Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014

Đây là những giây phút thiêng liêng nhất trong năm,đối với một kẻ hoài cổ như tôi.Như mọi năm,vào thời khắc này,tôi cùng gia đình nâng ly đón năm mới.Tôi ko phải là một người uống đc đồ có cồn,nếu ko muốn thừa nhận rằng tửu lượng tôi vào hạng : ko thể kém hơn đc nữa.Bình thường,bất kể là ai mời,tôi nể lắm cũng chỉ nhấp môi rồi đặt ly qua một bên,tôi ko bao h uống hêt một ly nhỏ,dù rằng vui tới đâu.Đây là thời khắc duy nhất trong năm tôi có thể uống hết một ly vang đỏ,ăn vài viên socola rươu,một miếng tiết nhỏ ,sau đó cuống cuồng leo lên tầng thượng ngắm pháo hoa,và rùi lăn ra ngủ tới trưa hôm sau.Phải thừa nhận là tửu lượng của tôi kém thật.
Năm nào cũng vậy,cứ nghe tiếng pháo đầu tiên là tụi tôi lại rủ nhau lên nóc nhà xem pháo hoa.Pháo hoa năm nào cũng hao hao giống năm nào,cũng tỏa bông ,hình sao,hình trái tim,đủ thứ màu :))), ấy vậy mà vẫn cứ thích xem,vẫn cứ háo hức.Tôi thích cái ko khí này,thời khắc hiếm hoi trong năm mà hn vang tiếng pháo,cho nó  đỡ buồn,ở đây đến bật băng tiếng pháo còn bị cấm,huống hồ là đốt pháo,haiz....Tiếng pháo hoa hòa tiếng chuông ngân,trong tiết xuân se lạnh,HN đẹp rực rỡ,lung linh với đủ sắc màu.Dạo trước đứng ở nhà tôi có thể xem đc pháo hoa từ 8-9 điểm bắn khác nhau,bây h nhiều trung cư mọc lên quá,thành ra cũng bị che lấp kha khá.Một bác bn bảo với nhau rằng hà đông chỉ là một vùng thôn quê mới sát nhập vào hn ,lúc ấy tôi đang mải bàn bài với bạn nên cũng ko tiện phản bác,nhưng từ sâu thẳm trong trái tim mình,tôi đã từng ước giá ma Hà Đông là vùng thôn quê thì hay biết mấy,có lẽ sẽ yên tĩnh và thanh bình hơn,hoăc giả như Hà Đông cũng như HP cũng đc,.đừng đông đúc quá như bây giờ,nhiều nhà chọc trời quá như bây h,chẳng còn thấy ko gian xanh đâu nữa.Ừ thì thành phố hiện đại thì cũng tiện thật đấy,nhưng vẫn yêu một góc bình yên hơn.
Hít một hơi thật sâu,ngắm nhìn trời đêm HN.Trong thời khắc ấy,tôi tưởng như có thể xóa đi khoảng cách giữa ko gian và thời gian,như nghe tiếng gọi thân thương từ nơi xa xăm -trong trái tim mình.
Tôi nghĩ tới nội,tới Hằng,sống mũi thấy cay cay.Tôi nghĩ tới ngoại ,tim tôi như thắt lại.Tôi nghĩ tơi gia đình,lòng ấm áp hiền hòa,tôi nghĩ tới bạn bè: h mỗi thằng một phương không biết tụi nó hiện ra sao,tôi nghĩ tới tương lai của mình: lòng tự hỏi rồi sẽ làm gì tiếp?Và tôi nghĩ tới ông nội và bà ấy,lòng nhẹ bẫng ko còn chút vướng bận nào,có lẽ tôi đã đc giải thoát?Một khoảnh khắc ngắn ngủi,bao hình ảnh nhẹ lướt qua trong đầu.Cảm xúc thật khó nói thành lời.

Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014

Thế là đã tạm biệt lâm sàng nội triệu chứng,chẳng biêt có qua ko?Tuần cuối cùng học nội,mình nản vô cùng,học hơn 12 bài khám ,trước hôm thi mới đc học khám đái tháo đường.Nếu ko nghĩ thoáng như những lời của cô Tính và cô Hiền,chăc mình chẳng có đủ nghị lực học tiếp.5 tuần,  4 môn thi lí thuyết,đầu óc em thực sự tải ko nổi.
Thực sự cảm thấy mình may mắn vô cùng,vào nội 3 ,mình đã xác định vào cô tính cô lan anh hoặc cô dung.Nghe các chị bảo các cô ko bao h rời đại bản doanh của mình đâu.Thế đay thế là ôn thục mang tất cả những gì có thể.Rùi khi đã chuẩn bị cho tình huống éo le nhất,thì lại vào cô Loan với thầy Tùng.:))
Bệnh nhân thì vô cùng hợp tac,phải nói là nếu có bị điểm thấp thì là lỗi ở mình chứ ko thể trách bn đc. Đoạn cuối mình run ,quên mất thể trạng,may bác ấy xoa bụng,nhắc mình:)),thế là bật ra đc, chém  với cô tiếp.Dù ko đc hoàn hảo nhưng cũng tạm tạm.Tự thấy mình thuộc tốp khá trong bàn,hi vọng qua là có cơ sở.Tiếc quá,thầy tùng chẳng hỏi thêm gì,mình đã chuẩn bi  phần biến chứng và xét nghiệm rất kĩ để chém,nhưng ko đc hỏi.Lúc ấy cũng bấn quá,chẳng biết đg xin them câu hỏi,nghĩ lại mà tiếc.

Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2014

Mấy ngày qua thực là mệt mỏi,chưa có khi nào mà mình cảm thấy tâm trạng căng thẳng như vậy.Nhiều việc xui xeo xảy ra cùng một lúc,công việc  ko như ý.Khiến mình thấy ngộp thở ,chán.

Tất cả động lực của mình chỉ vỏn vẹn 2 từ :về nhà.Cố lên,thi xong là sẽ đc về nhà,về với bố mẹ,nhoc Minh.Sẽ lại là con mèo lười biếng,ngủ như nhợn.Sẽ lại lon ton đi chợ,sắm tết,nấu mấy món sở trường cho nhóc Minh :),lang thang cùng mấy nhỏ bạn thân.À tối t6 còn đi chơi ,đi mua đồ cho mọi ng chứ nhỉ.Năm nay mua gì đây?Nghĩ tới gương mặt của từng người,lòng mình ấm hẳn lên,mệt nhọc chốn đâu hết.
Nhớ!Nhớ hương miến lươn nồng nàn ai nấu?Nhớ ánh đèn vàng rạng đâu đây?
Hà nội ơi ta sắp về rồi,chờ ta nhé/

Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

146 :)) 9 điểm.
Kệ các bạn,có người đc chín buồn bã,ko vui,bưc tức.
Riêng mình,mình rất vui:)),người ta học ngày học đem ,tối ôm sách ,sáng ôm sách,còn mình chỉ gặm test,mà còn chữ nhớ chữ quên.
Thi xong tự thưởng cho mình một bát phở thật to :)),một que kem  tươi :))Từ mai có thể thảnh thơi rồi.Tập trung vào nội nào

Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014

Lâu qua rùi mới đc ngủ một giấc thoải mái như hn,ngủ như chưa từng đc ngủ.Ngoáp 11h45 mới dậy,người tỉnh táo hẳn.:)))
Mình định đi học cơ,nhưng lúc sắp sách vào cặp,nhìn thấy cái giường hấp dẫn quá,hic,thế là gọi điện xin cô dung cho nghỉ 1 buổi.Hic.Mình chỉ định ngủ khoảng 45 phút thôi,rùi đi xem đá bóng,mà chẳng hiểu sao cái đồng hồ nó ứ kêu.Chắc tại mình mêt quá ,lỡ tắt nó đi lúc nào cũng ko hay.
Việc đầu tiên khi bật dậy ,là với tay tim diện thoại,xem kết quả đá bóng thế nào?Chẳng thấy ai trả lời,thấy lo lo.Lên mạng hóng thì nhận đc tin ko hay lắm.Uh ,cũng 3 năm rồi,năm nay là lần đầu lớp mình tiến xa như vậy,cách đây 5 năm,đội bóng lớp mình cũng từng vào dc bán kết,và thua trên chấm luân lưu 11 m,vậy là đc giải 3,lâu lâu hem có cái cảm giác nâng cúp nó ntn?Hơi bùn một tẹo,đá bóng mà,có thắng thì phải có thua.Có lẽ các bạn đã cố hết sức rồi.Hơi tiêc,vì ko xem đc chận cuối của lớp.Hi vọng năm sau lớp mình sẽ vào đc sâu hơn :)).

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

Cánh cửa dần khép lại,mắt nhỏ cũng nhòe dần.Những lúc như vậy,nhỏ thường ko ngước lên nhìn trời nữa,bởi nhỏ hiểu con người yếu đuối bên trong nhỏ đã thắng,lúc này nước mắt ko có cách nào kìm nén đc,đành để nó cứ thế tuôn rơi,tự nhủ với long mình:ta chỉ mềm yếu thêm một lát nữa thôi.
Lâu rồi chẳng ai đưa nhỏ đi chơi như chiều qua.Cũng chẳng ai cưng chiều nhỏ như vậy.Hai đứa đi qua hết các tuyên phố nổi tiếng của HP.Chắc cung bởi cùng sở thích ăn uống(cùng một mẹ sinh ra mà lị :),nên 2 đứa khá hợp khi đi chơi cùng.Vẫn như mọi khi,nhỏ chăm chú lắng nghe các thông tin về các tin tức bóng đá,(thề là nghe chẳng hiểu gì luôn),và cô gắng nhớ một vài điểm,(trong vô vọng:).Ko hiểu sao tụi bạn cùng lớp có thể nhận xét hắn:ít nói,ít cười,lạnh lung,nghiêm nghị đc nhỉ?Con ngưòi này trước mặt nhỏ thì…hoàn toàn ngươc lại,líu lo cả ngày ko ngớt???
Lâu lâu rồi mới có cái cảm giác ấm cúng ấy,đi học về mà ko phải vội vội vàng vàng ra chợ mua đồ cơm nước.Bởi đã có ai đó đang chờ nhỏ ở nhà,với mâm cơm hấp dẫn.Đói quá đi mất T__T.Lâu lâu mới đc làm nũng môt tí.Hì có người chiều là hư ngay đấy.

Con người nhỏ cũng thật là…có khi nhỏ lì kinh,cho dù người ta mắng mỏ thế nào cũng ko chịu xin nửa lời,ko them rơi nước mắt.Có khi họ chỉ làm nhỏ thêm quyết tâm hơn,mạnh mẽ hơn mà thôi.Nhưng…cũng co luc nhỏ trở nên yếu mềm.Giống như lúc này,nhỏ giấu mình trong căn phòng nhỏ,để nước mắt tự rơi.Lâu rồi cũng chẳng khóc,nên mỗi lần khóc là mãi ko nin đc.:((Tự cân bằng lại thôi nào.Có ai muốn xa rời người thân của mình đâu.Chỉ là…muốn sống với ươc mơ của mình ,uh muốn vây thì phải chấp nhận khó khăn thử thách.Giám ước mơ thì phải giám thực hiện.

Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013

sach

Những hiệu sách Y-Dược Sinh Viên Y nên biết!

1. Khu vực giới thiệu sách ở GĐ Hồ Đắc Di:

Là nơi mà nếu là Sv Y ,bạn sẽ không thể bỏ qua,ngay từ những ngày đầu tiên vào trường! Nơi này nằm ngay trong sảnh chính khu GĐ Hồ Đắc Di,thường xuyên giới thiệu những cuốn sách mới được xuất bản về Y học và cả những đầu sách truyền thống,ngoài ra,còn có nhiều dụng cụ cần thiết cho Sinh Viên Y như : áo blouse,găng tay,khẩu trang Y tế.
















2. Hiệu sách Tôn Thất Tùng:

Phòng 1 nhà E4 TT ĐH Y
Với lợi thế là nằm gần trường,nên có thể nói, đây là 1 trong những hiệu sách đc SV trường mình vào thăm thường xuyên nhất. Ở đây có tất tần tật những cuốn sách trong giáo trình của bạn ,và cả nhưũng cuốn sách mới ra lò luôn đc update thường xuyên.









3. Hiệu sách ngõ 1A Tôn Thất Tùng:

Phòng 6,E4 TT ĐH Y ( như trên )








4. Hiệu sách ngã tư Bà Triệu- Ngô Văn Sở

Hiệu sách nhỏ nằm ở đoạn giao nhau giữa đường Bà Triệu và Ngô Văn Sở
Địa chỉ chính xác 68A Bà Triệu của Tổng hội y dược học Việt Nam
Tại đây có bày bán các loại sách y học từ xưa đến nay(có những quyển có giá là 5 đồng bán giá 50.000đ). sách ở đây ko giảm giá và ko chiết khấu bất kỳ phần trăm nào.
Khá đắt với túi tiền của sinh viên nhưng để mua được một cuốn sách y đã được xuất bản khá lâu hoặc với số lượng có hạn thì bạn sẽ không thấy tiếc số tiền mình đã bỏ ra đâu!












5. Hiệu sách nhà xuất bản Y học – Đội Cấn

Nhà xuât bản Y học là nơi chuyên xuất bản các loại sách về Y- dược học và các loại sách giáo khoa cho sinh viên Y khoa chúng ta. Bên cạnh đó, NXB Y học còn có 1 cửa hàng chuyên bán sách sỉ và lẻ. Giá cả ở đây dao động từ 45-100K ( với những loại sách giáo khoa của sinh viên Y) và có thể lớn hơn 200k đối với những quyển từ điển chuyên ngành, atlas.
Ưu điểm: Có thể tìm thấy tất cả mọi loại sách về Y học ta cần ở đây.
Nhược điểm: Giảm giá ít so với giá bìa 
Địa chỉ: Gần NXB Y học 352 Ðội Cấn - Ba Ðình - Hà Nội.




6. Nhà sách Fahasha- 338 Xã Đàn:

Một không gian rộng lớn,bao gồ 7 tầng của toà nhà toạ lạc ở số 338 Xã Đàn ( Kim Liên mới) khối lượng sách,văn phòng phẩm ở đây vô cùng phong phú,từ sách ngoại văn tổng hợp,mẫu giáo,giáo trình anh ngữ… đến đồ lưu niệm,thiệp,tranh cát. Ngoài các giáo tình Y học,sách bổ trợ kiến thức Y học hang ngày,bạn có thể tìm thấy ở đây lượng lớn những cuốn sách Y học viết bằng tiếng nước ngoài,thật sự rất cần thiết cho những ai ham tìm hiểu,muốn khám phá chân trời tri thức bất tận




























7. Khu vực Đinh Lễ- Nguyễn Xí:

Đối với dân nghiền sách Hà Nội,có lẽ không ai là không biết đến 2 con phố nhỏ chuyên bán sách này!!! Tại đây cũng có đủ tất cả sách về mọi lĩnh vực,nếu là lần đầu đến đây chắc chăn bạn sẽ không khỏi bị hoa mắt trước những tủ sách cao tận trần nhà. Đừng ngại ngần gì mà cứ mạnh dạn hỏi các cô/bác/anh/chị bán hàng nhé.họ có thể ngay lập tức chỉ ra cuốn sách bạn cần nằm ở đâu. Sách ở đây luôn được bán rẻ hơn giá bìa 30-35% tuỳ theo mức độ tìm hiểu của bạn .


















8. Khu vực đường Láng:

Khu vực tập trung nhiều cửa hang sách nhất trên đường Láng là đoạn đường từ ngã tư Cầu Giấy đến ngã tư Đường Láng- Nguyễn Chí Thanh. Chiếm số lượng lớn không thể không kể đến là các cửa hàng sách cũ,với những môn học đã là truyền thống thì bạn có thể đến đây tìm lại giáo trình cũ được bác với giá rẻ, điểm trừ duy nhất là bạn phải lựa chọn kỹ càng vì có nhiều cuốn bị rách hay viết ghi chú lên. Ngoài ra ,trên đường Láng còn có 3-5 cửa hàng bán sách mới 100% cũng phong phú về chủng loại được giảm khoảng 30% so với giá bìa.






9. Hiệu sách Tràng Tiền:

Là cửa hàng sách,Văn Phòng phẩm lớn nằm ở phố Tràng Tiền,cơ cấu cũng khá giống với Fahasha. Tại đây,bạn có thể tìm được những cuốn sách ngoại văn,Y học tiếng nước ngoài thuộc loại hiếm. Sách ở đây bán đúng giá bìa !
















10. Khu vực đường Phạm Văn Đồng,gần ĐH Quốc Gia Hà Nội:

Là địa chỉ mua sách quen thuộc của Sinh viên khu vực Sư Phạm, Đại học Quốc Gia,nhưng đừng hiểu lầm là Sinh viên Y mình không thể tìm thấy gì ở đó nhé. tại đây bạn có thể tìm được dễ dàng các sách cơ sở về Y học và luôn được giảm 30-40% so với giá bìa.



Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

trời lạnh thật đấy,chui từ trong chăn ra,phóng xe đi xem đá bóng rùi lượng lờ trên đg phố hp.Ui cảm giác này thật là thật là khó diễn tả.
Trời lạnh,cần phải mặc ấm,mẹ bảo như thế tức là biết yêu bản thân,ko quan trọng là mình sẽ trông như thế nào,quan trọng là mình cảm thấy thế nào.Người nào biết yêu bản thân mình thì sẽ biết cách yêu thương người khác.Người nào đến ngay cả bản thân mình cũng ko tự lo đc thì cũng chẳng chăm sóc đc ai đó ra hồn.
Ừ thì mẹ day sao thì con biết vậy,áp dung vậy.Kể ra là cũng rất thuộc bài ý nhỉ?
Sắp 21 tuổi đầu ùi,vẫn còn lông bông tóa,lúc nào cũng để mẹ phải lo lắng.Chẳng biết một năm làm mẹ cười đc bao nhiêu lần?Làm mẹ lo âu bao nhiêu lần?Làm mẹ khóc bao nhiêu lần?Hi vọng là con số này sẽ là giảm dần đều  .
Trời lạnh,nhớ ánh lửa bập bùng thoang thoảng mùi khoai nướng ,nhớ những câu chuyện của ngoại và nhớ cả cái cảm giác đc rúc vào lòng ngoại,thật ấm,thật bình yên.Lớn rồi mà chẳng nhớn đc teo nào,vẫn chỉ có cái mong ước đơn sơ của trẻ con ấy .Tôi đã từng nhắc tới 2 người đàn ông quan trọng trong cuộc đời mình thì phải,uh lúc ấy tôi kể thiếu,đúng ra thì phải có 3 người mới đúng.Mỗi người dạy tôi một thứ khác nhau.Bố dạy tôi biết ước mơ.Ngoại day tôi cách cư xử với mọi người,còn nhóc Minh _nhóc dạy tôi cách yêu thương người khác.Đối với tôi,ngoại luôn thật gần gui và dường như chưa bao h như một  người ông thực thụ,ý tôi là vẻ nghiêm nghị ấy mà:),ngoại với tôi thân thiết như một người bạn,người mà tôi có thể huyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới biển cũng như những rắc rối mà tôi...ko đủ khả năng xử lí.Bố cũng gần như vậy,nhưng mà biết nói thế nào cho đúng nhỉ?Trên một giác độ nào đó thì ngoại gần gũi hơn.Có lẽ bởi tuổi thơ tôi gắn liền với ngoại.Có lẽ là như vậy.
Tôi ko hẳn tốt,nhưng tôi thường tử tế với người già và trẻ nhỏ.Có lẽ bởi sâu thẳm trong tâm hồn,tôi vẫn thường nghĩ tới ngoại và nhóc minh.Có lẽ vậy.

Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013

Cái cầu thang ở kí túc có 17 bậc,bằng với số bâc cầu thang nhà mình.
Mọi người bảo mình bị dở hơi.Nhưng mọi người ko hiểu đc với mình mỗi bậc cầu thang có một ý nghĩa rất đặc biệt,mỗi khi nhảy lò cò,đếm bậc cầu thang,mình cảm giác như sống lại những năm tháng ấu thơ,lúc ấy mình rất hồn nhiên,rất vui.
Khi đang đếm bậc câu thang,tôi là nhóc meo,vô tư,khi bước xuống bậc cầu thang,tôi lại là cô gái 20 tuổi,với những nỗi lo thường nhật.

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

Tản mạn đêm khuya

Tôi ko phải là một nhà văn,dĩ nhiên là vậy rồi,tôi còn chưa từng có cái ý nghĩ là một ngày X nào đó tôi sẽ theo cái nghiêp đó.
Tôi chỉ đơn giản là môt kẻ ngoại đạo,thích viết lách,ghi chép lại những cảm xúc chợt đến rồi chợt đi của mình.
Tôi cũng ko phải là một học sinh giỏi văn. Đấy là tôi cố tình nói giảm nói tránh,hòng vớt vát cho mình một chút sĩ diện.Chứ thực ra là tôi học dốt văn.Tôi chưa từng yêu môn này,vâng tôi chưa từng yêu em kể từ khi tôi biết đọc tới khi tôi học hết lớp 11.
Em thì lạnh lung ,uyên bác,còn tôi chỉ là một gã khờ khô khan với hằng đẳng thức 1+1=2. Ấy vậy mà năm lớp 12 tôi đổ cái: rầm trước em.Tình yêu bé nhỏ ,duy nhất trong cuộc đời học sinh .Tôi đâm ngây dại,ngẩn ngơ nhớ em,một tuần ta găp nhau chỉ có 3 buổi,mỗi buổi đúng 45 phút ko hơn.Và e đi mất, để lại  tôi,một gã  khờ ,ngây ngô.Tôi yêu em bởi em làm tôi cười,cười ngặt nghẽo,quên đi hết những căng thẳng mệt mỏi,quên đi cái gọi là : con gái thì cần phải đi nhẹ nói khẽ cười duyên abcxyz ….và rất nhiều thứ vớ vẩn khác mà người ta đã cố tình nhồi nhét vào cái đầu óc ngu muội,chật hẹp này.Chẳng biết trên đời này ngoài em ra,còn có ai đó có thể làm tôi quên đi bản thân mình,cười nói thoải mái như vậy ko?có lẽ nếu tôi gặp ai đó như vây,tôi sẽ yêu người đó,như tôi đã từng yêu em – môn văn lớp 12 à.
Cô Loan là cô giáo dạy văn duy nhất mà tôi từng nhớ tên.Tất nhiên là trừ mẹ tôi ra,tên me tôi thì tôi đương nhiên phải có trách nhiệm nhớ rồi.Cô là người khai sang cho cái tâm hồn thực tế,khô khan,với những hằng đẳng thức dài vô tận này.Cô là người mang đến cho tôi một chút lãng mạn,một chút hồng.
-Em thích màu gì nhất?
-Thưa cô :vàng và nâu ạ.
-Một cô bé kiêu hãnh và thực tế.Cô thấy em hợp với màu hồng đấy.
-Thưa cô:em chưa từng có ý nghĩ đó ạ.
Cô cười.Thi thoảng cô thích đọc văn của các học sinh ko chuyên hơn.Nó ngây ngô,rất tự nhiên,ko bị gọt đẽo quá nhiều và rất thật.Các e..  có năng khiếu và tố chất để viết văn,tiếc rằng các em đều ko yêu môn văn của cô.
Ko cô ạ,từ khi học cô, đc nghe những tiết giảng văn của cô,em đã yêu văn mất rồi,Chỉ tiếc là tình yêu ấy đến quá muộn.Nếu ko…có thể em đã đi theo một ngành nghề khác,.
Một lợi điểm của học sinh trường chuyên là đc học lẫn giáo viên của nhau.tức là bọn chuyên toán sẽ học giáo viên chuyên văn trong h văn và ngược lại với tất cả môn khác trư thể duc và gdcd.Chẳng khác nào đem dao mổ trâu đi giết kiến.Mà cái lũ ban tự nhiên như bọn tôi thì học dốt văn thôi rồi.Có thể xem như mù chữ,mù tịt hẳn luôn ý.Lại còn lười,chẳng bao h chịu soạn bài.Thì cũng phải,chúng tôi còn phải học môn chuyên như điên như dại mà. Ấy vây mà cô Loan lại thích bọn tự nhiên hơn mới ảo chứ.Lý do thì như trên đã nói.Còn chúng tôi,khỏi phải hỏi, đứa nào cũng muốn giành cô về lớp mình, để đc nghe giảng văn, để lại đc cười sảng khoái.:))Và thi đc điểm cao nữa:)
Lúc bé tôi thích toán,còn bây h tôi yêu văn.Thích là một thoáng rung động buổi ban đầu,còn yêu là…như trên đã nói J

Trời se lạnh,hải phòng …ngày…tháng ..năm…

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Kim tan, cai tên nay có vẻ đang nóng nhể.Nóng cả với giơi mê giai hàn lẫn giới antikimtan
Đầu tiên em phải khẳng định dremcatche ko phải có nguồn gốc từ hàn xẻng ạ,nó là môt trong số nhiều loại bùa của người da đỏ,và nó đến từ nước mỹ xa xôi ạ.Trước khi có hàn xẻng thì nó đã nổi sẵn rồi.Nổi từ những năm 60-70 của thế kỉ trước tới bây h cơ ạ.
Sau đó là tới Kimtan.Từ quan điểm của mình,em ko đưng về bên nào cả,ko anti mà cũng ko thần tượng.Đối với e,diễn viên,ca sĩ ,cầu thủ ,..vẫn luôn làm nhiệm vụ cần mẫn của họ:giải trí.Vậy thôi.
Là môt đứa thuộc hệ đất,vâng e thích những thứ sờ được,ăn đc,thấy được.Điều đó có nghĩa là thang điểm của e nằm ở cuộc sống thực tại chứ ko phải ở đâu đó trên màn ảnh nhỏ.Đối với e diễn viên thì cũng đẹp đấy,diễn xuất thì cũng tạm đc đấy,nhưng mà chỉ thế thôi,tắt ti vi là hết,nói gì thì diễn viên nam cũng ko thể so sánh đc với thằng bạn thân vẫn thường làu baù đủ kiểu ,nhưng những hôm mưa lạnh buốt nó sẵn sàng đội mưa đi đón mình,hay thậm chí biến những chuyện to như con voi trở nên nhỏ xíu như con kiến và biến mất.Hay diên viên nữ thì ko bao h có thể so sánh đc với con bạn thân vẫn thường cùng mình ba la đủ chuyện,thút thít đủ thứ rắc rối,dù kết cục chẳng tới đâu cả.
Và trên hết,là ko thể so sánh đc với mái ấm bé nhỏ của mình.Kì lạ thực đấy,người ta càng lớn càng biết yêu.
Mình càng lớn càng yêu-một thứ tính yêu khác.Đó là tình yêu với gia đình bé nhỏ của mình.Mỗi năm mỗi lớn hơn,thấm hơn những điều bố bảo,thấu hiểu hơn nỗi vất vả của ba mẹ.Và khoan dung nhiều hơn với nhóc Minh.Vậy đó...Họ,mới là những người có đủ khả năng tác động tới suy nghĩ của tôi.

Mưa bão rồi nè !

  Nay mưa to và trời âm u. Mình nhìn bố đi mưa về ướt sũng . Bản thân không khó chịu mà vẫn hỏi han mình. Hôm nay mình đón con. Thằng bé rất...