Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

Sau một đợt ốm , pi h m mới hồi ng lại chút.
Mẹ gọi điện xg mà m cũng chẳng giám kể,m sợ mẹ lo thêm.
Con ng m vốn là như vậy,cố chấp.Cho dù nhớ đấy,cần đấy.Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn ko nói ra.Vì biết nói ra cũng chẳng để làm gì.Suy cho cùng cũng chẳng thêm ng xuống thăm m đc, mà ko xg đc biết thi có ích gì? chỉ thêm lo lắng.
Nếu mà em còn muốn tiêp tục đi học thì pải giảm việc xuống.Em đang vắt kiệt sức khỏe của chính mình.
Em sẽ  nhớ ạ.Đầu năm nhiều việc quá,chắc em cố quá.
uh,khi nào mệt quá thì cũng nên nói ra để ng khác giúp,đừng có cố một mình.
Vâng.

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2014

có nhưng thứ do m tạo ra,do m lựa chọn,nhưng m ko thể và ko có đủ khả năng tự giải quyết.Có đôi khi trái tim ngây ngô cứ lạc nhịp với ý chí kiên định.Và chúng nó cãi nhau.Và chúng nó buồn.
Lí chí có cái lý của nó,nó quá mệt mỏi với cái đa cảm hay biến đổi của trái tim
Còn trái tim,dù biết lí chí luôn đúng luôn tốt với nó,nhưng có đôi khi ...
Và chúng nó lại cãi nhau.

Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

Mẹ chồng - nàng dâu
Câu chuyên muôn thuở,đây là nỗi ám ảnh lớn cho .....tất cả các bậc nam nhi :PPPPPP.
Nói ra thì thật như đùa,khổ nôi đùa nhiều khi nó vẫn thành thật.Cho nên mới có nhiều chuyện  đùa mà thành thật,thật mà cứ như là đùa. T__T
Nhà của m : về cơ bản là đóng cửa 24/7.Tất nhiên là trừ lúc m mở cửa đi học và mở cửa vào nhà.Có le đó là một thói quen,hoặc đơn giản là ko thích những ng ko mời mà cứ xông vào nhà m.Điều tồi tệ là cũng chẳng thể đóng cửa mai đc,lúc nấu nướng cung pải mở ra.Mà m chẳng hiều nhà m  nó có cái gì mà cứ mở ra lúc nào là hàng xóm ùa vào lúc đấy.Tù.Về cơ bản mình nấu thì cứ nấu,bác ấy nc thì cứ nc,m cũng chẳng mấy quan tâm,và cung chẳng mấy khi trả lời nhiều hơn mấy câu : vâng,chắc thế,thật ạ...Ko bình luận.Thế mà họ cứ ngồi mai đc,kể cũng lạ.
Bác ấy ngồi ở nhà m thì se là điệp khuc muôn thưở : con dâu thế này,thế kia....nghe mà phát chán nên dc.
Chị ấy ngồi ở nhà m thì vẫn là vở cải lng: đi làm vất vả,bà nội thế này ,thế kia...nghe mà.....
ko hiểu ông chồng ở giữa có cùng chung cảm xúc với m hay ko.M là m chỉ muốn tống cổ cả 2 ng này ra khỏi cs của m càng sớm càng tốt.Điếc hết cả tai.Khổ nhất là cái thằng ở giữa,nghe lải nhải,phân bua bên nào đúng bên nào sai,nói chung là dù ai đúng ai sai thì cũng đều thành thảm họa.Chữ lý nhiều khi cũng bị bẻ cong bởi chữ tình.Cư xử trong gia đình nhiều khi khá là phức tạp.Giá kể là ng ngoài thì cứ đóng cửa suốt ngày như m thế là xong.Cơ mà anh chồng này chắc chắn là ko thể bắt trước m đóng cửa 24/7 đc :))).Thế nên là nó cũng thiệt khó.
Chuyện cháu cuốn bà là chuyện dễ hiểu,cháu nào mà chẳng quí bà-đúng ra là nó quí cái người hàng ngày bế ẵm gần gũi nó,điều này tưởng như cũng dễ hiểu.Con người về mặt nào đó thì vẫn còn phần 'con' khá lớn.Bản năng mà.Ừa khổ nỗi con ng còn có tình cảm.Mà cái đó mới là vấn đề đau đầu .Mẹ của nhóc này ko thể cho nhóc ăn đc,ko thể bế ấy chứ.Tại vì chị ấy cứ đi suốt,lại cho con uống sữa ngoài sớm quá,làm gì mà nó chẳng cuốn bà.Mà nó cuốn bà là may đấy,sợ nó lại cuốn người khác thì mới phiền :))).Vấn đề là cải thiện quan hệ thôi.Người lớn m ko lẽ lại đi so đo với một đứa trẻ 11 tháng tuổi.Mình nghi là chị ghen với bà đóa , có vẻ hơi vô lí,nhưng mà lại rất hiển nhiên.Vậy mới phiền.
Thực là may mắn vì m ko bao h pải ở trong những tình huống éo le như kiểu anh chồng này để mà phân bua xem ai đúng ai sai,m chỉ đơn giản ,đóng cửa rầm một cái,thế là xong ,hết trách nhiệm với hàng xóm.
Nhưng anh ta thì chẳng bắt trước mình được.


Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

12h số h mà một bé mới rời bụng mẹ đã vào khoa mình trực.Suy hô hấp độ 2,CT não cho hình ảnh xuất huyết não.Tụi mình lay mãi ,búng mãi mà bé vẫn li bì.Bác sĩ cũng lắc đầu,chắc là…
M mong sao khoa này mãi vắng vẻ,chẳng bé nào pải vào đây .Cuôc sống nay sao quá mong manh,có những bé mới chào đời chưa lâu đã pải ra đi.Nhìn những gương mặt thơ ngây này,m thực ko chịu nổi ý nghĩ: ko bao lâu nữa các em sẽ ra đi.Cho dù có sống cũng chỉ là sống một cuộc sống ko  giống ng.Mình rất thích các bé, nhin các bé cười mà m cũng thấy vui.Chơi với trẻ nhỏ khá là thích,vì tụi nhỏ khá tự nhiên,bé gái thì m thích tết tóc bé,hì chắc tại lúc bé m thích có em gái ,bé trai thì dễ hơn,có nhiều trò hoặc là có thể do  m cũng có tí kinh nghiệm với trẻ con, uh cũng chẳng rõ lắm.
Ở đây nhiều trường hợp là do bẩm sinh,nhưng phần đa là do ý thức của những bậc cha mẹ - còn ở mức chưa cao.Để cho con sốt cao co giật tái đi tái lại 4-5 lần hoặc bị sởi mà biến chứng não, có những bé mẹ mang thai bị cúm,nghiên rượu hoặc bố hút thuốc ,và sinh ra đã là một con ng khó hòa nhập với cộng đồng…Có những bé ng nhà ko cẩn thận để mẹ bé đẻ rơi,vỡ ối sớm…Người lớn chúng ta nhiều khi cũng thật vô tâm.
Một đêm trực ko quá bận,chỉ là hơi khó ngủ,m mà ko ngủ đc thì khả năng rất lớn là căn phòng đó có vấn đề.Thông thường cảm giác đó m ko có mấy nhưng một số khoa đúng là m có nằm kiểu gì cũng ko ngủ ngon đc.Cũng hơi gợn gợn…
Còn khoảng 90 ngày nữa,vài môn thi và một kì thi quan trọng.Ở tuổi này chẳng ai pải dục ai làm cái gì nữa.Cái gì cảm thấy cần thì làm thôi.Một năm bù đầu với viện và vốn từ vựng là con só 0.Pải bắt đầu lại thôi.Cái gì cũng quên cả rùi.
Ông nói với m con ng sống ở trên đời pải giữ đc cái tâm.Tâm sang dù gặp khó khăn vẫn có thể vượt qua,tâm ác dù phú quí vinh hiển  vẫn ko thoát khỏi nghiêp báo,mà là nghiệp báo nhiều đời.Ông trời vốn công bằng .Phải luôn ghi nhớ điều đó.Nhất là với một bác sĩ.Người ta vẫn nói : học giỏi văn mới thành bác sĩ là ở chỗ đó.Đáng tiếc là nhiều ng ko biết hợăc đã quên.


Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

Đâu óc m thiệt ngu muội mà, những cái cơ bản thế cũng chăng tinh đươc,cung nhâm lân.Từ nay pai hoc hanh nghiêm chinh lai thôi.tut dôc qua r.Buôn

Hùm,ko pải bạn là bạn tôi mà bạn có quyền vi phạm các nguyên tắc do tôi đặt ra. Nguyên tắc của tôi đến ng nhà tôi cũng pải tôn trọng.Bạn đừng nghĩ mình thân với tôi thì có quyền ko tôn trọng những điều đó.Bởi vì như thế tức là bạn ko tôn trọng tôi.Mà tôi thì ko có nghĩa vụ tôn trọng ng ko tôn trọng mình.Ok,Quá ngưỡng tôi vẫn lạnh lung ấn phim Del như thường.Đừng ép tôi pải làm điều đó với bạn

Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014

ns

Trực xong một tối,đờ đẫn cả người!
Có nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ.10 h con thức giấc,2h con lại khóc,3h30 con quấy,4h30 con đã dậy...Ôi thế là hết tối rồi còn đâu?Đúng là nằm quạt mát cũng hem ăn thua gì ,mới có một tối mà m đã mệt mỏi rồi,bố mẹ của tụi nhỏ gần như tối nào cũng vậy,nghĩ mà tội.Mình được cái từ bé đã it ốm đau,ít khi phải dùng tới thuôc men,chưa bao h tới viện.Cơ mà mỗi lần m ốm,đều là ốm nặng.Nhìn gương mặt lo lắng của ng nhà cac bé,m lại  nghĩ lại gương mặt của bố mẹ luc m ốm,mà lại cảm thấy...
Sáng ra cũng khó ngủ,tầm này chắc ghé chợ mua ít đồ nấu bữa trưa sớm r ngủ thông tới chiều lun,kệ ta cứ lười đc lúc nào hay lúc đó.Tên Lộc tuần sau lại quẳng cho cả đống việc thì có mà...mun lười cũng chẳng đc ý :(.
Thầy Ninh đăng một bài làm m cũng có hút lưu tâm.Đa cấp.M chẳng hiểu về nó lắm,mà cũng chẳng đủ thời gian tìm hiểu.Một bài viết mang tính sự kiện nhiều hơn cảm xúc.Kể ra thêm tí cảm xúc nữa thì có tính thuyết phuc hơn.Khoan bàn về đó là tốt hay xấu,khi m ko đủ thông tin về một vấn đề,ko hiểu nó một cách sâu sắc thì m sẽ ko bao h phán xét nó là tốt hay xấu.M chỉ giả thử đây là sự thật,ồ nếu đó là sự thật thì đối với chủ nhân bài viết này,đó cũng ko hẳn là một việc xấu.Bài học đắt giá nhưng cần thiết mà bợn đó nhận đc là :Tiền ko tự nhiên sinh ra, cũng ko tự nhiên mất đi,nó chỉ chảy từ túi ng này sang túi ng kia và ngược lại - Định luật bảo toàn tiền tệ mờ giáo viên vật lý đã dậy tụi mình từ hồi lớp 10 :)).Chỉ có 2 loại ng ko bao h bị lứa: loại 1 thiên tài,loại 2: đã từng bị lừa.Nếu bỏ ra 30-40 triệu để luôn khắc cốt ghi tâm bài học này thì cũng đáng lắm .Vì trên báo chí đã  từng nhắc tới nhiều vụ lừa đảo  ngoạn mục hơn ấy chứ.Tôi muốn dùng từ ngoạn mục vì họ đã bị lừa tới mức ko còn nhà để về.Bợn này vẫn còn nhà để về làm may mắn rồi.Cái gì khó có đc thì cũng khó mất đi.Tiền bạc nếu kiếm đc dựa vào thực tài của m mới bền.Có những ng bạn của m - hè nào cũng đi rửa bát thuê,trông hàng ở Bic C,đi phụ đi xây,dạy kèm... để kiếm tiền đi học,hỏi ra mới biết tụi nó biểu tụi nó tay chân quen rùi,với cả đồng tiền do m nhọc công kiếm ra,mới có giá trị mới biết chân trọng.Lúc học mới có sức bật.Ôi giời mấy ổng chỉ giỏi tếu.Cơ mà  m thực sự  cảm phục những con ng đó,họ luôn truyền cho m cảm hứng học hành,long nhiệt huyết với cuộc sống.Lúc m phụ với chú,m mới hiểu : một đồng cầm của ng ta là một đồng mồ hôi nước mắt.Đi học thật là sướng.Sướng hơn đi làm rất nhiều.Đơn giản hơn: tôi hiểu rằng tôi thật may mắn.

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014

hn m chẳng muốn vào gđ nữa,tự nhiên dở hơi,muốn ở nhà,muốn viết linh tinh.
Thầy chủ nhiệm mới toanh,cả thầy và tụi em đều run,tụi em thì run vì chưa biết gì về thầy ,mà tụi em lại bị thầy ninh chiều hư mất rồi :((, thầy run vì là lần đầu tiên.Mỗi khi từ lần đầu tiên vang lên ,m lại có một sự run ko hề nhẹ:((.Nhìn cái cách thầy siết tập tài liệu trong tay,nom mà ngộ ngộ,mà hem thể hem cười đc.Thầy đang run đấy:)).còn tụi iêm thì đã bị tên lớp trưởng dọa cho run từ lâu roài :((.
Đáng ra thì chẳng sao đâu,cơ mà tự dưng thầy lại nhen nhóm trong iêm một tia hi vọng:((, Mà iêm thì sợ lắm.Kì nào iêm cũng hi vọng,hi vọng rồi ...Lúc nào em cũng thuộc diện tiềm năng cơ mà ko có học bổng.Buồn.
Năm nay,iêm cũng hi vọng ,nhưng chỉ một chút thôi, iêm sợ hi vọng nhiều quá rùi sẽ lại... lúc nghe thầy nói : ko tính gpb,hình ảnh một số ng đã hiện ra trong đầu mình.Một thoáng rất ngắn,và lại cười với anh Hiền ,lại vô tư tiếp.Nếu có,m sẽ mua một thứ cho mẹ,mùa đông sắp đến rồi,chắc là thứ ấy sẽ làm mẹ đỡ mệt hơn.Sẽ mua một số thứ cho bố và nhóc Minh :)).Nghĩ tới mẹ,nghĩ tới món quà m sẽ đem về,tự nhiên m lại yếu mềm quá.Một nỗ lực ko mệt mỏi trong nhiều kỳ qua.Kỳ nào m cũng định mua món quà đó,và kỳ nào cũng đành ...Hi vọng kỳ này sẽ khác.Hi vọng là vậy.
Chép bài xong mà nhừ cả tay,có bài đọc cái hiểu luôn,có bài dịch đau cả mắt,có bài chép xong mà vẫn chẳng hiểu m đang chép cái gì.Cũng biết là khó lắm.Thôi thì cứ học hết khả năng,đến đâu thì đến vậy.

Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014

Lại sắp xa nhà rồi,một tháng hè qua nhanh quá,lại sắp xa  cơm của mẹ,xa nhóc Minh,...
Năm nào cũng vậy,lân  nào cũng vậy,cũng ...
Ai rồi cũng phải lớn lên,rôi cũng phải có lúc  học  cách sống tự lập;cũng sẽ có mong muốn mình là ng trưởng thành,có thể làm nên điều gì đó : lớn thì phụng sự tổ quốc,nhỏ thì khiến cha mẹ an tâm.
Chỉ là trong lòng nhiều mối bận tâm,đi ở mà vẫn lần chần .Muốn đi mà chẳng muốn đi.
Ở dưới hải phòng  bạn mình chắc đã đông đủ,có ng vẫn đang miệt mài học.Còn m,vẫn lần chần ở đây.Chẳng muốn đi tẹo nào.Hè ơi,sao mà ngắn quá.
Trước khi xuống hải phòng,mình có qua chào ông.
Phần vì ông đã cao tuổi,mình lại chẳng thể sớm hôm đỡ đần chăm sóc.Chuyện gì đã thuộc về dĩ vãng thì hãy để nó qua.Ông cháu có thế nào vẫn là ông cháu.Con người chung qui lại vẫn chẳng thê thoát được chữ : Tình.Vì tình mà giận dỗi nhau,cũng vì tình mà chẳng thể xa nhau được.Mình chỉ buồn vì có những người thật độc mồm độc miệng.Mà buồn nhất là họ lại là máu mủ ruột thịt với mình.Nếu họ chẳng phải ruột thịt với mình ,chẳng phải bậc bề trên,thì họ chẳng bao h có nổi một chỗ trong phòng khách nhà mình đâu.Nhà tôi ko có dư trà tiếp loại khách đó.Đành im lặng. Bố không có nhà,mình cũng chẳng thể làm gì khác được.Nhỡ lỡ lời có khi còn bị bảo là hỗn.Rõ là người nghèo có cái khổ của người nghèo,người có của có cái khổ của người có của.Tình cảm  ông cháu,cha con mà chỉ đáng giá có bấy nhiêu xu thôi sao?Đúng là buồn.Con người ta,vui vẻ nhất là sống với chính những gì mình tự làm ra.

Phần vì mình cũng muốn nghe lời khuyên của ông về chuyện học hành.Biết mình chỉ quen cạy cục theo lối mòn,chăm chỉ bù thông minh.Ừ thì chẳng ai hiểu mình bằng mình.Cũng biết là chăm chỉ ko thì chưa đủ,sự thay đổi trong tư tưởng mới tạo nên sức bật lớn.Nhưng nhiều khi thay đổi làm sao đây?Lối mòn ăn sâu quá..Vốn quý nhất mà ông bà ,bố mẹ  để lại cho mỗi người chính là sinh mạng,tình cảm và kiến thức .Đó là điều đơn giản mà chẳng mấy ai chịu hiểu..
Ngày mai mình phải đi rồi,chỉ còn mẹ và em ở nhà .
Người ở nhà có hiểu  nỗi lòng người đi xa?


Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

lâu lắm rồi hà nội mới có một hôm trời đẹp như hôm nay.Trời ko quá nóng mà râm mát,thỉnh thoảng điểm tô một chút nắng mà lại ko quá gắt.
Tôi cùng em bước trên con đường nhỏ,qua dốc hàng Than vào ngõ ẩm thực.Hàng Than đáng ra phải đổi tên thành phố cưới hỏi mới phải,2 bên cơ man toàn là dịch vụ cưới hỏi.Nhớ!
Bún chả hàng Than ăn cũng được.Tôi thì  tôi rất chuộm loại chả bọc sương sông và thứ nước chấm này.Hơn một năm rồi, tôi mới lại được ăn một bát bún chả đúng.Ở nơi tôi học tập, ng ta ko cho đu đủ xanh vào nước chấm,mà cho dưa chuột hoặc cà rốt vào,tôi thì hơi kén,vậy là bỏ.
Dọc con phố nhỏ,hàng kem xưa đã hiện ra,ng hà nội cũng thật kỳ cục,quán to sạch sẽ  họ  ko ngồi,cứ chen chúc nhau xếp hàng bên tiệm kem cũ kỹ.Khách cứ nườm nượp mà thợ trong quán cũng chẳng được ngơi tay ngơi miệng.Ông chủ dường như khá kiên nhân với những thực khách hơi khó tính này.Kem ngon,xa mấy họ cũng về.Hừm, ông chủ vừa lấy kem vừa tươi cười bảo tôi vậy đó.Thôi thì đã tới đây rồi,đợi vậy.Cũng chẳng đi đâu mà vội..Nhìn qua quán bún chả khi nẫy,khách đã nườm nượp thành hàng,chật cả 2 vỉa hè.Cũng may mà tôi tới sớm,còn kịp ăn bát bún để qua đây.
Tôi dẫn em qua vài con phố nhỏ,cứ thằng hàng Lược là về hồ gươm.Nước hồ gươm vẫn xanh trong như thuở nào,sóng lấp lánh mà đã vùi chôn bao ước mơ khát vọng.Biết bao con ng đã qua đây,cũng chỉ buông một tiếng thở dài.Người nước ngoài nói rằng,hồ gươm rất đẹp và đặc biệt.Tôi cũng chẳng biết nữa.Khi tôi xa Hà Nội,nơi tôi nhớ về ,có từng ngang qua đây?Tôi có từng nhớ tới những hôm tản bộ cùng em,đi quanh hồ và huyên thuyên đủ chuyện?Chúng tôi nói về những nơi mình đã đi qua,nói về dự đinh và cả những thứ vụn vặt khác nữa.Tại sao tháp rùa lại có 4 tầng chị nhỉ?Em tưởng người phương đông mình thích số lẻ .Em đếm kỹ lại xem,là 5 mà,cả tầng ngầm là 5 .Rồi tụi tôi lại tếu táo đủ chuyện.Tếu xem cây bàng nào là cây bố tôi từng bẻ,cây nào thì ko?
Nếu tới hồ Gươm vào mùa hè,bạn đừng quên ra 35 Tràng Tiền ăn kem ốc quế .Sẽ phải chờ,đó là đặc điểm chung của những quán ăn ngon.Nhưng bạn sẽ thấy ,chờ  đợi là sứng đáng.Kem mới ra lò,ra tới đâu hết tới đó.Kem tươi nóng hổi,vừa thổi vừa ăn :)).60k 5 chiếc.Hơi đắt,nhưng khó quên.
Nhanh quá,mới đó mà đã phải về nhà.Qua vươn hoa Tràng Thi,tạm biệt tuổi thơ tôi.

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

Thêm một người trong cái hữu hạn vốn có lên đường bỏ ta mà đi.Bỏ lại sau lưng gia đình,bè bạn...tất cả chỉ như một giấc mộng dài .Cát bụi rồi lại về với cát bụi.
Trên đời này,có lẽ khó hiểu nhất vẫn là hai chữ yêu-hận.Thế nào là yêu ? Thế nào là hận? Vì yêu sinh hận?Vì hận mà yêu?Đến cuối cùng,còn lại gì trong nhau?
Ko có tình cảm ,khó mà giận nhau lâu được.Song có lẽ nếu giận hờn nhau lâu quá,một sớm mai sực tỉnh ta mới ngộ ra rằng : còn ai nữa để mà giận ?

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

Mấy bữa nay mưa bão,ấy vậy mà lại may,nhờ vậy nên tôi mới có thể ở nhà,lau dọn một vài chỗ, nấu vài món và nghĩ ngợi vài điều.
Vậy là tính tới thời điểm này,tôi đã đi làm được 2 hè rồi.Nhiều lúc cũng hơi tủi hơi thèm, các bạn tôi giờ này có người vẫn đang tận hưởng mùa hè,còn tôi -cần mẫn ở đây mong mỏi, hi vọng.Tôi không có nhiều khoảng thời gian riêng tư, từ khi vào y ,tôi đã xác định sẽ như vậy.Chút thời gian  rảnh thì đa phần đều quanh quẩn bên gia đình.Hoặc giả  khi ko thể từ chối đc bạn bè.
Tôi- vẫn bước đi trên con đường ấy,con đường quen thuộc -từ nhà ra bến xe bus và từ bến xe bus ra phòng khám.
Tôi từng đọc một bài báo mạng nói về  mức phí của đàn ông một tháng và cười.Tiền ăn sáng - cafe nhiều quá ha,số này đủ cho 5 tháng đi lại của mình ha.Nếu bạn nghĩ : là người hà nội thì phải nhà lầu,xe đẹp,phóng xe trên đường ,uống cafe  đầu đó thì tôi lo sợ là bạn sẽ thất vọng với chúng tôi.Những người hàng tháng vẫn cần mẫn đi xe bus,cần mẫn ăn sáng tại gia để lại cần mẫn nuôi chính cái ước mơ bé nhỏ của mình..Quần áo thì cũng có dăm bảy bộ- theo kiểu : mẹ mua sao con mặc vậy.Hờ hờ,và một số bộ mình tự mua lấy để thỉnh thoảng đi chơi.Đơn giản có vậy thôi.
Thứ chúng tôi có chỉ là : sự tự tin va ước mơ.

Năm nay, kể ra tôi đã sắp 22 tuổi,một số tuổi ko nhiều mà kê ra thì cũng ko ít.

Số tuổi chưa đủ để tôi lường hết trúc trắc khó hiểu của cuộc sống,tôi vẫn luôn cần đến sự chỉ dẫn của bố mẹ,những người xung quanh để dần cứng cáp hơn.Bố ko ở bên tôi mỗi ngày,tôi phải học cách thích nghi với điều đó, quan sát mọi người,nhất là những người tôi ngưỡng mộ,ko phải để bắt trước,mà để tìm hiểu xem : vì sao họ lại thành công.Một thứ hữa ích và có giá trị lâu dài.Cũng có lúc rất có thể tôi sẽ mắc sai lầm,tôi đã quen với việc sai thì sửa mà sửa rồi lại sai là chuyện thường..Tôi hơi chậm so với những đứa trẻ khác về mặt nhận thức,tôi đơn giản là luôn cần nhiều thời gian hơn để thành thạo một việc từ đơn giản tới phức tạp.Nhưng bù lại tôi có sự lì lợm .Cái này ng ta gọi là cần cù bù thông mính đó..Ko gì bằng học hành cơ bản,khi mình đang ở tuổi nghe thì ít nói thôi....và nhiều bài học nữa mà chỉ trong hành động chú đã dạy tôi.

Chưa đủ để tôi có được một cái gì đó ,đủ để tôi tự tin, đủ để tôi rảnh tay nghĩ tới những chuyện bên lề khác.Lúc này,trong tôi - chỉ có : gia đình và ước mơ.Đàn ông bây giờ thường ca phiền về phụ nữ : sao mà họ thực dụng quá.Vậy nên,để ko trở thành người phụ nữ thực dụng,chúng tôi - cần trở thành người phụ nữ thực tài.Không có sự lựa chọn khác .Đơn giản và lạnh lùng.Bởi chúng tôi cũng cần sống,mà ko thể rút rơm trên nhà để sống hay hít khí trời qua ngày được.Để ko cần quá để tâm tới gia cảnh của đối phương,chúng tôi cần tự nâng cấp bản thân.Phụ nữ là những người hay lo nghĩ vẩn vơ,gia đình,con cái...nhiều thứ khiến họ nghĩ tới mà cũng mệt mỏi vì chúng.Khi đi học,cũng có những người mà bản thân tôi dành cho họ sự tôn trọng và ngưỡng mộ hơn những người khác.Nhưng cũng vì sự tôn trọng và ngưỡng mộ đó mà tôi cũng chỉ đi bên lề cuộc đời họ mà thôi,hoặc giả,quan tâm hơn một chút ở một giới hạn nhất định.Tôi ko muốn họ bị tổn thương.Khi bản thân mình ko có đủ khả năng thì hãy để những người có khả năng làm việc nên làm.Co lẽ vì tôi là xử nữ.Xử nữ thích định luật : tất cả hoặc không.

Số tuổi đủ để tôi nhận ra những nỗi nhọc nhằn của bố,thông cảm cho ông khi ông không thể bên tôi như nhiều người bố khác.Là một cô gái,tôi đương nhiên là rất không thích người đàn ông có khả năng bao bọc ,che chở mình lại ở một phương trời xa tít mù tắp,ko thể gọi là tới liền,ko thể thường xuyên nũng nịu,quan tâm.Con gái mà,con gái thích được bao bọc ,che chở.Nhưng tôi vẫn hiểu rằng,ở nơi xa ấy ông đang làm tất cả để chúng tôi có một cuộc sống tốt đẹp hơn.Có nhiều cách để thể hiện sự yêu thương, có người biết dùng lời nói,và cũng có những người...chỉ biết làm việc quên mình.

Số tuổi đủ để nhận ra tóc mẹ đã thêm nhiều sợi bạc,đủ láu lỉnh để nói dối rằng : chẳng có mấy và dấu nhẹm mấy sợi đi chỗ khác.Phụ nữ mà,ai chẳng muốn mình mãi xinh đẹp,cho dù miệng nói ko sao mà trong lòng vẫn có chút tủi thân.Sự thật tất nhiên là luôn quan trọng.Nhưng có đôi khi sự thật lại giết chết những người mà ta yêu thương..Ranh giới giữa đúng và sai đôi khi rất mong manh.Thời gian chẳng chừa một ai.Thơi gian nhắc nhở tôi cần mẫn hơn.

Số tuổi đủ để nhận thấy những toan tính,những đợt sóng ngầm trong đại gia đình.Những nét buồn phảng phất trên gương mặt đã rạn dày sương gió.Nhưng chưa đủ để trấn áp những đợt sóng ngầm ấy.Chỉ mong bản thân ko tiếp bươc,phạm phải những sai lầm tương tự người đi trước.Số tuổi dở dang : bao hoài bão và ước vọng cùng với đó là bao suy nghĩ lo toan.Nói thật,nếu mà tôi có cái diễm phúc có mẹ chồng,tôi nghĩ đó là một may mắn nhiều hơn là một tai họa,phải may mắn lắm ta mới có một người mẹ bao dung,chở che,vậy mà tự dưng ta lại được nhân đôi số người tự nhiên ban cho ấy.Chẳng phải đó là một sự may mắn lớn hay sao?

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

trong cuộc đời ,có những hạnh phúc thật đơn sơ giản dị,có những cái cớ rất nhỏ để ta vui.Với tôi,nấu một bữa cơm,rán mấy củ khoai tây,rán miếng thịt gà,luộc mấy cọng rau,lòng lẩm bẩm : thằng nhỏ này đi đâu mà lâu về thế? Chờ đợi một ai đó trở về,lẩm bẩm một vài câu lo lắng.Hạnh phúc có lẽ cũng chỉ đơn sơ như vậy thôi.
Trời Hà Nội lúc này tĩnh lặng quá,phải chăng trước mỗi cơn bão trời đều như vậy?Mỗi cơn bão đều mang trong mình những nỗi niềm ,những câu chuyện tưởng cũ mà chưa cũ.Bác hàng rong mặn mời khách cho sớm hết gánh hàng.Cô hàng thịt cũng chiêu  khách hơn mọi khi.Ai nấy vừa bán hàng vừa ráo rác sợ công an đuổi,nghĩ mà tội,mà thương cho các đấng sinh thành .Sự khẩn trương, tấp nập  dường như đối nghịch hoàn toàn với cái tĩnh lặng đến ghê người của tạo hóa.Muôn sự mưu sinh âu cũng  một nỗi lòng.
Thằng nhỏ này nghịch quá trời,nó có biết là trời sắp mưa lớn,chị nó đang lẩm bẩm mấy câu lo lắng ở nhà ko nữa

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

Yeah
Hôm nay,ngày 15-7-2014 ngày lịch sử trong cuộc đời meo sún.Ngày ghi dấu mốc tác phẩm nghệ thuật đầu tay của meo ra đời.Trời,công nhận càng ngắm càng thấy khâm phục bản thân mình.Đùa đấy.Thực tế thì m hem biết dùng ngôn từ gì để miêu tả hết độ tệ hại của nó.Kệ ta vẫn cứ yêu tác phẩm của ta,là lá la.
Tự dưng thấy êu đời quá ha :)))

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

Vậy là world cup cũng hết,một trận đấu đáng nhớ,vui cơ mà tiêc cho số 10.
World cup qua rùi. giờ là lúc gói gém đồ đạc, chuẩn bị cho năm học mới.Hè đã bỏ ta mà đi thật rồi.
Đường hà nội nắng mưa bất chợt,mới đó mưa chợt đến mà giờ đã chợt đi.Ngang qua những con đường quen thuộc,lối nào nên rẽ, lối nào đã quên?

Năm 3 vội vã đã bỏ ta mà đi, một năm khó nhọc,đã bỏ ta mà đi thật rồi.Chỉ còn lại ta và những kí ức ở lại.
Một năm với những kỉ niệm đẹp nhất trong ba năm học.Chưa bao giờ ta cười nhiều như thế,chưa bao h ta mong khoảnh khắc nào đó mãi đứng lại,mãi tươi đẹp như thế.Chưa bao h ta hiểu rõ sự ngọt ngào của bạn bè như thế,chưa bao h ta thấy mình yếu mềm như thế.Bạn của ta,món quà tuyệt vời nhất mà thượng đế nhân từ ban cho ta.Ngài gửi họ đến,mang cho ta niềm vui và cả những phiền phức ko tên.Và... cũng là năm ta có những nỗi buồn,nỗi nhục nhã đáng quên nhất.
Cũng trên con đường ấy, có  những lúc ta đã vui, ta đã chạy lăng xăng như một đứa con nít.Có lúc ,ta đã ngồi một góc mà khóc thút thít như một đứa trẻ và có lúc, ta bước thảnh thơi,trong lòng man mác một nỗi niềm,một mảnh tâm sự .Ta vân là ta - kẻ lang thang cô độc.
............................................................................

Năm 4 đang tới rất gần,một năm ko quá sóng gió, nhưng quan trọng với ta.Biết bao test thử, biết bao con đường đều ngang qua đây.Một năm với nhiều dự định, nhiều  cơ hội.Một năm đặt bản lề cho những khát khao,những hi vọng.Ta sẽ mãi bước đi về phía ấy,dẫu con đường gian nan, ko bằng phẳng,bởi nơi đó có ước mơ,có hi vọng của ta.
Có lúc,ta tự hỏi mình,ta - kẻ lang thang cô độc sẽ cô độc đến bao h.Và rồi ta lại cười,ta ko cô độc bởi ta còn có BẠN.

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

Sấm chớp rồi kìa,chắc là trời cũng sắp mưa rồi đấy.Mưa mùa hè.Man mát
Mình vừa đi ăn kem  với em về xong,trong long cảm thấy vui vui.Cười , đi lang thang trong đêm ,đi lang thang mà cảm thấy vui ,chứ ko thấy buồn.Con người của mình là vậy, gia đình luôn luôn giữ một vị trí ko pải quan trọng mà là vô cùng quan trọng với mình .Đó là những người mình yêu thương nhất mà.Ở bên gia đình, thấy ấm áp,vui vui. Ăn ăn ăn  : ),
Nói vậy chứ trong lòng mình cũng thấy hơi lo lo một tí. đội Đức của mình đang bị cúm đấy,mình lo Đức của m ko thể thi đấu với 100%  sức mạnh chứ hem pải  lo Đức có thể thua.Một cổ động viên trung thành sẽ ko sợ đội bóng của mình thua,cổ động viên chỉ sợ đội bóng ko thể thi đấu với 100% sức mạnh thôi.Nhưng m có một niềm tin mãnh liệt : nhất định đội  Đức của m sẽ vô địch .It nhất là trong long mình,Đức luôn vô địch  : ),Giống như m vẫn nói với tên bạn thân của m trước mỗi kì thi lớn của hắn :
-Tao chẳng thấy lo cho mày gì cả,tao vẫn ăn ngủ tốt  :),Bởi vì tao tin mày  nhất định sẽ thành công .
-Mày thực sự nghĩ  thế à?
-Tất nhiên rồi.Điều đó cũng hiển nhiên như đội Đức của tao luôn thắng vậy.
-Ai làm chồng của mày chắc sướng lăm nhỉ?
-Mày bảo ai sướng cơ ?
-Ko có gì,ăn tiếp đi, suốt ngày chỉ biêt mỗi ăn ,nuôi mày đúng là phí cơm.
-@__@,chẳng hiểu gì cả.

Còn 2 tiếng nữa bóng mới lăn,chờ đợi….Mưa rùi nè…: ) )

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Trong khi các bạn đang cần mẫn trực cấp cứu, hoặc bám theo thày tân ở khoa tim mạch,còn nó vẫn ăn ngủ tốt và chưa có ý định quay lai với guồng quay nghiêm túc.
Sau một năm thấm mệt,h là lúc nghỉ ngơi.Quãng nghỉ là một khoảng thời gian cần thiết ,vừa để nó hồi lại người,vừa để nó có thêm thời gian ,hóng hớt tin tức,suy nghĩ và đưa ra quyết định.Một tháng ko pải la một khoảng nghỉ dài đủ để nó có thể ôm đồm nhiều chuyện.
Có lẽ sau cùng thì nó cũng sẽ đi học việc,cũng sẽ xuống trường sớm để học giải phẫu bệnh và ngó nghiêng vụ Nhi xem nó ra làm sao.Nhưng đó là chuyện của nhiều ngày nữa.Trước mắt thì nó pải tận hưởng kì world cup này và kết nối lại bạn bè để đi chơi đã.
Lại nói chuyện kết nối bạn bè, hè này cô dâu đâu tiên của 12 IT sẽ lên xe hoa đóa.Trời ơi,đúng là kẻ thì sắp lấy chồng,kẻ thì vẫn chưa môt mảnh tình vắt vai .Bởi vậy chắc là hè này là hè đầu tiên 12 IT hop măt đông đủ, hèm lâu ùi ko gặp các bạn,nhớ quá.Đây là điều bất ngờ đầu tiên của lớp,ai cũng  nghĩ năm sau mới có người lên xe hoa.Cơ mà ko sao,cưới sớm, tuy moi người ko mừng đc nhiều lém (toàn cái lũ một xu dính túi cũng hem cóa :( ),nhưng mà đc cái sẽ rất là vui và đông đủ các bợn đấy :)).
 Mai mình đc về với ngoại ùi.Nhớ.

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

đã lâu rồi nhỉ,lâu lâu nó mới lại đi lang thang một mình.Còn nhớ trước đây,những lần nó đi dạo một mình,tâm trạng đều rất u uất,muốn tìm một góc riêng ,muốn la hét quậy phá.Ừa,vậy mà lâu rồi nó ko như vậy nữa.Chắc là tại pi h nghĩ thông rùi, đi dạo chỉ đơn giản bởi nằm mãi cũng chán,mà đi dạo thì nghĩ ngơi dễ hơn.
Những lúc như vậy,nó như trầm hơn,lặng lẽ đi quanh hồ,lặng lẽ suy nghĩ.Có thể đó là lúc tâm hồn trẻ thơ đang ngủ yên ,để nhường chỗ cho sự trải nghiệm.
Nó đang nhớ nội.Nhớ những ngày nội còn sống bên nó.Nó sắp có một kì nghỉ dài,nhiều việc nó muốn làm,nhiều người nó muốn gặp.Và cug có những việc,cũng có những người dù rất muốn ...nhưng cũng ko thể làm,ko thể gặp được nữa.Mặt hồ vàng lay,một khung cảnh đẹp mà lòng chỉ thấy buồn.Nếu có thể...mà đã biết là ko thể r....trời hn xanh quá.
Một năm học nữa lại đi qua,nhiều chuyên đã xảy ra, có những chuyện vui và cũng có những chuyện ko mấy vui.Tất ca r  cũng xem như là hư vô.Sang một năm mới,ta làm lại từ đầu.Cuộc đời này ngắn ngủi lắm ,nhớ mãi trong đầu những chuyện ko vui để làm gì,chi bằng cứ như chơi một ván bài,hết ván, chia lai bài chơi ván mới có phải hơn ko?
Có những ng mà nó  muốn ở bên cạnh  lâu hơn một chút,mong họ cười nhiều hơn một chút, muốn chăm sóc họ nhiều hơn một chút.Âm thầm quan tâm tới họ nhiều hơn một chút.Thỉnh thoảng nó hỏi những câu hơi ngớ ngẩn một chút.Nhưng lúc đó nó thực sự lo lắng cho họ,đó là lúc lí trí của nó ko thắng đc con tim yếu đuôií, hay lo lắng, mà buột thành lời.Dù lí trí đã phân tích rất ro cho con tim thấy rằng ng đó ko bị ướt đâu.Nhưng con tim vẫn lo lắng mà chạy đi nhắn tin.Haiz...hết cách.
Nhưng có nó lúc lại sợ,sợ sẽ có lúc phải giải thích cái lí do của cái một chút ấy là gì?Bởi nó cũng chẳng biết giải thích ra sao,cảm giác mà,làm gì có lí do.Hay là bản thân no ko muốn thừa nhận cái lí do ấy? Nó cũng ko biêt.Phức tạp nhỉ?
Cho tôi dc ngắm nụ cười của bạn lâu hơn một chút,chỉ thế thôi,t là một ng biết thế nào là đủ mà.
Dù sao năm qua cũng là một năm đáng sống :)), nó đã trưởng thành hơn nhìu  từ những khó khăn ngập đầu đó..Nhìn tụi bạn lich thi dày đặc,nó cũng cảm thấy có một phần trách nhiệm.Nhưng mà nêu như nó ko làm như vậy,thì lớp nó phải làm sao? lịch thi cũng dày dặc như vậy ư? Khó quá.Đôi khi muốn làm một người tốt như sách cũng rất là khó.Cũng có thể do nó kinh nghiệm sống còn ít,chưa nghĩ được thông suốt mấy chuyện kiểu này.

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

Năm 3 sắp đi qua,đã 3 năm rồi nhỉ,đã 3 năm mình sống xa gia đình.
Có những lúc đi viện Kiến An về,trời nóng,bụng đói meo,lại pải đạp xe một quãng về nhà, trong đầu m tự hỏi : Tại sao m lại từ bỏ thành phố yêu mếm,nơi m đã gắn bó gần gũi lâu năm,từ bỏ ngôi nhà yêu dâu ,ở đó có sự chăm sóc của mẹ và có  cái điều hòa mát rượi để tới nơi xa lạ,nóng nực này? 
Nhưng câu hỏi ấy cũng nhanh chóng vụt qua trong m ,bởi 2 từ : tự do.Cái giá của tự do chính là đây.
Mình cũng ko biết tự do này là đúng hay là ngu ngốc.Chỉ cảm thấy có lúc thì mệt mỏi,có lúc lại ko nỡ từ bỏ. 

mình vô tinh xem được một clip của quà tặng cuộc sống có tên là : mẹ đòi nợ con.Clip xúc động,nhưng với m nó ko có tính giáo dục.Bởi vì cách làm của ng mẹ đó sẽ khiến cho 99,99 người con nghĩ lệch lạc về họ,va sau đó ng con đó  sẽ phải sống trong dằn vặt suốt đời.Như vậy thì có phải là giúp con nên người hay ko? 
Nếu đã từng sống xa gia đình,thì chắc hẳn bạn sẽ có một cái nhìn bao dung hơn với người con.Đa phần con cái khi xa gia đình đều se yêu gia đình hơn.Cơm người đâu dễ ăn bằng cơm của mẹ.Tiền của người đâu phải giấy in ra.Có lẽ giữa 2 người đó đã thiếu đi một chút : Niềm tin.Thứ ng con cần là tình cảm.Thứ ng mẹ cần là sự trưởng thành của con.Tiếc r họ đã ko hiểu nhau.


Trong gia đình,cũng có những câu chuyện gần tương tự như vậy,ví như vợ chồng mới kết hôn,bố mẹ chồng vì sợ con dâu đoảng ,ko biết chi tiêu hợp lí,nên có thể sẽ lấy lí do : tiền dưỡng lão để giữ hộ tiền cho con trai. xoay quanh cái lý do tốt đẹp ấy  biết bao câu chuyện đau lòng xảy ra.Vì  người con dâu khi mới chân ướt chân dáo về nhà chồng ,thay đổi môi trường sống vốn đã khiến họ  choáng,họ trở nên nhạy cảm hơn mức bình thường,và cũng lo lắng hơi thái quá hơn mức bt .Thế đấy ,lúc ấy là lúc mà vai trò cầu nối của ng chồng lớn hơn bao giờ hết.Để làm sao hấp thụ chứ ko bội thực tình thương yêu quá lớn mà 2 ng phụ nữ này giành cho mình.Nếu ng chồng ko đảm đương đc nhiệm vụ quan trọng này,thì ng vợ phải biết khéo léo thu vén gia đình,nhưng mà nếu tất cả cùng thích căng lên như trẻ con để tỏ rõ cái tôi chủa m,thì chuyện đau lòng là tất yếu xảy ra.Đâu phải chỉ có thù hận mới dẫn tới đau thương,tình thương cũng có sức sát thương ko kém .
Mình thích những bộ phim tâm lí của đại lục,họ nêu lên những vấn đề của gia đình,ai cũng tìm thấy mình trong đó,ai cũng có cảm giác như đang xem câu chuyện của chính mình.Những vấn đề đó có thể là những chuyện hết sức nhỏ nhặt,hết sức vớ vẩn.Nhưng chính những thứ hết sức vớ vẩn ấy lại làm nên một thứ gọi là: cuộc sống của mỗi người.Mình nhớ có một tập phim kể về một anh chàng sắp lấy vợ.Bố anh mất sớm,mẹ anh ở vậy nuôi anh khôn lớn,ko tái giá.Đươc tin anh sắp lấy vợ,bà trong lòng khấp khởi mừng thầm,nhưng cùng với đó bà cũng  có một  cảm giác mất mát,lo sợ.Bà sắp mất đi đưa con mà bà yêu thương nhất vào tay một người phụ nữ khác.Rồi đây đứa con mà bà khổ công nuôi nấng thay vì tối tối chạy về quấn quýt bên bà,nó sẽ ở bên người phụ nữ kia và bỏ lại bà lủi thủi một mình với gian nhà trống.Bà bắt đầu hay cáu gắt,ít nói hơn.và quay sang phản đối cuộc hôn nhân này.Vâng .Có vẻ như đây là khởi đầu của một bi kịch mới.Nhưng thực ra kết phim lại là một kết thúc có hậu.Chàng trai này đã  có một động tác khéo léo : mỗi cuối tuần anh lại đưa người yêu về nhà nấu cơm cùng với mẹ của mình.Mới đầu bà có ý ngần ngại ,nhưng cô gái tỏ ý muốn được bà dạy dỗ thêm,và rất chịu khó tiếp thu khiến bà rất thoải mái,mới đầu là bà hướng dẫn cô phải làm bữa ra sao, hai người chuyện trò qua lại,chẳng mấy mà thân thiết như mẹ con.Dần dà bà cũng nhận thấy cô gái này cũng xinh xắn,dễ mến(như hồi bà còn trẻ vậy :)). chuyện con dâu của bà mà :))),mà cũng nhanh nhen nữa,nếu mà đc bà huấn luyện thêm thì nhất đinh sẽ thành một nàng dâu hoàn hảo :)).Bà còn vui vẻ kể lại những chuyện hồi bé của anh khiến anh ngồi ngoài mà cũng đỏ cả mặt,chỉ biết giả đò đọc báo coi như k nghe ko biết gì hết.Chỉ mấy bữa bà đã vui vẻ trở lại,cảm giác mất mát ban đầu đã biến đi đâu hết.Bây h bà vui vẻ hơn bao h hết.Lại suốt ngày dục anh cưới sớm cho bà có cháu bế.Trời thế mà ban đầu ai bảo là muốn lấy nó thi ra khỏi nhà đây?Con người mà,ai chẳng có lúc lo sợ mất đi người m yêu thương nhất.Ở đây chàng trai đã làm rất tốt vai trò cầu nối giữa mẹ và vợ..Để mẹ anh hiểu rằng : việc anh lấy vợ ko phải là bà sẽ mất con,mà là được thêm một người con gái nữa.Nhưng điêu quan trọng nhất là: vợ chồng anh vẫn cần bà chỉ bảo thêm nhiều điều ,===>  bà vẫn và luôn luôn rất quan trọng.
========================================================================

Mưa vẫn ko ngớt,bây h đã gần 3r rồi, sách vở của m đang ở gd,bây h nên lam sao đây?

Mưa bão rồi nè !

  Nay mưa to và trời âm u. Mình nhìn bố đi mưa về ướt sũng . Bản thân không khó chịu mà vẫn hỏi han mình. Hôm nay mình đón con. Thằng bé rất...