Mưa!cứ mưa là khang lại hí húi bên em lap,em lap ngoan mà,em luôn luôn im lặng,ở bên khang những lúc khang cần,lắng nghe những tâm sự của khang,làm cho khang cảm thấy bình yên.
Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015
Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015
Hôm nay là thứ 6,như thường lệ,tối qua tôi ngủ rất muộn, vì mải xem chương trình mình thích : master chef.Với tôi đó là một đam mê.Tôi cảm thấy tâm hồn mình cân bằng hơn,thảnh thơi hơn khi tôi nấu ăn.So, tất nhiên,sáng nay tôi dậy rất muộn,9h gì đó tôi mới mở mắt.Nhưng lại tặc lưỡi: sớm mà:))),Vậy là ngủ tiếp.Tầm hơn 10h tui mới chịu lóc cóc bò dậy vì cái máy khoan nhà bên hình như nó hem thích tôi ngủ tiếp thì phải.
Tôi đã lười biếng đi nhiều kể tử niên học này.Tôi ko còn lao đi như một cỗ xe lửa vun vút trên đường ray mà chạm dừng ko biết ở nơi đâu.Thay vào đó tôi đã chuyển sang một phương tiện khác,đó là đi bộ.Vâng tôi đi rất chậm trên con đường học hành của mình.Vừa đi vừa nhìn ngắm những bông hoa xinh đẹp,và ko quên chào hỏi những ng mà tôi gặp,dù họ là ai.
==============================================================
Tôi lại lan man dài dòng quá mức cần thiết ùi.Thực ra cái bức xuc làm tôi viết ra mấy dòng loằng ngoằng này bắt nguồn từ một bài báo trên face.Vẫn là những mẩu chuyện xưa cũ của ngành,vẫn là những cmt đầy bức xúc và hình như ko có tính tiếp thu của nvyt,cũng phải,khi mà họ đã chai sạn.
Tôi ko phải là một ng có đủ tư cách để phán xét sự việc là đúng hay sai.Số ca lsang tôi khám chưa bằng số ca thực tập của các nvyt .Nhưng tôi muốn nói ra suy nghĩ của mình,suy nghĩ của một thực tập sinh.
Điều đầu tiên tôi nhận thấy là việc hành hung bác sĩ thường xảy ra với các bác sĩ trẻ?Tại sao?Tôi ko rõ lắm.Thứ nữa là khoảng hơn một năm trở lại đây thì ko thấy có ở HP.Có lẽ vì ng dân HP họ rất hiền lành ?
Khi tôi vào trường,môn học thầy kiên trì giữ lại nhất chính là: chạy bền và chạy cự li ngắn.Đứa nào hem qua được thì còn mệt dài dài.Tôi cũng hem hiểu tại sao thầy lại kiên trì rèn tụi nóa như vậy?
Thứ nữa là môn tâm lí học trong trường y thực sự chưa được đặt đúng vị trí của nó.Đáng lẽ ra các sv y đều phải học môn này với khoảng thời gian tối thiểu 6 tháng mới đúng.Bác sĩ mà ko có kiến thức về tâm lý học thì thật là nguy hiểm cho tính mạng của chính bác sĩ ấy.
Điều cay đắng nhất là ng dạy tôi môn này nhiều nhất,ko phải là giảng viên môn này mà là : các thầy bên ngoại,( các thầy thường phải trực cấp cứu mà ==),mấy cô bán hàng,mấy bác sửa xe,và tất nhiên một ng ko thể thiếu đc đó là : mẹ tôi.
Khi chúng tôi đi trực: các thầy đã kể vài chuyện tiếu lâm cho tụi học sinh nghe hòng dọa dẫm tinh thần non nớt cua các bé.Híc,vd tại sao lại có cái cửa sắt nì?Tại sao cái cửa nó phải thế nì?....
Rồi là bác sĩ là phải có khả năng quan sát,(xem cửa ở đâu,sắc mặt ng nhà bn ntn?...),suy luận logic và tất nhiên là thái độ.Cái này ng ta gọi là : ghét cái thái độ chứ ko ai ghét bác sĩ.
Thỉnh thoảng mấy đứa lục phim nhòm thấy mấy tấm súng hoa cải mà vẫn ko khỏi bàng hoàng xúc động.Và lại tâm niệm : mọi chuyện đều ổn! mọi chuyện đều ổn!
Sống giữa chốn mà ng ta đồn đại là dễ toi mạng ấy 4 năm trời mà tôi thấy vẫn chẳng hề hấn gì.Con ng ở đây rất là tử tế.Có nhiều ng tôi đánh giá là tốt trên mức thông thường của xh (tất nhiên bảng điểm là do tôi tự nghĩ ra).Lần đầu tôi nhìn thấy mấy cái móc trang trí đầu nâu xương chéo với mấy cái hình xăm trổ là tôi cũng hồn xiêu phác lạc lắm lắm.Cũng phải gọi hồn mấy bận thì hồn phách tôi nóa mới về chỗ cũ ,hem cóa nóa co giò bỏ chạy về HN lâu rồi.Cơ mà lúc tiếp xúc thì cũng bình thường.Khá nhiều ng trong số họ nói chuyện tử tế và rất tôn trọng tôi-một đứa một chữ y bẻ đôi cũng hem biết.NGười dân ở đây họ quí sv y lắm.Đi mua hàng mà lỡ có thò ra cái áo blu mà họ trông thấy trong cặp thì thôi rồi,lại cái điệp khúc muôn thủa : Ôi cháu học y à?Giỏi quá...balabal.... (mà nét mặt cũng rất chi là biểu càm,làm m cũng ko nỡ mặc cả==,).Bài học rút ra :Đừng bao h tin vào lời đồn.Có những thứ mắt thấy tai nghe mà còn chưa chắc đã đúng chứ chưa nói tới : tam sao thất bản,thói đời ganh ghét ==,Ko có cái gì gọi là: ng dân họ vốn ghét nvyt,...lừa đảo hết.Họ quí sv thía cơ mà, chẳng qua trong một phút nóng nảy thì cái gì cần đến ắt sẽ đến thôi.
Tôi có một ẻm lap,lẽ dĩ nhiên tôi rất là yêu ẻm nó,ko có em nó thì tui làm việc kiểu gì?Tui một đứa con gái bé bé,thấp thấp,ngồi cắn bút sắp lịch cho 2 cái phòng khám.Đảm bảo cho nóa hoạt động êm ả,hem lỗi liếc gì,roài còn phải quản lí cái lớp bé tẹo hơn 55 mạng .Xong đâu đấy thỉnh thoảng xếp hứng lên còn giao thêm choa việc A,việc B....Nếu mà tôi hem cóa em lap nè hỗ trợ thì chắc toai mạng lâu ùi.Cơ mà,thỉnh thoảng ẻm nóa cũng ẩm ương lắm,ẻm nó rỗi tôi hay thao ấy,cứ nhè mấy bận tôi chạy túi bụi là lăm đùng ra ốm.Game over!So ,những lúc như vậy tui biết phải làm răng?phải làm răng?Hic hic,tất nhiên là mang ẻm nó đi khám rùi,cầu nguyện cho em nó mau chóng khỏi bệnh để công việc lại tiếp tục.Những lúc chờ đợi,rất chi là căng thẳng.Dữ liệu trong máy có mất ko?Tốn bao nhiêu tiền?Những lúc ấy mà cóa tên nào xui hỏi han tôi linh tinh thì chỉ cóa mà : ăn đủ.Thế đấy đôi khi bạn ko sai nhưng ăn mắng vẫn là chuyện thường.Tức là có những lúc ta thực sự ko làm chủ được mình,ko biết m sẽ làm cái gì.So,nếu chẳng may bạn lâm vào tình trạng tương tự,bạn sẽ hiểu vì sao : ng nhà bn có thể tát bác sĩ thậm chí giết ng .Bởi vì lúc đó họ cũng chỉ là môt bn tâm thần cần đc chữa trị mà thôi.
Tôi ko có hiểu biết nhiều về máy móc lắm.Tôi thừa nhận là khả năng sửa chữa máy móc với sửa điện của tôi = zerro.Vì vậy,mỗi lần tôi cần thay bóng điện,cần sửa cái A,cái B trong nhà,Đối với tôi là một stress.Vì chăng có hiểu biết gì về nóa cả,nên tôi đành phó mặc nóa cho thợ.Tất nhiên cho dù tôi cóa ngồi đó xem họ làm cái gì thì cũng chỉ mang tính chất tự an ủi là chính chứ về cơ bản là tui ko có hiểu là họ đang làm cái gì hết.Vì vậy,vì vậy tôi chủ yếu đánh giá họ qua thái độ và hiệu quả công việc.Thái độ của họ có tốt ko,gọi một cái thì sau bn phút sẽ có mặt?Có mặt thì mặt hầm hầm hay tươi tỉnh,rồi có chịu giải thích cho tôi ko hay lại la mắng tôi bất cẩn hay là im phăng phắc tự kỉ một mình với mớ dây điện?Nói chung một khi đã phải gọi tới thợ tức là tôi hem có khả năng tự sửa,tôi tất nhiên đã tự chuẩn bị tâm lí sẽ tốn tiền.Vấn đề chỉ là sẽ tốn bao nhiêu mà thôi.Hiệu quả thì đơn giản lắm : tôi hỏng bóng đèn thì thay cái mới nó phải sáng.Chứ ko thể nói chú thay cho cháu cái bóng mới mà nó bật lại hem lên được.Y tế là một lĩnh vực phức tạp,tôi cho rằng so với điện thì nóa phực tạp hơn nhiều.Vì vậy,có rất nhiều ng sẽ có tâm trạng giống tôi.
Mỗi khi tôi mệt mỏi nhất,chán nản nhất,tôi lại sách balo lên đg về HN.Go home.Tất nhiên là về với mẹ của tôi rồi.Bạn biết đấy khi một ng đang mệt mỏi,chán trường thì họ chẳng nghĩ đc thứ gì văn hoa bay bổng ca,chẳng làm sao mà sống cho giống người.Đúng hơn là họ sẽ về rất gần với mức bản năng cua mình.Ví như : đói thì phải ăn,mệt thì phải nghỉ.Cáu giận thì phải gắt gỏng.Cái này tôi ko thích lắm vì ko mấy khi tôi gắt gỏng với ng ngoài.Nhưng những ng thân của tôi...Có lẽ lúc đó tôi đã quá mệt mỏi.Mẹ đã dạy tôi rất nhiều về một điểm tựa tốt.Trong ngành của tôi,điều đó rất cần thiết vì tôi nghĩ mình chính là một điểm tựa của bệnh nhân.Lúc đó họ cần tôi,họ yếu ớt sợ hãi.Họ chẳng biết bám víu vào ai ngoài tôi cả.Vì vậy,yêu ai thì cũng dễ cáu gắt với ng đó.Có yêu mới có hận mà.
=======================================================
12h tới nơi rồi,phải nhét thứ gì đó vô bụng thoai.
Hem thể chăm sóc đc ai nếu bạn chẳng chăm sóc đc mình :P
Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015
Một ngày dài
Hôm nay,m lại bị mắng.
Nhưng trong lòng m ko còn cảm thấy buồn.Mỗi lần bị nghe mắng,m lại nhớ lại những lời tâm sự của một người bạn.Mình lại tự nhủ :
-Điều 1 : tiền bối luôn đúng.
-Điều 2: Hậu bối làm tiền bối ko vừa lòng ===> hậu bối sai.
-Điều 3: ko có điều nào trong 2 điều trên sai.
-Điều 4: Cả 3 điều trên là đúng.
Mỗi ngày đi học mà ko bị nghe mắng,đó mới là một ngày buồn.NGười ta còn la mắng mình ,tức là người ta còn quan tâm đến mình,còn mong mình tiến bộ.Ko phải ai cũng dễ dàng chỉ ra sai lầm cho bạn.Vì vậy nếu có ai đó mắng bạn,nếu có ai đó phản bác ý kiến của bạn.Thì theo phép lịch sự,bạn nên like câu nói đó với số lần lẻ.Trong thâm tâm,bạn nên cảm ơn người đó.
Phải đi kiếm tiền mới biết thương bố .
Hôm nay,m lại bị mắng.
Nhưng trong lòng m ko còn cảm thấy buồn.Mỗi lần bị nghe mắng,m lại nhớ lại những lời tâm sự của một người bạn.Mình lại tự nhủ :
-Điều 1 : tiền bối luôn đúng.
-Điều 2: Hậu bối làm tiền bối ko vừa lòng ===> hậu bối sai.
-Điều 3: ko có điều nào trong 2 điều trên sai.
-Điều 4: Cả 3 điều trên là đúng.
Mỗi ngày đi học mà ko bị nghe mắng,đó mới là một ngày buồn.NGười ta còn la mắng mình ,tức là người ta còn quan tâm đến mình,còn mong mình tiến bộ.Ko phải ai cũng dễ dàng chỉ ra sai lầm cho bạn.Vì vậy nếu có ai đó mắng bạn,nếu có ai đó phản bác ý kiến của bạn.Thì theo phép lịch sự,bạn nên like câu nói đó với số lần lẻ.Trong thâm tâm,bạn nên cảm ơn người đó.
Phải đi kiếm tiền mới biết thương bố .
Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015
Kì thi học sinh phổ thông quốc gia năm nay khiến nhiều bé lao đao,nhiều nhà mệt.Nhưng cá nhân m lại cảm thấy đó là một kì thi cực cực kì thành công luôn.Mà thành công lớn nhất chắc chắn là sẽ ko bé nào ở Hà Nội trượt đại học.Chắc như đinh đóng cột luôn.Chỉ có điều số bé trụ lại đc thủ đô nơi iêm sinh ra và lớn lên ngót gần hai chục năm trời thì chắc cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Vâng ý của iêm là thành công lớn nhất của đề án này chính là đã dơ chân đạp một phát cho cái lũ học sinh thủ đô (ko cộng điểm ) ấy lăn lông lốc như mấy củ khoai tây đi học nghề ở các tỉnh khác.:PPP
Vậy là từ mai sẽ ko có mấy cảnh :
-Tèo ơi dậy đi con,mẹ nấu cháo rồi ,ra đây mẹ đút cho nào.
-Tèo ơi nhanh lên con ,muộn học rồi.
(chú thích: Tèo sắp thi đại học)
Thay vào đó sẽ là những hình ảnh thật nên thơ như Tây tiến của Quang Dũng :))).
Thằng Tèo công tử bột ngày nào : luộc nước còn cháy ấm,đi học kẻ đưa người rước,nhà hơi luộm thuộm,cơm bưng lên chậm là gắt gỏng ỏm tỏi ầm ĩ.Nay bỗng chốc bị đạp ra đường,đứng bơ vơ giữa dòng đời tấp nập.Hem biết đi đâu về đâu.(0.0)
Lẽ dĩ nhiên: con nhà tông chẳng giống lông cũng giống cánh.Nó hem thể chết chìm được,(vì trên bờ cóa cả tá người cầm phao chỉ trực vớt nó lên mà :).Bố nó làm ông A,mẹ nó làm bà B thì hem có lí nào lại sinh ra một đứa con ngu dốt được.Chỉ có điều nó bị bao bọc kĩ quá nên chưa có điều kiện bộc lộ đó thôi.Mà cứ bao bọc tiếp có khi còn thui chột dần theo năm tháng bởi sự nông nổi ,kiêu căng cua tuổi trẻ ko biết chừng.(=.+)
Thằng Tèo lơ ngơ ngày nào ,rất có thể sau đề án này sẽ trở thành một thằng : Nguyễn văn A, Trần Văn B nào đó .Đơn giản vì nó chưa thành danh nhưng chắc sẽ thành nhân.Những đứa trẻ thành nhân ở Hà thành bây h,haiz...hiếm lắm thay.
Sau bốn -năm-sáu năm học,thằng Tèo hay bạn A nào đó ,bây h đã có cả đám bạn chân thật,nó ko còn cảm giác cô đơn bè đông bạn hiếm như hồi nào nữa.Nó có những trải nghiệm thực.Thấy được người ta làm ra hạt gạo ra làm sao,trồng củ hành như thế nào.Mai này nó về nhà,gặp việc ko như ý chắc hem dám bỏ cơm bỏ cháo như ngày thơ bé nữa.Nó đã hiểu được : tự thân nó cố gắng đi lên để phấn đấu được như bố mẹ nó bây h,hẵn còn gian nan lắm .Thằng Tèo kiểu nào cũng phải khiêm cung trước bố nó(người mà có lẽ chỉ vài năm trước đây đối với nó chỉ là một ông già toàn rập khuân những giáo điều, những bản tình ca xưa cũ : ngày xưa tao với mẹ mày thế này ...thế kia....),hay thương yêu mẹ nó nhiều hơn (người mà trước đây có khi pha cốc sữa,nấu cho nó bữa cơm nó cũng thấy phiền).
Ước mong đề án kéo dài nhiều năm nữa.Để thêm nhiều thằng Tèo được thành nhân.Nhiều ông A thành danh.
(chuyện chỉ mang tính chất khoa học giả tưởng-hoàn toàn ko có thật-và ko mang tính chất giáo dục tham khảo.)
Vâng ý của iêm là thành công lớn nhất của đề án này chính là đã dơ chân đạp một phát cho cái lũ học sinh thủ đô (ko cộng điểm ) ấy lăn lông lốc như mấy củ khoai tây đi học nghề ở các tỉnh khác.:PPP
Vậy là từ mai sẽ ko có mấy cảnh :
-Tèo ơi dậy đi con,mẹ nấu cháo rồi ,ra đây mẹ đút cho nào.
-Tèo ơi nhanh lên con ,muộn học rồi.
(chú thích: Tèo sắp thi đại học)
Thay vào đó sẽ là những hình ảnh thật nên thơ như Tây tiến của Quang Dũng :))).
Thằng Tèo công tử bột ngày nào : luộc nước còn cháy ấm,đi học kẻ đưa người rước,nhà hơi luộm thuộm,cơm bưng lên chậm là gắt gỏng ỏm tỏi ầm ĩ.Nay bỗng chốc bị đạp ra đường,đứng bơ vơ giữa dòng đời tấp nập.Hem biết đi đâu về đâu.(0.0)
Lẽ dĩ nhiên: con nhà tông chẳng giống lông cũng giống cánh.Nó hem thể chết chìm được,(vì trên bờ cóa cả tá người cầm phao chỉ trực vớt nó lên mà :).Bố nó làm ông A,mẹ nó làm bà B thì hem có lí nào lại sinh ra một đứa con ngu dốt được.Chỉ có điều nó bị bao bọc kĩ quá nên chưa có điều kiện bộc lộ đó thôi.Mà cứ bao bọc tiếp có khi còn thui chột dần theo năm tháng bởi sự nông nổi ,kiêu căng cua tuổi trẻ ko biết chừng.(=.+)
Thằng Tèo lơ ngơ ngày nào ,rất có thể sau đề án này sẽ trở thành một thằng : Nguyễn văn A, Trần Văn B nào đó .Đơn giản vì nó chưa thành danh nhưng chắc sẽ thành nhân.Những đứa trẻ thành nhân ở Hà thành bây h,haiz...hiếm lắm thay.
Sau bốn -năm-sáu năm học,thằng Tèo hay bạn A nào đó ,bây h đã có cả đám bạn chân thật,nó ko còn cảm giác cô đơn bè đông bạn hiếm như hồi nào nữa.Nó có những trải nghiệm thực.Thấy được người ta làm ra hạt gạo ra làm sao,trồng củ hành như thế nào.Mai này nó về nhà,gặp việc ko như ý chắc hem dám bỏ cơm bỏ cháo như ngày thơ bé nữa.Nó đã hiểu được : tự thân nó cố gắng đi lên để phấn đấu được như bố mẹ nó bây h,hẵn còn gian nan lắm .Thằng Tèo kiểu nào cũng phải khiêm cung trước bố nó(người mà có lẽ chỉ vài năm trước đây đối với nó chỉ là một ông già toàn rập khuân những giáo điều, những bản tình ca xưa cũ : ngày xưa tao với mẹ mày thế này ...thế kia....),hay thương yêu mẹ nó nhiều hơn (người mà trước đây có khi pha cốc sữa,nấu cho nó bữa cơm nó cũng thấy phiền).
Ước mong đề án kéo dài nhiều năm nữa.Để thêm nhiều thằng Tèo được thành nhân.Nhiều ông A thành danh.
(chuyện chỉ mang tính chất khoa học giả tưởng-hoàn toàn ko có thật-và ko mang tính chất giáo dục tham khảo.)
Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015
Haiz...blog bị chặn.Thôi cũng coi như đóng cửa tu luyện.
Nhưng...ngày không viết như thiếu thiếu
Tối tối ko gõ gõ đọc đọc lại bần thần nhớ nhớ.
Thôi các bác ấy ko chặn gmail ko chặn face như bác trung của là hạnh phúc lắm rồi.
Bản thân m cũng đang chờ đợi kết quả .Chờ đợi cái thời khắc mà tiền bối gọi là : huy hoàng ấy.Nhưng trong lúc này...bầu không khí mạng thật ảm đạm.
========================================================================
hôm nay,mình đọc đọc ngẫm ngẫm.Ngẫm mãi mà chẳng ra được cái môn này.Sao mà khó thế không biết.Cầm tay khoan lên là bao vấn đề đi theo.Lia một đường khoan là tiêu tốn biết bao noron.:(
Ngồi nhìn lại ,cuối ngày mới check mạng xem có gì mới ko?Qua trang lớp mình,lướt một dạo .Ồ có điểm rồi.Ko lạ lắm với điểm của mình.Cơ bản là đến m cũng ko ưa tác phẩm cuối cùng của mình .Điêm ko có ý nghĩa khi mà sản phẩm chẳng được như ý.Hơi ngạc nhiên chút vì vài bạn mình thấy khắc răng cũng tốn nhiều noron mà điểm lại ko cao.Nhưng lại tặc lưỡi.Thôi kệ: bạn thân ,thân thằng nào thằng đấy lo.ke ke :)))
Từ h đã hạ quyết tâm : ko đc phân tâm với mấy vụ điểm trác vụn vặt.Tất cả tâm chí phải tập trung cho ăn,ngủ,chơi và mục tiêu cá nhân.Phải tập vứt bỏ, tập buông bỏ những thứ vụn vặt vớ vẩn.Để hướng đến những thứ dài hơi hơn.
====================================================================
Ngồi nghe em nó mà thấm quá, một con bé hai mươi hai tuổi đầu suốt ngày nghiện ngập mấy cái thứ cổ cổ.
Thích lân la hết quầy sách này tới quầy sách khác.Thích ăn,thích nấu ăn.thích sưu tầm nụ cười. Tôi nhớ lắm những nụ cười rạng rỡ của bạn.Nhớ lắm những khi tôi thấy bạn vui.Tôi ước tôi có thể lưu lại khoảnh khắc ấy,lâu thật lâu.
Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015
Vậy là tuần đầu tiên của năm học,cũng là tuần đầu tiên m thay đổi cách học đã kết thúc.Ngoap ngoap,ngủ ngon tóa.
Nếu cái đầu này ko đc tỉnh táo-thì làm sao nó xử lí dữ liệu nhanh và chính xac được.Cho nên là pi h là m pải bảo dưỡng nó thường xuyên.Ko thể vắt kiệt nó như kiểu học của một tháng hè vừa qua đc.:))
Ca lâm sàng đầu tay của m đã hoàn thành.Mặc dầu ca nì thuộc loại hông thể dễ hơn được nữa.Bn trước đó ko đau,ko ê buốt.Chỉ miễn cưỡng đi khám vì sự nài nỉ mang tính chất bắt ép của bác sĩ (mà cụ thể đó là m ==).
Nói vậy chứ lý thuyêt và lâm sàng dẫu vậy vẫn là một khoảng cách xa vời vợi.Mặc dù m đã đọc sách rất kĩ,tua đi tua lại cả tuần.Còn hỏi han kinh nghiệm ng đi tr,rồi là có cô đứng bên cạnh chỉ bảo tận tình.Gần như là cô bảo sao thời iêm làm y hệt như vậy chứ cũng chẳng tư duy gì nhiều.Cơ mà có làm mới thấy : đúng là cần phải khiêm tốn,khiêm tốn và khiêm tốn hơn nữa.Một ca lâm sàng dễ tới mức ko thể dễ hơn đc nữa,đối với m cũng thật khó khăn,chật vật.
Những ngày đầu phản hồi của bn k đc tốt,khiến m lo lắng ko yên.Vắt chân lên chán tự hỏi : tại sao? M đã làm sai bước nào?Những giả thiết đặt ra thời nhiều nhiều lắm.Rùi là cũng chay đi hỏi ng đi trước.Bị cốc đầu liên tục.Cơ mà cũng thấy vỡ ra được nhiều điều.
Tuần này cứ vậy đã.Sang tuần sau m sẽ cố gắng hơn ở ca lâm sàng tiếp theo vây.(^-^)
Nếu cái đầu này ko đc tỉnh táo-thì làm sao nó xử lí dữ liệu nhanh và chính xac được.Cho nên là pi h là m pải bảo dưỡng nó thường xuyên.Ko thể vắt kiệt nó như kiểu học của một tháng hè vừa qua đc.:))
Ca lâm sàng đầu tay của m đã hoàn thành.Mặc dầu ca nì thuộc loại hông thể dễ hơn được nữa.Bn trước đó ko đau,ko ê buốt.Chỉ miễn cưỡng đi khám vì sự nài nỉ mang tính chất bắt ép của bác sĩ (mà cụ thể đó là m ==).
Nói vậy chứ lý thuyêt và lâm sàng dẫu vậy vẫn là một khoảng cách xa vời vợi.Mặc dù m đã đọc sách rất kĩ,tua đi tua lại cả tuần.Còn hỏi han kinh nghiệm ng đi tr,rồi là có cô đứng bên cạnh chỉ bảo tận tình.Gần như là cô bảo sao thời iêm làm y hệt như vậy chứ cũng chẳng tư duy gì nhiều.Cơ mà có làm mới thấy : đúng là cần phải khiêm tốn,khiêm tốn và khiêm tốn hơn nữa.Một ca lâm sàng dễ tới mức ko thể dễ hơn đc nữa,đối với m cũng thật khó khăn,chật vật.
Những ngày đầu phản hồi của bn k đc tốt,khiến m lo lắng ko yên.Vắt chân lên chán tự hỏi : tại sao? M đã làm sai bước nào?Những giả thiết đặt ra thời nhiều nhiều lắm.Rùi là cũng chay đi hỏi ng đi trước.Bị cốc đầu liên tục.Cơ mà cũng thấy vỡ ra được nhiều điều.
Tuần này cứ vậy đã.Sang tuần sau m sẽ cố gắng hơn ở ca lâm sàng tiếp theo vây.(^-^)
Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015
Vậy là kì nghi hè 2,5 ngày của m đã kết thúc tốt đẹp .
Vậy là kể từ ngày mai,cái mác y4 sẽ được gỡ xuống,mình đã chính thức già thêm một tuổi =.+.
Một tháng hè qua quả thực hữu ích.Mình ko hề cảm thấy hối tiếc vì những năm tháng ở đây.Bất cập đã nảy sinh và m vui vẻ chấp nhận điều đó.
Cố lên nào.Phía trước đường đi còn dài và gian nan.Nhưng quan trọng là m đã biết nên đi về đâu.Người ta nói : cái gì cũng có giá của nó.Quan trọng là bạn có giám trả giá cao để được thành công hay ko? Có người nói khoản tiền đó quá mắc,ngồi vài tiếng,nghe chém gió vài câu,uống cốc cà phê rồi đi về.Có người lại cảm thấy: vỡ vạc ra nhiều điều.Đôi khi thành công hay thất bại của một con người cũng chỉ nhờ một câu nói,một lời gợi ý nhỏ.Thầy nói rất đúng :tiết kiệm là luôn ko phát triển.Chỉ có trả giá cao mới có được món hàng tốt m cần.Nhưng phải biết là m cần cái gì.
Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015
Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015
Hn tự nhiên hâm dở ngồi nghe I miss you chứ T____+
Sao lại là I miss you, Do you know that It's big rain.
So...
Cảm thấy nhớ nhớ.Cái cảm giác...biết là sẽ ko thể nhưng vẫn quan tâm,vẫn lo lắng.Chỉ là bản thân đang cố kìm nén để cảm xúc nguôi ngoai.Haiz...nồi ghẹ này có chín ko ta?
Mưa lành lạnh,lòng man mác ,lẩm nhẩm I miss you :PPP I love you.My food.:P
I miss you ...
Sao lại là I miss you, Do you know that It's big rain.
So...
Cảm thấy nhớ nhớ.Cái cảm giác...biết là sẽ ko thể nhưng vẫn quan tâm,vẫn lo lắng.Chỉ là bản thân đang cố kìm nén để cảm xúc nguôi ngoai.Haiz...nồi ghẹ này có chín ko ta?
Mưa lành lạnh,lòng man mác ,lẩm nhẩm I miss you :PPP I love you.My food.:P
I miss you ...
Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015
Hôm nay ,m đc về sớm.Đi trên đường,nghĩ vẩn vơ linh tinh.
Vậy là em hè iu dấu sắp bỏ m mà đi thiệt ruifT__+, em ơi chị còn chưa chuẩn bị xong,em đi bây h thì chị biết phải làm sao?Phải làm sao T___-
y5 rồi,cũng ko còn nhỏ tuổi nữa.Mặc dù ra đường người ta vẫn nhầm lẫn trầm trọng và m thì phải thường xuyên đính chính.Cơ mà cũng nhận ra bản thân m đang lão hóa từng ngày.
Có những lúc cũng cảm thấy ức chế,muốn bỏ cuộc,muốn từ bỏ.Cũng cảm thấy ghét ghét,chán chán.Nhưng cơ bản thì vẫn iu nơi này lắm lắm.Nhờ có nơi này,đúng hơn là nhờ có việc m thi trượt ,m đã trở thành một con người khác.
Trước đây,m là một đứa trẻ sống rất ích kỉ.Mình ích kỉ ở chỗ m ko nghĩ là m sống ích kỉ.M nghĩ m là một đứa trẻ rất ngoan,rất chịu khó...những thứ m được hưởng là đương nhiên nó phải thế,Đúng hơn là m nghĩ m xứng đáng nhận những thứ đó.Cuộc sống học học rồi học đã biến m trở thành một con người vô tâm vậy đó.Một con gà ngáo ngơ chẳng biết cái gì,chẳng làm được việc gì nên hồn.Cơ mà lúc nào cũng nghĩ là m rất giỏi :PPP,
Thú thực là lúc đầu,m đã bị sốc khi m thi trượt,tất nhiên rồi,một đứa như mình cơ mà,thế mà vẫn có thể rớt. Mà ko rớt mới là kì cục.Lựa chọn đi xa,lúc đầu chỉ vì m quá quá yêu ngành này,mà m cũng là đứa nhát chết ,vì ko muốn chết nên là ở đâu có sự sống là ở đó có em :PPP.Lúc đầu thì cũng muốn thi lại đó.Muốn lắm lắm chứ,làm sao mà một đứa như m lại cam tâm đầu háng sớm thế được.Nhưng những ngày tháng ơ đây đã làm m thay đổi.Mình bắt đầu quen dần với cuộc sông tự lập.Khoảng thời gian đầu thực sự rất khó khăn.Một đứa mà lý thuyết quá nhiều thì khi ra thực tế sẽ có nhiều cảnh ng ta gọi là dở khóc dở cười.Có những lúc,m đã muốn bỏ cuộc,có những lúc lại thấy thương mẹ,bố,.(thương mẹ trước vì mẹ gần hơn,với cả lúc đó suy nghĩ còn non nớt,thương bố sau vì những việc bố làm ,con cái phải đủ lớn mới biết được,mới biết thương bố).Có lúc lại thương chính bản thân mình,thương thằng nhóc ở nhà.Nghĩ lại mới thấy,dạo đó m thực trẻ con.Trẻ con ở chỗ,lúc nào cũng nghĩ m là ng lớn :PPP.Sau đó ,suy nghĩ của m mỗi lúc mỗi khác,mỗi lúc mỗi thực tế hơn.Mình đã bắt đầu biết thu thập thông tin.Biết lắng nghe.Con người m mỗi lúc mỗi khác.Mới hôm qua,còn là một đứa trẻ thụ động,chỉ biết ăn cơm của mẹ,tiêu tiền của bố,ko ngừng ko ngừng đòi hỏi những yêu cầu abc...Sống theo lối mòn,ko biết tương lai m đang ở đâu.Bây h m đã trở thành một con người bình thường, được xã hội chấp nhận,dung nạp.Ko còn thấy m thừa chân thừa tay,thừa thời gian.
Cũng có những lúc mệt mỏi,muốn tìm về với mẹ.Go home ,về nhà kiểu này là chỉ muốn ngủ,đọc đọc linh tinh ,chẳng làm lụng gì.Cơ bản giống hồi cấp 3.Nhưng trong suy nghĩ thì có khác.Trước nghĩ là đương nhiên nó phải thế.Bây h thì nghĩ là : m thực sự rất rất là may mắn.
Ngày trước,m ấp ủ những dự định những khẩu hiểu cực kì to tát.Nào là phải học giỏi,kiếm nhiều tiền,chăm sóc bố mẹ,...giờ nghĩ lại vẫn thấy sao mà...Bây h thì chỉ nghĩ đơn giản.Thôi bố mẹ còn nuôi mình được ngày nào thì cố gắng tận dụng mọi thời gian nguồn lực mà hoàn thiện bản thân mình cho tốt,làm sao đó để mình có thể trở thành một con người bình thường,tự nuôi được mình,ko thất nghiệp.Ok thế là cũng bở hơi tai roài.Ko nên hô hào to tát quá.Kẻo ng ta bảo : con này nó hơi bị ,,,(bài tập: điền từ vào dấu ...sao cho thích hợp :))))
Ngày trước m là một đứa khắt khe.Yêu cầu thì cũng chẳng đâu vào đâu,cao chẳng tới nóc,thấp chẳng chạm sàn,cứ lơ lửng chẳng ai chịu được.Kể từ ngày m được tiếp xúc với những ng bạn tốt,những ng thầy tốt, những ng chị tốt, và tất nhiên là cả a R nữa.Họ đã khiến m thay đổi.M trở thành một đứa thế nào cũng đc,miễn ko trái nguyên tăc sống.M biết sống độ lượng hơn,bởi những ng thầy của m,họ quá tốt,quá độ lượng .Trước đây m sợ bị mắng,sợ ng sống khắt khe.Bây h,m chỉ mong gặp đc ng chỉ bảo cho m,nghiêm khắc với m.Có như vậy m mới có thể nên người.M cảm thấy m thực may mắn vì bên cạnh m luôn có thật nhiều ng tốt như vậy.
NGoài lề một tẹo,ngày tr m nghĩ là ; hôn nhân rất quan trọng,vì quan trọng nên phải chọn lựa kĩ càng,phải thận trọng....Nhưng bây h mình đã hiểu ra một điều,chon lựa kĩ càng ko bằng tương kính như tân.Vợ chồng quan trọng là phải biết cư xử với nhau sao cho thuận hòa chứ ko phải cứ ráp 2 điểm mười lại là thành một chữ hoàn hảo.Chính vì ko hoàn hảo thì mới cần phải bổ sung, mới cần phải thêm. Có nụ dùng nụ,có hoa dùng hoa.Được tới đâu hay tới đó vậy.sống trong căn nhà rộng 300m vuông xa hoa có khi lại ko vui vẻ bằng căn nhà thuê 20 m vuông mà đầm ấm sum vầy.
Cảm thấy sao mà sến quá đi,cơ mà....bản thân m lại thực lòng nghĩ vậy.
Vậy là em hè iu dấu sắp bỏ m mà đi thiệt ruifT__+, em ơi chị còn chưa chuẩn bị xong,em đi bây h thì chị biết phải làm sao?Phải làm sao T___-
y5 rồi,cũng ko còn nhỏ tuổi nữa.Mặc dù ra đường người ta vẫn nhầm lẫn trầm trọng và m thì phải thường xuyên đính chính.Cơ mà cũng nhận ra bản thân m đang lão hóa từng ngày.
Có những lúc cũng cảm thấy ức chế,muốn bỏ cuộc,muốn từ bỏ.Cũng cảm thấy ghét ghét,chán chán.Nhưng cơ bản thì vẫn iu nơi này lắm lắm.Nhờ có nơi này,đúng hơn là nhờ có việc m thi trượt ,m đã trở thành một con người khác.
Trước đây,m là một đứa trẻ sống rất ích kỉ.Mình ích kỉ ở chỗ m ko nghĩ là m sống ích kỉ.M nghĩ m là một đứa trẻ rất ngoan,rất chịu khó...những thứ m được hưởng là đương nhiên nó phải thế,Đúng hơn là m nghĩ m xứng đáng nhận những thứ đó.Cuộc sống học học rồi học đã biến m trở thành một con người vô tâm vậy đó.Một con gà ngáo ngơ chẳng biết cái gì,chẳng làm được việc gì nên hồn.Cơ mà lúc nào cũng nghĩ là m rất giỏi :PPP,
Thú thực là lúc đầu,m đã bị sốc khi m thi trượt,tất nhiên rồi,một đứa như mình cơ mà,thế mà vẫn có thể rớt. Mà ko rớt mới là kì cục.Lựa chọn đi xa,lúc đầu chỉ vì m quá quá yêu ngành này,mà m cũng là đứa nhát chết ,vì ko muốn chết nên là ở đâu có sự sống là ở đó có em :PPP.Lúc đầu thì cũng muốn thi lại đó.Muốn lắm lắm chứ,làm sao mà một đứa như m lại cam tâm đầu háng sớm thế được.Nhưng những ngày tháng ơ đây đã làm m thay đổi.Mình bắt đầu quen dần với cuộc sông tự lập.Khoảng thời gian đầu thực sự rất khó khăn.Một đứa mà lý thuyết quá nhiều thì khi ra thực tế sẽ có nhiều cảnh ng ta gọi là dở khóc dở cười.Có những lúc,m đã muốn bỏ cuộc,có những lúc lại thấy thương mẹ,bố,.(thương mẹ trước vì mẹ gần hơn,với cả lúc đó suy nghĩ còn non nớt,thương bố sau vì những việc bố làm ,con cái phải đủ lớn mới biết được,mới biết thương bố).Có lúc lại thương chính bản thân mình,thương thằng nhóc ở nhà.Nghĩ lại mới thấy,dạo đó m thực trẻ con.Trẻ con ở chỗ,lúc nào cũng nghĩ m là ng lớn :PPP.Sau đó ,suy nghĩ của m mỗi lúc mỗi khác,mỗi lúc mỗi thực tế hơn.Mình đã bắt đầu biết thu thập thông tin.Biết lắng nghe.Con người m mỗi lúc mỗi khác.Mới hôm qua,còn là một đứa trẻ thụ động,chỉ biết ăn cơm của mẹ,tiêu tiền của bố,ko ngừng ko ngừng đòi hỏi những yêu cầu abc...Sống theo lối mòn,ko biết tương lai m đang ở đâu.Bây h m đã trở thành một con người bình thường, được xã hội chấp nhận,dung nạp.Ko còn thấy m thừa chân thừa tay,thừa thời gian.
Cũng có những lúc mệt mỏi,muốn tìm về với mẹ.Go home ,về nhà kiểu này là chỉ muốn ngủ,đọc đọc linh tinh ,chẳng làm lụng gì.Cơ bản giống hồi cấp 3.Nhưng trong suy nghĩ thì có khác.Trước nghĩ là đương nhiên nó phải thế.Bây h thì nghĩ là : m thực sự rất rất là may mắn.
Ngày trước,m ấp ủ những dự định những khẩu hiểu cực kì to tát.Nào là phải học giỏi,kiếm nhiều tiền,chăm sóc bố mẹ,...giờ nghĩ lại vẫn thấy sao mà...Bây h thì chỉ nghĩ đơn giản.Thôi bố mẹ còn nuôi mình được ngày nào thì cố gắng tận dụng mọi thời gian nguồn lực mà hoàn thiện bản thân mình cho tốt,làm sao đó để mình có thể trở thành một con người bình thường,tự nuôi được mình,ko thất nghiệp.Ok thế là cũng bở hơi tai roài.Ko nên hô hào to tát quá.Kẻo ng ta bảo : con này nó hơi bị ,,,(bài tập: điền từ vào dấu ...sao cho thích hợp :))))
Ngày trước m là một đứa khắt khe.Yêu cầu thì cũng chẳng đâu vào đâu,cao chẳng tới nóc,thấp chẳng chạm sàn,cứ lơ lửng chẳng ai chịu được.Kể từ ngày m được tiếp xúc với những ng bạn tốt,những ng thầy tốt, những ng chị tốt, và tất nhiên là cả a R nữa.Họ đã khiến m thay đổi.M trở thành một đứa thế nào cũng đc,miễn ko trái nguyên tăc sống.M biết sống độ lượng hơn,bởi những ng thầy của m,họ quá tốt,quá độ lượng .Trước đây m sợ bị mắng,sợ ng sống khắt khe.Bây h,m chỉ mong gặp đc ng chỉ bảo cho m,nghiêm khắc với m.Có như vậy m mới có thể nên người.M cảm thấy m thực may mắn vì bên cạnh m luôn có thật nhiều ng tốt như vậy.
NGoài lề một tẹo,ngày tr m nghĩ là ; hôn nhân rất quan trọng,vì quan trọng nên phải chọn lựa kĩ càng,phải thận trọng....Nhưng bây h mình đã hiểu ra một điều,chon lựa kĩ càng ko bằng tương kính như tân.Vợ chồng quan trọng là phải biết cư xử với nhau sao cho thuận hòa chứ ko phải cứ ráp 2 điểm mười lại là thành một chữ hoàn hảo.Chính vì ko hoàn hảo thì mới cần phải bổ sung, mới cần phải thêm. Có nụ dùng nụ,có hoa dùng hoa.Được tới đâu hay tới đó vậy.sống trong căn nhà rộng 300m vuông xa hoa có khi lại ko vui vẻ bằng căn nhà thuê 20 m vuông mà đầm ấm sum vầy.
Cảm thấy sao mà sến quá đi,cơ mà....bản thân m lại thực lòng nghĩ vậy.
Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015
Hải Phòng cũng có những nơi như thế




Một khoang lặng thật bình yên.



Một buổi chiều thứ 7 yên bình,cảm thấy nhớ..

Cuối cùng m cũng đã tìm được một góc nhỏ của riêng mình.Một khoảng lặng thật bình yên.
Ko cần phải tranh giành với ai.Bởi đây ko phải là chỗ cho thuê chụp ảnh.Đây chỉ đơn giản là một cánh đồng màu thân thuộc,bé nhỏ của riêng tôi.:))
Tự nhiên thấy m sến súa quá đi.
Một khoang lặng thật bình yên.
Một buổi chiều thứ 7 yên bình,cảm thấy nhớ..
Cuối cùng m cũng đã tìm được một góc nhỏ của riêng mình.Một khoảng lặng thật bình yên.
Ko cần phải tranh giành với ai.Bởi đây ko phải là chỗ cho thuê chụp ảnh.Đây chỉ đơn giản là một cánh đồng màu thân thuộc,bé nhỏ của riêng tôi.:))
Tự nhiên thấy m sến súa quá đi.
Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015
Trong cuộc sống của bạn,có những khi bạn phải học cách chấp nhận.Chấp nhận sự thật là điều khó khăn.Nhưng... đó là bước đầu tiên để bước vào thế giới của những người biết suy nghĩ.Chấp nhận để bước tiếp,chấp nhận không phải là lãng quên.
Đối với tôi,có một vài điều thật sự ,thật sự rất khó chấp nhận.Dẫu tôi hiểu rằng...đó là sự thật.Cho đến tân bây h,tôi vẫn thường nghĩ rằng: ở một nơi nào đó,người đó sẽ sống một cuộc sống thật tốt đẹp,thật bình yên.Dường như với tôi,người đó chưa bao giờ đi quá xa,người đó vẫn ở đâu đó quanh đây,rất gần thôi.Gần lắm mà sao tôi tìm mãi,kiếm mãi vẫn không thấy nu cười ấy,bóng hình ấy.Mình đúng là một kẻ ngốc nghếch mà...
Haiz...sao độ này lại hay hoài niệm thế ko biết.
Đối với tôi,có một vài điều thật sự ,thật sự rất khó chấp nhận.Dẫu tôi hiểu rằng...đó là sự thật.Cho đến tân bây h,tôi vẫn thường nghĩ rằng: ở một nơi nào đó,người đó sẽ sống một cuộc sống thật tốt đẹp,thật bình yên.Dường như với tôi,người đó chưa bao giờ đi quá xa,người đó vẫn ở đâu đó quanh đây,rất gần thôi.Gần lắm mà sao tôi tìm mãi,kiếm mãi vẫn không thấy nu cười ấy,bóng hình ấy.Mình đúng là một kẻ ngốc nghếch mà...
Haiz...sao độ này lại hay hoài niệm thế ko biết.
Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015
Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015
Hôm nay con bé được về sớm,nó vừa đi vừa cầu trời phật phù hộ cho xe nó đừng hết xăng: hưc hưc, lần sau nhất định con sẽ đổ xăng cẩn thận hức hức(câu này hình như nghe rất là quen T__+).Mặc dù thằng bạn đã trấn an nó bằng những lời phân tích rất chi là lô gic: theo kinh nghiệm xe cộ của tôi,thì con dream lùn này kịch vạch mã đo vẫn còn đi thêm đc chục cây nữa,mà trạm xang gần nhất là chỗ vườn hoa chỉ cách đây có mấy trăm mét thôi.
Thật là may mắn vì lúc mở bình xăng ra vẫn còn kha khá.Số mình may thật,lại thoát đc một kiếp nạn nữa.
Hum nay mình gắp răng cho một nhóc,gây tê ,gắp cái là ra,cơ bản là em nó ''nung nay '' lắm rồi,có khi nhai mạnh cái gì ấy là cũng ra đc ấy chứ,trả cần phải nhổ.Nhổ xong,2 cô cháu cười nhe cả mấy cái răng :)).Thấy chưa cô bảo là ko đau mà.(cơ bản mấy ca đau thì ko tới lượt cô làm :))
Lúc sau tính tiền.Em thưa cô ca này có cần tính tiền ko ạ?(cơ bản thấy bệnh nhân tự nhiên hơn ruồi,ngang nhiên đi qua bao nhiêu bệnh nhân đang chờ khác,vào thẳng cô khám xong rồi lên ghế xử lí luôn).
-Ko,ông ngoại cô đấy.Tính cái gì mà tính.
Mình:....ko biết nói câu gì.chạy ngay vào trong lấy cái bông khác thay cho bệnh nhân,sau đó dặn dò người nhà bệnh nhân cẩn thận(ông ngoại cô)
Một năm cô dọa em vài lần thế này thì em đến suy tim mất.Em mới có y4 thôi.cháu cô nó mà có làm sao thì...
Nói chung là cứ động phải mấy ca con giời con phật này là khổ lắm :((.Cũng rèn luyện bản lĩnh kha khá.
Xong cô còn định giao cho m bn nữa.Khổ cái thằng bé vừa nghe mẹ bảo nhổ răng đã mếu máo rồi.M pải bảo là ai nhổ răng,ở đây chỉ cùng lăm là gắp răng ra thôi,thằng bé mới chịu nín, há mồm ra cho khám.Đến là khổ.Khổ nỗi,tay chú Lộc khỏe thế mà lay mãi : răng chau nó mới hơi lung lay một tí thôi,thế mà mẹ cháu cứ bắt nhổ.theo kinh nghiệm của m,nhổ kiểu gì cũng đau.Người lớn quen đau rồi,nhưng trẻ con thì ko như thế được.Sau một hồi đàm phán,mẹ cháu quyết định lùi tới ngày mai.M nghĩ bụng : tối nay và ngày mai thì có khác gi nhau đâu?
Thật là may mắn vì lúc mở bình xăng ra vẫn còn kha khá.Số mình may thật,lại thoát đc một kiếp nạn nữa.
Hum nay mình gắp răng cho một nhóc,gây tê ,gắp cái là ra,cơ bản là em nó ''nung nay '' lắm rồi,có khi nhai mạnh cái gì ấy là cũng ra đc ấy chứ,trả cần phải nhổ.Nhổ xong,2 cô cháu cười nhe cả mấy cái răng :)).Thấy chưa cô bảo là ko đau mà.(cơ bản mấy ca đau thì ko tới lượt cô làm :))
Lúc sau tính tiền.Em thưa cô ca này có cần tính tiền ko ạ?(cơ bản thấy bệnh nhân tự nhiên hơn ruồi,ngang nhiên đi qua bao nhiêu bệnh nhân đang chờ khác,vào thẳng cô khám xong rồi lên ghế xử lí luôn).
-Ko,ông ngoại cô đấy.Tính cái gì mà tính.
Mình:....ko biết nói câu gì.chạy ngay vào trong lấy cái bông khác thay cho bệnh nhân,sau đó dặn dò người nhà bệnh nhân cẩn thận(ông ngoại cô)
Một năm cô dọa em vài lần thế này thì em đến suy tim mất.Em mới có y4 thôi.cháu cô nó mà có làm sao thì...
Nói chung là cứ động phải mấy ca con giời con phật này là khổ lắm :((.Cũng rèn luyện bản lĩnh kha khá.
Xong cô còn định giao cho m bn nữa.Khổ cái thằng bé vừa nghe mẹ bảo nhổ răng đã mếu máo rồi.M pải bảo là ai nhổ răng,ở đây chỉ cùng lăm là gắp răng ra thôi,thằng bé mới chịu nín, há mồm ra cho khám.Đến là khổ.Khổ nỗi,tay chú Lộc khỏe thế mà lay mãi : răng chau nó mới hơi lung lay một tí thôi,thế mà mẹ cháu cứ bắt nhổ.theo kinh nghiệm của m,nhổ kiểu gì cũng đau.Người lớn quen đau rồi,nhưng trẻ con thì ko như thế được.Sau một hồi đàm phán,mẹ cháu quyết định lùi tới ngày mai.M nghĩ bụng : tối nay và ngày mai thì có khác gi nhau đâu?
Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015
Ừa thế là hết y4 rồi cơ đấy.Hết từ tối qua,mà hôm nay mới có mấy phút viết ra mấy dòng loằng ngoằng này.Sao m ko cảm nhận đc sự hết đó nhiều như các bạn nhỉ? Chiều nay vẫn học tiếng em,tối vẫn đi phòng khám,mai lại học tiếng em.Có gì khác nhau giữa y4 và y5 ?
Mọi thứ của m cứ thế vào guồng quay đều trong một năm tới thôi.Cũng có vài dự định,cũng kiếm tìm một vài thông tin.Nhưng rồi lại...Chưa đủ lực.Giá năm y5 này dài ra vô tận thì hay biết mấy.Mỗi ngày trôi qua mà ko làm đc gì,ko biết thêm gì mới ,m cảm thấy lo lắng.Sao cái năm y5 này lại tới nhanh vậy.
Y4 m nghĩ chỉ cần dọn dẹp bãi chiến trường y3 là đủ.Ko ngờ cũng đã đạt được một ít thành tựu.Cũng tạo được cái nền chắc chắn để y5 cứ thế mà học,cứ thế mà cố gắng thôi.Chẳng cần chạy ngược chạy xuôi,suy nghĩ mung lung nữa.
Mình là một đứa ngược đời mà.Người ta chuẩn bị kĩ hẵng làm,mình làm đã rồi từ từ chuẩn bị.Người ta tranh thủ bên nhau từng phút.Mình== tranh thủ ở cạnh bệnh nhân.Thời gian cũng chẳng còn nhiều,chỉ hi vọng sẽ chi dùng nó thật cẩn thận trong năm học mới này.
Mới đây m lại quen một cậu bạn mới.Nói mới thì cũng ko hẳn,nhưng mới thân hơn trước một dạo.Mỗi lần cậu ấy phàn nàn về điểm số,mình chỉ nhếch mép cười.Bằng giỏi để làm gì,học thuộc để làm gì.Đứng trước bệnh nhân vẫn lóng ngóng, phác đồ cho bệnh nhân chỗ nhớ chỗ quên,kĩ năng mềm; thì cái xã hội này nó vùi dập nhân tài- cứ người tài là bị đàn áp , chèn ép,cô lập... nói thực nếu bạn là ng tài thực sự thì sẽ ko cần chửi đời oan đất vậy đâu.Tiếng anh cũng siêu đấy mà gặp người nước ngoài là ú ớ chẳng nói được gì.Thế thì học để làm gì?Bố mẹ m cho tiền m ăn học mười mấy năm ,mỗi năm mỗi nhiều hơn.Mỗi năm mỗi yêu sách lại dài ra rằng rặc.Bảo nhặt mớ rau,cắm cái nồi cơm ,rửa cái bát m vừa mới ăn cũng phụng phịu,so đo.M thấy buồn cho phụ huynh nhà đó.Giá nuôi con chó nó còn biết trông nhà.
Lại bắt đầu stress rồi đấy ...==
Mọi thứ của m cứ thế vào guồng quay đều trong một năm tới thôi.Cũng có vài dự định,cũng kiếm tìm một vài thông tin.Nhưng rồi lại...Chưa đủ lực.Giá năm y5 này dài ra vô tận thì hay biết mấy.Mỗi ngày trôi qua mà ko làm đc gì,ko biết thêm gì mới ,m cảm thấy lo lắng.Sao cái năm y5 này lại tới nhanh vậy.
Y4 m nghĩ chỉ cần dọn dẹp bãi chiến trường y3 là đủ.Ko ngờ cũng đã đạt được một ít thành tựu.Cũng tạo được cái nền chắc chắn để y5 cứ thế mà học,cứ thế mà cố gắng thôi.Chẳng cần chạy ngược chạy xuôi,suy nghĩ mung lung nữa.
Mình là một đứa ngược đời mà.Người ta chuẩn bị kĩ hẵng làm,mình làm đã rồi từ từ chuẩn bị.Người ta tranh thủ bên nhau từng phút.Mình== tranh thủ ở cạnh bệnh nhân.Thời gian cũng chẳng còn nhiều,chỉ hi vọng sẽ chi dùng nó thật cẩn thận trong năm học mới này.
Mới đây m lại quen một cậu bạn mới.Nói mới thì cũng ko hẳn,nhưng mới thân hơn trước một dạo.Mỗi lần cậu ấy phàn nàn về điểm số,mình chỉ nhếch mép cười.Bằng giỏi để làm gì,học thuộc để làm gì.Đứng trước bệnh nhân vẫn lóng ngóng, phác đồ cho bệnh nhân chỗ nhớ chỗ quên,kĩ năng mềm; thì cái xã hội này nó vùi dập nhân tài- cứ người tài là bị đàn áp , chèn ép,cô lập... nói thực nếu bạn là ng tài thực sự thì sẽ ko cần chửi đời oan đất vậy đâu.Tiếng anh cũng siêu đấy mà gặp người nước ngoài là ú ớ chẳng nói được gì.Thế thì học để làm gì?Bố mẹ m cho tiền m ăn học mười mấy năm ,mỗi năm mỗi nhiều hơn.Mỗi năm mỗi yêu sách lại dài ra rằng rặc.Bảo nhặt mớ rau,cắm cái nồi cơm ,rửa cái bát m vừa mới ăn cũng phụng phịu,so đo.M thấy buồn cho phụ huynh nhà đó.Giá nuôi con chó nó còn biết trông nhà.
Lại bắt đầu stress rồi đấy ...==
Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015
Nội à,Hải phòng đang mưa đấy,mưa rất lớn,mưa ào ạt...
Mưa!Con yêu mưa,mỗi lúc ngắm nhìn từng hạt mưa tí tách rơi ,đôi tay con huơ huơ dưới dòng nước mát,con có cảm giác được sống lại những năm tháng ấy,con có cảm giác như nghe được từng tiếng cười từng mẩu chuyện của chúng,những thiên thần trong suốt bé bỏng,man mát ,trong veo.Con cảm giác như gió đang thì thầm vào tai mình những bản nhạc ,những mẩu chuyện bất tận.
Nhưng Mưa nhiều lúc cũng thật đáng ghét,mưa làm con nhớ ...mưa làm con buồn.Mưa lắng nghe mẩu chuyện của con,đều đều ,chậm rãi...Mưa vẫn như vậy,vô tình ,tàn nhẫn...Mưa khơi lại những kí ức mà con ngỡ như đã ngủ yên.Mưa làm con cảm thấy bản thân mình thật yếu đuối,con mãi mãi chỉ là một kẻ nhút nhát,chạy trốn sự thật.Con cứ nghĩ rằng bản thân chỉ cần full lịch thì sẽ ngừng nhớ,chỉ cần ko nhắc tới thì sẽ quên.Nhưng thực ra...con đã lầm.Chỉ cần vài giây, vài phút, vài giờ ,vài năm, để nạp dữ liệu về ai đó,nhưng... sẽ phải mất một đời để quên họ.Có những lúc con vẫn nghĩ nếu có một ngày nào đó con kiếm được thật nhiều tiền,việc đầu tiên con làm sẽ là...Mặc dù con biết điều đó là không thể,nhưng thỉnh thoảng con vẫn đãng trí như vậy,vẫn nhầm lẫn giữa cái có thể và những gì không thể xảy ra.Giống như việc thỉnh thoảng con vẫn nhặt thừa một món đồ cho người thân hoặc tưởng tượng ra ngày con tốt nghiệp sẽ có một ai đó mỉm cười với mình,Một nụ cười mà con biết là...con... sẽ ko bao h có thể nhìn thấy được nữa...
Nội biết không,năm nay gia đình mình ai cũng tốt lên,người làm nội lo lắng nhiều nhất,bây giờ cũng đã tu chí làm ăn,năm nay cũng đã đi học.Bác cũng đã đạt được một vài thành tựu,bố con thì vẫn đi xa,nhóc Minh vừa thi cấp 3 xong,con mừng vì em đã làm hết khả năng của mình.Nội biết đấy,gia đình mình ko bao h đặt nặng vụ điểm số mà,chỉ cần cố gắng hết sức mình,còn lại hãy đê ông trời quyết định.Mẹ con vẫn khỏe,con đang cố gắng giúp mẹ khắc phục một số nhược điểm trong công việc.Chỉ cần cả nhà đồng lòng,khó khăn nào rồi cũng sẽ vượt qua thôi,nội nhỉ?Con tin là như vậy.
Con thì vẫn vậy thôi,con đã quen với cuộc sống tự lập xa gia đình.Có lúc con cũng cảm thấy cô đơn,mệt mỏi.Nhưng con vẫn yêu cuộc sống hiện tại của mình.Con cảm thấy mình đang sống.Nội ko cần lo lắng cho con đâu.Con đã quen với việc tự lo cho mình.Con giống như ngọn cỏ vậy,vứt đâu cũng xanh tốt.:).Cuộc đời này ngắn ngủi biết bao,mỗi ngày trôi qua con đều tự nhủ với mình:phải sống thật tốt,ở nơi nào đó,nội đang rõi theo con đúng ko?Nội sẽ ko thích con buồn ,ko muốn thấy con khóc.Bởi vậy cho dù có bất cứ việc gì xảy ra,con cũng phải kiên cường đối mặt.Ko được dễ dàng nói câu: Tôi từ bỏ.Con cảm thấy bản thân mình thật may mắn.Con được sống,con đang đi tới ước mơ của mình.Con có thể cam nhận được ,ước mơ của con ,nó đang vẫy gọi con,thúc duc con cố gắng nhiều hơn nữa.Ước mơ cua con,ước mơ của chúng ta!Con có thể cảm nhận được niềm vui của chúng ta nó đang đến rất gần.Tới lúc đó chúng ta sẽ có rất nhiều bánh rán gấc để ăn mỗi ngày.
Sắp tới,con sẽ trải qua một kì phỏng vấn để được nhận vào làm thành viên chính thức của phòng khám.Tất nhiên là sẽ không có lương.Nhiều người nói : con quá máy móc,quá nguyên tắc.Tại sao lại phải công khai?Nếu cứ dấu nhẹm đi thì ai cũng đã được nhận rùi.Nhưng con ko muốn như vậy.Con muốn giữ nguyên tắc sống của mình.Con là con,con ko phải lài ai khác.Anh ấy có thể giữ công việc của mình,còn con sẽ giữ lấy nguyên tắc của con.Nếu con thực sự có năng lực,thì công việc ấy sẽ là cua con .Mà nhà họ Mai chúng ta,thì có thừa tự tin vào năng lực cá nhân mình.:)).Từ mai ,con sẽ phải học hành chăm chỉ,con sẽ ko thể tâm sự nhiều với nội nữa.Cô Hương cũng có nhắc nhở con rồi.Con sẽ phải ráng lên mới được.Tập bay thật là đau,nhưng nếu sợ đau,con sẽ mãi mãi đứng nhìn bầu trời của người khác.Con không muốn vậy,vì vậy con phải chấp nhận đau.
Con cũng buồn,con đã chót coi họ như gia đình mất rồi.Với con,những người bên con,những ng cùng con chiến đấu,họ chính là gia đình của con.Con đã quen với việc lo lắng cho họ, chăm sóc họ,làm mọi việc đê đưa gia đình nhỏ đó đi lên.Nhưng bây h,mọi ng lại trở thành đối thủ cạnh tranh của nhau.Sẽ có người ở lại,và cả người ra đi.Con thực sự ko muốn như vậy.Con thực sự hi vọng ...Có lẽ con đã nghĩ quá nhiều rồi.
Con yêu họ.Họ là gia đình của con.Bây giờ ...thì cái gia đình ấy sắp tan rồi.Con...cảm thấy hơi sốc...Có lẽ bác đã đúng: con quá yếu đuối.Yếu đuối ko tốt cho công việc .Dù sao đi nữa,con vẫn sẽ yêu họ.
Mưa!Con yêu mưa,mỗi lúc ngắm nhìn từng hạt mưa tí tách rơi ,đôi tay con huơ huơ dưới dòng nước mát,con có cảm giác được sống lại những năm tháng ấy,con có cảm giác như nghe được từng tiếng cười từng mẩu chuyện của chúng,những thiên thần trong suốt bé bỏng,man mát ,trong veo.Con cảm giác như gió đang thì thầm vào tai mình những bản nhạc ,những mẩu chuyện bất tận.
Nhưng Mưa nhiều lúc cũng thật đáng ghét,mưa làm con nhớ ...mưa làm con buồn.Mưa lắng nghe mẩu chuyện của con,đều đều ,chậm rãi...Mưa vẫn như vậy,vô tình ,tàn nhẫn...Mưa khơi lại những kí ức mà con ngỡ như đã ngủ yên.Mưa làm con cảm thấy bản thân mình thật yếu đuối,con mãi mãi chỉ là một kẻ nhút nhát,chạy trốn sự thật.Con cứ nghĩ rằng bản thân chỉ cần full lịch thì sẽ ngừng nhớ,chỉ cần ko nhắc tới thì sẽ quên.Nhưng thực ra...con đã lầm.Chỉ cần vài giây, vài phút, vài giờ ,vài năm, để nạp dữ liệu về ai đó,nhưng... sẽ phải mất một đời để quên họ.Có những lúc con vẫn nghĩ nếu có một ngày nào đó con kiếm được thật nhiều tiền,việc đầu tiên con làm sẽ là...Mặc dù con biết điều đó là không thể,nhưng thỉnh thoảng con vẫn đãng trí như vậy,vẫn nhầm lẫn giữa cái có thể và những gì không thể xảy ra.Giống như việc thỉnh thoảng con vẫn nhặt thừa một món đồ cho người thân hoặc tưởng tượng ra ngày con tốt nghiệp sẽ có một ai đó mỉm cười với mình,Một nụ cười mà con biết là...con... sẽ ko bao h có thể nhìn thấy được nữa...
Nội biết không,năm nay gia đình mình ai cũng tốt lên,người làm nội lo lắng nhiều nhất,bây giờ cũng đã tu chí làm ăn,năm nay cũng đã đi học.Bác cũng đã đạt được một vài thành tựu,bố con thì vẫn đi xa,nhóc Minh vừa thi cấp 3 xong,con mừng vì em đã làm hết khả năng của mình.Nội biết đấy,gia đình mình ko bao h đặt nặng vụ điểm số mà,chỉ cần cố gắng hết sức mình,còn lại hãy đê ông trời quyết định.Mẹ con vẫn khỏe,con đang cố gắng giúp mẹ khắc phục một số nhược điểm trong công việc.Chỉ cần cả nhà đồng lòng,khó khăn nào rồi cũng sẽ vượt qua thôi,nội nhỉ?Con tin là như vậy.
Con thì vẫn vậy thôi,con đã quen với cuộc sống tự lập xa gia đình.Có lúc con cũng cảm thấy cô đơn,mệt mỏi.Nhưng con vẫn yêu cuộc sống hiện tại của mình.Con cảm thấy mình đang sống.Nội ko cần lo lắng cho con đâu.Con đã quen với việc tự lo cho mình.Con giống như ngọn cỏ vậy,vứt đâu cũng xanh tốt.:).Cuộc đời này ngắn ngủi biết bao,mỗi ngày trôi qua con đều tự nhủ với mình:phải sống thật tốt,ở nơi nào đó,nội đang rõi theo con đúng ko?Nội sẽ ko thích con buồn ,ko muốn thấy con khóc.Bởi vậy cho dù có bất cứ việc gì xảy ra,con cũng phải kiên cường đối mặt.Ko được dễ dàng nói câu: Tôi từ bỏ.Con cảm thấy bản thân mình thật may mắn.Con được sống,con đang đi tới ước mơ của mình.Con có thể cam nhận được ,ước mơ của con ,nó đang vẫy gọi con,thúc duc con cố gắng nhiều hơn nữa.Ước mơ cua con,ước mơ của chúng ta!Con có thể cảm nhận được niềm vui của chúng ta nó đang đến rất gần.Tới lúc đó chúng ta sẽ có rất nhiều bánh rán gấc để ăn mỗi ngày.
Sắp tới,con sẽ trải qua một kì phỏng vấn để được nhận vào làm thành viên chính thức của phòng khám.Tất nhiên là sẽ không có lương.Nhiều người nói : con quá máy móc,quá nguyên tắc.Tại sao lại phải công khai?Nếu cứ dấu nhẹm đi thì ai cũng đã được nhận rùi.Nhưng con ko muốn như vậy.Con muốn giữ nguyên tắc sống của mình.Con là con,con ko phải lài ai khác.Anh ấy có thể giữ công việc của mình,còn con sẽ giữ lấy nguyên tắc của con.Nếu con thực sự có năng lực,thì công việc ấy sẽ là cua con .Mà nhà họ Mai chúng ta,thì có thừa tự tin vào năng lực cá nhân mình.:)).Từ mai ,con sẽ phải học hành chăm chỉ,con sẽ ko thể tâm sự nhiều với nội nữa.Cô Hương cũng có nhắc nhở con rồi.Con sẽ phải ráng lên mới được.Tập bay thật là đau,nhưng nếu sợ đau,con sẽ mãi mãi đứng nhìn bầu trời của người khác.Con không muốn vậy,vì vậy con phải chấp nhận đau.
Con cũng buồn,con đã chót coi họ như gia đình mất rồi.Với con,những người bên con,những ng cùng con chiến đấu,họ chính là gia đình của con.Con đã quen với việc lo lắng cho họ, chăm sóc họ,làm mọi việc đê đưa gia đình nhỏ đó đi lên.Nhưng bây h,mọi ng lại trở thành đối thủ cạnh tranh của nhau.Sẽ có người ở lại,và cả người ra đi.Con thực sự ko muốn như vậy.Con thực sự hi vọng ...Có lẽ con đã nghĩ quá nhiều rồi.
Con yêu họ.Họ là gia đình của con.Bây giờ ...thì cái gia đình ấy sắp tan rồi.Con...cảm thấy hơi sốc...Có lẽ bác đã đúng: con quá yếu đuối.Yếu đuối ko tốt cho công việc .Dù sao đi nữa,con vẫn sẽ yêu họ.
Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2015
Ừm ...thì kết thúc.
Ừm ...thì bắt đầu.
Ừm ...thì cố gắng.
Ừm...thì...
(bắt trước bài đăng của ai đấy cho nó có vẻ nguy hiểm tí,hem trả tiền bản quyền đâu nhé :)))
NGày ...tháng...năm...
Con bé về với ngoại,hè năm nay,chắc nó ko thể về bên ngoại đc,trái tim inox ko rỉ của nó cũng có những lúc làm thao ấy.Bảo ko nhớ,ko buồn thì chắc hẳn là nói dối.Nhưng cũng có những lúc...cần phải nén lòng cất nỗi nhớ vào tim,tối tối lại bỏ ra gặm nhấm dần.Yêu có nhiều kiểu yêu,có kiểu nắm tay nhau từ sáng tới tối.Và cũng có kiểu...như này.Tạm xa cũng là yêu,một tình yêu đau khổ,yêu dằn vặt,để đổi lấy một sự an lòng,một nụ cười của ai đấy mà m rất đỗi yêu thương.
con bé ngồi tâm sự với ngoại,đã từ lâu,trước khi làm một việc gì đó mà nó cảm thấy đó là một việc sẽ ảnh hưởng tới tương lai của nó trong khoảng 5-10 năm tới,nó đều như vậy,nó yếu đuối,mong manh hơn bao h hết,nó cần những khoảng trống .Dừng lại một chút,nhịp sống của con bé như sững lại,ko bài tập,ko lâm sàng,ko kế hoạch..Nó cần phải suy nghĩ thật kĩ.Nó cần đưa ra quyết định để bản thân ít có khả năng hối hận nhất.Năm nay,nó đã 22 tuổi, đã tự chịu trách nhiệm với mọi quyết định của m.Quyết định lần này,với nó,thật sự rất khó khăn.
Ngoại của con bé là một ông cụ tóc bạc phơ,móm mém,trông hơi giống một đứa trẻ lớn,giống lắm ấy :P,nhưng có những lúc ngoại nghiêm nghị và trầm tĩnh bên chén nước chè đặc.Đó là lúc ngoại lắng nghe những kế hoạch của con bé.Với con bé,mỗi cái gật đầu,mỗi câu ừ của ngoại có một ý nghĩa thật đặc biệt.Nó giúp con bé củng cố lòng tin vào những gì con bé đang làm,tin vào bản thân mình , gạt đi bao lời dèm pha khác.Nó tin vào khả năng phân tích tình hình và phán đoán của bản thân.Cũng như tin vào tầm nhìn của những người nó luôn tin tưởng.
Thầy bảo rùi,anh chị cũng nói chán rồi,cơ mà con bé vẫn hơi run.Pi h bố mẹ và ngoại đều đồng thuận,vậy thì vấn đề mì chính đã xong :))),chỉ còn một vấn đề nhỏ hơi đậu pụ một tí Hic Hic,cái môn cắn khớp này học 6 ngày thì có qua đc ko nhể?????
Help me :(.
Thứ Hai, 20 tháng 4, 2015
Lâu lâu m cũng chẳng viết lách gì.Lâu lâu mới ngó mạng : thấy ảnh thằng bạn mà... Bạn bè thân thiết từ hồi còn chung nhau mấy cái suy nghĩ cực kì trong sáng : mơ ước một ngày nào đấy nghĩ ra loại mực gì đấy mà nó đổ ra tới đâu là cây cối tỏa bóng râm mát ở đấy.Tới bây h,mỗi đứa đều đã rẽ sang những mảng riêng,bận bịu với cái mơ ước bé nhỏ ấp ủ trên mấy băng ghế .Một năm có khi cũng chẳng gặp nhau nổi 2 lần.Cứ đứa này rảnh thì đứa kia lại bận.Chỉ thỉnh thoảng qua loa vài lời trên face và cập nhật tin tức của nhau cũng qua face nốt.Cũng muỗn nói vài lời an ủi,động viên.Cơ mà lại nghĩ,an ủi có khi nó còn cáu thêm.Mà sát thêm muối thì ...m lại ko nỡ.Haiz...đúng là phức tạp.M cũng từng hiểu cái cảm giác đặt hết tâm huyết hoàn thành một thứ,mà thứ đó lại ko đc ng khác xem xét cẩn thận,rồi phán xét cộp một cái.Toàn thân vụn ra từng mảnh bởi thất vọng,uất ức.Nhưng biết làm sao đc.M có phải là ng đánh giá đâu.Sv bao h chẳng ở thế bị bắt bí.Nhất là khi bản thân m lại đứng ở vị trí trưởng nhóm,là ng chịu trách nhiệm.Cái cảm giác đó chắc ko ai hiểu,nhưng những trưởng nhóm với nhau thì khá là thấu hiểu.Tự nhủ : có thêm kinh nghiệm,vậy là đủ .Thầy cũng khuyên m nên tránh xa cái con đường đó càng xa càng tốt.Đâm đầu vào chỉ thêm thất vọng ,tủi nhục.Năng lực chẳng đc đánh giá đúng mức bao h,mà ng ta sẽ nhìn nhận bằng nhiều thứ khác.Nhưng m chỉ cười.Cái e cần ko phải là sự đánh giá, những giải đó với e chẳng có ý nghĩa j cả.Cái e cần là kinh nghiệm.Dù thất vọng,nhưng e vẫn sẽ tiếp tục làm.
============================================================
Cũng hơi buồn,chỗ bạn bè thân thiết thì mới nói với nhau những lời nghịch ý trái tai.Chứ bt thì cứ hùa theo thôi,chẳng việc j tốn hơi sức cả.Căn bản,nếu tôi nói mà bạn ko nghe,tôi giải thích mà bạn ko hiểu thì đó ko phải là lỗi của tôi.
Tôi ko phải là ng thích kéo ng khác xuống cho bằng hoặc thấp hơn m,quan điểm của tôi là càng nhiều ng giỏi hơn m thì m càng học hỏi đc nhiều điều,suy nghĩ cái j cũng muốn biết nhưng ko chịu giúp đỡ ai ko chịu chia sẻ cho ai cái j là một suy nghĩ ích kỉ,và ng như vậy sẽ chẳng bao h làm nổi cái j to tát cả.Tuy vậy nếu bạn ko chịu trả giá,ko chịu tìm tòi thì sẽ rất khó khăn để ng khác chia sẻ cho bạn cái mà họ đã khổ công mới tích lũy đc.
=============================================================
Con đường phía trước ko biết sẽ ra sao,nhưng hãy tự nhủ : m vẫn chưa làm hết sức m.
============================================================
Cũng hơi buồn,chỗ bạn bè thân thiết thì mới nói với nhau những lời nghịch ý trái tai.Chứ bt thì cứ hùa theo thôi,chẳng việc j tốn hơi sức cả.Căn bản,nếu tôi nói mà bạn ko nghe,tôi giải thích mà bạn ko hiểu thì đó ko phải là lỗi của tôi.
Tôi ko phải là ng thích kéo ng khác xuống cho bằng hoặc thấp hơn m,quan điểm của tôi là càng nhiều ng giỏi hơn m thì m càng học hỏi đc nhiều điều,suy nghĩ cái j cũng muốn biết nhưng ko chịu giúp đỡ ai ko chịu chia sẻ cho ai cái j là một suy nghĩ ích kỉ,và ng như vậy sẽ chẳng bao h làm nổi cái j to tát cả.Tuy vậy nếu bạn ko chịu trả giá,ko chịu tìm tòi thì sẽ rất khó khăn để ng khác chia sẻ cho bạn cái mà họ đã khổ công mới tích lũy đc.
=============================================================
Con đường phía trước ko biết sẽ ra sao,nhưng hãy tự nhủ : m vẫn chưa làm hết sức m.
Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015
khi còn nhỏ: đã có người thì thầm vào tai nhỏ câu này : nếu một ngày nào đó con trở nên giàu có mà trong con chỉ toàn những toan tính và phiền não.Vậy thì sự giàu có đó có nên chăng?
Tới bây h,nhỏ vẫn chưa trở thành một người giàu có,nhưng câu hỏi bỏ ngỏ nhỏ đã ngẫm nghĩ gần chục năm mà cũng mãi mung lung.Có nên chăng đặt những câu hỏi lớn như vậy cho một đứa nhóc 8 tuổi?Có lẽ có.Mà cũng có lẽ ko...
Mấy năm gần đây,các ngành đều chuyển mình ,ngành y ì ạch của nhỏ cũng đang bước những bước chậm rãi trên khúc quanh trí mạng.Mỗi thế hệ mỗi khác.Thời của nhỏ sẽ chứng kiến những đợt rung chuyển động trời còn hơn cả vụ 86 ngày xưa.Thời của nhỏ sẽ có những thứ khiến thầy pải ngậm ngùi : giá tao sinh muộn 20 năm nhở.Cũng có cái làm thầy phật lòng.Chúng mày cứ liệu hồn,sống cho ra sống,đừng có mà mờ mắt.
Mắt e chẳng có tiền thì cũng mờ sẵn rùi.=.=.Nhỏ cảm thấy vui vì trên con đường mờ mịt,thỉnh thoảng vẫn nghe mấy tiếng mắng mỏ: ko phải đường này,ngõ cụt đấy.Hay thỉnh thoảng có ng cốc đầu vì cái tội lười quá .Mà nhỏ có lười lắm đâu.Chẳng qua so với tiền bối mới thành lười thui.T___T.Út là khổ thế đấy.
Nhỏ đang chờ đợi...chờ đợ cái bước ngoặt lịch sư ấy.
Trời ơi sao mà mãi ko qua đc câu 2.Sao mà mô phôi răng dài thế :((/
E viết linh tinh đóa.Đừng tin.:P
Tới bây h,nhỏ vẫn chưa trở thành một người giàu có,nhưng câu hỏi bỏ ngỏ nhỏ đã ngẫm nghĩ gần chục năm mà cũng mãi mung lung.Có nên chăng đặt những câu hỏi lớn như vậy cho một đứa nhóc 8 tuổi?Có lẽ có.Mà cũng có lẽ ko...
Mấy năm gần đây,các ngành đều chuyển mình ,ngành y ì ạch của nhỏ cũng đang bước những bước chậm rãi trên khúc quanh trí mạng.Mỗi thế hệ mỗi khác.Thời của nhỏ sẽ chứng kiến những đợt rung chuyển động trời còn hơn cả vụ 86 ngày xưa.Thời của nhỏ sẽ có những thứ khiến thầy pải ngậm ngùi : giá tao sinh muộn 20 năm nhở.Cũng có cái làm thầy phật lòng.Chúng mày cứ liệu hồn,sống cho ra sống,đừng có mà mờ mắt.
Mắt e chẳng có tiền thì cũng mờ sẵn rùi.=.=.Nhỏ cảm thấy vui vì trên con đường mờ mịt,thỉnh thoảng vẫn nghe mấy tiếng mắng mỏ: ko phải đường này,ngõ cụt đấy.Hay thỉnh thoảng có ng cốc đầu vì cái tội lười quá .Mà nhỏ có lười lắm đâu.Chẳng qua so với tiền bối mới thành lười thui.T___T.Út là khổ thế đấy.
Nhỏ đang chờ đợi...chờ đợ cái bước ngoặt lịch sư ấy.
Trời ơi sao mà mãi ko qua đc câu 2.Sao mà mô phôi răng dài thế :((/
E viết linh tinh đóa.Đừng tin.:P
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Mưa bão rồi nè !
Nay mưa to và trời âm u. Mình nhìn bố đi mưa về ướt sũng . Bản thân không khó chịu mà vẫn hỏi han mình. Hôm nay mình đón con. Thằng bé rất...
-
Bà nội tôi là người chưa tốt nghiệp cấp ba. Bà cũng chưa từng được đọc nhiều sách vở . Nhưng bà là người ảnh hưởng tới tôi nhiều nhất. ...
-
Hai ngaỳ đi học rất xứng đáng với công sức và tiền bỏ ra. Thực sự thì mình làm chình nha cũng được gần buốn năm, đã có lúc rất muốn từ bỏ v...
-
Hà Nội những ngày cuối đông, trời hơi âm u và se lạnh vào tảng sáng và tối. Tôi lại nhớ lại những mảnh ký ức nhỏ của mình.Trong trí nhớ của ...


