Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

cảm xúc từ một người bạn



Đúng là cả năm cả tháng có khi chẳng được chữ nào,lúc có cảm xúc lại ra như thác đổ.Đã biết là nên tập trung vào ĐLCM ,nhưng đầu mình lúc naỳ nó cứ quay quay,ko viết ra đc chắc tối nay lại thành con heo ngủ nướng mất thôi.
Bạn mình gặp chuyện buồn,long mình cũng buồn theo.Nội bảo con gái đừng sống tình cảm quá,ít quan tâm tới người khác thôi,nhưng mà mình chịu ,mình ko có làm đc như vậy.
Bố bạn ấy mất rồi.Thử tưởng tượng xem…mình cũng chẳng giám nghĩ  ấy chứ.Chỉ biết là sẽ rất kinh khủng.Ở tuổi này, nói trẻ con thì ko pải,mà bảo là  người lơn  thì càng ko phải.Bố giống như là cột trống của cả gia đình vậy,với mình thì đó còn là 1 quân sư đắc lực ,một ngân hang cho vay ko hoàn lại nữa chứ =).Tất cả các rắc rối của mình dù là to như con voi đi chăng nữa,chỉ cần vào tay bố là chuyện to hóa nhỏ,chuyện nhỏ hóa không ngay lập tức.Bây giờ mà…chẳng giám nghĩ.Sẽ rất sợ,rất rất đáng sợ.Có là anh chị đi nữa,dù hơn rất nhiều tuổi,cũng chẳng khiến mình phục được,chẳng thay thế được vị trí ấy.
Tự nhiên nghe chuyện của bạn ấy,việc đầu tiên mình làm là gọi về cho mẹ và nhóc minh.Mình ko biết tại sao,đáng ra mình nên chia buồn với bạn ấy đẩu tiên mới phải.Nhưng chỉ khi nghe mẹ nói mẹ và em vẫn khỏe,đang xem ti vi,trời hà nội nóng kinh khủng,ba la bala…và nghe nhóc minh nhắc lại một lựot y chang  như vậy , ko hơn ko lém chữ nào,à suỵt quên mất,còn thê 4 chữ  : bao giờ chị về?Mình mới kịp hoàn hồn.À chị bận thi lắm.Lúc nào rảnh chị về ngay à.
Con người vốn là như vậy,cứ phải dồn đến bước sống chết mới biết quý trọng những thứ mình đang có.Trừ những lần gọi điện về xin tiền ba mẹ hoặc nhờ vả việc này việc khác,một năm bạn gọi cho ba mẹ được  bao nhiêu lần?Mấy lần định gọi,lại nghĩ ko biết mẹ ăn cơm chưa,lỡ nhỡ bữa của mẹ thì sao??..
.Cuộc sống này ngắn lắm.chờ nhau thì biết đến bao giờ?(lại sến rồi)
Mẹ nhỏ vẫn đang ngồi xem ti vi,đang than thở về thời tiết hà nội trong điều hòa man mát.Mẹ nhỏ đâu  có hay rằng ở  ngoài kia ,một người bạn của nhỏ đang đau buồn biết nhường nào,cậu ấy  đã ko còn ba nữa.Cuộc đời đôi khi cũng thật là…Có lẽ chỉ có thể thầm cám ơn ông trời vì đã ko đặt ta vào những hoàn cảnh éo le như vậy.

cảm nghĩ về 1 nhân vật

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Chữ ký


học xa nhà là cuộc sống ngày càng tự lập hơn:
ngày trước mắc mớ giấy tờ gì đều nhờ mẹ lo hết,công chứng giấy khai sinh,công chứng học bạ,chứng minh thư,xin giấy xác nhận...Cứ nghĩ mẹ làm việc ý đơn giản lắm.uh chỉ là ra phường ,xin vài tờ giấy thôi mà,to tát gì chứ,mình còn làm được những chuyện to tát hơn nữa kià.
.
.
.
.
.
.
.

Từ khi tự lo hồ sơ xin xuống  hải phòng học,tự đi làm mấy việc cỏn con mà mẹ vẫn thường làm hộ mình.Mới nhận ra nó ko đơn giản như mình nghĩ:
có lúc phải đứng chờ lâu... rất lâu,chỗ nào có quạt,có điều hòa thì tốt,chỗ nào ko có ...nóng muốn chết T____T.
Có lúc đứng chờ lâu thiệt lâu mà vẫn ko làm được vì... thiếu giấy tờ==>phải chạy lòng vòng ,mệt đừng hỏi=( ,lúc ý chỉ muốn khóc thiệt to T____T,ấm ức lắm mà cái tính mình nó lì,khóc ko có được.
có những chữ kí ko phải dễ dàng mà có được,có những công việc đôi khi phải nhẫn nại,quyêt liệt mới xong.
Lần đầu tiên có cái cảm giác ấy:vừa vui,vừa tự hào,chỉ một việc nhỏ thôi ,đâu cần phải quá khích như
vậy chứ?Chẳng biết nữa,tự nhiên cảm thấy thế =).
Lần đầu bỡ ngỡ,vài lần sẽ quen.Một bac ngồi canh mình bảo mình thế đấy.Đôi khi,ừ cứ nghi cổ tích là nơi xa xôi lắm,có ngờ đâu nó thật quá đỗi đơn sơ.
-Lần đầu hả con,đâu bác coi thử nào,à thiếu cái này nè,con chạy ra kìa hỏi cô kia kìa rồi làm thêm đi ko có tí lại phải làm lại đấy.
.
.
-Bác nhiều tuổi rồi,sao ko bảo con cháu đi lo thủ tục?thanh niên tụi con đứng đây còn thấy cực,bác nhiều tuổi rồi lo mấy cái vụ này cực thân ra.
-ừ,bác cũng tính vầy à,nhưng mà chúng nó mải học hành,làm ăn,bác đi lo đỡ cho chúng nó chút nào hay chút ấy.
Gọi là bác,nhưng mà có khí bác ấy phải đáng tuổi bà mình ấy,nghĩ cũng tội,tội cho bác ấy,tội cho mẹ mình trước đây.Tự nhiên sống mũi mình cay cay.Kì cục,càng lớn càng kì cục.
Ai chứ mình nhìn mấy cái cô xinh xinh mà nói năng với bà cụ chẳng ra gì là mình nóng mặt lắm,chẳng biết là đại học hay là đại hành gì nữa.
Tự lập làm con người ta thay đổi
ko phải là hạn chế ước mơ mà là biết sống thực tế hơn
ko phải là ngày càng toan tính,quỷ quyệt mà là thực ra ko nên ngây thơ quá đáng
ko phải là ngày càng sến súa,nói linh tinh,mà thực sự chỉ muốn làm một cái gì đó,để chuộc lại lỗi lầm,cho lòng mình một chút thanh thản
Mẹ à ,con xin lỗi,con biết mình sai rồi.

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

gửi bạn của tôi

Haiz...đôi khi tớ cứ cảm thấy mặt mình dày thật dày.
Uh,thì là bạn mà,cũng từng có cái tâm trạng đó,cũng từng hiểu là :lúc này pạn ấy cần bạn bè hơn bao h hết,cần lắm những nụ cười cho quên đi một vài việc,một vài người.
Uh,tụi tớ hiểu hết chứ,mỗi đứa trong nhóm mình đều có những mảng buồn riêng,ai cũng cố gắng tỏ ra mạnh mẽ,vui vẻ,nhưng thực ra chúng ta đều hiểu chúng ta đang cố gắng che dấu điều gì.Có lẽ cậu  ko hiểu tụi tớ lắm,chứ tụi t đều quá rõ hoàn cảnh của nhau rùi.Nhờ có cái hội bèo dạt mây trôi này mà tụi tớ đã dần tìm lại mình,ko cần đeo chiếc mặt nạ gượng cười giả tạo,ko cần phải lang thang một mình,bởi vì chúng ta có thể lang thang cùng nhau,có thể cùng khóc với nhau.Và,thực ra cách tốt nhất để chữa lành một vết thương là thời gian va bạn bè.
Vô tình làm sao,chúng ta lại thân với nhau,cùng học,cùng cười.Đừng bao h nghĩ cậu cô độc một mình,rằng suy nghĩ của cậu ko ai chịu thấu hiểu.Tụi tớ luôn ở bên cậu,chỉ cần chìa tay ra và cậu sẽ nhận được 5 bàn tay khác.
Cố lên,vui vẻ lên câụ nhé!Tụi tớ luôn ở bên cậu:)

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

thư gửi con gái,p2

Gửi con gai! NHỮNG NGƯỜI KHÔNG TỔ QUỐC Ở đất nước này chiến tranh đã lùi xa trên ba mươi năm nhưng lạc hậu và đói nghèo là cảm nhận dễ thấy nhất với bất cứ du khách nào. Bên dòng sông Mê kong êm đềm cách thủ đô Pnongpenh ba mươi km về phía Việt Nam là một xóm người Việt kiêu sinh sống trong những ngôi nhà sàn xiêu vẹo vói diện tích cả nhà cả sân vẻn vẹn (7*5= 35m ) nghe nói của Nhà thờ cho mượn để sinh sống nếu ở suốt đời thì được đi nơi khác phải trả lại Nhà thờj. Thấy người Bắc tới từ zà tới trẻ tròn mắt nhìn như gặp Tây đi du lịch(vì bà con ở đây chỉ nghe và nói được tiếng Nam), nhìn bà con tội quá, zà lua và đen đúa gầy gò, mấy con chó chạy ra sủa như mấ bộ xương nhe răng dọa khach. Từ ngày Tập đoàn năm sao đến xây dựng nhà máy phân bón kề bên thì cuộc đổi đời đã đến với bà con ta rồi, hằng ngày từ zà đến trẻ miễn là còn ăn được nói được đều vào làm cho nhà máy với mức lương từ 70 đến 100USD một tháng( với CPC đây là thu nhập lý tưởng rồi) bộ phận của Bố phụ trách cũng có mấy người chạc 20,25 tuổi hỏi tới chứng minh thư nhân dân để làm thủ tục thì đều không có .Qua tìm hiểu mới vỡ lẽ phần đa Việt kiều ở đây dù sinh sống tới mấy đời ở CPC vẫn không có khai sinh thì làm sao có CMT được, không riêng Việt kiều mà phần lớn dân nghèo CPC đều thế như vậy thì làm sao đi học. Cuộc sống thất học và đói nghèo chắ là muôn thủa....

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

Thư gửi con gái,p1

Con xin phep bố cho con đc đăng bài viết này lên blog của con
Thư gưi con gái! Sau mấy tháng cố găng không ngưng( do chuyển sang lĩnh vực công việc hoàn toàn mói). Zờ thì tốt rồi lĩnh vực bảo trì dàn thiết bị mói không còn xa lạ nữa thời zan zianhf cho mọi người của bố có nhiều hơn. Đoi khi cũng cần nhìn lại quãng đường đa qua mà rút kinh nhiệm cho chặng đường sắp tới. Từ một chàng Nông dân ở một miền quê tương đối nghèo và lạc hậu thời điểm cuối những năm 80 của thế kỷ trước sự nghèo khó của vùng đất ấy thật khó tưởng tương đối với thế hệ các con. Bước chân vào xã hội nhắm làm một cái zì đó với mưu cầu thay đổi cuộc sống quá khó khăn của bản thân và gia đình. Đặt chân tới chốn nào dù nông thôn hay thị thành thì cũng chưa có nơi nào chấp nhận mình vì (mình chẳng có zì ngoài hai bàn tay trắng) . Ước mơ ư! cũng đành gác lại, tình bạn ư, cần thiết nhưng bung đang đói đây, tình yêu ư thật xin lỗi vì tôi còn chưa biết tôi là ai thì chọn ai cho phù hợp đây. Khi đó cái bố cần hơn cả là một sự định hướng cho con đường của mình,tiếc rằng ngưoif duy nhất có trách nhiệm lại không nói zì, những người khác thì không zám mở miệng, tận tới khi con chuẩn bị đi học đại học bố mói hiểu được điều đó.Thế là tự bơi , bơi đén đâu hỏi đường tới đó hóa ra lại có rất nhiều người chỉ đường, tốt có xấu có đi qua đi lại chạy lòng vòng là điều không tránh khỏi,tiếc rằng thời zan không đợi ai cả có những việc mơ ước của Bố nhưng con và Em minh mới thực hiện được. Điều bố luân cố gáng xây dựng và tự hào là cả nhà từ bố , mẹ, các con đều nhìn một hướng , mọi ngưoif đều cố gắng thí mục đích dễ hoàn thành hơn
Điều bố mong muốn và mơ ước không phải là một nghề cụ thể, một nơi ở cụ thể , một tước vị cụ thể mà zản đơn là một môi trường sống và một cuộc sống mình cảm thấy hài lòng với chính mình và được một số người tôn trọng
Thành trì kiên cố của con ngưoif đó là tư tưởng, Từ đó quyết định mọi vấn đề. sự cố gắng và thành công của con người tưởng như vô hạn , nhưng thời zan và sức khỏe lại có zới hạn , như vậy một za đình có hệ thống tư tưởng nhất quán thì con đướng đi củ họ là lớp thế hệ sóng sau xô sóng trước tự vươn lên làm chủ bản thân và xã hôi

:(

Tôi với bạn,2 chúng ta có thật nhiều điểm chung.
-Cùng tổ.
-Cùng lớp.
-Cùng nhóm học thêm.
-Cùng có kiểu:ôm đồm,nghiêm túc,đúng giờ.Nhớ lại thì 3 năm học cấp 3 chỉ có 2 đứa hâm hâm là luôn cài cúc áo trên cung =).2
-Cùng chung bao kỉ niệm vui buồn.
-Cùng niềm đam mê y học.
-Cùng có ước mơ một ngày nào đó sẽ bước qua cánh cổng ĐH y hà nội,trở thành nha sĩ.Bạn còn nhớ chứ?Ngày đó chúng ta thường xưng hô ông-tôi.Ông vẫn nói :lớp mình nhiều người thi 2 khối thế này,mai này ra trường mở bệnh viện toàn người lớp mình=),bệnh viện IT=).
Số phận khó lường,định mệnh làm nên sự khác biêt đầu tiên giữa chúng ta:Bạn thi .đỗ y hà nội,mình thì không.Mình xuống Hải phòng học,tiếp tục niềm đam mê nha sĩ của mình.Chúng ta vẫn là đồng nghiệp đúng ko?
Lớp trưởng à,từ trước tới giờ bạn vẫn luôn kiên cường ,chưa có việc gì bạn đã định ra là không hoàn thành.Bây giờ,bạn hãy dũng cảm,kiên cường hơn nữa nhé,mình vẫn tin là ko có gì có thể đánh bại được  bạn,kể cả số phận.Mau khỏe lại nhé.

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

@@ môt năm đã có đủ các ngày rắc rối,sinh nhật liên miên,20-11,20-10,8-3....còn mọc ra cái ngày 6-4 làm gì .....................???????????????????????????????????????????????????????? Là bởi vì ngày đó chúng ta sẽ đc biểu tình,bắt nạt các bạn nam,với đủ hình thức tra tấn qua điện thoại,spam facebook,blog....balabala.^^.Và còn cả vô khối quà nữa chuws^^, Chúc các ông,các bác,các chú,các anh,các bạn nam,và các loại các khác một ngày 6-4 vui vẻ nha^^,

Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

mưa ơi!



Trời lại âm u nữa rùi,trời mưa mình lại cảm thấy làm sao ý,chắc tại trong mưa có acid,làm cho trái tim inox của mình nó cũng...làm sao ấy.Hình như một người bạn của nhỏ đã nói với nhỏ như thế.
Mưa!Mưa!Mưa!
Học 3 tiết tâm lý đạo đức trong một ko khí ảm đảm như vậy,cái đầu inox của nhỏ  cũng làm sao ấy.Nhớ lại bài giảng của cô giáo,nhớ về những chuyện đã qua,sao nhỏ mún...haiz...đứng dưới mưa ,đi lang thang.Cô toàn hỏi những câu khó. Đã từ rất lâu rồi ,cái  đầu inox cua nhỏ ko đung vô mấy câu kiểu  ấy.Ai hay hỏi nhỏ mấy câu kiểu ấy nhỉ?Đó là... nhỏ bạn cấp 2 của nhỏ,một nhóc luôn đặt ra mấy câu mà cái đầu inox của nhỏ chẳng muốn nghĩ.=.=
-Em đã bao giờ mất đi người thân chưa?
Có phải vì câu hỏi của cô khó,hay là vì trời đang mưa mà nhỏ cảm thấy...
Nhỏ nhớ về những người thân của nhỏ,nhưng người  mà dường như mới chỉ hôm qua thôi vẫn còn đang nói cười với nhỏ,mà hôm nay....Có khi nào họ ở sau những đám mây kia ko nhỉ?Nội nhỏ  từng  nói với nhỏ rằng:khi một ngôi sao mọc lên ,thì  ở đâu đó trên thế gian một linh hồn lìa khỏi cuộc sống bay về với bầu trời.uh cũng có thể lắm chứ.Cảm giác mất đi người thân là cảm giác ko dễ diễn đạt,nhưng bất cứ ai đã từng trải qua đều hiểu.
Nội bảo ko có cái gì là tồn tại vĩnh viễn,nội cũng vậy.Nội à nội sai rùi nhé,trong nhỏ nội và nhỏ bạn thân vĩnh viễn tồn tại.Nhiều lúc trời cứ âm u ,rầu rĩ thế này,sao trái tim inox của nhỏ cứ thấy...làm sao ấy.Đã  nhiều năm rùi mà,cũng phải học cách chấp nhập . Đôi khi...thuyêt phục bản thân tin vào một điều gì đó là một việc  rất khó khăn.Nhất là...bản thân ta lại ko muốn tin vào điều đó.Học cách chấp nhận,làm cho con tim inox của nhỏ tan dần ra ,uh ko cần phải làm inox nữa,cứ bằng protid ,cứ đập,thỉnh thoảng lạc nhịp…rùi lại….
Nhỏ cũng ko biết nữa:Haiz...có những người bạn của nhỏ có thể đau khổ buồn bã về một ai đó,ko biết cái cảm giác đó như thế nào,có giống như cảm giác của nhỏ khi mất đi nhỏ bạn thân ko?Cái ngày đó,nhỏ nhớ lắm,một ngày đen tối,tồi tệ.Có lẽ khi mất đi một người quan trọng với mình ,ai cung đều cảm thấy như vậy.Chỉ khác là những người đó vẫn còn có thể thấy người quan trọng của họ,chỉ là họ có muốn gặp lại hay ko thôi,còn nhỏ,nhỏ biết là ...sẽ ko đc đâu.
Cuộc sống cuả nhỏ trươc khi có nhỏ bạn thân vốn ko phong phú nhiều màu sắc như bây giờ.Nhưng cái đầu inox của nhỏ được thanh thản,vô lo vô nghĩ.Bây giờ nhiều thứ đã thay đổi rùi,nhưng có lẽ cái suy nghĩ bất cần của nhỏ thì chẳng suy chuyển là mấy.Lời nói của người khác,suy nghĩ của người khác ko ảnh hưởng quá nhiều đến nhỏ.nhỏ thường chỉ làm theo những điều mà bản thân cho là đúng và cần thiết.Cũng có một số người –uh một số ít người mà lời nói của họ có một tác động nhất định đến cảm xúc của nhỏ.Bố mẹ nhỏ chẳng hạn,nhóc Minh ,và…một vài người bạn .Mức độ cũng giảm dần theo thứ tự liệt kê.Nhưng cũng ko quá nhiều.Bạn đối xử với nhỏ ra sao thì sẽ nhận lại như vậy.=),
Nhỏ để ý cứ người bạn nào thân với nhỏ lâu lâu,có khả năng tác động đến tâm trạng của nhỏ, đều đc nhỏ đối xử theo khuynh hướng tiến gần về mức người thân=))),
==== > rất có thể nhỏ cũng chẳng phân biệt đc tình yêu và tình thân khác nhau như thế nào?=)))
Còn những người tác động đc vào suy nghĩ của nhỏ,uh ko nhiều người lắm,nhưng đa phần ,họ đều chấp nhận nhỏ.Mẹ nhỏ đã tiến rất gần đến thành công,khi bà cố gắng đào tạo nhỏ trở thành con người như bà mong muốn.Những người khác cũng vậy.Uh,như thế thì họ chỉ thấy mặt tốt của nhỏ thôi,và gần như chẳng để lại  chút ấn tượng gì trong tâm trí nhỏ(tất nhiên là trừ mẹ của nhỏ).Chỉ một số ít-rất ít người  chịu chấp nhận nhỏ như một sinh vật bình thường,tức là có 2 mặt tốt-xấu.Cái mặt xấu ý ko dễ chấp nhận với chính bản thân mình,và với người khác lại càng khó.uh vì chính mình cũng luôn muốn tốt hơn chứ đâu muốn xấu mãi thế.Nhưng có những thứ ko thể thay  đổi đc,tại sao lại ko chấp nhận?

Đôi khi,như lúc này chẳng hạn,nhỏ liếc nhìn tờ điểm,rùi lại cắm cúi gõ gõ,viết viết. Ước gì có ai đó động viên nhỏ,an ủi nhỏ như nhỏ vẫn thường làm với những người bạn .Uh,thực tế thì,nhỏ cũng ko giám hi vọng điều đó,vì…nhỏ sợ sẽ phải thất vọng.Thay vì chờ đợi người khác quan tâm đến mình,thì mình tự an ủi mình trước:ko sao đâu ngọc,c đã cố gắng hết sức rồi mà, điểm số cũng đâu có quan trọng, đừng buồn nữa,buồn là sẽ chóng già,sẽ xấu đi đấy.Cứ nghĩ: khi mình tốt với ng khác,ng khác sẽ tốt với mình,khi mình quan tâm đến ng khác,ng khác sẽ quan tâm tới mình.Nhưng đôi khi điều đó…thật ngây thơ.Mình mới chính là người tốt với bản thân mình nhất,ko bao giờ bỏ rơi chính mình.Cho nên việc nhỏ yêu bản thân nhỏ nhất cũng có gì quá đáng đâu?

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

cá tháng tư

Lại một cá tháng tư nữa rùi nè.
Òa đã 2 năm rùi ấy nhỉ.Chúng ta đã ko còn học chung từ dạo ấy,cũng ko mấy khi gặp nhau nữa,mặc dù nhà 2 đứa ở cạnh nhau.Thực ra là tớ cố tình tránh mặt cậu,chỉ khi nào ..uh theo bản năng lại ghé qua rùi lại bước đi thật mau.Hôm nay,bùn bùn lại mở nhật kí ra đọc,nhớ lại những kỉ niệm trước đây,những lời tớ tự hứa với bản thân mình.Uh cuối cùng t cũng làm đc,ít ra thì cũng giữ mình ở xa cậu.
Tớ nhớ có một lần tớ đã nói 1 câu,có lẽ cậu sẽ thấy bị tổn thương,tớ cũng hối hận lắm nhưng ừ tớ ko xin lỗi,tớ muốn cậu hết hi vọng,muốn cậu tập trung thi cử,tớ sợ câu trượt,uh ngốc quá một người giỏi như cậu thì làm sao có thể trượt được.
Còn nhớ hôm cuối cùng chúng ta gặp nhau,à có lẽ cậu ko biết đâu,t đã nhìn cậu rất lâu,uh tớ định chạy ra chụp với cậu 1 kiểu ảnh.Ở nhưng rùi tớ,cái con bé đầy kiêu căng,tự phụ,ko cho phép mình hành động giống như những cô gái khác.uh các bạn nữ ai cũng mún chạy lại mún chụp ảnh với cậu.ở tớ thì ko thế,tớ ko thích làm cái việc mà ai cũng làm,mặc dù t rất muốn làm điều đó.Trước khi cậu đến,tớ chẳng chụp hình với ai cả,ngồi 1 góc,chốc chốc lại nhìn ra cổng trường ,ngó cậu.Thế đấy tớ vôn ngốc mà,vì ngốc nên hay bỏ lỡ những thứ quan trọng.Trước khi đứng chụp ảnh tập thể,uh chúng ta đều nhìn về phía nhau.Ko hiểu cậu có nghĩ như tớ nghĩ ko?Tớ ,uh lại một lần nữa vì tính kiêu căng mà ko chạy lại phía cậu,chắc tớ rỗi đấy,ai bảo cậu bắt tớ chờ lâu thế,định chụp hình hết với người khác rồi mới quay sang tớ á.Còn lâu.uh lúc ấy tớ cũng là trẻ con mà.Ai qui định là tớ phải làm ngưởi lớn đâu.
Xét ra thì cái tình cảm của chúng ta,chẳng có bắt đầu mà như đã kết thúc.Chẳng ai nói với ai điều gì,có lẽ chỉ là cơn gió thoáng quá.
Tớ vốn định cất hết mấy thứ cậu từng tặng tớ đi,nhưng rồi lại ko đủ can đảm.Khó khăn lắm tớ mới xóa đc hình ảnh của cậu,nhưng còn những kỉ niệm,có lẽ tớ vẫn có quyền giữ lại.
Ở nơi xa ấy ,cậu hãy sống thật vui vẻ nhé,hay luôn là cậu,hồn nhiên ,sâu sắc.
Cá tháng tư vui vẻ.Ko biết năm nay có bao nhiêu con cá vô lưới đây?=)),bắc chảo rán cá nào=)))

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

kì nghỉ ngắn

Vậy là kì nghỉ ngắn của mèo con đã kết thúc.Vui thật vui.Cảm giac  lại tràn đầy năng lượng,tiếp tục chiến đấu hehe.
Thi xong ,điểm số cũng abc ,ảo lắm,ấm ức lém lém.Cơ mà chẳng để làm gì.Dù sao mình cũng đã cố hết sức rồi.Phải thưởng cho bản thân mình một cái gì chứ.Nó đã ngoan ngoãn gặm nhấm đống tài liệu suốt 2 tuần rùi mà.:)))
Thi xong,một ng bạn của mình làm bài ko tốt lắm,có đăng một bài lên face,có lẽ cũng chẳng mong ai cmt,đơn giản là muốn giải toả,muốn nói ra những bứt rứt trong lòng.Bài viết ý bị cmt bao nhiêu,toàn là những lời xỉa xói.Họ đâu hay rằng ng đăng stt chẳng cần gì cả,chỉ cần để họ được yên.Mình cũng từng như thế đấy.Nên mình hiểu.Nhắn tin chia buồn cho ng bạn ý.hi vọng là bạn ý sẽ vui.:)))ko hiểu sao mình thích nhìn ng khác cười lém:))).Đúng là đồ dở hơi
Cảm ơn ông trời đã sinh ra một đứa dở hơi như con.Cho con rất nhiều sở thích kì quặc.Điều quan trọng nhất là:cho con một gia đình êm ấm,và cái miệng luôn toe toét:))))
Ngày mai sẽ băt đầu 1 kì ôn tập mới.Mèo con cố lên:))))

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

tản mạn đêm khuy

Mình là cái thể loại gì thế không biết,12h đến nơi rùi,còn cả đống bài tập ,công việc đang chờ đợi mềnh=((, hic vẫn lên mạng tìm kiếm tin tức về niềm đam mê của mình.
Haiz...đã có lúc mình tự hỏi:Mình có phải là con gái ko???Vớ vẩn thật.Các bạn nữ khác có cảm hứng đặc biệt với quần áo,giày dép,...dụng cụ làm đẹp và zai đẹp .Sao mềnh chẳng có mấy cảm xúc với mấy cái thứ đó nhể.Mình á,mình thích thì nhiều lém,cơ mà trong danh sách dài rằng rặc đó ko có những thứ trên.
Thử nhớ lại xem nào?cái gì làm mắt mình sáng lên,tim đập loạn xạ,cười te tởn thì cái đó là cái mình thích hoặc có cảm xúc hay nói cách khác là đam mê đúng ko nhở.Nhớ lại xem nào.Hình như là có 3 hay là 4 thứ gì đó.
1,số 1 là....đồ ăn.(ngày xưa ấy,cái hồi quyết định xem theo ngành nào ý mà,mình đã lưỡng lự khá lâu giữa 3 nghề:giáo viên,bác sĩ,và đầu bếp.Trong đó đầu bếp là nghề mình khó gạt đi nhất,nhưng rùi vì nhìu lý do  abcxyz...cuối cùng mình đã chọn y.)Cũng vì cái sở thích ăn và nấu ăn ấy mà mình gặp không ít chuyện giở khóc giở cười=).Đó là cách mình xả trét mà,mỗi lúc chán nản nhất,tự cảm thấy mình vô dụng,ko đáng sống ,mình lại lon ton đi ngó nghiêng, và thể nào cũng dinh về 1 đống dụng cụ làm bếp,hoặc nguyên liệu rùi tự xử .
2,sô 2 là...cái giường.Thực đó,mình nghĩ sau nỳ có tiền,chắc 2 nơi làm mình tốn kém nhứt sẽ là cái bếp và cái giường.Phục vụ cho 2 sở thích lớn nhất,ko bao giờ chán: ăn,ngủ.Hic ,pạn bảo tớ cai nghiện cái j cũng đc,face cũng bỏ được,game cũng đc...chỉ có ăn và ngủ là mình ko thể cai đc =))).Chẳng hiểu vì sao lại có những bạn ko thích ngủ nhỉ?mình thì lúc nào đặt lưng xuống là lúc đó ngủ.Ngủ bao lâu cũng được.
3,ghi ta.Đã có thời mình mơ ước trở thành 1 tay ghi ta solo giỏi,chơi đc những bản nhạc kinh điển.Nhưng...sau 1 thời gian...cũng vì mình phải đi học xa.không thể theo học tiếp mà ước mơ đó đành gác lại.Cây đàn ý với mình vẫn là 1 nỗi buồn,nó gợi lại thất bại trong quá khứ.Thêm 1 lần nữa mình bị số phận quật ngã.Đã có lúc mình định bán nó đi.Nhìn thấy nó chỉ thêm đau lòng,1 tháng ngắn ngủi,chẳng tập tành đc mấy.!!1 tháng chờ đợi kết quả thi đại học và rùi...Nhưng rùi lại không nỡ bán .Mình đã từng vui sướng siết bao khi thi xong môn thi cuối cùng,vứt sách vở và chạy ngay ra phố bán đàn,rước em ý về nhà.Mình nhớ là mình te tởn như thế gần 1 tuần liền.Chẳng khác gì một đứa trẻ con.Tìm thầy dạy giỏi,xa mấy cũng đi học.Tiếc là niềm vui ấy không kéo dài được lâu.Bán đi thì sao?Như thế cũng chỉ là chốn chạy một ước mơ à không 2 ước mơ không thành hiện thực,chốn chạy quá khứ.Ghi ta vẫn là niềm yêu thích của mình,chỉ có điều nó ko theo hướng cũ mà chuyển qua một hướng khác,dễ dàng hơn.
4,Sách.chẳng hiểu vì sao mình lại thích sách cũ như thế?có lẽ vì nó không đắt,vừa túi tiền,chọn và đọc thoải mái.Và cũng một phần vì sách cũ viết hay,dễ hiểu hơn.Đấy là ý kiến chủ quan của mình.Chẳng biết mình đã lê la qua mấy hiệu sách cạnh sở giáo dục biết bao nhiêu lần?mình cũng chẳng nhớ nữa.Theo kinh nghiêm bản thân thì:mê truyện và tiểu thuyết nên ra bờ hồ.Ở lương thế vinh và hà đông ,thanh xuân cũng có nhưng không phong phú bằng.Sách ngoại ngữ và abc nói chung có thể kiếm đc ở phạm văn đồng và bờ hồ.Nếu có nhiều thời giờ lê la thì qua lương thế vinh cũng có nhiều đồ hay.Mình nhớ là mình mua cuốn tài liệu giáo khoa chuyên hóa ở đó giá 10k thì phải.uh,ở đó nhiều sách hay cho tụi cấp 2 ,3.Sách y ở tôn thất tùng có 2 cửa hàng.Mình nhớ là có 2 cửa hàg nữa ở khu phố cổ thì phải,ko nhớ tên phố,chỉ nhớ đường
Lan man quá,tự nhiên hôm nay lại có hứng viết.Hâm quá.

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

28 tết



Mai đã là 28 tết . Độ này thời gian trôi nhanh quá,mình thực muốn phân thân mà ko làm nổi.Cũng tại mình,học hành chẳng ra gì==èthi trượt y hà nội,phải xuống hảiphòng học.Vắng nhà quanh năm,nên mấy chập tết nhất mới lắm chuyện cần giải quyết
như vậy.
Vắng nhà cả năm,thực  long chỉ muốn giành chút thời gian cho gia đình.Nhiều lúc thấy mình sao quá vô tình ,chẳng biết đến bạn bè gì cả.Mình cứ đứng ngoài các vụ lien hoan,họp lớp như thể chúng ko hề diễn ra ,ko hề tồn tại.Các bạn ấy mà biết,chắc sẽ giận mình lắm.Biết làm sao được,mình vốn đã chẳng thích lien hoan(Tại vì nấu nướng là một công việc vất vả và ức chế,tại sao lúc nào cũng phải là con gái đến sớm nấu nướng=(,mình thừa nhận là mình rất lười và rất ghét điều đó.Vô vị,mệt mỏi), ồn ã.Mình vốn đã lười ,chẳng thích lê xác đi đâu cả.Chỉ thích ở nhà, đi chợ nấu mấy bữa ngon ngon,dọn dẹp nhà cửa,làm chút việc cho gia đình.Lúc nào mệt thì nằm ngủ,xem phim,nghe nhạc….Mình có thể giành ra một buổi sáng hoặc một buổi trong ngày để đi chơi đâu đó,chứ pảo mềnh đi cả ngày thì mình lười lắm.Chưa tính tới vụ bố mình có đồng ý hay ko,riêng bản thân mình đã ko thích rùi.Với mình,sau 1 năm bận bịu với việc học ở xứ người, đối mặt với cuộc sống tự lập khắc nghiệt ,lạnh lung.Bây giờ,tất cả những thứ mình cần là chút hơi ấm từ gia đình.Mình chỉ còn chút hơi tàn để lê xác về nhà hoặc sang tết một vài thầy cô  mà thôi,ko còn đủ sức để đi đến đâu nưã.Mình mệt rồi.Tết nội ngoại xong rùi.Nhìn thấy ông ngoại khỏe lại,mình vui lắm. Ước gì mình có thể ở với ông lâu hơn.Nhưng…Thời gian nào có khoan nhượng với bất kì ai?1ngay,1 đêm.Cả đi cả về hơn 2 trăm cây số.Có khi thời gian mềnh ngồi ô tô còn lâu hơn thời gian mềnh nói chuyện với ông bà.Ngồi canh nồi bánh trưng cùng ông bà,giúp ông trải lá, ép bánh. Ăn chiếc bánh cóc quen thuộc với tụi em.Vậy là trưa hôm sau đã phải đi luôn.Mình cứ nói là ra tết sẽ lên nữa để ông bà đừng cho  tiền(Ông bà nhiều tuổi rùi,con cháu chẳng mừng thọ ông bà thì thôi,sao con giám nhận tiền của ông nữa).Nhưng mình biết….ra tết sẽ ko lên được nữa.Mình lại nói rối nữa rùi.Nhìn ánh mắt của ông…mình thực ko nỡ cất bước đi.Con thật bất hiếu,toàn làm ông lo lắng,lúc nào cũng vội vội vàng vàng.Con chẳng có gì cả,cả năm chỉ tích cóp được ít tiền học bổng,mua cuốn lịch treo tường,cùng một đôi áo mới tặng ông bà.Tiếc rằng con ko thể mua nhiều hơn,ko thể ở lâu hơn. Ông bà phải gắng giữ gìn sức khỏe,như thế thì…con mới yên tâm đi xa được.Mới học tốt được.Con…xấu quá,lại khóc rùi,mãi chẳng lớn được.
Tết cô Lý xong rùi  nè,lâu ko gặp cô mà trông cô chẳng khác trước là bao.Nhóc nhà cô cũng vào lớp 2 rùi.Nhanh quá.Nếu đc thì sang thăm cô Hồng,xuống nhà Hà Trang trước têt âm lịch, Ôi,minh mệt rùi,muốn ngủ rùi.
Vẫn chưa đi chơi với NLinh,haiz…@@,
Thôi thì..cứ sống theo cách của mình.Ai hiểu được mà thong cảm cho mình thì mình ghi nhận.Ai ko thong cảm,thì cũng đành chịu chứ biet lam sao đc?

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

Đêm xuống



Về nhà được 3 ngày rồi,thế mà mình cứ nghĩ là ko lê xác,về đến  nhà nữa cơ đấy.Người mệt  nhoài và…một giấc ngủ,2 giấc ngủ =))),những món ngon của ma ma,những buổi đi chơi cùng nhóc Minh.Hai nhóc vừa ăn bánh vừa buôn chuyện trong paris baguette(chẳng biết viết thế đúng ko?),vui vui.Nói chuyện ,cùng một vài người bạn.Hơi bùn vì chỉ có một mình mình đi tết cô Lý.Kể rủ đông đông thì đi tết cô Lý xong là đi chơi luôn=).Nhưng thôi vậy. À mà hôm nay 1 người bạn bảo lâu ko gặp mình mà thấy mình vẫn như trước,chẳng thay đổi gì.Mình cũng chẳng biết là có thay đổi gì không nữa?Có lẽ khó mà còn được như trước đây.Cái thời cấp 3 vô lo vô nghĩ,chẳng phải để tâm gì đến tương lai, đến gia đình.Có lẽ vẫn như trước,vẫn cái kiểu tết tóc 2 bên đơn giản ấy,vẫn màu áo ấy,vẫn nụ cười ấy,vẫn chiếc xe ấy,vẫn con người ấy.Thay đổi?Ko thay đổi?khó mà nhận biết đưoc.
Chiều nay mình gặp một người bạn cũ,nói bang quơ với nhau một vài câu,cũng để ý thấy bạn ý đã cắt tóc.Mái tóc dài óng ngày xưa ko còn nữa.Hơi tiếc.Nhưng mà phải thay đổi chứ nhỉ?Con người mà.Ai như mình,cứ mãi là một nhóc học sinh,chẳng nhớn đc tẹo nào.Có một vài lần,mình cũng thích ép tóc đấy,cứ để nguyên mái tóc ý mà ép,hoặc nhuộm đen đi,tóc mình cứ vàng vàng,nâu đen,chẳng thích.Nhưng rồi lại tiếc,tiếc cải vẻ tự nhiên của mình,rùi lại thôi.Thế mới biết,con người mình cũng thực la cổ hủ,bảo thủ.Thảo nào mãi ko nhớn đc.Anh Hà bảo,mình mà cứ thế thì mãi mãi vẫn chỉ là 1 nhóc học sinh,mãi mãi ko lớn đc.Kệ …học sinh thì học sinh.
Đi mua sách cùng nhóc Minh,thấy bùn bùn.Haiz…một quyên Sử Kí mới tinh,vừa đọc lời nói đầu đã biết tác giả là người khiêm nhường,có học, đọc mục lục đã thích mê đi rùi, đọc thử một vài phần mình chưa biết hoặc biết rất rõ,thấy lối viết dễ hiểu,kiến thức sâu,có tầm.Vậy mà…có giá 10000đ,mình mặc cả xuống còn 8k.Buồn thật buồn.Buồn cho cái văn hóa đọc bây giờ.Cứ bảo là goole có hết.Nhưng mấy ai có đc cái đầu để phân rõ trắng đen,thật giả đây???
Xem một bộ phim, ăn một bữa cơm với gia đình.Lau dọn căn phòng nhỏ.Những việc tưởng như rất đơn giản với người khác,mà giờ đây,với mình đó lại là hạnh phúc .
Ngồi xem phim avatar cùng nhóc Minh,nhâm nhi một ít bánh orion. Đợi papa về,nấu cho papa một bát canh.Hạnh phúc có khi chỉ đơn giản vậy thôi.
Cũng chẳng biết mình là người lớn hay trẻ con.Chỉ biết làm những việc mình  thích

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

vậy la đa hêt 1 ki



Mưa rùi nè.Vậy là kì I năm thứ 2 đã kết thúc.
Bít nói thế nào nhỉ?Môt học kì nhiều cảm xúc.Lần đầu tiên hiểu thế nào gọi là giới hạn của bản thân.Thế nào gọi là toát mồ hôi giữa mùa đông.Thế nào là lo lắng,chờ đợi(ý cái này là của năm ngoái rùi,nhưng năm nay cấp độ tăng tiến),thế nào là fởn cực điểm=))) (thực ra với 1 đứa cười trung binh >20 lần 1 ngày như mềnh thì  fởn bình thường và  fởn  cực điểm  cũng chẳng khác nhau là mấy).thế nào là thất vọng.Tự kỉ.
Bởi vì văn của mình cũng ko hay cho lắm(có thể nói là rất dở,thú thực là mình cảm thấy rất có lỗi với mama :mặc dù mama mình là giáo viên  chuyên văn,nhưng mình gần như chẳng có tí năng khiếu văn nào cả,trừ năm lớp 12 ra,còn lại các năm khác:văn là môn mình ghét nhất(đánh đồng với ngoại ngữ và thể dục=(),cho tới thời điểm này vẫn còn viết sai chính tả khá nhiều,nếu ko mún nói là hầu như dòng nào cũng sai) nên mình kể theo trình tự thời gian vậy.
Uh, kỳ này toàn những chuyện bất ngờ.Bất ngờ ngay từ ngày đầu tiên đi học.Nói thế nào nhỉ.Một cảm giác…ngạc nhiên,bùn,thất vọng.Haiz…trượt kinh tế chính trị,mất học bổng kì II y1.Nếu như mình học hành lười biếng thì chẳng nói làm gì. Đằng này mình còn học môn ý rất chăm chỉ,làm đề cương,học thuộc 2 lần.Ghi chép bài  đầy đủ.Nhưng kết quả:3 điểm.Nói thực(mà thôi,bỏ cái từ nói thực với thú thực đi,có phải giả đâu mà cứ phải ghi thêm chữ thực vào làm gì?) cho đến thời điểm này mình  vẫn chẳng hiểu vì sao trượt.Bùn lắm.Bùn nhất là cả đám bạn của mình ai cũng qua,ai cũng đc học bổng,chỉ mình mình rớt.Tự an ủi mình,cố gắng ôn thi lại.Bản thân mình làm việc gì lúc đầu ko thuận lợi lắm thì sau mới có kết quả tốt đc(kinh nghiệm xương máu sau 12 năm đi học, đi thi.).Với cả có pải chỉ mình mình thi lại đâu.Có sinh viên nào mà ko thi lại?Chẳng qua nhóm mình toàn bạn học khá,nên mình mới có cảm giác ấy . Rùi cũng gom góp tài liệu, ôn thi lại.Thế mới hiểu rằng:ko phải việc gì cứ cố gắng là sẽ đc,ko phải việc gì cũng trong dự liệu của mình. Đôi khi mình vẫn phải học cách chấp nhận thực tế :quá phũ.
Cứ bảo rằng cái gì cũng có 2 mặt của nó.Nhưng nghĩ đc như thế ko phải là chuyện dễ.Phải tự mình trải qua khó khăn,trả giá cho thực tế thì mới nhận ra đc câu nói đó đúng.Sau khi trượt mình mới nhận ra rằng ko phải thầy cô nào cũng tốt như mình tưởng. Đó chỉ là phụ thôi,chẳng bao giờ lỗi hoàn toàn tại khách quan cả.Cùng 1 cô giáo ấy chấm,nhưng các bạn của mình vẫn qua đấy thôi.Chỉ có điều qua với điểm số sít soát :5-6.Trong khi thi lại như mình lại đc 7.Kể ra thì tổng kết của mình vẫn cao hơn các bạn. Điều đó có nghĩa là gì? Điều đó có nghĩa là cách học của mình chưa hiệu quả.Quá dàn trải ,quá mệt.Nếu sang y2 nhiều môn hơn,chắc chắn mình ko thể đạt kết quả tốt đc.Thi lại rùi mình mới thấy thi lại chẳng đáng sợ như mình tưởng.Với những môn ảo như vậy thì cũng phải học cho phù hợp.Có những lúc vẫn phải chấp nhận mất học bổng,bỏ một vài môn ko quan trọng để tập trung vào những môn quan trọng hơn. Hơn nữa mình cũng cần rút kinh nghiệm vì y1 mình cứ hung hục học như trâu,chẳng để ý xem khóa trên thi cử kiểu gì.Thế thì đc điểm cao mới là chuyện bất bình thường.
Từ cái việc trượt triết ý.Sau nhiều đêm ngẫm nghĩ,mình đã xác định đc những môn quan trọng ,cần đầu tư nhiều thời gian và sức lực.Và môn nào chỉ học làng nhàng để thi.Môn nào có thể bỏ , để thi lại đợt sau. Kết quả: đến mình nhìn bảng điểm cũng chẳng tin nổi đấy là điểm của mình=))).Chỉ trong 1 tháng mà điểm thi thấp nhất mình nhận đc là 8,5. Điều hối tiêc duy nhất của mình là đã ko đc 10 thực hanh giải phẫu. Cộng với một chút may mắn:2 môn mình định bỏ là tư tưởng và hóa sinh 2 và tư tưởng Hồ Chí Minh đều làm bài tốt.(thầy Mạnh chấm dễ thật,mình chem gió toàn bộ câu 2 mà vẫn đc 7,so với những bạn học cả 20 câu tư tưởng,minh  thấy rất là áy náy,vì mình chỉ học có 11 câu thoai=)
Thất vọng lớn nhất thuộc về hóa sinh 1 và Pháp văn.2 con 7 này làm mình đang từ trên trời(đang ngây ngất với chiến thắng) rời tùm cái xuống đất. Đau thật đấy.Nhưng biết làm sao đc. Đôi khi mình vẫn phải học cách chấp nhận thực tế,dù sao mình cũng đã cố gắng hết sức có thể rồi.(sến quá).Còn 1 môn thi nữa thôi.Mô học ra tết sẽ thi.Mình hoàn toàn thoải mái trc môn học này.Và mơ ước của mình đang đến rất gần rùi.
Lại mưa nữa rùi.Lạnh.
Đoạn vừa rùi thiên về điểm số quá nhỉ? Uh,sinh viên rùi pải khác học sinh chứ.Khác ở chỗ nao nào?Với mình thì đó là những kỉ niệm.Có lẽ hồi học cấp 3 mình mải mê với ước mơ quá, nên giờ đổ đốn=)).Nói vậy thôi ,có lẽ lên đại học,lớn rùi,suy nghĩ cũng thoáng hơn.Biết chơi,biết nuông chiều bản thân hơn.Mà nhiều lúc cũng phải chiều hư bản thân mình một tẹo=))),nếu ko thì sẽ mệt mỏi lắm.
Thực hành giải phẫu: đã qua rùi cái cảm giác sợ sệt ban đầu,y2 rùi mà,phải rạn hơn chứ. Điều làm mình nhớ nhất là mấy buổi đi học trộm,học ké với các lớp khác và chuyên tu.Cái cảm giác hồi hộp,nơm nớp sợ ấy chắc chẳng bao giờ mình quên đc.Học với các anh chị chuyên tu vui lắm.Học cùng họ mới nhận ra suy nghĩ của mình trước đây có phần lệch lạc.Mình vẫn còn sướng chán,có những người học chắp vá ko phải vì họ kém cỏi mà vì….trên đôi vai họ còn nhiều thứ khác quan trọng hơn.Và minh vẫn còn trẻ con lắm.Còn tuyệt đối lắm.Các anh chị ý nghĩ thoáng hơn tụi nhóc bọn mình nhiều.Và con người nhiều khi cũng nên nghĩ thoáng ra một chút.Như thế sẽ dễ thở hơn(lại sến).Mình cũng thấy khâm phục họ:nhiều tuổi như vậy mà vẫn còn đi học,nhìn các bác ý học phẫu I, từng động mạch ,tk ở chi:bất giác mình lại cười:họ tuy học trình sau mình nhưng dậy mình nhiều điều quá.Cũng có chút tự hào(chắc là do lì mặt quá,nên đc thầy nhớ mặt,thầy cũng châm trước cho cái đối tượng đuổi mãi ko đc=)).
Quên sao đc những buổi học băng ,học tiêm của điều dưỡng.Cảm nhận đầu tiên:các cô dạy điều dưỡng,cô nào cũng……….xinh.=))).Các cô bảo:tụi mình tập tiêm cho nhau thì sau này sẽ biết đc cảm giác của bệnh nhân.Ma mình thấy làm bệnh nhân còn thích hơn.Làm bs,gặp phải ca khó(garo chán chê mà vẫn chẳng thấy ven đâu cả),bệnh nhân thì vẫn cười te tởn mà mồ hôi bs thực tập ra như tắm.Cũng biết đc cái cảm giác vuivui khi vừa hoan thành 1 ca kho khó một tẹo.Mệt ,và căng thẳng lăm.
Quên sao đc những buổi học sinh lý. Đứa nào cũng pải cầm 1 cái kim to đùng,tự đâm vào tay mình để lấy máu lam xét nghiệm.Vừa đau,vừa nhức.Chỉ mún khóc luôn ý,mà ko đc khóc.Lúc ý mới nhận ra là tụi con trai rất tốt bụng.Tuy bình thường hay tranh chỗ ,tranh thang máy với nhau(khẩu hiệu của tụi nó là:nam nữ bình đẳng=((.,),nhưng những lúc làm thí nghiệm 2 toàn tụi nó phải cắn răng chịu đau tiếp.(thế mới biết là nhiều khi cũng ko bình đẳng lắm nhỉ?=)
Quên sao đc những lúc hồi hộp trước cửa phòng thực hành mô đợi điểm.Mặt đứa nào cũng phờ phạc.Các thầy bảo răng:làm như thế để các em hiểu đc cảm giác của người nhà bệnh nhân.Vâng tụi em hiểu rùi ạ.15 phút chờ đợi kiểu này còn đáng sợ hơn cả học quốc phòng 2 tiếng.Âu cũng là cái nghề,cũng là cái nghiệp.Trước khi trở thành 1 bác sĩ.Các sinh viên y đều đc các thầy cho nếm trải đủ các cảm giác của bệnh nhân. Để có thể thấu hiểu .

Gần 12 h rùi ,ngoài trời mưa vẫn rơi.Năm nay ,cái cảm giác sợ sệt mới xa nhà lần đầu đã  chạy biến đâu mất.Có chăng chỉ là một chút nhơ nhớ.Con người mà,ai rùi cũng phải nhớn,phải sống độc lập.Thầy dạy giải phẫu của tụi mình bảo:Các em lớn rồi chứ có còn bé tấm gì nữa đâu,phải tập mà làm người lớn đi chứ.Còn thầy dạy tâm lý thì đã mặc nhiên thừa nhận tụi mình đã trưởng thành.@-@ .(thầy ui nhưng mờ em vẫn mún lam trẻ con cơ,làm người lớn có nhiều qui tắc lắm,lại phải tự lo cho mình ).
Có những lúc pải vất hết mấy cái lý tưởng, ước mớ sang một bên, để thưởng cho bộ não mấy ngày thư thái.Nuông chiều bản thân một chút .Học hành vất vả cả kỳ rùi.Giờ là lúc sống với những thói quen xấu:chơi game, đọc chuyện ,ngủ nướng, ăn ngon, đi chơi=))))).Mềnh hư quá đi mất=))))

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

nhớ



Tối nay nghe kể chuyện bé Thu  mà nhỏ nhớ nhóc Minh quá.Bao nhiêu kỉ niệm lúc còn nhỏ của 2 chị em lại ùa về trong tâm trí nhỏ.
Nhỏ còn nhớ lúc còn bé  nhỏ thích có anh trai lắm.Cứ phụng phịu đòi mẹ sinh cho 1 anh nữa.Bây giờ thì thôi trò trẻ con ý rùi.Cũng phải thích nghi dần chứ.Rõ khổ,bạn nhỏ có anh thì suốt ngày mong có em.
 Có em cũng hay.Sống một mình mãi cũng chán,có thêm người chơi cùng,thấy vui vui,mà nhiều lúc cũng bực mình..Cả 2 đứa đều nhát ma=(,nên đi đâu cũng dính với nhau.Sáng cùng đi học,chiều cùng về,nghe hắn kể chuyện trên lớp,kể về đội bóng(mà phải thừa nhận trí nhớ của nhỏ về thể thao kém thật,ngày nào cũg nghe hắn nhắc đến đội bóng,mà đến bây giờ,tất cả những gì nhỏ nhớ được chỉ là tên đội bóng đó @_@), tối lại cùng học,cùng xem phim,tranh nhau điều khiển,tranh nhau chỗ ngồi,tranh nhau đồ ăn=).Ngày nghỉ đi chơi,đi ăn kem,tranh nhau giày dép(ngày truớc thoai,pi h ko đi vừa dép của hắn nữa,ko tranh đc)==è được nghỉ lúc nào cũng thích=).Ngày thường hay trành trọe,đùa cợt.Có lúc tức lắm ý,cơ mà xa cũng thấy  nhớ nhớ.Năm đầu tiên đi học đại học,phải mất một thời gian dài nhỏ mới quen được cuộc sống một mình,cs ko có hắn.Tập làm quen với những thói quen mới.Tập sống khác.
Nhớ lại thì món quà sn ấn tượng nhất với nhỏ lại là bó hoa cỏ may của cậu em trai.Năm ấy nhỏ học lớp 10,còn nhóc Minh đang học lớp 3.Nhỏ vừa đi học về,mệt đứt hơi.Năm ây mới chuyển trường,chẳng quen ai mấy,cũng bùn.Đang hí húi nấu bữa tối,nhóc Minh chạy từ đâu về,trời đất,chân tay lấm lem toàn đất là đất.Kiểu này chắc lại nghịch ở đâu về roài.
-Tặng chị này.
-Cái gì thế.
Hắn chìa ra một tờ giấy(ô li),gói 5-6 bông hoa cỏ may .
-Chúc chị sinh nhật vui vẻ.Em ko có tiền mua hoa đâu.em hái ngoài ruộng rồi bọc lại cho giống ở cửa hang đấy.(Kèm theo 1 nụ cười rất khó miêu tả).
Nói rùi hắn chạy mất tiêu luôn,làm nhỏ chưa kịp phát biểu cảm tưởng gì hết.
Mới ngày nào nhỏ dắt tay hắn  đến trường, trở hắn sau chiếc xe đạp nhỏ,đi học,đi chơi.Bây giờ,đều  đã lớn cả rùi.Đôi giày tết năm ngoái nhỏ mới mua cho hắn,năm nay đã chật cứng phải thay đôi khác.Năm nay,mua gì được nhỉ?

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

Từ một ngã tư đường phố


Nghe mấy bản nhạc ngày xưa thấy phần phối khí thân thương,dễ đi vào lòng người quá.Càng nghe càng thấy hay,thấy rạo rực yêu đời.Dù cuộc đời nhiều khi ko chiều lòng người.

Hồi ấy, tôi vừa đi thực tế ở trong khu 4 ra. Đang trong không khí chiến tranh căng thẳng ác liệt, ra đến Hà Nội không khí thật yên bình. Lạ nhất là lúc đó Hà Nội bắt đầu xuất hiện đèn xanh đèn đỏ ở một số ngã tư nên chúng tôi rất thích thú. Thế là tôi viết bài "Từ một ngã tư đường phố" với những nốt nhạc rất vui về một ngã tư nhưng chính là về cuộc sống mến yêu. Hình ảnh người chiến sĩ Cảnh sát Giao thông chỉ xuất hiện rất ngắn ở cuối bài, nhưng đó lại chính là điều đọng lại. Họ đang âm thầm làm việc vì sự bình yên trong giao thông, cũng là sự bình yêu của đất nước".(Phạm Tuyên)

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Xin chữ để rèn người

Xin chữ để rèn người
(Trích từ báo mạng.Nhân nói tới việc xin chữ đầu xuân,và cũng nhân vụ mình bị cậu bạn cùng lớp mắng té tát vì cái tội hớn hở đi xin chữ mà không hiểu sâu sắc về chữ.Số là nhà mấy đứa đều ở Hà Nội.Tết đến đinh rủ nhau ra phố ông Đồ xin chữ.Mình vừa mở mồn ra đã bị gạch đá phang tới tấp(cũng may là đang ở trường y =(, )
-Xin chữ làm gì.Tôi viết còn đẹp hơn.Chữ các thầy đồ viết toàn sai,chữ thì thiếu nét,đảo nét,chẳng có phong độ gì cả.Viết giống thì dễ ợt,cái chính là phải viết cho đúng,cho có hồn.Bala bala....

Thú thực là mình đã chỉnh lý câu văn cho bớt gay gắt rồi=(,chắc hôm ý cậu ta bực tức gì nên trút qua mình.Mình cũng muốn bật lại :Tôi xin chữ cho tôi thì liên quan gì đến ông.Ông có giỏi thì đi mà viết.
Nhưng nghĩ kĩ cũng thấy đúng,dù dì thì trước khi nhập học y Hải Phòng với mình,cậu ta cũng đã nhập học ở đại học ngoại ngữ ,về văn hóa phương đông mình cũng có chút kiến thức,nhưng so với cậu bạn này,vẫn chưa thấm vào đâu.Trước đối thủ mạnh,phải tự thấy khó mà lui.
Xin chữ đầu xuân là một phong tục đẹp, đáng được nâng niu,trọng vọng.Đã không hiểu thì ko nên xin liều. )


Tết cổ truyền của người Việt gắn với nhiều phong tục tập quán, mỗi người từ lớn đến nhỏ ai cũng phải trải qua trong đời. Những tục lệ như xông đất, xin lộc, mừng tuổi…đã trở thành những mỹ tục tạo nên tết dân tộc, ăn sâu vào tâm hồn chúng ta. Xã hội đã thay đổi nhiều, phong tục tập quán cũng phải tự thay đổi để phù hợp hơn với cuộc sống, có phong tục còn giữ được bản sắc truyền thống có những phong tục đã bị lụi tàn, để không ít người phải bâng khuâng mỗi khi tết đến. Nhà thơ Vũ Đình Liên từng băn khoăn với hình ảnh ông đồ ngày nào, đó là hình ảnh đẹp trong tết cổ truyền của người Việt.
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Trên phố đông người qua.

Ngày xưa, mỗi khi tết đến xuân về, giữa không khí tết tưng bừng khắp chốn, người ta chuẩn bị rất nhiều nào là rượu, gạo, thịt… để ăn tết, nhưng không ai quên xin mấy chữ của ông đồ treo trong nhà. Xin chữ ngày tết, không phải là một việc đơn giản như chúng ta thường nghĩ mà đó là điều thiêng liêng, một việc quan trọng của gia đình. Ông đồ ngày xưa rất được trọng vọng, những nhà có tiền thì mời thầy về tận nhà để dạy chữ cho con cái, những nhà bình thường thì gửi con đến nhà thầy,thầy giỏi học sinh khắp nơi kéo đến học, ngày lễ ngày tết phải sang tết thầy, dân gian có câu: mùng một tết cha, mùng hai tết mẹ, mùng ba tết thầy. Ngày tết, công việc của thầy đồ càng bận hơn bởi mọi người đến xin chữ, đó là việc mà cả người xin chữ và người cho chữ đều hết sức trân trọng và nâng niu. Ông đồ thường dậy sớm chuẩn bị nghiên mực cho chu đáo mà phải là loại mực tốt nhất thì viết chữ mới đẹp, người xin chữ khăn áo chỉnh tề, sắm một chút lễ vật đến nhà thầy,lễ vật tùy gia cảnh của người xin chữ có thể là chai rượu, nải chuối, mấy bơ gạo nếp, hay một phong bao mừng tuổi…
Chữ xin cũng tùy theo nguyện vọng của người xin chữ, trong năm mới người ta cầu mong điều gì nhất thì người ta xin, người cầu tài lộc thì xin chữ tài chữ lộc, người cầu con cái xin chữ phúc, người cầu sức khỏe sống lâu xin chữ thọ… Có những ông đồ thì lại đến các chợ, hoặc nơi đông người qua lại, bày giấy mực ra để bán chữ, có thể nói chỗ ông đồ ngồi là chỗ mọi người xúm vào đông nhất. Những ông đồ chữ đẹp được mọi người chú ý rất nhiều, mỗi chữ cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, nên ai cũng muốn mua cho mình một vài chữ, sắc đỏ của giấy, mùi thơm của mực cũng làm cho ngày tết thêm màu sắc và hương vị. Ngoài cầu may mắn, người ta còn muốn xin cái đức độ, tài năng của ông đồ, lấy chữ để răn mình.
Ngày còn bé tôi cũng là đứa trẻ thông minh, vì thế mà được ông nội rất quý, một lần ông cho tôi đi xin chữ đầu xuân, ông dẫn tôi đến làng bên, tìm đến nhà một người bạn của ông. Tôi cũng không biết bạn ông tôi là thầy đồ hay là người biết chữ nho còn sót lại trong thời đại mới, nhưng ông tôi có vẻ rất tôn trọng người này. Ông tôi hồ hởi khoe với người bạn già về gia đình, có vẻ như ông rất tự hào về mọi người, nói xong ông chỉ vào tôi khoe:” cháu rất ngoan và học giỏi, hôm nay tôi đưa cháu đến xin chữ về ăn tết” . Bạn ông tôi điềm đạm hỏi ông tôi xin chữ nào, ông tôi nói muốn xin chữ an cho cả gia đình để cầu bình an, chữ thọ cho ông để cầu sức khỏe có thể sống vui vẻ với con cháu. Ông cũng xin cho tôi chữ đức cầu cho con cháu giữ đạo đức sáng mãi của tổ tiên.Ông đồ lấy giấy mực ra,cầm thay mực mài đều tay trên nghiên mực màu mực đen huyền lấp lánh trên nghiên, đặt tấm giấy phẳng trên mặt phản, cầm bút chấm vào khiên mực, viết chữ an trên tấm giấy đỏ nhẹ nhàng và mềm mại, viết xong ông để một lát cho mực khô rồi nhẹ nhàng đưa cho ông tôi. Ông tôi nhận với thái độ trân trọng. Ông đồ tiếp tục viết chữ thọ, nét chữ mạnh mẽ và khảng khái, dường như ông viết chữ thọ cho cả bản thân mình nữa, cái tuổi của hai ông bây giờ có sức khỏe để sống vui cùng con cháu là tốt rồi. Ông để gọn tấm giấy đã viết sang một bên rồi viết tiếp chữ đức, chữ này ông viết vuông vắn, nét chữ rõ ràng, dứt khoát, ông nói với tôi có tài rồi phải giữ được cái đức cho trọn vẹn cháu nhé. Tôi còn bé nghe ông nói đáp lại vâng rất to làm hai ông bật cười. Đó cũng là lần cuối cùng tôi đi xin chữ cùng ông, một kỉ niệm tưởng như thoáng qua nhưng để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc.
Thời gian trôi, tôi vẫn giữ cho mình chữ đức dù màu giấy đỏ đã phai nhưng nét chữ vẫn còn rõ nét, chữ đức ấy đã trở thành điều răn mình của tôi trong suốt cuộc đời. Tục xin chữ ngày tết dường như đã mất đi theo thời gian, nhưng mấy năm nay khi phong trào thư pháp phát triển mạnh nó lại quay. Nhiều người không phải là thầy đồ khăn xếp như ngày xưa, cũng mở những sạp viết chữ xuân, đó là các bạn trẻ đam mê thư pháp muốn tìm về không gian truyền thống, không gian sống của ngệ thuật thư pháp. Các gian hàng của các bạn trẻ không nhộn nhịp như thuở trước nhưng được rất nhiều người quan tâm, tôi ghé qua sạp chữ xin cho mình một chữ. Bạn hỏi tôi xin chữ gì, tôi ngẫm nghĩ một lát rồi nói muốn xin chữ nhẫn, các cụ nói đắc nhẫn đắc an. Bây giờ ra xã hội, va chạm nhiều trong cuộc sống muốn giữ chữ đức cần phải giữ cho mình chữ nhẫn. Không kiên nhẫn, nhẫn nại khó có thể giữ được bản thân. Chờ đợi anh bạn trẻ chuẩn bị viết chữ, một cảm giác đặc biệt chạy khắp cơ thể tôi, bây giờ mọi người không dùng mực mài như ngày xưa, dùng mực công nghiệp pha sẵn, cảm giác chờ đợi ông đồ ngồi chầm chậm mài mực đã không còn. Tuy vậy những nét chữ mạnh mẽ táo bạo và bay bổng hơn mang tính cách của người Việt trẻ. Cầm chữ trên tay tôi thấy vui vẻ trong lòng, tết này tôi có thể an lòng hơn với nét đẹp truyền thống của dân tộc. Mua tranh chữ bây giờ không thể có được sự trang trọng tôn nghiêm như kiểu xin chữ ngày xưa nhưng cũng mang trong mình vẻ đẹp truyền thống của một môn nghệ thuật dân tộc. Tôi cũng mừng vì đã có một bộ phận thanh niên đã tìm thấy cho mình đam mê đúng đắn chứ không sa vào nhưng thú vui tầm thường tiêu cực của xã hội.
 (một bài đăng khác)
Năm nay, tôi chọn đi vào một ngày đầu xuân. Nắng thật đẹp. Sau cái rét cơ hàn đến cắt da cắt thịt, Hà Nội đón xuân với một mùa tết có nắng. Âu đây cũng là cơ trời bù đắp lại cho người Tràng An sau dằng dặc hơn một tháng dài rét buốt.
Trước Văn Miếu môn có một dòng chữ lớn kết bằng hoa: Hiền tài là nguyên khí quốc gia. Lối vào Văn Miếu người như nước tụ nguồn. Càng về gần trưa, người đến càng đông. Khách hành hương đa phần là trẻ. Nhiều trẻ em có phụ huynh đi cùng.
Không gian Văn Miếu cổ kính rêu phong bỗng như trẻ lại tới bao nhiêu tuổi, bởi những người trẻ này. Đến Văn Miếu đã nhiều lần, nhưng chưa năm nào tôi thấy tại cửa Khổng sân Trình, miền cội gốc của sự học đất nước lại nhiều người trẻ như năm nay. Đây là sự mừng của dân tộc khi mà miền Miếu Văn thiêng liêng của Tổ quốc càng ngày càng có nhiều con dân trẻ tuổi hành hương đến!
Sân nhà Thái Học phía bên phải nhìn từ ngoài vào, người trẻ nối nhau xếp hàng lấy số, mua giấy để xin chữ thầy đồ. Năm nay không thấy cảnh chen lấn vì đã có khuôn rào cho người thứ tự nối nhau chờ đến lượt. Họ mua giấy và đến bàn theo số để xin chữ. Chữ nào là tùy tâm tính của người muốn xin. Người cho chữ không lấy tiền của người xin chữ, chỉ lắng nghe nguyện vọng và cắm cúi viết. Hình như tiền thù lao về công sức của người cho chữ đã nằm ở trong tiền bán giấy. Đây có lẽ là nét tế nhị, một ứng xử hay trong chuyện chữ nghĩa nơi đền thờ của đạo Học.
Các thầy đồ năm nay cũng hầu hết là trẻ. Một vài thầy đồ ăn mặc kiểu tân thời trẻ đã đành, đến những thầy diện cả áo the khăn xếp cũng không giấu cái vẻ thanh xuân của mình. Trong số họ chắc chắn có những sinh viên Hán Nôm hoặc đang theo học một lớp chữ Hán nào đó.
Sân nhà Thái Học phía trước các bàn viết chữ là la liệt các trẻ trai, gái ngồi phơi chữ đã xin được dưới nắng. Màu mực nho đen nhánh trên nền hồng, nền vàng của giấy. Năm ngoái nhìn các cháu ngồi quạt chữ cho khô vì trời nhiều mây mà thấy cảm động. Năm nay, nhìn các cháu ngồi hong nắng cùng chữ càng thấy cảm động hơn.
Các chữ lớp trẻ xin hôm nay đều là ý nguyện của chính họ và các bậc sinh thành ra họ trong việc luyện làm Người và thành Người.
Tôi hỏi một cháu:
- Chữ cháu xin là chữ gì đấy?
- Dạ thưa bác, chữ Tài ạ!
- Sao cháu lại xin chữ này?
Chàng trai nhìn tôi có vẻ ngỡ ngàng rồi thản nhiên nói:
- Có tài mới làm được nhiều việc chứ ạ.
Tôi bình luận;
- Cháu thật tự tin.
Chàng trai khẽ cười và rành rẽ nói:
- Cháu cũng mong được như thế!
Qua đoạn đối thoại trên tôi thấy yên tâm hơn ở tuổi trẻ hôm nay. Thế hệ trước các cháu chưa chắc đã dám nói thẳng như vậy. Họ có khi còn nói vòng vo cho dù nội dung muốn chuyển tải chính cũng là thế. Tuổi trẻ bây giờ không khách sáo khi thể hiện những nguyện vọng của mình.
Cũng có cháu xin chữ Đức. Đang tuổi học lại xin chữ có vẻ như ngoài việc học của mình, cho dù nó rất quan trọng nên tôi ướm hỏi thử cháu là vì sao lại xin chữ ấy, cháu cũng nói luôn:
- Thưa bác, Tiên học Lễ hậu học Văn mà. Thầy giáo cháu nói đạo đức mà kém, có tài mấy cũng chưa hẳn đã nên người…
Thì ra vậy. Tôi giật mình. Tuổi trẻ bây giờ cũng luôn nghĩ tới cái gốc của đạo làm Người.
Xin chữ đầu năm - một tục lệ mang đậm nét văn hoá độc đáo. Ảnh: K.H.
Cũng là chuyện xin chữ, nhưng ở ngoài phố Văn Miếu. Nơi đây có một dãy dài các hàng quán chữ nghĩa của rất nhiều thầy đồ ở lứa tuổi khác nhau. Có người có bằng cấp về Hán Nôm. Có người học từ các thầy đồ xưa. Có thầy đồ ông. Có cả thầy đồ bà. Thầy đồ chữ Hán. Thầy đồ chữ Việt. Năm ngoái còn thấy mái che lều quán. Năm nay các thầy đồ trải chiếu, trải thảm xuống nền hè, lưng tựa tường Văn Miếu tiếp khách bút mực…
- Thưa thầy. Thầy cho cháu xin một chữ Trí.
Thầy chấm bút lông vào nghiên mực và thả chữ trên nền giấy hồng. Chữ thầy đã viết xong. Người xin chữ hơi nhíu mày thưa lại;
- Thầy ơi chữ Trí cháu xin là chữ Trí khác kia chứ không phải chữ Chí này.
Thầy đồ gật gù nghe cháu nói tiếp:
- Chữ Chí thầy vừa cho cháu là chữ Chí làm quan. Cháu còn bé thế này làm chuyện ấy bây giờ sao được ạ. Cháu đang cần phải học nhiều để có Trí mà…
- Ta hiểu, ta hiểu…
Thầy đồ lại chấm bút vào nghiên mực khẽ trầm mặt viết cho khách một chữ Trí khác.
Cũng có chuyện một ông khách bút mực không thật già, nhưng chắc có học kỹ Hán Nôm dạo chơi qua. Ông không xin chữ, song vô tình gặp chữ thầy đồ viết thiếu nét, đã vui vẻ ngồi xuống bổ sung cho phần chữ của người cho chữ được đầy đủ hơn.
Cũng như mọi năm về chất lượng của thư pháp, có chữ viết của thầy đồ như gửi hồn mình vào nét bút mà nên dòng phượng múa, rồng bay. Cũng có trường hợp hình như mới ở giai đoạn đầu của việc chép chữ.
Cũng khó mà trách người viết được khi thâm niên nghề viết chữ của họ chưa nhiều trong lúc nhu cầu xin chữ của người mộ đạo tăng lên và khả năng thẩm định vẻ đẹp về chữ của họ còn những hạn chế nhất định. Viết một chữ Hán cho giống không khó. Viết một chữ Hán cho có hồn có nghĩa đâu phải cứ vung bút là có thể thành. Các cụ xưa đã tôn vinh loại chữ này là chữ của Thánh hiền.
Trong phố chữ cổ cũng có các nhà thư pháp chữ Việt. Khách đến với các thầy đồ của loại chữ có gốc La-tinh này chưa thật nhiều vì họ mê chữ Hán hơn. Cũng vì phần chữ Việt có chỗ có thầy thể hiện qua nghệ thuật thư pháp của mình chưa thật hấp dẫn. Để có được uy tín về chuyện này không thể một sớm một chiều khi mà chữ Việt không phải là loại chữ tượng hình, một lợi thế tuyệt vời cho nghệ thuật thư họa về chữ nghĩa.
Nhà bia Văn Miếu năm nay có sự trang trí khác. Thềm bia được trải thảm màu. Có dây vải màu giăng quanh nhà bia, ngăn người quá sùng bái và hiếu kỳ bước lên đặt tay vào bia và xoa đầu rùa. Việc đó thật hợp lý, nhưng có chỗ chưa hẳn là có lý. Thiết nghĩ, nhà bia và bia vốn rất cổ kính nên sự trải thảm màu và giăng băng vải màu xung quanh liệu có sợ "màu sắc" quá chăng so với cái vốn trầm tĩnh uyên thâm của di tích. Việc đặt các bình gốm của các nghệ nhân đương thời bên cạnh chữ nghĩa của tiền nhân ở đây e không hợp lắm vì nó rất có thể làm loãng chủ thể.
Việc trích những lời hay trong văn bia chữ Hán phiên âm ra chữ Việt với những lời dạy kẻ sĩ làm người, làm quan thì lại thật sự có ý nghĩa và hữu ích với mọi người. Còn việc khách tham quan thả những đồng tiền mệnh giá nhỏ lên thảm màu trước bia thì quả tình đây là cách ứng xử không mấy chữ nghĩa cho lắm trước một di sản văn hóa thuộc loại tinh hoa của thế giới.
Có người nói vui, nhưng là giọng bàn luận, phẩm bình:
- Các cụ có cần những đồng tiền nhỏ này đâu. Bất quá nếu gom lại không đủ mời mỗi người một bát phở thời đắt đỏ. Vậy mà các vị cứ làm phiền các bậc liêm quan thời xưa nhiều thế để làm gì.
Lại không đẹp nữa và lý tài thế nào ấy…
Tôi thì trộm nghĩ, người bỏ tiền xuống thảm là thành tâm nên ta không tính chuyện ít nhiều và cũng chưa vội gọi nó là lý tài trong việc cầu xin. Nên chăng khi chưa chuyển đổi được phong tục này, hãy làm một hòm công đức đặt ở vị trí thích hợp tại nhà bia để những người kính bia, yêu mến chữ muốn góp sức tu bổ và bảo dưỡng di sản sẽ có nơi để gửi gắm chút công sức nhỏ bé của mình. Còn cứ như hiện giờ thì không nên tí nào ở chốn rất nhiều chữ nghĩa cao quý này…

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

Những ánh sao đêm








 

 Sở dĩ mình đăng cả 2 clip này vì mình rất thích hình ảnh trong clip của ngọc tân,nhưng lại thấy giọng của Trọng Tấn hợp với bài này hơn(Tất nhiên là ko thể hợp = giọng củabố mình đc,vì mình đã nghe giọng hát ấy gần 20 năm rùi=).Có điều nếu quay bài này trong đêm ở Hà Đông bây h thì sẽ có cảm xúc hơn=)
 Mùa hè năm 1962,như bao đêm nhạc sỹ Phan Huỳnh Điểu cùng các nhạc sỹ cùng thời như Văn Ký,...thường tập trung lại nhà nhau, ngắm trời đêm Hà Nội, ngâm thơ, đàn hát trên nóc chung cu. Nơi có căn phòng nhỏ của nhạc sỹ Phan Huỳnh Điều sống và cho ra đời bao tác phẩm. Đêm đó nhìn về phía Tây, thấy khu tập thể Kim Liên đang xây dựng, dưới ánh đèn công trường là sự tấp nập, hối hả làm việc của bao công nhân xây dựng.Thế là những ấp ủ về một tác phẩm hình thành.Đầu tiên tác giả chỉ sáng tác những lời ca ca ngợi những công nhân xây dựng ở Miền Bắc. Sau tác giả nghĩ lại: Mình là người Miền Nam, Đất nước đang trong công cuộc xây dựng, đổi mới trên tất cả các mặt trận các miền quê,...Bài hát cần thể hiện được công cuộc xây dựng Đất nước trên mọi miền Tổ Quốc, các lĩnh vực của công cuộc đổi mới. Vì thế lời bài hát được chỉnh sửa dần và đến hoàn thiện là giai điệu, lời ca như chúng ta dã biết và có thể thuộc làu như ngày nay. Sau một thời gian, nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu rời khỏi Hà Nội vào chiến trường khu 5. Bài hát được viết từ cảm hứng của nhà thơ trước công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa tại miền Bắc vào thời điểm hòa bình được lập lại. Bài hát thể hiện tâm sự của một người thợ xây: cảm xúc tự hào và vui sướng trước hình ảnh của những công trường, những căn nhà mới trên đất Bắc và lời nhắn nhủ với người "em" đang ở phía bên kia vĩ tuyến 17. Sau khi ra đời, ca khúc đã được lưu truyền rộng rãi, được phát sóng rất nhiều trên đài phát thanh và được rất nhiều công chúng hâm mộ. Bài hát có những ca từ đầy tình cảm như: "... Nhưng không thể xóa được hình bóng em. Dù xa nhau trọn ngày đêm, anh càng yêu em càng hăng say xây cho nhà cao cao mãi

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

ngày cuối năm

Vậy là kì nghỉ ngắn đã kết thúc.Oa.Chủ nhật kinh hoàng.Sáng ra choáng váng với tin giữ .
Alo Ngọc à,dậy đi thi thực hành Hóa sinh.
May mà mình có thần kinh thép,nếu ko đã ngất trong chăn rùi.hic một nửa số nguyên tắc chưa sờ đến,thí nghiệm còn chưa đâu vào đâu.Chưa kể cái tình trạng thê thảm của mình lúc nghe điện thoại=(.
Một năm cứ vài lần thế này thì liêt  giường sớm.
Nhưng rùi mình tự nhủ:Cùng lắm là chết. Rùi tự trấn tĩnh lại:ko đc cuống lên,cuống lên chẳng giải quyết đc gì cả,lại nghĩ t4 mình vưa mới chép lich,hôm nay cô đổi lịch bất ngờ ,cả lớp ko biết thì ko sợ tới thi muộn phải bình tĩnh đi đường cho nó cẩn thận,nghĩ xong rùi đánh răng rửa mặt,thay quần áo , lao đến phòng thi thực hành.(may mà ko quên áo blue)Cũng may đc trời phật phù hộ.Chắc là đc 9.May thế ko vào cô Mai với cô Huyền,ko thì die là cái chắc.Làm thí nghiệm đc 3 điểm,bốc đề vấn đáp xong mình thở phào nhẹ nhõm.Đúng cái nguyên tắc mình học rồi,phiếu xét nghiệm thì chẳng lo,vào thận .Lúc ý cô Huyền gắt lên :ko ai vào đây à?Mình đã  đứng lên rùi.Cơ mà thương đứa bạn bên cạnh,nó còn  đang loay hoay với cái nguyên tắc phản ứng ko biết viết thế nào,nhìn mình với ánh mắt....Chẳng qua cũng tại mình may mắn vào câu học rùi,câu của bạn ý mình cũng học rùi,phần này những 2 điểm lỡ cô xoáy mà ko đỡ lại đc thì trượt mất,nghĩ cũng tội.Mình lại ngồi xuống nhắc nốt.
Thế mà lại hóa may,mình đc vào tôp sau .Cô giáo vụ lại phân sang bàn cô lý=).Cô Lý xoay mình đúng 30 phút,cô  hỏi hết thận vòng qua acid -base,lại vòng về gan,-ruột(chắc chỉ thiếu nước cô vòng qua giải phẫu ,sinh lý nữa thoai) .Tên em là Mai Minh Ngọc nhỉ?Ngọc này ,bây giờ cô là bệnh nhân ,giả sử cô bị phù,em là bác sĩ của cô,em sẽ cho cô làm những xét nghiệm nào?Câu này mình cũng trả lời được.
Mình trả lời xong, cô kết 1 câu làm mình choáng ?Ngọc hóa sinh 1 được mấy?Mình đang ớ người ra ko hiểu cô có ý gì, chưa bít trả lời sao.(Câu này thì liên quan gì tới bài thực hành hả cô).May quá có tụi bạn bên cạnh nhanh miệng.Hóa sinh 1 chưa có điểm cô ạ.
Cô nhìn mình như  kiểu nhìn sinh vật ngoài hành tinh:Ngọc làm bài thế  nào?Hết mấy tờ?
Mình cũng hơi cuống,tự nhiên cô đảo chủ đề ngoài sách làm em đỡ ko nổi,đành cứ thật thà:Thưa cô em chỉ làm chưa hêt 1 tờ,phần protein em chỉ nêu các ý chính.Phần ure em viết theo ý hiểu.Các bạn khác toàn làm 2-3 tờ ,nên em cũng thấy lo lo.
-Ko sao,5 điểm 10 cô chấm ,ko ai làm trên 1 tờ cả.Cô cám ơn Ngọc.Em có  thể về đc rồi
Cô hạ bút ghi 6 dâu cộng còn lại mà mình hoa hết cả mắt.Cứ nghĩ mình đang nằm mơ.
sáng t2 đi chơi cả buổi  ở metro,chiều ngủ ngon lành,cuối giờ chiều đi tụ tập với mấy nhóc bạn thân.Sáng t3 cùng mẹ đi chợ,làm 1 nồi lẩu.chiều t3 tụ tập với nhóm bạn đại học,Vui ơi là vui^^,Mình cảm thấy những ngày đầu năm thật hạnh phúc biết bao.Chắc đây là điềm tốt=)
1 tháng nữa với 3 môn thi ,cố lên nào mèo.Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Băt đầu  thôi.Quyết lấy 4tr nào=) .ko thì 3tr cũng đc,đang hết xiền ^^,

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

Noel

Noel năm nay là một ngày đặc biệt: Lần đầu tiên trong đời ,mình nhắn tin chúc giáng sinh an lành cho papa và mama.Gửi tin nhắn đi và chờ đợi,mường tượng ra nụ cười vừa ngạc nhiên, khó hiểu xen lẫn hạnh phúc trên khuôn mặt vốn nghiêm nghị của papa và hiền từ của mama.Minh cảm giác như mình đang lớn dần.Ông già noel hàng năm vẫn gửi tiền về để bà già noel đi chợ mua quà cho tụi nó,nhưng mà chẳng ai tặng quà cho ông già noel và bà già noel cả.Năm nay thì khác rùi. Không giống như mọi năm,năm nay mình ko nhắn tin cho tất cả bạn bè nữa,chỉ nhắn cho một vài người thân thích,viết thiệp cho những người bạn mới và bắt đầu những mối quan hệ mới.Mình sẽ ko sống với quá khứ nữa.Chỉ còn 4 mùa noel nữa thôi.y Lúc nấu bữa tối,một người bạn nhắn tin báo mình đc 7 môn tư tưởng.AAAAAAAAAA qua rồi,mình may mắn thật,chỉ học 11/20 câu,câu 2 ko học gì,thế mà lại đc các bạn nhắc bài=), lại còn đc 7 nữa chứ =). Tối nay ko biết còn chuyện vui gi nữa ko nhỉ?
Tối hôm qua mình ngủ một giấc ngon lành từ 8h đến tận sáng hôm sau.Quên hết hóa sinh,điều dưỡng,quên hẳn giải phẫu luôn.Chỉ nhớ về các món ngon của mama,nụ cười của nhóc Minh.
Cảm ơn ông già noel đã cho mình 1 noel thật tuyệt=)
Sáng 25,ôm theo túi quà,chạy vô lớp và phát quà.Oa không khí ngày 25 mới thiệt là vui.Cảm giác ấy lại quay lại rùi.Thật tuyệt ^^.
Tối 25:Chỉ có thể là bố ,ông già noel của con.Ui con yêu bố quá.
Tối nay bố gọi điện cho mình
-Thời tiết ngoài đó có lạnh không con?
-Trời lạnh phải chịu khó mua gì ăn uống vào,lạnh thì mua thêm quần áo ấm mà mặc.
- Thiếu tiền thì bảo bố,bố bảo mẹ chuyển thêm cho.
-Nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe,đừng áp lực thi quá ,cũng đừng bận tâm tới gia đình nhiều,bây giờ việc quan trọng nhất của con là sống cho tốt,tự lo được cho mình.
-Đừng thức khuya quá,ko tốt đâu.Thế nhé,bố cúp máy đây.
Chờ mãi chẳng thấy j
-Sao con chưa cup may?
-Dạ con chờ bố cup máy trước.
-Cup máy đi,còn học bài.
Bố của con không thể đưa con đi thi tốt nghiệp cấp 3.Ko thể đưa con đi thi đại học một cách chọn vẹn.Lúc về một mình trên xe bus,và tự đi thi trong hôm thi sau,nhìn thấy các bạn ai cũng có bố hoặc mẹ đi cùng,con cũng thấy tủi thân,cũng bùn chút xíu đấy.Nhưng mà con đã quen làm mọi việc một mình rồi,nên cảm giác ấy cũng chỉ thoáng qua trong giây lát.
Bố của con cũng chẳng mấy khi nói được mấy câu an ủi,động viên,chẳng chạy đến bên con ,khóc cùng con như mẹ.Bố không ở bên con thường xuyên,ko thể đưa đón con đi học,ko thể đưa con đi chơi noel,đi chơi công viên vào cuối tuần  như bao ông bố khác.
Nhưng
.
.
.
.
Bố luôn làm mọi việc để con có thể sống tốt hơn.
Bây giờ  thì con đã hiểu rồi.

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

Bức ảnh



Ngắm nhìn bức ảnh, nhỏ thấy ấm áp lạ thường. Đó là bức ảnh 2 mẹ con chụp hôm đi BigC ,lâu rùi nhỏ mới vui như vậy. Nhưng ko hiểu sao nhỏ  lại thoáng buồn.Ba năm qua,kể từ dạo nhỏ ôn thi đại học,những dấu hiệu tuổi tác đã dần in dấu trên khuôn mặt người. Hồi nhỏ học lớp 11 ,tóc mẹ vẫn còn đen lánh,sau năm học lớp 12 nhỏ  nhận ra rằng những sợi tóc bạc đã lấm tấm xuất hiện và ngày một mau hơn.Lúc đầu còn nhổ kì hết được.Sau thì nhỏ cố gắng lắm mà vẫn chẳng ăn thua.Không biết trong số những sợi  bạc của mẹ,có bao nhiêu sợi bạc vì sương gió,tuổi tác?bao nhiêu sợi vì lo nghĩ cho nhỏ?
Nhỏ ngắm bức ảnh lần cuối rùi cất đi,ko hiểu sao cứ găp vấn đề liên quan đến gia đình là nhỏ lại cảm thấy mình mềm yếu, đa cảm.Chẳng còn chút lí trí nào.Thật là ...

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

3-12-2012



Hôm nay là thư 2,mùng 3 tháng 12.
Mẹ xuống.Nó mừng rơn,cả buổi học ko sao tập trung đc,câu nó nghe rõ nhất là:Đã hết bài ,mời các em nghỉ.Á á vui quá,nó chạy mất tiêu trong cái nhìn khó hiểu của cô giáo.Chắc cô đang nghĩ:”Không hiểu sao hôm nay con nhỏ này  lại buông tha cho mình sớm thế?”
-Hay là để mẹ đi xe ôm ra bến,con quay về trường đi
-Thôi .Để con đưa mẹ ra.(Mẹ  chỉ xuống 1 tẹo buổi trưa ,ăn với nó bữa cơm rồi lại về luôn,mẹ đâu hiểu đc rằng nó đang cố gắng để đc ở gần mẹ lâu hơn nữa)
-Có xa lắm ko con ?
-Cũng ko xa lắm đâu mẹ ạ.Đi ù tý là ra đến bến
-Mẹ chỉ sợ con mệt
-Mệt j đâu mà,lâu lâu vận động tý cho giãn gân cốt.
Nó nói rối.Từ nhà nó ra bến ngot 7 cây,nó đạp nhanh cũng mất gần 30 phút.Tay phải nó vẫn còn nhức vì tập bong truyền chiều thứ 7.Nó cũng ít nói hơn ,ko phải vì ko muốn nói mà bởi nó …đang cố kìm cơn đau lại.Cung tại nó lười tập thể thao nên điểm thể dục lúc nào cũng lẹt đet và hay bị trấn thương.Đấy là môn nó ớn nhất trong lich sử căp sach đến trường,còn hơn cả triết học .(Nó cũng ko hiểu nổi sao năm ngoái nó có thể qua đc nội dung  chạy bền 800 m,với 1 đứa như nó đó quả là kì tích.Nhưng nó biết năm nay ki tich đó se ko lăp lại,chắc chắn là nó sẽ thi rơt bong chuyền.Hic,con mà qua được bong chuyền con tình nguyện cắn rứt lương tâm 1 tháng=))Nó ko nói nhiều về Hp mà chuyển qua hỏi về gia đình,công việc,sức khỏe của mẹ,vì nó biết mẹ của nó có thể nói cả ngày,chỉ cần có người gợi chuyện và sẵn sang nghe.
Chờ mẹ lên xe,yên vị ở  ghế đầu,đợi xe chuyển bánh nó mới về.Người ta thì bảo thế là ngoan,là có trách nhiệm.Còn riêng nó ,nó chỉ muốn an tâm về người phụ nữ mà nó yêu nhất trên đời.Đứng thẫn thờ nhìn xe lăn bánh ,nó bỗng cảm thấy…lại thế rùi,ghét thật,gần 20 tuổi đến nơi rùi mà chẳng lớn hơn được chút nào.No gọi với theo như cố gắng kìm nén những cảm xúc  bên trong:
-Khi nào về tới nhà mẹ nhớ gọi điện cho con nhé.
Mẹ nó quay lại,khẽ cười,gật đầu.
Nó quay đi luôn.Nó biết nó ko thể…
Về thôi , phải quay về thôi,về với ước mơ của mình nào. tối nay  còn phải đi học


Mưa bão rồi nè !

  Nay mưa to và trời âm u. Mình nhìn bố đi mưa về ướt sũng . Bản thân không khó chịu mà vẫn hỏi han mình. Hôm nay mình đón con. Thằng bé rất...