,người ta thì cứ bảo thích có con dâu như mình,mà sao mình thấy chẳng có anh nào thích có bạn gái như mình nhỉ? Hi vọng là m sẽ ko gặp nhiều rắc rối với mẹ chồng trong tương lai.Các bác ấy quí mình thía cơ mà.Khổ nỗi ko có chồng thì lấy đâu ra mẹ chồng chớ.Đúng là đếm cua trong lỗ .Haiz...
Đã bao lâu r nhỉ?Có những khi ngồi tự kỉ một mình,mình lại tự hỏi bản thân mình câu ấy.Đã bao lâu rồi ? Bao lâu rùi mà mình vẫn còn nhút nhát như vậy?
Người ta bảo lâu r sẽ quen,nhưng sao m vẫn như vậy?
Mình biết trong mắt một số bạn,có thể trông mình rất là trướng mắt,quá ư là tiểu thư, sâu cũng sợ,ma cũng sợ ,giun cũng sợ,sấm chớp cũng sợ...mình sợ rất nhiều thứ mà mọi người đều nghĩ rằng chẳng có gì đáng sợ cả.
Mình rất mún nói với các bạn ấy rằng: mình ko cố ý tỏ ra như vậy đâu, m thực sự rất sợ mấy cái thứ đó,rất sợ lun ý..Mình cũng rất muốn được như các bạn nữ khác cùng lớp,có thể điềm nhiên ko sợ gì hết.Nhưng ko hiểu sao nỗi sợ ấy cứ bám lấy mình.Mình cũng rất cố gắng để quen.Nhưng ko hiểu sao càng cố gắng thì hình như là cáng sợ hơn.
Mưa mà có sấm chớp thì phản xạ của mình vẫn là nép vào một người nào đó,dù mình biết như thế là ko tốt, nhưng ko hiểu sao lúc ấy m ko thể chiến thắng nỗi sợ đc.Những lúc chỉ có một mình ,m thường ôm na na,tự nhủ : ko có gì đáng sợ cả.Nhưng mà thực ra thì vân rất sợ.:((
Làm sao để hết nhát bây h?

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

Hôm qua, trời mưa rất là to nhé.Đài bảo thế.Lúc đấy iêm đang ngủ như nhợn mà :)))
Hôm nay ,ngồi nhìn đống dung cụ ptth,thấy m vô dung vô dụng hơn cả nhợn.Tay chân lóng ngóng.
Làm thao đây?Tuần sau thi roài.Thế này thì thi làm thao đc :((?
Nói chung là sau tuần đầu đi sản,thấy một số bạn đang thay đổi (chẳng biết là đang thay đổi,hay đang dần về với bản chất của bản thân hơn).Cười mỉm.Sản là môn học rất gần với xã hội,khá cần thiết và khá nhạy cảm.Có thể qua đó , m vô tình nhìn thấy góc khuất của một số ng,một số ng mà m vốn nghĩ là họ khá là tốt đẹp.Chẳng mấy ai có đủ thời gian tìm hiểu bạn là ai đâu.Họ phải thấy bạn có vẻ ổn đã thì mới ngồi xuống và quan tâm xem bạn là ai.Hơi buồn .Dù m chỉ vô tình nhìn thấy mấy mấy ảnh đó ,cũng biết là con trai chắc là ít nhiều cũng thích mấy cái đó.Nhưng mà bạn trong mình vẫn đẹp hơn bạn ngoài đời nhiều quá.

Lần đầu tiên thấy một sinh linh ra đời,mẹ tròn con vuông.Con bé đang hạnh phúc ,mơ mộng .Nghĩ vẩn vơ .
-Lại nghĩ về bé lúc sáng à?
-uh,một sinh linh thiệt đáng yêu :))
-Ôi giời hình ảnh thiêng liêng là thế hạnh phúc là thế,nhưng mà hậu quả để lại thực là to lớn.
- :((( Ông ko thể cho tôi 500 mơ mộng đc sao?Tỉnh cả mộng.

Ngày xưa, mẹ chỉ bảo m chui từ lách ra chứ.M nghĩ m và Minh to như con nhợn con,làm thao mà chui ra từ lách đc nhỉ? Pi h thì m biết m ra đời ntn rùi :)), vui và thương mẹ .
Nhiều cô vợ may mắn có chồng bên cạnh,một số khác thì ko.Có ng chồng đi làm ăn xa,có ng chồng đang ở đảo,và có ng chỉ đơn giản là ko muốn bỏ đi một sinh linh.

Tuần sau m sang phụ sản,chắc là m sẽ biết nhiều hơn về góc cạnh của xh.Nhưng m ko sợ,m  đã lớn r mà ,đã đủ tuổi để đối mặt với những việc đó.M ở đây để giúp họ,họ ko thể khiến m thay đổi.Bởi vì m là m và họ là họ.

Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

Hoc thuyêt tương đối của 12 IT : trong cuộc sống có những ngày mà bạn cực kì may mắn,hãy tận dụng để làm những việc mà bạn yêu thích,cũng có những ngày cực kì đen tối,đừng buồn hãy về nhà ngủ một giấc và ngày mai trời lại sáng.
Đêm trực cuối cùng của Ngoại 9 thực sư mình rất mệt.Dù là mang tâm trạng của một đứa làm được bài,nhưng mình đi trực chỉ như một cái xác ko hồn.Buồn ngủ kinh khủng.
Hai đứa con gái trực tua sau,bạn ấy thì cứ càu nhàu mãi: có tới 4 nam mà lại phải chia tua.Còn m thì kệ,cơ bản cãi nhau với bạn ấy thì m cũng vẫn buồn ngủ như vậy thôi.Nhóm mình 3 đưa vừa thi xong,đưa nào  cũng mệt nên mỗi người ráng cố thêm một tí.Tị nạnh làm gì.dù gì cũng đã trực với nhau lâu rồi,ít nhiều cũng có tình cảm .Mà dù chẳng trực lâu với nhau ,đã là bạn bè thì cũng nên nghĩ cho nhau một chút.Mấy lần trước các bạn ấy ko phân công thì thôi,lần này đã phân lịch rồi thì cũng nên thực hiện,đó cũng là trách nhiệm m pải làm.
Chỉ là trong đêm trực có nhiều trúc trắc xảy ra,đâm ra cũng khiến m suy nghĩ.M nhìn ra đc là cô ấy muốn làm khó cái bạn điều dưỡng ý,làm gì mà có tới 6 đứa trực lại bắt nó đi đo nhiệt đô một mình,trong khi trung cấp chẳng pải làm gì. Đếm qua số bao huyết áp,m cũng thấy phân như thế là ko hợp lí.Ừ thì bạn ấy cư xử cũng ko được khéo,nếu ko muốn nói là rất vụng,vụng cả với bn lẫn với cấp trên.Nhưng dù gì cô ấy cũng là người lớn,người lớn ai lại làm thế với một đứa chỉ đáng tuổi con mình.


Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014

Mấy tuần nay ko về nhà,m cảm thấy rất nhớ.Những lúc đứng hóng mát ở ban công,nhìn về phía cầu Lạc Long,trong lòng m cũng thoáng buồn.Con người mà,đâu pải là cỏ cây,chỉ là bản thân có bộc lộ ra hay ko.
Chỉ còn một tháng nữa thôi,một tháng nữa là tới hè r.Cố lên nào.
Đôi khi ngôì nhìn các cụ ,m lại nghĩ tới ngoại,va m lại nghĩ sao mà cs nó lại phức tạp thế nhỉ? Bản thân m muốn mua cho ngoại cái gì,muốn tặng ngoại cái gì,đều pải rủ anh mua cùng.Mình cũng chẳng thích thê đâu,nhưng m lại sợ m cứ mua hoài một mình như vậy thì mọi ng ko vui.Tiền nong với mình cũng chẳng dư giả gì,với một đưa mà trong đầu luc nào cũng có  n+ 1 dự định như mình,thì chuyện thiếu vốn là thường xuyên liên tục,chỉ là con ng mình thích chăm sóc những người tốt với m,quan trọng với m..Nhiều lúc suy nghĩ : giá mình có nhiều hơn 5 tuần nghỉ hè nhỉ? Có lẽ ngoại chăng cần quà đâu,ngoại cần con cháu ở bên ngoại cơ.
M cũng ko tới nỗi hẹp hòi với ông nội,chỉ là nhiều khi muốn quan tâm mà chẳng tìm đc cơ hội. Ví như tết năm ngoái,phải suy nghĩ rất lâu,m mới quyết định tha thứ,mới đi tới quyết định mua đồ cho hai ng đó,số tiền m bỏ ra mua quà ko phải là nhỏ,nhưng mà....Nhiều lúc tới thứ m thích,chưa chắc m đã mua đc,Tới mua sách nhiều lúc cũng pải cân nhắc,nhưng mà m lại chưa từng cân nhắc khi mua quà cho ng mình cảm thấy là quan trọng.
có pải m ngốc lắm ko?
Cuộc sống của người lớn sao mà phức tạp thế.Sao họ chẳng bao h suy nghĩ đơn giản như trẻ con nhỉ?
Một ông già 70 tuổi rồi,một nhúm tải sản cỏn con mà bn ng nhòm ngó.Sao họ ko bao h nghĩ: mình là thanh niên trẻ khỏe,chẳng đi kiếm tiền nuôi ông già ấy thì thôi,lại còn nhòm ngó tài sản của một ông lão đã gần đất xa trời r,đúng là ko biết nhục.Con ng ta ko có tiền cũng khổ,có tiền cũng khổ.
Nói chung là quan điểm của mình vẫn là tiền m mình xài,nhà m mình ở.Về cơ bản bố mẹ chỉ cần giúp mình qua đc những nút thắt của cuộc đời,còn đâu mình tự cố tiếp,m cũng chẳng bao h có ý định trông chờ gì vào thứ gì ko pải tự mình làm ra Ai giúp mình lúc khó khăn thì m ghi nhận,mai này có cơ hội sẽ đền ơn sau.Ko giúp cung ko vấn đề gì hết.Cơ mà lúc xa cơ đừng hỏi vì sao ko ai hỏi tới.Con ng mình nhiều khi là hay thù lâu nhớ dai,lại hay để ý để tứ. Nhiều khi nhìn sang hàng xóm,thấy bà cháu quấn quyt bên nhau,rất là tình cảm,mình cũng đem chuyện ấy kể cho nhà nghe,thực ra m chăng có ý gì cả,chỉ đơn thuần là thấy hay thì kể vậy thôi,nhưng câu trả lời m nhận đc :đung là đến chết m cũng ko quên đc.Mình đã giận thực sự.

Năm nay m đã 21 tuổi,đã ra ở riêng và xa gia đình được 3 năm.Ở tuổi này bảo ng lớn thì chưa tới ngưỡng,bảo trẻ con thì hình như đã qua.Đôi khi m tự hỏi: ko biết m là thể loại gì?
 điều m nhận được từ cuộc sống xa gia đình: đó là biết yêu gia đình và thực sự muốn có một gia đình đúng nghĩa.Khi xa nhà long dung của  m lớn hơn,điềm tĩnh hơn,cẩn trọng hơn,hòa nhã hơn.Cũng dần dần biết cách tự bảo vệ mình,ko để ng khác lợi dụng mình.Phải ăn bao nhiêu cái tát của cuộc đời mới nhận ra đc chân lí: nên nghe lời cha mẹ?Năm nay m học thêm đc một điều nữa : đó là biết xin trợ giup của ng khác khi cần đến.Có cho có nhận.Trước đây m cứ nghĩ là mọi việc m pải tự làm lấy hết.Nhưng bây h mình đã hiểu rằng: có những việc mình ko làm đc mà cứ cố sống cố chết làm thì chỉ làm hỏng việc mà thôi.Cho người khác cơ hội đc giúp đỡ mình cũng là cho mình một cơ hội để biết đc m trong lòng họ đứng ở vị trí nào.Họ ko giúp mình cũng ko sao hết.Chỉ là như anh Mạnh nói: tôi ko giận bạn vì bạn ko giúp tôi,tối giận mình đã nghĩ mình qua quan trọng trong lòng bạn.Và như vậy sau mỗi một khó khăn,ta lại trưởng thành hơn một chút.

Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

Cuối tháng 4 âm lại về,trong gia đình m lại có nhiều ng nhiều việc hơn,m lại nghĩ tới một số câu chuyện.
Người lớn đôi khi rất là phức tạp,có những lời mà trẻ con nói thì bồng bột vô tình,mà người nghe lại đâm lo nghĩ,rồi lại nghĩ đi theo một nghĩa khác phức tạp hơn.Có những lời tre con nói là lời thật lòng,nghĩ sao nói vậy,nhưng ng lớn lại cố hiểu cho nó thành một nghĩa khác phức tạp hơn.
Thí dụ như một câu nói vô tình của anh chẳng hạn: mai này con lấy vợ con phải lấy người như bà ngoại,sướng.
Đó là một câu nói rất thật,m tin là như vậy.Nhưng câu nói vô tình đó lại khiến nhiều ng suy nghĩ,nhiều ng buồn. 
Người lớn ko hiểu rằng: suy nghĩ của trẻ con như tờ giấy trắng,suy nghĩ đó hầu như đơn thuần chỉ xuất phát từ tình cảm.Thế giới của trẻ con đơn giản lắm,yêu ai,ghét ai,là bộc lộ ra luôn,ít khi có nhiều ẩn ý như người lớn.
Tình cảm là thứ rất khó gượng ép,và gần như ko thể dùng lý trí để can thiệp được.Trong tình cảm thì chăng có đúng chẳng có sai,chỉ có yêu và ko yêu.Ai là người chăm bẵm nó từ bé,là người luôn luôn ở bên những lúc nó khó khăn nhất,chăm sóc nó nhiều nhất,nói chuyện với nó nhiều nhất , thương nó nhất,thì nó đương nhiên sẽ chịu ảnh hưởng của người đó nhiều nhất.Nội mất sớm.Mình là cháu lớn nhất,Trong kí ức của mình cũng chỉ là những hình ảnh mơ hồ,một vài kỉ niệm hồi nội sống với gia đình mình.Đó là mình còn là đứa có nhiều kí ức về nội nhất.Anh thua mình những 3 tuổi,ngày nội mất,có khi anh còn chưa nhớ rõ mặt nội.Làm sao mọi người lại cứ bắt anh phải có tình cảm sâu đậm bằng cái người luôn luôn ở ngay bên cạnh anh,chăm bẵm anh trong một khoảng thời gian dài như vậy.Đó là điều ko thể,và nếu anh có nói ra như thế thì cũng chẳng có gì sai cả.Tình cảm là một thứ ko thể miễn cưỡng được.
Có thể người khác cũng nghĩ thế,nhưng họ ko nói ra.Còn anh,ít kinh nghiệm hơn thì nghĩ gì nói nấy.Vậy thôi.
Cái đó cũng giống như là tình cảm mình giành cho ngoại,ảnh hưởng của ông ngoại lên mình cũng rất lớn.
Có thể sau này lớn lên,khi va vấp với đời,anh sẽ nhận ra : à thực ra bố cũng rất thương mình,nhưng kiểu tình thương ấy trước đay anh ko nhận ra.Nhưng đó là chuyện của sau này,Nói chung nếu mà trong thâm tâm ko thừa nhận,ko ngộ ra được thì cũng rất khó ép.Sợ và yêu là 2 khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Đôi khi người lớn hãy ráng đối thoại với trẻ con: vì dù sao trẻ con vẫn là trang giấy trắng,suy nghĩ cũng còn đơn giản.Đừng phức tạp hóa vấn đề lên,rồi cả 2 bên đều khổ.Một bên thì thu mình lại ,ko nói gì nữa,còn một bên lại buồn phiền lo lắng.Kết quả vẫn là : một con số 0 về đối thoại.

Thứ Tư, 21 tháng 5, 2014

Trời nóng thế này mà được đi ăn kem thì còn gì bằng.
Thi xong m pải đi ăn kem dừa mới được,ko biết kem dừa hp có gì khác với kem dừa hàng Than ko?Đúng rùi cả hàng kem Pháp nữa,m lượn qua đấy mấy lần ùi nhưng mà chưa vào lần nào.
Nghe quảng cáo là ngon lớm đóa,cơ mà cứ phải ăn thì mới biết được.
Hè này mà được trả lương thì sướng nhỉ.Hu hu ko có lương,ko có học bông,hic sống làm sao qua được một tháng hè :((.Nói thế thôi,làm gì m giám đòi lương,đã ko cần đóng tiền ăn là tốt lắm ùi.Như thế ng ta gọi là lao động công ích.=.+,
Me bảo vào năm học,thích mua tủ lạnh thì mẹ mua cho một cái 
-Meo mắt sáng long lanh.( e mà có cái tủ lạnh thì đảm bảo lúc nào cũng gọi là: ko còn chỗ chứa :)))
-Cơ mà tiền điện hàng tháng con phải tự chi đấy.
-+__=.Hộ nghèo thì pải được tài trợ thêm chứ ,hứ hứ.Ko thì bố mẹ cho con ở với một bạn nữa đi,một mình con ở với một đống đồ điện tử,ko dùng nó cũng mốc meo đi.Con ko biet đâu hu hu
Trời nóng thía này....Vẫn pải mua một cái nhỉ?Roài cuối tháng lại cắn móng tay ra mà trả tiền điện.Hic hic,tiền cáp+ tiền mạng+tiền nước+ tiền điện (chưa có tủ lanh)= 200k,thêm cái tủ lạnh nữa,hem biết thành bn :((
Được cái bố mà chi tiền mua tủ lạnh,đảm bảo sẽ là mua tủ to,tủ đep,  hôm trước bố bảo pải mua cái to như ở nhà m :)),nghĩ tới mà hạnh phúc lớn lao,cái đấy h chắc pải 10tr, thoai ngắm dần tủ tầm đó đi là vừa:))).
Bố mẹ m ,bảo mua cái gì cũng gật đầu,có mỗi cái điện thoại,với cả sống với một bạn khác là ....=.+

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

Mưa!
Blog nhỏ này ko biết đã có bn bài bắt đầu băng tiếng : Mưa!
Đã bao lâu r m ko còn chạy loăng quăng dưới mưa nữa?
Đã bao lâu r nhỉ?
m cũng ko nhớ rõ lắm.M chỉ cảm thấy mỗi lần  mưa,m vẫn rất háo hức, vẫn giữ thói quen dơ tay ra hứng.Dù là tay ngắn nên đôi khi cung chỉ thấy hơi gió man mát luồn qua kẽ tay,chẳng thấy mưa đâu cả.
Người ta càng lớn,càng trở nên bận rộn,càng lớn càng đánh mất nhiều niềm vui hơn.Trong thế giới của ng lớn có sự nghiệp,gia đình,trách nhiệm,....và nhiều thứ khác dần dần cướp đi những khoảnh khắc vui vẻ của họ,biến họ thành ng vô cảm.
Cũng ko rõ mình còn sống như vầy đc bao lâu nữa? M chỉ cảm thấy : đôi khi trong cs ,cũng nên cho phép m đc bé lại một chút,sống với những thói quen làm m vui,đếm bậc ,đoán mây,đi cầu thăng bằng,nghịch mưa... Tuổi thơ ơi mau về đi :)), như vậy thì cuộc sống sẽ đỡ áp lực biêt mấy,sẽ đáng sống biết mấy :))

Tháng 5 về mang trong mình một nỗi buồn man mác.Tháng 5 dương thường trùng với tháng 4 âm lịch,là thời điểm tâm trí m lại tìm về kí ức.Có những vết thương tưởng như đã khô miệng,mà thực chất vẫn âm thầm rỉ máu.Có những con ng ,mà bản thân m biết rằng họ đã đi tới một nơi rất xa,đã xa m mãi mãi,nhưng trong tâm trí m,vẫn có một chút hi vọng,nhớ thương.Những kỉ niệm,những hồi ức ,một khi đã ở trong tim ta r,thì khó mà chịu thôi dày vò,chịu buông tha cho đặng

Mình thường ăn nói tương đối lịch sự với bệnh nhân,nhất là những người nhiều tuổi và trẻ nhỏ.Có lẽ vì mình ko thể quên được nội.Ko thể quên đc những năm tháng nội phải nằm trên giường bệnh ko đi lại được.Trong lòng m có một chút đồng cảm mà cũng là thương cảm cho mình.Có những việc bây h mình rất muốn làm,rất muốn thực hiện,nhưng người đâu còn nữa?
-Hồi bé ,nội hướng dẫn mình nấu canh,nội thường trêu hù mình
:Đoảng thế này thì mai này ai rước hả cô?
-Ko ai rước thì con sống với nội cả đời.
Cả đời đó,vậy mà cũng chỉ độ 2 năm là nội mất.
Mỗi lần nấu bát canh cua,mình thường nhớ tới câu chuyện này,rồi tự cười một mình,ai bảo m cứ nhặt qua loa,nhặt nguyên cả cậng rau đay vào chứ,nội bảo chỉ đc nhặt lá và một ít bup thôi,nếu ko nồi canh sẽ ko đồng đều,ăn tinh ý như bố sẽ nhận ra ngay.
Nội bảo: học nấu ăn cũng giống như học làm người,ai ko biết người đó thiệt.Con người ta,phải biết làm từ việc nhỏ thì mới có thể chu toàn việc lớn được.Giả tỉ như món canh cua con nấu là sở trường chẳng hạn,thì  cũng có bữa này bữa khác.Con người cũng vậy,vậy mới có cái gọi là kĩ sảo ,kĩ năng,mới có cái gì gọi là khoan dung độ lượng.Có những việc nhìn người khác làm thì rất dễ,nhưng khi bắt tay vào làm mới thấy nó khó,nó trúc chắc.
Nội à,mai này con có lấy chồng,nhất định con phải thử thách sự bao dung của người đó,bằng tay nghề nấu ăn của con.Suy cho cùng thì việc nhỏ ko bao dung thì noi gì tới cái gọi là: anh sẽ tha thứ cho mọi lỗi lầm của em nội nhỉ?

Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

Khi lập ra blog nho nhỏ này,m cũng từng phân vân rất nhiều về quyền riêng tư.Đặt thì chẳng khác gì ngồi tự viết nhật ký.Không đặt thì..nhiều lúc rất là khó chịu.bạn có thể vào blog đọc bài viết của mình,cái đó m ko có cấm các bạn,nhưng dù sao đây cũng là blog riêng tư,nó giống như nhà của mình vậy,đừng đọc một vài bài rồi vội vàng kết luận và đi rêu rao lung tung.Một con người đâu chỉ đánh giá nhau qua vài bài viết.Có khi thân nhau 8-9 năm trời đấy ,có khi vợ chồng sống với nhau mấy chục năm trời đấy,cũng chưa chắc đã giám tự nhận mình đã hiểu hết về nhau.
Mong rằng ai đó có vào blog nho nhỏ này,thì hãy tôn trọng ngôi nhà nhỏ của tâm hồn mình một chút.
Thân.

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014

meo: cặp nhiệt độ : 39,5 =.=,trời ui con có làm gì nên tội đâu,chỉ có 3 ngày nghỉ mà ốm liệt giường mất 2 ngày thì còn làm ăn gì nữa =.=.Cái số mình : đã ko ốm thì thôi,ốm trận nào là liệt giường trận đó.=.=
Chuột: nước chanh đây,uống đi.
meo: mắt long lanh vì cảm động.
Chuột: nhanh khỏi ốm đi còn...rửa bát.
meo: =.+
Meo: mẹ ơi mai con còn phải đi viện
Mẹ: mẹ cũng nghĩ là mai con phải đi viện
meo:....

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014

hôm nay ,mình vừa buồn vừa vui
Mình buồn vì bản thân sao nghĩ mình quá tự tin,tự tin đến mức trở thành trò cười cho mọi người.Cứ nghĩ mình quen học ở kiến an rồi,sang việt tiệp nhất định phải cố gắng hòa nhập,lại nghĩ mình đã đọc bài kĩ rồi, có thể ko cần viết tóm tắt bệnh án, cũng tự chém ra được.Đọc ko giấy sẽ có mắc lỗi ,mình mong được thầy sửa lỗi cho,nhưng m thật ko ngờ nó lại tệ hại đến như vậy.Ngọc ơi là ngọc ,mi đã bị chính sự tự tin của mình hại cho thảm rồi.Ui,ngại tóa đi mất.
Nhưng mờ,nghĩ tới cuối tuần này,chỉ cần nghi đến sắp được gặp bố thì bao nhiêu phiền muộn trong đầu mình tan biến hết.Một tuần học hành vất vả ,chỉ để có ít thì giờ ngắn ngủi ở bên bố thôi.Mình thực sự rất là nhớ bố,đã lâu lắm rồi mình ko được nhìn thấy bố.Ở bên đó nóng như vậy,nhất định là bố rất vất vả,chỉ cần nghĩ tới chuyện đó thôi,mình đã cảm thấy ko được yên lòng rùi.Tuy là mình sống rất là vui vẻ,nhưng những lúc chỉ có một mình,mình lại rất nhớ gia đình: nhớ bố,mẹ và nhóc Minh nữa.Càng lớn mình càng cảm thấy thương bố nhiều hơn,tuy là bố trước đây đối với mình rất là nghiêm khắc,lại ko thường xuyên ở bên mình ,nhưng từ khi trượt đại học,mình đã hiểu bố nhiều hơn,còn thường xuyên tâm sự,thế mới lạ chứ.Hóa ra trượt đại học cũng ko hẳn là một việc xấu.Con người mình vốn là ko quan tâm mấy tới suy nghĩ của ng khác về mình,mình cứ sống theo cach của mình,tốt với mọi ng theo phạm vi của mình, ng ta tốt lại với mình thì mình chân trọng,ng ta ko tốt với mình hoặc ko hiểu mình thì thôi.Dù sao tiêu chuẩn chọn bạn muôn thuở của mình vẫn chỉ có 3 yếu tố: hợp tính,hợp tính và hợp tính.Nhưng đối với gia đình thì lại khác,mình rất rất là để tâm xem bố mẹ nghĩ sao về mình,bố mẹ có sống tốt hay ko?Có vui vẻ hay ko? Chỉ cần làm điều gì đó khiến cho bố mẹ sống thanh thản,bớt ưu phiền ,vui vẻ hơn,cho dù việc có khó khăn đến mấy ,mình cũng quyết tâm làm cho được.Có lẽ vì thế mình từ nhỏ đã rất tự lập,và muốn sống tự lập.Mình luôn nghĩ rằng,nếu như mình có thể tự lo cho bản thân mình thật tốt,thì bố mẹ sẽ bớt lo lắng,phiền muộn hơn.Nhưng mà...nhiều lúc mình cũng cảm thấy rất cô đơn,rất muốn dựa vào ai đó,nhận sự che chở của ai đó,muốn có ai đó hiểu mình.Nhưng rồi,mình lại sợ,sợ rằng sẽ làm ai đó tổn thương,đơn giản vì bây h,mình đã có khả năng có trách nhiệm với ai đâu?mình bây h đâu thể tự quyết định tương lai của chính mình.Nếu đã biết bắt đầu sẽ mang lại đau khổ cho ng khác,thì chẳng thà cứ sống cô độc như bây h lại tốt hơn.Tuy có vất vả thật,nhưng dù sao m cũng đã quen rồi,sao lại pải bắt ai đó pải chịu khổ thêm vì mình chứ?
Lại nghĩ lan man quá rồi,quay lại với thực tại nào.Bố đã từng nói với mình: trên đời này chỉ có 2 loại người ko  bao h mắc sai lầm: một là thánh nhân,hai là những ng ko bao h làm gì cả.Còn đâu những người phàm tục như chúng ta thì đều có lúc mắc sai lầm cả.Quan trọng là mình học đc gì từ sai lầm,đã sai một lần,ko nên  mắc lại đúng sai lầm đó một lần nữa.uh,hôm nay tuy là mất mặt,nhưng điều đó cũng nói lên rằng:kiến thức của mình vẫn chưa đủ,ko có gì gọi là yếu tố tâm lý cả,một khi đã thuần thục nhuần nhuyễn thì dù đứng trước ai cũng sẽ nói được.Qua đợt này nhất định mình sẽ chăm chỉ hơn,làm nhiều hơn,nhất định em sẽ đánh bại thầy trên bàn hỏi thi.Nhất định sẽ là như vậy.
Còn bây h,mình có quyên mơ về gia đình rùi nhỉ,chỉ tối mai thôi,mình đã có thể đoàn tụ với cả nhà,có thể được ăn cơm mẹ nấu,nhõng nhẽo đòi nhóc Minh đèo đi chợ rùi.Đó cũng là một giấc mơ đẹp đúng ko?

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

Nhật kí kì nghỉ 30-4
11h30 -30-4 ngủ dậy
13h-30-4 dắt xe ra khỏi phòng trọ
-ko về quê hả e?
-Vâng ,tuần sau e mới về ạ
13h30 đi qua cổng ktx
-ko về quê hả cháu?
-Vâng,tuần sau cháu mới về ạ
13h32 đi qua nhà xe
-Mày hết tiền r hay sao mà vẫn ở đây hả cháu?
-Tuần sau nhà cháu có việc, nên tuần sau cháu mơi về ạ
-Tuần sau có việc bận hay vướng anh nào ?
-Đc thế thì đã phúc bác ạ
17h,đi ăn ốc
-Đợt này nghỉ dài thế mà sv ko về à?
-Tuần sau chau mới về ạ
-Lần nào mày cũng đi một mình,ko chán hả cháu?
-Cháu cũng chán lắm bác ạ,nhưng mà chồng con lại ở xa,ko mang xuống đc :)))
-Gớm,nói cứng chửa. Ốc của cô đây,chắc lại bận thi chứ gì?
-Cười trừ

22h30 dắt xe vào nhà.
-Ơ thế mày vẫn chưa về quê à?
Vâng ,tuần sau cháu mới về ạ
Cứ thế trong 3 ngày liên tiếp
tra tấn  thì cũng chỉ đến thế thôi.
Mẹ : sao ko về hả con? Mẹ và em rất nhớ con,mẹ đã c bị nhiều món ngon lắm
Bố: Sao ko về hả con?Tuần sau bố mới về đc,nhưng ở bên này nghỉ 1-3 hôm ng ta cũng về SG hết,về nhà đi con à.
Người lớn sao mà ....Đã bảo là tuần sau mới về mà....cứ nhắc đi nhắc lại.Người chứ có phải là sắt thép đâu?
Chẳng qua là tuần sau muốn ở với bố lâu một tí,nên tuần này mới pải cắn răng ở lại thôi =.=, tại sao ko ai chiu hiểu?T___T


Mưa bão rồi nè !

  Nay mưa to và trời âm u. Mình nhìn bố đi mưa về ướt sũng . Bản thân không khó chịu mà vẫn hỏi han mình. Hôm nay mình đón con. Thằng bé rất...