Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

mệt,mệt,mệt.......................................................................
Sau một hồi căn ke,tính toán,nhỏ nhận ra công việc sắp tới dường như quá sức với chính nhỏ.Các tiền bối thì vẫn trấn an nhỏ bằng một lô vd mọi người đã làm ,còn nhỏ,nhỏ vẫn thấy mù mờ sao ấy.Nào là bộ môn này tuy khó tính nhưng dạy cẩn thận,nào là môn này tuy khó nhưng điểm lại cao,nào là môn này truyền thống điểm thấp,ko pải xoắn....hị hị....
thứ 4 tuần sau thi môn đầu tiên.Cố lên!Cố lên!Nốt thứ 4 thôi,tối hôm ý kiểu j cũng đc đi chơi:))),thích ăn gì cũng đc.:))).Thích ngủ sớm cũng đc.
Cuối tuần sau là có thể về nhà rồi.Về nhà.
Nhớ hn ,nhớ nhà.
Mùa đông sẽ bớt lạnh,nếu đc ăn cơm mẹ nấu .Ăn ăn ăn :)))

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

2 năm rùi nhỉ?

Hn mọi ng ko nhắc chắc mình quên luôn hn là ngày gì.Hn là ngày cách đây 2 năm gì đấy mình bắt đầu cs tự lập.Tự lập =.=. là một cs vui vẻ,thật đấy.
Nhớ về những ngày đầu tới thành phố này:ấn tượng đầu tiên khá là tốt đẹp,hị hị,cái đứa cả đời đi hỏi đg như mình,cũng may là chưa bị lạc.Nhớ mấy ngày chuyển về căn nhà bây h,đêm đầu tiên mình hem ngủ đc,sáng ra mắt như gấu trúc zậy :))),liền mấy hôm sau đều bật đèn sáng trưng để ngủ @__@, cũng phải,đấy là lần đầu tiên mình ngủ ở một nơi xa lạ,chứ từ bé tới lớn có bao h bố cho ngủ ở chỗ nào ngoài nhà mềnh đâu.Đấy cs êm đềm quá là nó cũng phát sinh một số vấn đề  đó.
Cảm nhận thứ 2 về thành phố này:đồ ăn ở đây thực sự là ...rất ngon và rất rất là rẻ,nhất là hải sản.À,điều làm mình thích nhất ở đây là có thể mua đc những món mình thích vào bất cứ hôm nào mà ko cần dặn cô ấy trước(hị hị đồ sống ý mà:).Cô bán cá ý nhớ đc tên mình cũng sợ thiệt đóa,cơ bản là mình cũng thích ăn cá:).Cũng may mà ko khác nhiều với những đồ ở nhà,việc nấu nướng cũng không gặp nhiều trở ngại lắm.Trừ một số tai nạn bất ngờ khi mình thử nghiệm món mới.Chém đấy :))).
Có lẽ mình khá may mắn khi có hàng xóm  tốt .Chỉ là tính cách mình hơi bị khép kín,cả năm quen ra đóng vào khóa,cô chú ấy cóa khi cũng chẳng đc sang nhà mình lần nào.Thế mà vẫn đc đánh giá là ngoan với cả thân thiện mới ảo chứ???Thỉnh thoảng mình cũng giảng cho bé nhà chú mấy bài toán ,cô chú muốn mình dạy bé nhưng mình từ chối.Có lẽ mình từ chối thẳng thừng quá nên cô chú cũng ko đặt vấn đề lại nữa.Sao tụi nhỏ ở đây bị bắt học sớm thế nhỉ?Hồi mình còn bé,mình nhớ là chỉ có độ sắp thi đội tuyển cuối năm,cô giáo mới gom góp đám lít nhít lại cho học vài buổi,thi quận xong là cũng thôi luôn,có mỗi năm lớp 5 thi tỉnh là học căng nhất,một tuần 2 buổi chiều.Lên cấp 2 em còn chơi dài ra đên tân lớp 8 mới quay về ôn chuyên.Hị hị mà em là cũng thuộc thành phần chăm chỉ rồi ạ,chư tụi con trai lớp mình thì chỉ ôn có năm lớp 9 thoai.Khổ thế chứ bây h chúng nó,mới 6-7 tuổi mà sáng học ,chiều học,tối học.Thế thì còn thời gian đâu mà ăn với choi nữa :(((Học gì mà học lắm thế hem biết,nhìn mà hãi.Hay là mình đc chiều quá đâm hư rùi nhỉ???Chắc tại thế nên mình học đại học hơi bị vất vả:)))các iêm ý tre trâu hơn chắc là học hem vất như mềnh:)))
Rui cô chú ý chuyển đi mất,hic,cũng thấy nhớ nhớ,bắt đầu quãng thời gian sống một mình thực sự của mềnh T___T.Nhớ nhất là hôm tr khi cô chú chuyển đi,lần đâu tiên trong lịch sử,mình mở cửa cho cô y vào nhà mình,hị hị,cô ý giành nguyên 3 tiếng đồng hồ để dặn dò mình những cái nên và ko nên làm ở thành phố này.Cũng thấy hơi bị u ám,dưng mà tự nhủ:ng ta sống đc,mình cũng sống đc.Hem phải sợ.:(((
Có lẽ 2 năm sống tự lập cũng làm mình thay đổi ít nhiều,con ng mà:)).Khiêm tốn hơn,cứng cáp hơn,hị hị và đen đi nhiều nữa:(((.Tự cân bằng mình,ít xét nét hơn trước,vẫn kĩ tính nhưng độ thông cảm đã đc tăng câp lên :))),cơ bản là mình cũng có nhiều thói hư tật xấu:)))có lẽ tới một lúc nào đó mình sẽ tìm đc một ng chấp nhận tất cả những thói hư tật xấu của mình,hi vọng là ngày đó sẽ ko quá xa :)))
Mình vừa đi chợ về,mua mấy thứ tự thưởng cho mình,hèm,tuần sau sẽ pải học phần hóc nhất của dt rùi,pải nạp năng lượng cho cẩn thận:))),cứ nhìn thấy đồ ăn là tim mình lại trở nên vô cùng yếu đuối =.=,chỉ khổ ai lấy pải mình,chắc pải chung sống với cái sở thích này cả đời mất :))),mấy đứa nhỏ hang xóm đa bóng ở ngõ,xem khá ngộ ,nghe tụi nhỏ cãi nhau còn ảo hơn.:)))Hn vui tóa,vui tóa.
Còn nhiều cái hay ho về thành phố này lém,để hn rảnh lại viết tiếp.


cuối tuần vui vẻ :)

hôm nay vui thật đấy,lâu rồi ko có cảm giác này.Trời lạnh ko sợ bằng tâm lạnh.Tâm đã nguội,dù đứng giữa chốn đông người vẫn cảm thấy lạnh lẽo,cô đơn.Bây h thì đỡ hơn nhiều rồi.Cuối tuần tâm trạng vui vẻ,nấu vài món ngon ngon ,thèm ăn tóa đi :)))
Cảm ơn một người bạn đã giúp đỡ mình một số việc trong khoảng thới gian qua.Công việc năm nay dồn lên nhiều tóa,nhưng mình sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ mọi người.(nói thế cho to tát,chứ cố đc dến đâu thì cố thôi :)
Cảm ơn một người bạn,tối qua đã nhắn tin cho mình,dù lúc cầm đt lên mình đã lẩm nhẩm rủa thầm đứa nào phá hoại giấc ngủ của mình thế ko biết ?dù sao cũng cảm ơn bạn,mình biết bạn cũng rất bận,cũng muốn nói vài lời tốt đẹp,tử tế,mà lúc ý mình buồn ngủ  tóa,nói thực mình nhắn lại gì cho bạn mình cũng ko nhớ nữa :)))


Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

18-10-2013

mưa!
mưa làm mình đâm nghĩ ngợi linh tinh,thích ngẫm nghĩ về những chuyện đã qua.
săp 20-10 rồi,năm nay mình lại ko về đc,ko biết Minh có mua quà gì cho mẹ ko?Từ ngày mình đi xa,mẹ phải lo nhiều việc hơn,căn nhà cũng vắng  bóng người hơn.Nhiều lúc nhớ lắm,nhưng cũng đành rằn lại,nén nỗi nhớ vào một nơi sâu thẳm,lúc buồn lại bỏ ra gặm nhấm .Mưa lạnh vì đâu?
Hôm nay,ở lớp có một bạn bảo mình thay đổi theo hướng bà cụ non.Làm mình cũng hơi nghĩ ngợi một tẹo.Tất nhiên mình hiểu là từ ấy ko đc tốt rồi.Bố dạy mình: các con nên hạn chế nói những lời triết lí,chỉ nên nghe và cố gắng hiểu chúng,như thế các con sẽ ko bị gọi là bà cụ/ông cụ non.Tự kiểm điểm lại:thấy mình cơ bản là kiệm lơi,nghe là chủ yếu,rất ít khi nói về bản thân.Trừ cái blog này là nơi duy nhất mình kể lể về suy nghĩ của mình,chứ bình thường mình có hay nói với ai đâu nhỉ?Mình chưa hiểu hết ý của bạn ấy,ko biết là bạn ấy đang nói đến ngoại hình hay đến tính cách?Ngoại hình :có lẽ mình ko hay để tâm lắm,nên ko nhận ra nhiều,cũng ý thức là mình có khác trước nhưng ko nhận ra sự khác đó có gì xấu?Mẹ bảo mình đen hơn trước,cứ càu nhàu mãi.Mình thì nghĩ đơn giản:nếu ko muốn đen thì ở nhà luôn cho xong,đi học đen đi là đg nhiên :))).Cách ăn mặc thì cơ bản vẫn bất cần đời như trước,chủ yếu là mình thấy thích,thấy thoải mái,còn người khác nghĩ thế nào cũng chẳng quan trọng mấy.Tính cách thì thấy mình vẫn thế,có cái khác là nhận ra con người mình trước đây ích kỉ với gia đình,ko coi trọng gia đình,thì bây h đang tìm cách sửa chữa bù lấp lại.Trước đây mình ko hiểu hết đc vất vả của mẹ,bố,bây h tự lập mới hiểu thêm đc phần nào,thấy thương bố  mẹ nhiều hơn,nhận ra mình sống vô tâm,người thương yêu mình nhất mà mình lại đối xử ko đc tốt bằng mấy đứa bạn thân==>có chút biến đổi ,mà con cái nhắn tin ,tặng hoa tặng quà hay có mua đồ về nhà cho cha mẹ,em trai cũng là chuyện hết sức bình thường,có gì đâu nhỉ?Đây là gia đình mình,là những ng thương yêu mình nhất mà..
Biết thêm một vài thứ tốt-xâu về cs tự lập.Ngày xưa em nấu ăn rất tệ,bây giờ em nấu còn tệ hơn  =))). Đùa đấy,ăn ko chết người nữa đâu.
Chắ.c phải có lí do gì thì bạn ấy mới nhận xét thế.Có lẽ nào mình đã thay đổi rồi sao?Hi vọng là đừng theo hướng xấu.


Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

16-10-2013

Bây h em mơi hiểu ra tinh chất nghiêm trọng của sự việc,là năm nay em học 6 môn lâm sàng chứ ko phải 4.
Đi viện mà vẫn phải về trường học ,va thi cac môn lí thuyết như các bạn.Haiz...đi chết đi,chết rồi khỏi cần thi nữa.

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

15-10-2015

hôm nay ,nhận đc lich đi viện mà đầu  óc mình cũng quay vòng vòng theo.Uh cũng biết là y3 học vất rồi,nhưng mình ko ngờ đến tình huống đi viện sớm như vậy.Vậy là phải nghiên cứu ,chỉnh lí lại lịch thi rồi.
Sao thấy bản thân mệt mỏi quá,chẳng còn chút sức lực nào.
ma ma gọi xuống,hỏi han mình mấy chuyên,uh cũng 2 tuần ko về rồi,mình cũng thấy nhớ nhớ.
-Học vừa thôi con nhé,ko phải cố quá đâu,quan trọng là phải giữ sức khỏe....balabala...Hôm nào về mẹ nấu cơm cho mà ăn.
Đôi lúc thấy gato với các bạn nhà ở hp lắm ý,ăn cơm nhà đi học,xướng thật.Còn mình,tối muộn về còn pải cơm nước giặt dũ.Đôi lúc cảm thấy ....Ai bảo ngày xưa thi rớt,h mới khổ thế đấy =.=
Đầu oc mình đang xoay vòng vòng ,pải ngủ sớm thôi.Mai lại bắt đầu một ngày mới.Hi vọng là sẽ tươi sáng hơn hôm nay.

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

13/10/2013

Căn hộ bên cạnh vừa có một hộ gia đình chuyển tới,nhà bên ấy có một em nhỏ mới độ 3-4 tháng tuổi gì đấy,làm mình cũng cảm thấy có chút ấm áp.Gọi đây la xóm trọ thì cũng ko hẳn,chỉ có 2 hộ chung một cổng,mình thì ra đóng vào khóa,cơ bản chẳng mấy khi làm ồn sang nhà bên,có khi mình đi học hay đang ở nhà nhà bên cũng ko đc rõ lắm:)),nhưng mà có thêm người thì cũng thấy vui,có thêm trẻ nhỏ,tuy hơi ồn,nhưng làm mình đỡ nhớ nhà hơn.Cuộc sống của một kẻ độc thân cũng có những mảnh buồn riêng.
Mình đc cái hay tò mò về người khác,có khi ng ta chẳng biết mình là ai,nhưng mình lại nắm về họ khá kĩ.Chị nhà bên cũng làm về y,đang đi làm tư cho một phong khám ở đường đà nẵng.Cuộc sống của chị,gợi lại trong mình hình bóng của chị Huy.Nhớ độ đi làm ở phòng khám,chị huy là tất bật nhất,lo âu nhiều nhất,ko đc thảnh thơi như những kẻ ko gia đình này:))),nói vậy chứ độ ấy mình cũng ko thể hình dung ra đc cs ở nhà của chị ntn?Chỉ thấy chị hay kể về 2 nhóc nhà chị,cũng khuyên mình nên chuyên tâm học,đừng yêu đương gì,kiếm  lâý  cái bằng khá,rồi xin vào nhà nước.Hồi ấy mình cứ thắc mắc hoài:lương chị kể cũng ko tới nỗi thấp,(cao thì chưa nhưng mà so với nhà nước thì có khi gấp đôi,gấp ba),sao chị cứ nhắc đi nhắc lại một câu:học cho tốt để xin vào nhà nước  với mình? bây h sống cạnh nhà bên,mình cũng mang máng hiểu ra phần nào.Đứa nhỏ sống với bà nội,mẹ đi làm từ sáng sớm tới tận 12h trưa,chiều thì tới tối muộn mới về.Tất nhiên là phải cho uống sữa ngoài,nhưng mà phụ nữ cũng có những hạn chế nhất định,mà làm tư lại đòi hỏi sự liên tục ,ko thể nghỉ đc,nghỉ là sẽ mất việc.Áp lực lớn hơn làm công nhiều.Đc cái lương lại cao hơn.Cs nhà bên đôi khi cũng ngột ngạt lắm.Cứ tầm 12 h trưa:chị đi làm về mệt,anh đi làm về mệt,bà trông cháu cũng mệt,con quấy,mẹ càu nhàu,chồng thì ko thể bênh bất kì ai,có lẽ chị cũng nghĩ như chị Huy.
Mình thì ko hiểu đc sự phức tạp trong gia đình họ,chỉ có thể lặng lẽ quan sát,và nghĩ đến mình trong tương lai  .Bữa nay cũng chán chán,mình đi chợ mua mấy thứ về nấu,thư giãn đầu óc.Bác gái thấy thế cũng chạy qua hỏi han,kể ra cái cửa nhà mình một tuần có khi chỉ mở có 1 ,2 lần,(có lẽ là do thói quen,hoạc là do tính cách ko thích người lạ vào nhà của mình).,bác cũng tranh thủ nói xâú con dâu một hồi,mình cũng kệ,vừa nấu ăn,vừa dạ vâng,cũng nghĩ :bác ấy trông cháu cả ngày chắc cung bức xúc,trút đc sang mình thì tí nữa chắc ko trút sang con dâu nữa.Hị hị.Haiz...phức tạp.
Nấu ăn làm con người mình trở nên điềm tĩnh hơn,thư giãn hơn.Có lẽ nếu sinh muộn 20 năm ,mình sẽ trở thành đầu bếp chứ ko pải là nha sĩ:))));Có điều con người ko phải ai cũng đủ can đảm để theo ước mơ đến cùng,nói gì đi nữa thì đầu bếp cũng hơi lông bông với một đứa thích ăn chắc mặc bền như mình.Theo y cũng đc,nhưng thỉnh thoảng mệt lại quay về với đồ ăn.:))).
Lâu lâu mới lại đc nghe hát ru,thấy ấm lòng sao ấy.Còn nhớ lúc nhỏ,bố vừa hất ru  em ngủ,vừa giảng cho mình nghe về nhưng khúc hát ru:trong những khúc hát ru có hồn của dân tộc,có những đạo lí làm người.
À ơi,em ơi em ngủ cho ngoan,để mẹ đi cấy ,đồng xa chưa về.
bắt đc con trắm con trê,cầm cổ lôi về nấu cháo em ăn.
Em ăn ko hết,để giành đến tết,
Mèo già tha đc ,ơ mèo con phải đòn.
Bố ơi con mèo xấu nhỉ?
Nó xấu ở chỗ nào?
mẹ làm về mệt thế mà Nó còn  ăn vụng.
Đúng rồi,ngày xưa công việc đồng áng rất cực ,cầm cổ lôi về,tức là mẹ đã rất mệt rồi,nhưng con à,Nó có tha cho nó ăn đâu ,con ko thấy là con mèo con phải đòn à?
Vậy là nó tha cho con mèo con hả bố
uh,con mèo và mẹ đều có cái sai :người đậy ko kĩ,kẻ đi ăn vụng.Nhưng suy cho cùng cũng đều vì con của mình.Có trách thi phải trách em bé đã ăn ko hết,để giành đến tết.Sống ở trên đời đôi khi con phải nhìn sự việc rộng ra một chút,đừng quá để ý tiểu tiết con mèo ăn vụng ,con hiểu ko?
@@,con còn lâu mới hiểu đc những gì bố dạy con.=.=

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

10-10- 2013

chợt nhận ra rất dễ để mẹ cười,rất dễ để mẹ vui,rất dễ để mẹ hạnh phúc.
Nhưng rất khó để kéo dài niềm vui ấy mãi mãi.Đôi khi chỉ là khoảnh khắc.mãi mãi ghi nhớ từng chút khoảnh khắc đẹp ấy mà thôi:))).Thật tuyệt vời  khi nghe thấy tiếng cười ấy,có lẽ nào hạnh phúc lại gần ta đến vậy?Trong giọng nói vui vẻ của mẹ có chút man mác ngậm ngùi của mình.Hèm,bỏ ra ko ít xiền .ko ít công sưc,cũng cảm thấy xứng đáng.Thôi tháng này thế là hết đi chơi=.=.(Mà thực ra ko pải sn mẹ ,mình cũng chẳng đi chơi,có 1 ngày,mệt,đã ngắm vịnh là pải ngắm 3-4 ngày mới đã chứ, lại vào ngày quốc tang.)
Từng nghe một câu thế này:người con có hiếu ko phải là người nhất nhất nghe lời ba mẹ,mà là người biết giải tỏa những mối lo trong lòng ba mẹ.
Cũng chẳng biết nữa.Chỉ cảm thấy mình vừa làm đc một việc hữu ích.Vui tóa.:)))
Con người mình còn nhiều thiếu xót,cũng ko có điểm gì nổi trội:chẳng xinh,chẳng giỏi,chẳng hợp thời như các bạn.Nhưng đc cái :biết là phải đối xử tốt với những người luôn tốt với mình.

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

3-10-2013

Sao hn ít nói thế?
Chau đang thắc mắc một chuyện.
Chú có giúp đc gì ko?
Có chứ,=)),cháu đang thắc mắc về chú mà=)))
Răng?
=)).Các cô ấy bảo,trong những nhân viên trẻ,chú là người có lương cao nhất.
À,cái đó,có gì mà thắc mắc.
Cháu thắc mắc là,lương chú cũng ko phải là thấp,mà sao chú chỉ dùng điện thoại bình thường thôi.Ko có cảm ứng gì@@?
Lương chú mà ko thấp á?So với lương bố cháu thì là hộ nghèo rồi ý=))
Bố cháu khác mà.Ý cháu là so với những chú khác ý.
Có gì khác chứ?Hình như bố cháu cũng dùng điện thoại bình thường mà.Có gì đáng thắc mắc ở đây nhỉ?
Bố cháu tất nhiên là khác rồi,bố cháu ko thích mấy đồ ấy lắm.
chú nghĩ ko hẳn là vậy đâu,mà hình như điều kiện của cháu cũng ko phải là thấp,sao cũng dùng đồ như chú vậy?
Ơ,cái chú này,cháu đang hỏi chú cơ mà,sao quanh co 1 hồi lại quay về cháu ?=.=
Chú chắc là phải giống mấy chú kia,cũng thích đồ công nghệ cao mới đúng chứ?
Cháu có thích mấy đồ ấy ko?
Tất nhiên là cháu có thích,nhìn trông rất là hay =)))
Thích sao ko mua.
Tai cháu ...ko có đủ  tiền.
Chú có nghe nhầm ko đây?
Nhầm sao đc,cháu là sv thì làm gì có tiền.
Sao ko bảo bố chau mua cho.Chú thấy những người khác vẫn làm thế mà.
Cháu ko thích.Đấy ko pải tiền do cháu kiếm được.Cháu thấy đó là một số tiền khá lớn,mà bây h cũng ko cần thiết lắm.
Vẫn còn nhiều cái khác cần hơn chứ gì?
Vầng.
Thế thì cháu đã tự trả lời thắc mắc của mình rồi đấy.
Chú cũng như cháu ,đương nhiên là cũng thích.Nhưng cũng có nhiều thứ khác lớn hơn để chú quan tâm.vd như mua nhà chẳng hạn.
Ơ chú có nhà rồi mà @@
Ngốc,thế mới bảo là vd.Cháu chưa làm ra tiền,mà đã sót tiền như thế,huống hồ là chú,kiếm đc mấy đồng lẻ này cũng ko phải là dễ,đương nhiên là phải cân nhắc rồi.
Mấy đồng lẻ của chú cũng  đc gần một nghìn@@
Một nghìn đô so với giá nhà HN thì chẳng thấm vào đâu cháu à.
=.=

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

2-10-2013

Hôm nay mình đã làm đc 1 việc tốt,cũng cảm thấy vui,tự thưởng cho mình một buổi tối,thư giãn
Tối nay ngồi nghĩ lại những gì mọi ng nói,cũng cảm thấy chột dạ.Cũng ko rõ nữa,chỉ thấy mình hình như đã hơi bị vô tâm,ko để ý tới cảm nhận của ng khác.Như vậy là tốt hay xấu.
Mình cũng ko biết nữa.Một tuần có 7 ngày,5 ngày đi học,4 buổi tối học pháp,2 ngày cuối tuần đa số là về nhà.Còn thời gian đâu mà nghĩ nữa.
Cũng thật là...Từ trước tới h ,mình cung có nhiều bạn thân khác giới thật,mà đa số bọn họ lại khá dị,ít chơi với những ng khác.Thành ra cứ hay bị hiểu nhầm=.=,chứ ng trong cuộc mới hiểu đc là thực ra chẳng có chuyện j cả.
Năm nay hứa hẹn là một năm nhiều sóng gió đây.Mới đầu năm đã bao nhiêu chuyện ko vui.Mình cũng cố làm nốt năm nay,có gì năm sau...haiz...mình cũng chán lắm rồi.Chỉ muốn tập trung vào học cho tốt.Nhìn chị Hoa,rõ thương.Chỉ những ng đa từng cầm tiền mới hiểu:cái chức ấy nó khổ thế nào,thú thực các bạn có cho vàng t cũng chẳng bao h giám làm cái chức ấy,việc thì ko thieu,tai tiếng lại nhiều,mệt óc,chóng già.Nhưng mà thôi,họ ko làm thì chẳng hiểu nổi đâu,mình cũng nhìn rõ bộ mặt bạc bẽo ấy rồi,có lẽ nếu một ngày nào đó mình phạm lỗi thì cũng bị họ công kích,hạ bệ thế thôi.Rõ là con người,...việc của chị hoa làm mình nản quá,đúng là người tốt thường...Nhớ lại năm ngoái chị ấy quá nhân nhượng,một năm chỉ thu có 4 đợt,mà còn thu rải ra,chị bảo thương các bạn,ko phải ai cũng có tiền đóng hết một lượt,nên cố gắng rải ra cho các bạn đỡ khổ.Thế đấy,nhưng mà mặt trái của sự việc này là dễ nhầm,dễ sai sót,chứ thu hết một lượt như năm nay thì ai chẳng làm đc.Đúng là có lòng làm việc thiện mà lại rước nợ vào thân.Giờ thì tốt rồi,có người mới lên thay,quỹ lớp cứ thế mà thu cho đều,mình cũng chẳng muốn can thiệp,lỡ như bạn ý nhân nhượng rồi lại bị nói như chị hoa,thì hóa ra mình hại bạn ấy à.Mình là mình ko quản vụ này,mỗi người phải tự chịu trách nhiệm với hành động của mình.
Sắp đến sn của mẹ rồi,muốn về nhà quá,mẹ chắc đang mong mình.Ko biết nên mua quà gì cho mẹ nhỉ?Ko rõ nữa.

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

người cung hang ghế

Người bạn thân thiết nhất của chú là thất bại.
Thất bại???
Ko tin hả?
Ko tin.Chú đang là thạc sĩ kinh tế,lại có nhà ở hà nội.Ai mà tin đc.
Năm 95 chú thi trượt tốt nghiệp cấp 2.
Lúc ấy chắc chú bị người ta nói nhiều lắm
Tất nhiên ,ko chỉ gia đình,mà cả bạn bè.Ai cũng quay lưng lại,coi mình là đồ bỏ đi.
Sau đó thì sao?
Chú ôn thi lại,sau đó thi vào chuyên hóa.Nhưng trượt,năm sau mới đỗ.
Lúc trượt chuyên hóa,chú có buồn ko?
Lúc trượt toán tổng hợp,cháu có buồn ko?
Có chứ,đó là kì thi đầu đời của cháu.Số điểm cực thấp.Cho đến ngày hôm nay cháu vẫn còn nhớ rất rõ điểm số mình đạt đc.
Nhưng cháu vẫn đỗ chuyên tin nguyễn huệ.Vẫn tốt hơn chú nhiều.
Sau đó thì sao?
Sau đó...chú lại thi trượt đại học.
Lại...
Ừ,có những chuyện ko bao h tưởng tượng ra đc,nhưng lại có thể
Chú có ôn thi lại chứ?
Có,nhưng sau 2 năm,chỉ đỗ đc cao đẳng.Chú đi học đc 1 năm,nhưng lại nghĩ đó ko phải con đg chú muốn đi,cuối cùng năm sau chú cũng đỗ vào đại học chú thích.
Con đg của chú gập gềnh hơn cháu tưởng nhiều quá.
Còn nhiều điều cháu ko tưởng tượng ra nổi đâu ,đôi mắt cháu vẫn còn sáng và trong lắm cô bé à.
Ý chú là sao?=.=
Cháu nghĩ cuộc sống này chỉ có học với ăn thôi chắc?
Cháu ko hiểu?
Cháu nhin tay chú xem
Ơ...Sao...
Sao mà nhiều vết trai thế chứ gì?
Là do chú đi cày thuê,kéo gạch thuê,làm thợ nề đấy.Cháu nghĩ chú  lấy đâu ra tiền để sống và học ở HN?Ba mẹ chú làm nông dân,mọi việc đều  phải tự lực hết.
Xin lỗi..cháu ko cố ý.
Ko sao.Biết lỗi thì đừng có ủ rũ nữa,cháu buồn làm ko khí ở đây cũng trùng xuống rồi đấy.
=))


Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

:)))))))

đừng buồn nhé bạn,
có khó khăn nào mà bạn chưa hề trải qua,
có vấp ngã nào mà bạn chưa hề biết tới.
Khóc nốt đêm nay
NGày mai trời lại sáng,
nắng sẽ sưởi ấm trái tim bạn,
Bạn thường nói với người khác:
Hãy để nụ cười của bạn thay đổi thế giới.
Đừng để thế giới thay đổi nụ cười của bạn.
Đừng buồn nhé bạn,
Chuyện đã qua hãy để nó qua,
Muôn rồi đấy ,nghỉ sớm đi Khang Mai


Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

nhím

li hôn

Tối hôm qua thực là tuyệt.mình ngồi nhấm nháp mấy trang mạng,xem mấy bộ phim mình thích,rồi đi ngủ sớm.Sáng dậy thấy tinh thần thật sảng khoái,mỗi tội ngại mưa nên ứ đến giảng đường.
Tình cờ tối qua mình đọc đc một bài báo.À thì cũng về câu chuyện muôn thủa :gia đình thôi.Trong bài báo ghi :phụ nữ khi kết hôn nên thủ sẵn cho mình một đg lui,để phòng bất chăc.Bởi vì chủ nhân bài báo nói rằng:sau khi li hôn,cô ấy ko còn gì cả.
Mình ko muốn bàn về tình cảm của họ,vì cơ bản mình cũng chưa có người yêu,chứ đừng nói có gia đình.
Tuy nhiên đứng trên góc độ của mình thì mình cảm thấy bài báo này có chút ko ổn.ko ổn với mình chẳng hạn.
Hiểu biết về pháp luật của mình tương đối hạn hẹp,nhưng mình cũng biết đc là sau khi li hôn tài sản sau hôn nhân sẽ chia đôi,ai có đủ khả năng sẽ đc nuôi con.Người kia phải có trách nhiệm chu cấp tiền nuôi con.Thường thì nếu có 2 đứa thì người mẹ sẽ đc ưu tiên hơn hoặc để mỗi người nuôi 1 đứa,tùy vào năng lực tài chính của mỗi bên.Thế thì ko thể nói la chị ấy trắng tay đc.Ít nhất ,dù mất tất cả,chị ấy vẫn còn công việc và con.Ko ai muốn nghĩ đến đổ vỡ khi mới bắt đầu.Nhưng mình là một đứa sống  thực tế,hầu như khi bắt đầu làm một việc gì đó quan trọng với mình,mình luôn nghĩ qua đến tình huống xấu nhất có thể xảy ra,xem bản thân có thể xử lí đc hay ko rồi mới bước vô.
Đồng ý là nếu để độc lập một người đàn ông và một người phụ nữ đấu với nhau,phần thắng rất khó thuộc về phụ nữ.Các bạn đừng cau mày,sự thực nó là như thế.Bởi vì phụ nữ thứ nhất là sức khỏe kém,khả năng chịu nhiệt kém hơn,(khoa ngoại việt đức toàn nam là nam,hình như chỉ có 1 nữ thôi),thứ 2 đây mới là điểm  yếu chí mạng của phụ nữ:lòng nhân của họ quá lớn.Khi đã đối đầu,ai run tay người đó sẽ thua.Ồ đó là tôi nói đến khi họ là kẻ thù ấy mà.
Nhưng khi ko chỉ có một mình,thì phần thắng rất khó đoán định.Tức là khi phụ nữ ko đấu vì bản thân họ mà vì 1 người khác,đó có thể là chồng hoặc con của họ chẳng hạn.Đó là lí do vì sao đàn ông dễ thắng phụ nữ ,nhưng lại khó thắng một người mẹ hoac một người vợ.Bởi vì khi đó họ muốn giành đc phần thắng ,và thực ra thì phụ nữ cũng có một vài mặt mạnh chết người đúng ko nhỉ?
Phân tích thì phân tích thế thôi,chứ mình là mình cũng chẳng muốn đấu làm gì.Vì dù ai thắng thì cả 2 cũng đều bị thương..Thường thì sẽ tìm cách hợp tác hoặc tránh làm kẻ thù.Còn về tình cảm,ngày tr mình nghĩ 2 người đã hết yêu thì nên chia tay,sống với nhau chỉ thêm đau khổ.Nhưng sau 2 năm xa nhà,đc chứng kiến nhiều người,nhiều việc hơn,đc nghe nhiều lời khuyên bảo hơn.Mình mới nhận ra li hôn ko đơn giản.Giữa 2 ng ngoài tình cảm gắn bó bao năm ,vẫn còn có sợi dây dàng buộc là con cái.Mà đa số chúng ta,dù là đàn ông hay phụ nữ thì cũng đều trở nên có trách nhiệm hơn khi có con.Hơn nữa ai cũng có thể mắc sai lầm.Cái đó còn tùy thuộc vào lòng dung của mỗi người .Tình cảm mà...phức tạp lắm.
Nhưng mình nghĩ giữa 2 người bình thường ,để có một mối quan hệ tốt,trước hết là phải tin tưởng lẫn nhau.Huống hồ họ còn là vợ chồng,sống với nhau những mấy chuc năm mà ko tin nhau thì sống sao nổi?
Có lẽ đầu mình lại bắt đầu mọc cây rồi,phải tạm gác vấn đề này lại,chờ dịp khác bàn tiếp vậy.

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

chiều thứ 6

chiều thứ 6,con dạo một vòng quanh  hồ Phương Lưu ,nhìn từng đôi  từng đôi các cụ sóng bước tản bộ bên nhau,trong lòng con chợt cảm thấy ấm áp,nhen nhóm một tia hi vọng.
liệu sau này con có thể sống như họ ,có thể có cuộc sống bình yên như vậy ko?
Thậm chí con còn chẳng biết cuộc sống sau này của con sẽ ra sao?cuộc sống gia đình sẽ như thế nào?Trong công việc,trong học hành con luôn là người rành mạch về đường lối,đích đến.Thất bại trong học tập con cũng từng nếm mùi,con cũng đã quen.Con ko hề thấy mung lung trong công việc,nhưng lại mơ hồ trog chuyện tình cảm.Con còn chẳng biết mình sẽ thích người như thế nào?Con cũng chẳng hiểu bạn bè quí mến nhau và thích hay có cảm tình thì khác nhau như thế nào?Có lẽ với những việc mình chưa hề trải qua thì khó mà biết đc.
Con chỉ mơ ước có một cuộc sống bình lặng,bên những người mà con yêu mến,làm công việc mà con thích.Con thích trẻ con,thích chăm sóc người khác,khích lệ những khả năng của họ,ước mơ của họ.Thích nhìn người khác cười.Nhưng con lại ko xác định đc là con thích người đàn ông như thế nào?
Chắc con bị các chú,các anh dọa nhiều quá rùi =.=.Trong nhà toàn nam là nam,nhìn lâu cũng quen mắt.thói quen của tụi con trai,các thói hư tật xấu,con cũng nắm đc tàm tạm,ko gọi là biết hết nhưng cũng sống đc.
T___T,hic bắt đền,sao nhà mình lại đa đinh thế chứ.T___T.


Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

:))

Một sih nhật vui vẻ bên gia đình ấm áp.
-Mèo ơi dây đi
-dậy làm gì ,đang ngủ ngon
- 8 h rồi
-Vẫn con sớm mà,đang ngủ ngon
-Dậy đi ,ko thể lười thế đc,Trời ơi ,con mèo lười này,dậy mau
-Cứ đi học đi ,khi nào về gọi chị dậy (lúc ý là khoảng 11 rưỡi =)
-.....
Đây là điệp khúc hàng tuần vẫn diễn ra ở nhà nhỏ ^^, chắc là còn lâu lâu nữa mới kết thúc.
Sao cùng một mẹ sinh ra mà 2 đứa lại khác nhau thế chứ.Thằng em nhỏ tối muộn rồi mắt vẫn thao láo,trời còn chưa sáng đã dục dịch dậy rồi.Chả bù cho nhỏ,tối mới mười h đã ngáp ngắn ngáp dài,ko phải học hành gì chắc 8h tối đi ngủ cho nó lành.Sáng ra 8h mà vẫn còn mắt nhắm mắt mở,dậy sớm đúng là cực hình.Hic hic
Òa òa ng ta chăm chỉ mãi r,chỉ có môi caí sở thích là ăn với ngủ thôi mà cũng ý kiến....T___T.Hôm nay là chủ nhật cơ mà T___T

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

mưa...

Nhỏ chào đời trong một đêm mưa gió,chắc là nhỏ có duyên vơi mưa đấy,nhỏ làm ai cũng lo lắng,hồi hộp,bao nhiêu con mắt dõi theo ngày nhỏ đến với thế giới này.
20 năm rồi ấy nhỉ,ngày bố mẹ nhỏ lấy nhau còn xác định là khó có con,20 năm trước gia đình nhỏ còn họp lên họp xuống(hội chẩn ấy ;), xem có nên để mẹ sinh nhỏ ko?Vết mổ của mẹ làm ai cũng lo lắng,trong gia đình các  bác sĩ mà mặt ai cũng nhăn nhó.Thế rồi , trong sóng gió nhỏ vẫn có thể đến với thế giới này một cách bình yên.Giống như một phép màu vậy.
Nhỏ luôn nghĩ mình là một người may mắn ,ít ra thì cũng vì may mắn nên đã được đến với thế giới này.Nhỏ có một gia đình bình yên,một nơi bình yên để đi về,mong nhớ,có ai đó ở đó mong nhớ mình,lo lắng cho mình,có ai đo hiểu mình,ở bên mình khi mình tuyệt vọng nhất,nhỏ chẳng mấy khi ốm đau.Kể ra ông trời cũng ưu ái nhỏ lắm lắm.
Con đường học hành của nhỏ ko có đc bằng phẳng như nhiều người khác.Nhỏ luôn phải hòa nhập với nhưng môi trường mới,thuyên chuyển nhiều trường.Nhỏ luôn luôn cố gắng hết sức mình để đến gần hơn với  ước mơ của mình.Có những lúc vấp ngã,đau ,nhưng rồi vẫn phải đứng dậy đi tiếp.Đó như là một bản năng vậy.Ngã nhiều thì sẽ biết cách đứng dậy,sẽ bình tĩnh hơn trước sóng gió của cuộc đời.Dù sao thì nhỏ cũng sinh ra trong sóng gió mà.Lớn hơn một chút,cũng hiểu là: ko phải cái gì cứ cố hết sức là sẽ đc,trời cho đc đến đâu thì cho,việc của mình chỉ là làm hết sức để ko hối hận thôi.
Mẹ bảo nhỏ có nhiều điểm trưởng thành hơn những đứa trẻ cùng tuổi,nhưng cũng có nhiều điểm ngố hơn.Có lẽ do nhỏ từ nhỏ cũng chỉ biết có 2 đg: đg từ tr về nhà và đg từ nhà ra chợ,cho nên đúng là có ngố hơn thật.
Năm nay sẽ là một sn đặc biệt,ko có những người bạn thân phổ thông,những ng đã từng một thời gắn bó như chân tay của nhỏ,năm nay nhỏ chỉ muốn ở nhà,có một sn yên bình bên những người mà nhỏ vẫn gọi là người thân.

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

Tiếng mưa

Tiếng mưa
Mưa !
Mưa rơi làm người ta u sầu,ưu tư?Hay bởi người ta ưu tư nên thấy mưa buồn?
Có lẽ khó mà biết đc,nhỏ chỉ cảm thấy mỗi khi trời mưa nhỏ lại ngồi ngẫm nghĩ về những gì đã qua.Những việc đã qua
Mưa ào ào.Nhỏ nhìn qua nhà bên.Tiếng khóc đã giảm dần.Một bầu ko khí lạnh lẽo.
Âu cũng bởi con người nhỏ có phần cổ hủ,già lão rồi.Không chịu nổi mấy âm thanh sắc lạnh ấy.
Ai đó đa nói rằng : Hôn nhân giống như hội kín.Người chưa bước vào thì ko thể noí gì,người đã bước vào thì phải im lặng.
Thành ra nhỏ luôn mơ hồ về cái mà hàng ngày vẫn diễn ra xung quanh mình.
-Mẹ ơi làm thế nào để có đc một cuộc hôn nhân hạnh phúc à mẹ?
-Cái đó tùy thuộc vào hạnh phúc đối với con là gì?
Có những người luôn muốn đứng trên người khác,chỉ khi luôn là số 1 họ mới cảm thấy thỏa mãn.
Có những người lại đam mê thời trang,đam mê cuộc sống giàu sang
Một số người khác lại muốn chồng mình luôn luôn ở trước mắt họ,trong tầm kiểm soát của họ
có rất nhiều tuyp phụ nữ khác nhau con gái à.
Con thuộc tuyp nào?
Con cũng không biết nữa.con chẳng thấy con giống tuyp nào cả.
Thế thì con cần phải suy nghĩ.Chỉ khi con biết hạnh phúc đối với con là gì ,con mới có thể đi tìm nó.Phải ko nào?
Nhỏ chẳng biết nữa.Cuộc đời của một người phụ nữ trong xa hội hiện đại có thể chia làm 2 mảng: gia đình và bản thân.Trong gia đình có gia đình mình,con cái,chồng...Trong bản thân có sự nghiệp.Làm sao để cân bằng được cả hai.Tùy vào từng tuyp phụ nữ khác nhau mà tỉ lệ phân chia có thể khác nhau.Co lúc là 7-3,6-4,5-5.Vầ càng ngày phụ nữ càng chú trọng hơn đến sự nghiệp của mình,bản thân  mình.Nhỏ thuộc tuyp cổ cổ rồi.Nên vẫn còn duy trì mức 5-5.Chứ hiện nay đa phần đều 4-6 hoặc 3-7.Có những nhỏ bạn thân của nhỏ đã hùng hổ tuyên bố là sẽ ko lấy chồng khi sự nghiệp còn dang dở.=).
Lan man quá nhỉ?Suy nghĩ thì lúc nào mà chẳng lan man.Nói chung một người phụ nữ trong xã hội hiện đại phải đối mặt với bài toán cân bằng  hóc búa.Khác với đàn ông,quan điểm về phụ nữ ở một số nơi vẫn còn tương đối lạc hậu,rất nhiều gia đình mặc định công việc nội trợ là của phụ nữ.Thì đúng rồi cả nghìn năm nay vẫn thế mà.Vấn đề là đáng ra đã có cái mảng việc nôi trợ ấy thì công việc của họ ở cơ quan phải đc cắt giảm mới phải.Nhưng mà hình như trong xã hội nam nữ bình quyền này ng ta đã quên mất một số phép toán cơ bản thì phải.Thế đấy ...Nghĩ nhiều hại não
Có 2 lí do chinh để 1 ng phụ nữ đi làm: một là vì ước mơ,hai là sợ bị lệ thuộc.Phụ nữ đúng là phụ nữ ,đầy mâu thuẫn ,nghịch lí trong 1 con người.Rõ ràng đa số phụ nữ khi lấy chồng đều là muốn tìm một chỗ dựa.Nếu ko thì đã chẳng phải đặt ra n+1 thử thách như thế.Nhưng họ lại cố gắng làm để ko phải phụ thuộc vào cái con ng mà họ đã phụ thuộc bao nhiêu năm và những ng họ cố gắng tìm kiếm .Thật là ảo?
Nhỏ nghĩ về đưa nhỏ nhà bên,thương nó lắm ,nhưng mà chẳng can thiệp vào việc nhà ng ta đc,nếu ko lại làm việc hàm ơn mắc oán cũng nên.Dù trong long  ng lớn có những mưu toan gì,thì trẻ con vẫn vô tội đúng ko?
-Mẹ ơi hôm nay ăn gì?
-Ra hỏi bố mày ý.
-Mẹ ơi cho con tiền học thêm
-Ra bố mày cho
Sao họ mãi chịu đc cuộc sống áp lưc thế nhỉ?Ở cơ quan đầu đã căng như dây đàn rồi,về cũng chẳng đc yên thân.Thì họ cũng như mình thôi,cũng nghĩ tới đứa nhỏ.Cố mà sống với cái lựa chọn sai lầm của mình.
Haiz...


Mưa bão rồi nè !

  Nay mưa to và trời âm u. Mình nhìn bố đi mưa về ướt sũng . Bản thân không khó chịu mà vẫn hỏi han mình. Hôm nay mình đón con. Thằng bé rất...