Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

người cung hang ghế

Người bạn thân thiết nhất của chú là thất bại.
Thất bại???
Ko tin hả?
Ko tin.Chú đang là thạc sĩ kinh tế,lại có nhà ở hà nội.Ai mà tin đc.
Năm 95 chú thi trượt tốt nghiệp cấp 2.
Lúc ấy chắc chú bị người ta nói nhiều lắm
Tất nhiên ,ko chỉ gia đình,mà cả bạn bè.Ai cũng quay lưng lại,coi mình là đồ bỏ đi.
Sau đó thì sao?
Chú ôn thi lại,sau đó thi vào chuyên hóa.Nhưng trượt,năm sau mới đỗ.
Lúc trượt chuyên hóa,chú có buồn ko?
Lúc trượt toán tổng hợp,cháu có buồn ko?
Có chứ,đó là kì thi đầu đời của cháu.Số điểm cực thấp.Cho đến ngày hôm nay cháu vẫn còn nhớ rất rõ điểm số mình đạt đc.
Nhưng cháu vẫn đỗ chuyên tin nguyễn huệ.Vẫn tốt hơn chú nhiều.
Sau đó thì sao?
Sau đó...chú lại thi trượt đại học.
Lại...
Ừ,có những chuyện ko bao h tưởng tượng ra đc,nhưng lại có thể
Chú có ôn thi lại chứ?
Có,nhưng sau 2 năm,chỉ đỗ đc cao đẳng.Chú đi học đc 1 năm,nhưng lại nghĩ đó ko phải con đg chú muốn đi,cuối cùng năm sau chú cũng đỗ vào đại học chú thích.
Con đg của chú gập gềnh hơn cháu tưởng nhiều quá.
Còn nhiều điều cháu ko tưởng tượng ra nổi đâu ,đôi mắt cháu vẫn còn sáng và trong lắm cô bé à.
Ý chú là sao?=.=
Cháu nghĩ cuộc sống này chỉ có học với ăn thôi chắc?
Cháu ko hiểu?
Cháu nhin tay chú xem
Ơ...Sao...
Sao mà nhiều vết trai thế chứ gì?
Là do chú đi cày thuê,kéo gạch thuê,làm thợ nề đấy.Cháu nghĩ chú  lấy đâu ra tiền để sống và học ở HN?Ba mẹ chú làm nông dân,mọi việc đều  phải tự lực hết.
Xin lỗi..cháu ko cố ý.
Ko sao.Biết lỗi thì đừng có ủ rũ nữa,cháu buồn làm ko khí ở đây cũng trùng xuống rồi đấy.
=))


Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

:)))))))

đừng buồn nhé bạn,
có khó khăn nào mà bạn chưa hề trải qua,
có vấp ngã nào mà bạn chưa hề biết tới.
Khóc nốt đêm nay
NGày mai trời lại sáng,
nắng sẽ sưởi ấm trái tim bạn,
Bạn thường nói với người khác:
Hãy để nụ cười của bạn thay đổi thế giới.
Đừng để thế giới thay đổi nụ cười của bạn.
Đừng buồn nhé bạn,
Chuyện đã qua hãy để nó qua,
Muôn rồi đấy ,nghỉ sớm đi Khang Mai


Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

nhím

li hôn

Tối hôm qua thực là tuyệt.mình ngồi nhấm nháp mấy trang mạng,xem mấy bộ phim mình thích,rồi đi ngủ sớm.Sáng dậy thấy tinh thần thật sảng khoái,mỗi tội ngại mưa nên ứ đến giảng đường.
Tình cờ tối qua mình đọc đc một bài báo.À thì cũng về câu chuyện muôn thủa :gia đình thôi.Trong bài báo ghi :phụ nữ khi kết hôn nên thủ sẵn cho mình một đg lui,để phòng bất chăc.Bởi vì chủ nhân bài báo nói rằng:sau khi li hôn,cô ấy ko còn gì cả.
Mình ko muốn bàn về tình cảm của họ,vì cơ bản mình cũng chưa có người yêu,chứ đừng nói có gia đình.
Tuy nhiên đứng trên góc độ của mình thì mình cảm thấy bài báo này có chút ko ổn.ko ổn với mình chẳng hạn.
Hiểu biết về pháp luật của mình tương đối hạn hẹp,nhưng mình cũng biết đc là sau khi li hôn tài sản sau hôn nhân sẽ chia đôi,ai có đủ khả năng sẽ đc nuôi con.Người kia phải có trách nhiệm chu cấp tiền nuôi con.Thường thì nếu có 2 đứa thì người mẹ sẽ đc ưu tiên hơn hoặc để mỗi người nuôi 1 đứa,tùy vào năng lực tài chính của mỗi bên.Thế thì ko thể nói la chị ấy trắng tay đc.Ít nhất ,dù mất tất cả,chị ấy vẫn còn công việc và con.Ko ai muốn nghĩ đến đổ vỡ khi mới bắt đầu.Nhưng mình là một đứa sống  thực tế,hầu như khi bắt đầu làm một việc gì đó quan trọng với mình,mình luôn nghĩ qua đến tình huống xấu nhất có thể xảy ra,xem bản thân có thể xử lí đc hay ko rồi mới bước vô.
Đồng ý là nếu để độc lập một người đàn ông và một người phụ nữ đấu với nhau,phần thắng rất khó thuộc về phụ nữ.Các bạn đừng cau mày,sự thực nó là như thế.Bởi vì phụ nữ thứ nhất là sức khỏe kém,khả năng chịu nhiệt kém hơn,(khoa ngoại việt đức toàn nam là nam,hình như chỉ có 1 nữ thôi),thứ 2 đây mới là điểm  yếu chí mạng của phụ nữ:lòng nhân của họ quá lớn.Khi đã đối đầu,ai run tay người đó sẽ thua.Ồ đó là tôi nói đến khi họ là kẻ thù ấy mà.
Nhưng khi ko chỉ có một mình,thì phần thắng rất khó đoán định.Tức là khi phụ nữ ko đấu vì bản thân họ mà vì 1 người khác,đó có thể là chồng hoặc con của họ chẳng hạn.Đó là lí do vì sao đàn ông dễ thắng phụ nữ ,nhưng lại khó thắng một người mẹ hoac một người vợ.Bởi vì khi đó họ muốn giành đc phần thắng ,và thực ra thì phụ nữ cũng có một vài mặt mạnh chết người đúng ko nhỉ?
Phân tích thì phân tích thế thôi,chứ mình là mình cũng chẳng muốn đấu làm gì.Vì dù ai thắng thì cả 2 cũng đều bị thương..Thường thì sẽ tìm cách hợp tác hoặc tránh làm kẻ thù.Còn về tình cảm,ngày tr mình nghĩ 2 người đã hết yêu thì nên chia tay,sống với nhau chỉ thêm đau khổ.Nhưng sau 2 năm xa nhà,đc chứng kiến nhiều người,nhiều việc hơn,đc nghe nhiều lời khuyên bảo hơn.Mình mới nhận ra li hôn ko đơn giản.Giữa 2 ng ngoài tình cảm gắn bó bao năm ,vẫn còn có sợi dây dàng buộc là con cái.Mà đa số chúng ta,dù là đàn ông hay phụ nữ thì cũng đều trở nên có trách nhiệm hơn khi có con.Hơn nữa ai cũng có thể mắc sai lầm.Cái đó còn tùy thuộc vào lòng dung của mỗi người .Tình cảm mà...phức tạp lắm.
Nhưng mình nghĩ giữa 2 người bình thường ,để có một mối quan hệ tốt,trước hết là phải tin tưởng lẫn nhau.Huống hồ họ còn là vợ chồng,sống với nhau những mấy chuc năm mà ko tin nhau thì sống sao nổi?
Có lẽ đầu mình lại bắt đầu mọc cây rồi,phải tạm gác vấn đề này lại,chờ dịp khác bàn tiếp vậy.

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

chiều thứ 6

chiều thứ 6,con dạo một vòng quanh  hồ Phương Lưu ,nhìn từng đôi  từng đôi các cụ sóng bước tản bộ bên nhau,trong lòng con chợt cảm thấy ấm áp,nhen nhóm một tia hi vọng.
liệu sau này con có thể sống như họ ,có thể có cuộc sống bình yên như vậy ko?
Thậm chí con còn chẳng biết cuộc sống sau này của con sẽ ra sao?cuộc sống gia đình sẽ như thế nào?Trong công việc,trong học hành con luôn là người rành mạch về đường lối,đích đến.Thất bại trong học tập con cũng từng nếm mùi,con cũng đã quen.Con ko hề thấy mung lung trong công việc,nhưng lại mơ hồ trog chuyện tình cảm.Con còn chẳng biết mình sẽ thích người như thế nào?Con cũng chẳng hiểu bạn bè quí mến nhau và thích hay có cảm tình thì khác nhau như thế nào?Có lẽ với những việc mình chưa hề trải qua thì khó mà biết đc.
Con chỉ mơ ước có một cuộc sống bình lặng,bên những người mà con yêu mến,làm công việc mà con thích.Con thích trẻ con,thích chăm sóc người khác,khích lệ những khả năng của họ,ước mơ của họ.Thích nhìn người khác cười.Nhưng con lại ko xác định đc là con thích người đàn ông như thế nào?
Chắc con bị các chú,các anh dọa nhiều quá rùi =.=.Trong nhà toàn nam là nam,nhìn lâu cũng quen mắt.thói quen của tụi con trai,các thói hư tật xấu,con cũng nắm đc tàm tạm,ko gọi là biết hết nhưng cũng sống đc.
T___T,hic bắt đền,sao nhà mình lại đa đinh thế chứ.T___T.


Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

:))

Một sih nhật vui vẻ bên gia đình ấm áp.
-Mèo ơi dây đi
-dậy làm gì ,đang ngủ ngon
- 8 h rồi
-Vẫn con sớm mà,đang ngủ ngon
-Dậy đi ,ko thể lười thế đc,Trời ơi ,con mèo lười này,dậy mau
-Cứ đi học đi ,khi nào về gọi chị dậy (lúc ý là khoảng 11 rưỡi =)
-.....
Đây là điệp khúc hàng tuần vẫn diễn ra ở nhà nhỏ ^^, chắc là còn lâu lâu nữa mới kết thúc.
Sao cùng một mẹ sinh ra mà 2 đứa lại khác nhau thế chứ.Thằng em nhỏ tối muộn rồi mắt vẫn thao láo,trời còn chưa sáng đã dục dịch dậy rồi.Chả bù cho nhỏ,tối mới mười h đã ngáp ngắn ngáp dài,ko phải học hành gì chắc 8h tối đi ngủ cho nó lành.Sáng ra 8h mà vẫn còn mắt nhắm mắt mở,dậy sớm đúng là cực hình.Hic hic
Òa òa ng ta chăm chỉ mãi r,chỉ có môi caí sở thích là ăn với ngủ thôi mà cũng ý kiến....T___T.Hôm nay là chủ nhật cơ mà T___T

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

mưa...

Nhỏ chào đời trong một đêm mưa gió,chắc là nhỏ có duyên vơi mưa đấy,nhỏ làm ai cũng lo lắng,hồi hộp,bao nhiêu con mắt dõi theo ngày nhỏ đến với thế giới này.
20 năm rồi ấy nhỉ,ngày bố mẹ nhỏ lấy nhau còn xác định là khó có con,20 năm trước gia đình nhỏ còn họp lên họp xuống(hội chẩn ấy ;), xem có nên để mẹ sinh nhỏ ko?Vết mổ của mẹ làm ai cũng lo lắng,trong gia đình các  bác sĩ mà mặt ai cũng nhăn nhó.Thế rồi , trong sóng gió nhỏ vẫn có thể đến với thế giới này một cách bình yên.Giống như một phép màu vậy.
Nhỏ luôn nghĩ mình là một người may mắn ,ít ra thì cũng vì may mắn nên đã được đến với thế giới này.Nhỏ có một gia đình bình yên,một nơi bình yên để đi về,mong nhớ,có ai đó ở đó mong nhớ mình,lo lắng cho mình,có ai đo hiểu mình,ở bên mình khi mình tuyệt vọng nhất,nhỏ chẳng mấy khi ốm đau.Kể ra ông trời cũng ưu ái nhỏ lắm lắm.
Con đường học hành của nhỏ ko có đc bằng phẳng như nhiều người khác.Nhỏ luôn phải hòa nhập với nhưng môi trường mới,thuyên chuyển nhiều trường.Nhỏ luôn luôn cố gắng hết sức mình để đến gần hơn với  ước mơ của mình.Có những lúc vấp ngã,đau ,nhưng rồi vẫn phải đứng dậy đi tiếp.Đó như là một bản năng vậy.Ngã nhiều thì sẽ biết cách đứng dậy,sẽ bình tĩnh hơn trước sóng gió của cuộc đời.Dù sao thì nhỏ cũng sinh ra trong sóng gió mà.Lớn hơn một chút,cũng hiểu là: ko phải cái gì cứ cố hết sức là sẽ đc,trời cho đc đến đâu thì cho,việc của mình chỉ là làm hết sức để ko hối hận thôi.
Mẹ bảo nhỏ có nhiều điểm trưởng thành hơn những đứa trẻ cùng tuổi,nhưng cũng có nhiều điểm ngố hơn.Có lẽ do nhỏ từ nhỏ cũng chỉ biết có 2 đg: đg từ tr về nhà và đg từ nhà ra chợ,cho nên đúng là có ngố hơn thật.
Năm nay sẽ là một sn đặc biệt,ko có những người bạn thân phổ thông,những ng đã từng một thời gắn bó như chân tay của nhỏ,năm nay nhỏ chỉ muốn ở nhà,có một sn yên bình bên những người mà nhỏ vẫn gọi là người thân.

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

Tiếng mưa

Tiếng mưa
Mưa !
Mưa rơi làm người ta u sầu,ưu tư?Hay bởi người ta ưu tư nên thấy mưa buồn?
Có lẽ khó mà biết đc,nhỏ chỉ cảm thấy mỗi khi trời mưa nhỏ lại ngồi ngẫm nghĩ về những gì đã qua.Những việc đã qua
Mưa ào ào.Nhỏ nhìn qua nhà bên.Tiếng khóc đã giảm dần.Một bầu ko khí lạnh lẽo.
Âu cũng bởi con người nhỏ có phần cổ hủ,già lão rồi.Không chịu nổi mấy âm thanh sắc lạnh ấy.
Ai đó đa nói rằng : Hôn nhân giống như hội kín.Người chưa bước vào thì ko thể noí gì,người đã bước vào thì phải im lặng.
Thành ra nhỏ luôn mơ hồ về cái mà hàng ngày vẫn diễn ra xung quanh mình.
-Mẹ ơi làm thế nào để có đc một cuộc hôn nhân hạnh phúc à mẹ?
-Cái đó tùy thuộc vào hạnh phúc đối với con là gì?
Có những người luôn muốn đứng trên người khác,chỉ khi luôn là số 1 họ mới cảm thấy thỏa mãn.
Có những người lại đam mê thời trang,đam mê cuộc sống giàu sang
Một số người khác lại muốn chồng mình luôn luôn ở trước mắt họ,trong tầm kiểm soát của họ
có rất nhiều tuyp phụ nữ khác nhau con gái à.
Con thuộc tuyp nào?
Con cũng không biết nữa.con chẳng thấy con giống tuyp nào cả.
Thế thì con cần phải suy nghĩ.Chỉ khi con biết hạnh phúc đối với con là gì ,con mới có thể đi tìm nó.Phải ko nào?
Nhỏ chẳng biết nữa.Cuộc đời của một người phụ nữ trong xa hội hiện đại có thể chia làm 2 mảng: gia đình và bản thân.Trong gia đình có gia đình mình,con cái,chồng...Trong bản thân có sự nghiệp.Làm sao để cân bằng được cả hai.Tùy vào từng tuyp phụ nữ khác nhau mà tỉ lệ phân chia có thể khác nhau.Co lúc là 7-3,6-4,5-5.Vầ càng ngày phụ nữ càng chú trọng hơn đến sự nghiệp của mình,bản thân  mình.Nhỏ thuộc tuyp cổ cổ rồi.Nên vẫn còn duy trì mức 5-5.Chứ hiện nay đa phần đều 4-6 hoặc 3-7.Có những nhỏ bạn thân của nhỏ đã hùng hổ tuyên bố là sẽ ko lấy chồng khi sự nghiệp còn dang dở.=).
Lan man quá nhỉ?Suy nghĩ thì lúc nào mà chẳng lan man.Nói chung một người phụ nữ trong xã hội hiện đại phải đối mặt với bài toán cân bằng  hóc búa.Khác với đàn ông,quan điểm về phụ nữ ở một số nơi vẫn còn tương đối lạc hậu,rất nhiều gia đình mặc định công việc nội trợ là của phụ nữ.Thì đúng rồi cả nghìn năm nay vẫn thế mà.Vấn đề là đáng ra đã có cái mảng việc nôi trợ ấy thì công việc của họ ở cơ quan phải đc cắt giảm mới phải.Nhưng mà hình như trong xã hội nam nữ bình quyền này ng ta đã quên mất một số phép toán cơ bản thì phải.Thế đấy ...Nghĩ nhiều hại não
Có 2 lí do chinh để 1 ng phụ nữ đi làm: một là vì ước mơ,hai là sợ bị lệ thuộc.Phụ nữ đúng là phụ nữ ,đầy mâu thuẫn ,nghịch lí trong 1 con người.Rõ ràng đa số phụ nữ khi lấy chồng đều là muốn tìm một chỗ dựa.Nếu ko thì đã chẳng phải đặt ra n+1 thử thách như thế.Nhưng họ lại cố gắng làm để ko phải phụ thuộc vào cái con ng mà họ đã phụ thuộc bao nhiêu năm và những ng họ cố gắng tìm kiếm .Thật là ảo?
Nhỏ nghĩ về đưa nhỏ nhà bên,thương nó lắm ,nhưng mà chẳng can thiệp vào việc nhà ng ta đc,nếu ko lại làm việc hàm ơn mắc oán cũng nên.Dù trong long  ng lớn có những mưu toan gì,thì trẻ con vẫn vô tội đúng ko?
-Mẹ ơi hôm nay ăn gì?
-Ra hỏi bố mày ý.
-Mẹ ơi cho con tiền học thêm
-Ra bố mày cho
Sao họ mãi chịu đc cuộc sống áp lưc thế nhỉ?Ở cơ quan đầu đã căng như dây đàn rồi,về cũng chẳng đc yên thân.Thì họ cũng như mình thôi,cũng nghĩ tới đứa nhỏ.Cố mà sống với cái lựa chọn sai lầm của mình.
Haiz...


Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013

Cuối tuần vui vẻ

Cuối tuần vui vẻ
Một ngày thứ 6 nhiều cảm xúc,nhỏ tí nữa nhảy cẫng lên,hét ầm ĩ khi biết bạn nhỏ đc 7.
Đúng là đồ hâm,cứ làm hư bài của mình đc phúc khảo ko bằng.
Cậu sao thế?bạn ý đc lên điểm cậu phải vui chứ?
Thừa hơi.
????
…………..

Bạn ý cáu với nhỏ cũng phải ,nhờ có cái nhiệt tình hơi thái quá của nhỏ mà một bạn khác đc lên điểm,điều đó có nghĩa là :khả năng nhận học bổng sẽ ít đi=.=\.Nhưng có một điều mà bạn ây ko biết:trong top đầu,điểm của nhỏ là thấp nhất.
 Ờ thì nhỏ cũng chẳng phải thiên thần gì mà ko đc buồn một tí cho cái số phận của mềnh,haiz…sau mấy tuần nỗ lực,khủng bố tinh thần cô Duyên bằng điện thoại và gặp mặt cuối cùng thì cái thứ hạng của nhỏ cũng rớt thêm một cấp nữa thực.
Cô là cô mệt với lớp em lắm rồi đấy.:(
Cô cố gắng tìm lại giúp em ^^,Môn này sắp thi lại rồi ….abcxyz….
Thế bạn này học thế nào?
Bạn này học giỏi lắm cô ạ….abcxyz…(chung qui lại là ko còn lời nào để khen)môn này qua là có học bổng ^^,
Được rồi ,cứ về đi cô sẽ xem xét
….
Nhỏ tuy là cái gì cũng kém,cũng hơi bị ngu ngu chậm hiểu,nhưng mà đc cái lì mặt.Tóm lại là cô muốn làm mất bài của ai cũng đc,nhưng mà bài lớp em thì …

…………….
Và điều đó cùng với nhưng gi ma thầy Ninh thông báo thì cái tủ lạnh của nhỏ cũng đang xa dần.
Kệ chứ!Dù sao thì có những cái vấn quan trọng hơn mà.Kì sau cố tiếp vậy.Tủ lạnh ơi,nhưng mà vẫn thấy tiếc em ý quá,hic hic…
Có lẽ trong mắt bạn ấy chưa chắc nhỏ đã là một ng tốt,Kệ thôi,con người nhỏ vốn đã là như vậy rồi,có những khoảng tối,sang xen kẽ.Chấp nhận đc thì chơi lâu dài,ko thì nhanh chóng chấm dứt,đg ai nấy đi.Thà đê ng ta sốc từng phần còn hơn để đến một ngày lại nghe câu: tưởng nó tốt đẹp thế nào,ai ngờ cũng…Tôi chẳng bao h bảo mình là ng tốt cả,chính các bạn đã gắn cho tôi cái mác tốt xấu,chứ tôi thì vẫn chỉ là tôi mà thôi.
………………………………………………………………………………………

Cuối tuần ,nhỏ mua một ít đồ biển .Tự dưng nhớ Hn quá,muốn vê nha rồi.

Hạnh phúc đôi khi đơn giản lắm:Đôi khi chỉ đơn giản là cùng những người mà mình yêu quí ăn những món mà mình thich.Đuợc nhin những người mà mình yêu mến sống vui vẻ.Mặc dù…

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

=_+

19-8-2012

bạn nào mà có nhớ tớ ấy,thì cứ nhăn tin ,gọi điện,cho tớ,tớ luôn luôn lắng nghe mà lâu lâu mới hiểu mà :),ko thì mang đồ ăn tới đây cho tớ cũng đc.=))))
Đừng réo tên tớ mãi thế.
.
.

.
.
.
.
Hắt xì hoài ài T__T
Ắt xifT____T, mèo con  ốm rồi.T___T

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Đôi điều về xn

Tối nay đc nghỉ,mình cặm cụi với đống truyện,căn phòng nhỏ.Phù
Ai bảo xử nữ thích sạch sẽ nhà cưa như lau như ly.Nhà mình có lúc sạch bong sáng bóng,co luc ko bằng bãi rác.Cũng có quy luật đấy,nó theo cảm xúc của mình.
Ai bảo xử nữ cứng rắn,lạnh lùng.Mình và mấy đứa bạn xử xử đều thuộc dạng tim yếu,dễ xúc động ,dễ khóc,dễ cười.Mấy đứa thân thân nhau rồi thì như bọn điên,lúc nói cười,lúc cáu gắt ,lúc lại im bặt chẳng nói gì.Như đám trẻ con nhớn tuổi ấy,vui thiệt.Cái bộ mặt lạnh lùng ,cứng cỏi là để dành cho kẻ mình ko ưa.Như cậu bạn thân của mình chẳng hạn,có bận nó ghét một bé,khổ thân em ấy bị hắn xỉa cho te tua,nếu là mình thì chắc  đã bỏ đi lâu rồi.cuối  năm bé ấy thỏ thẻ lại gần,hic bị hắn đẩy ra một cái rõ mạnh,mình nhìn cũng thấy ái ngại.Ờ thế mà mình với hắn chơi với nhau cũng lâu phết,nói chung là tánh hắn cũng thất thường lắm,chưa bao giờ  hắn chém mình cả,lúc nào cung ăn nói tử tế,cơ mà với một số người khác thì đúng là một trời một vực.Ợ ,đây có phải bạn mình ko,sao mình ko nhớ là đã quen con người này nhể.Sợ tóa.Lúc cáu trông hắn đáng sợ lém.
Ai bảo xử nữ là thiên thần?Tùy đối tượng và tùy tâm trạng thôi,xử nữ có thể là thiên thần mà cũng có thê
là ác quỷ.Nhưng nhìn chung,để xử nữ thể hiện bộ mặt ác quỷ thì một là bạn phải là kẻ đáng ghét vô cùng,trời chu đất  diệt ,hai là bạn phải mắc một lỗi vô cùng to lớn ,khiến xử nữ ko thể tha thứ đc.Ba là số bạn đen ,vào lúc tâm trạng xn ko tốt.Tựu chung lại thì xn chưa bao h tự nhận mình là thiên thần,hay ng tốt gì, nên có thể hiện bộ mặt ác quỷ cũng chẳng có gi là lạ.
Sau cùng là phần tranh cãi nhât.Rút cục xn vô tâm, hay đa cảm,tinh tế hay ngờ nghệch,lãng mạn hay hiện thực,trẻ con hay người lơn.Mình chưa gặp nhiều xn nên cũng chẳng biết noi thế nào cho phải.Nhưng các xn đều thừa nhận phần mâu thuẫn trong mình.Ít nhiều họ phải đôi mặt với sự mâu thuẫn ấy và tự dằn vặt
 khá nhiều.Như mình chẳng hạn:một nhóc mang trong mình 3 cung mệnh,xử nữ,song tử,cự  giải.Trong con người mình vừa có cái cứng cỏi,bình tĩnh của đất,nhưng cung có cái linh hoạt của khí,nhạy cảm của nước.Việc sở hưu 2 ng tố trái ngươc đó làm mình mâu thuẫn vô cùng.Nhiều lúc chinh mình còn chẳng hiểu mình  là cái thể loại gì nữa.Trong thâm tâm thì luôn ước mình mãi là trẻ con,ăn kẹo mút,ăn bánh rán,..vô lo vô nghĩ,cs như vậy thật tuyệt biết bao.Nhưng đôi mắt vẫn nhìn thấy,trông thấy,cảm nhận thấy về cs.Và vì thế mà co lúc là người lớn,có lúc lại ngờ nghệch,trẻ con.Mà baỏ xn vô tâm cũng co. vẻ đúng đấy,xn tuân theo định luật tất cả hoặc ko.Nếu ko thuộc phạm trù quan tâm thì gần như chăng hiểu biết gì về vấn đề đó cả.Như mình : mù nhạc hàn ,nhạc trẻ ý =).Đừng bao h để xử nữ xếp bạn vào phạm trù ko quan tâm nữa nhé.Xn ko xác định mối quan hệ rõ ràng cho đến khi nó kết thuc mãi mãi.

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

mệt

Hôm nay mình làm sao vậy? tự nhiên lại cáu gắt với anh hà.Con người mình vốn nhu,đâu mấy khi cáu giận với ai chứ.
Mình cũng ko biết nữa,chỉ biết là lúc ấy mình cảm thấy bị xúc phạm.Có phải mình thu tiền cho mình đâu,đa giải thích rồi mà vẫn ko hiểu.Mình bực,mình cáu,cảm thấy người ta coi thường cố gắng của mình,nỗ lực của mình.Thế thì mình cố gắng để làm cái gì chứ.Thà cứ buông hết đi,mình đâu có phải tuyp người thời gian dư thừa gì mà cứ đi lo việc của thiên hạ,để rồi bị người ta xem thường như vậy?Kệ các người ai muốn làm lớp phó thì làm,tôi chán cái chân sai vặt này từ lâu rồi.Tôi cũng có cuộc sống của riêng tôi,gia đình của tôi,vấn đề của tôi.Tại sao tôi phải phí thời gian vàng bạc của mình để đi lo việc của người khác để rồi bị họ xem thường.Tôi cóc cần .
.
Nghĩ kĩ thì anh Hà cũng chẳng có gì sai cả,anh ấy cũng chỉ muốn bảo vệ quyên lợi của các bạn khác thôi.môt cuốn sach 50 k là quá đắt.Em cũng nghĩ đc như anh , anh Hà ạ,chỉ tiếc là anh em mình đã ko cùng nhìn về một hướng.Em có cách nghĩ của em.Nếu như em ko phải là cán bộ lớp,chỉ là một người bình thường trong lớp,em cũng nghĩ như anh thôi.Em cũng cóc sợ ai hết.Nói thẳng ra là dù thầy có ghê ghớm đến mấy thì cơ em cũng chẳng vừa,em cóc sợ.Lộc ,Linh cũng vậy,chúng em đáng ra chẳng cần mặt dày đứng uốn ba tấc lưỡi xin thầy chiếu cố làm gì.Nhuc lắm chứ. Nhưng em lại ko phải là một người bình thường như bao ng khác anh ạ.Em có thể ko mua sách,thầy cũng chẳng làm đc gì em hết,nhưng thầy cóc ngán mấy bạn lớp mình đâu.Anh có nghĩ cho những bạn khác,những người chẳng quen thân ai hết,tự nhiên bị vạ lây ko?các bạn ấy rất cần một tấm băg đẹp trong tay để đỡ đần ba mẹ,để xin việc,anh có thể xin việc cho các bạn ấy ko?.Anh có nghĩ qua đến hậu quả chưa?Ai cũng muốn sống ngay thẳng,ko phải cúi đầu truoc kẻ khác,ko muốn làm việc sai trái.Nhưng ai cho ta sống ngay thẳng?Có lẽ em ko đúng lắm,em lấy cach nghĩ của mình áp đặt cho anh.Em xin lỗi. Mỗi con người ở những vị trí đặc biệt khác nhau sẽ có lối nghĩ khác nhau.Mỗi người đều một chữ Vì.Nhưng xin hãy nghĩ xa một chút,nghĩ đến nhiều người khác trước khi hành động.Anh ,lượng, Quân đối với em đều là bạn tốt,nhưng mỗi chúng ta có cái khó của riêng mình.Cũng mong mọi người rang hiểu em dù chỉ 1 lần.

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Miệng Tiếng Thị Phi

Miệng Tiếng Thị Phi
Trong một buổi nhàn hạ, vua Đường Thái Tông hỏi chuyện với vị quan cận thần là Hứa Kính Tôn rằng: - Trẫm thấy khanh phẩm cách cũng không phải là phường sơ bạc. Sao lại có nhiều tiếng thị phi chê ghét như thế? Hứa Kính Tôn trả lời: - Tâu bệ hạ. Mưa mùa Xuân tầm tả như dầu, người nông phu mừng cho ruộng đất được thấm nhuần, kẻ bộ hành lại ghét vì đường đi trơn trợt. Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ. Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương. Còn hạ thần cũng đâu phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích. Cho nên ngu thần trộm nghĩ. Đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Vua tin nghe lời thị phi thì quan thần bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ. Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán. Tiếng thị phi của thế gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao, giết người không thấy máu.

5 phút trong Cuộc sống

5 phút trong Cuộc sống  
Cuộc sống là một chuỗi những điều ưu tiên. Và những điều ưu tiên hàng đầu của bạn là gì? Hãy dành cho những người mà bạn yêu quý hơn 5 phút trong quỹ thời gian hằng ngày của bạn. Trong công viên, một người phụ nữ ngồi gần một người đàn ông trên băng ghế gần sân chơi cho trẻ em. “Đó là con trai tôi”, người phụ nữ vừa nói vừa chỉ tay về phía cậu bé mặc áo len đỏ đang chơi cầu trượt. “Nó trông rất khoẻ mạnh” người đàn ông đáp lời. “Còn con trai của tôi là đứa mặc áo len màu xanh ấy”. Nói rồi, ông ta nhìn đồng hồ và nói với theo cậu con trai: “Về thôi, Todd”, cậu bé tên Todd quay nhìn bố nài nỉ: “5 phút nũa thôi mà bố, chỉ 5 phút nữa thôi”. Người đàn ông khẽ gật đầu và cậu bé lại tiếp tục chạy nhảy với vẻ rất sung sướng. 5 phút trôi qua, người cha đứng dậy và nói: “Sao? Bây giờ chúng ta về được chưa con?”. Todd lại nài nỉ một lần nữa: “Bố, 5 phút nữa, chỉ 5 phút nữa thôi!”. Người đàn ông lại mỉm cười và nói: “Được rồi!”. Người phụ nữ thấy vậy bèn thốt lên: “Ông thật là một người cha kiên nhẫn”. Người đàn ông cười và chậm rãi nói: “Con trai cả Tommy của tôi bị một kẻ lái xe say rượu đụng chết năm ngoái trong khi nó đang chạy xe đạp gần đây. Tôi chưa bao giờ dành nhiều thời gian cho Tommy và bây giờ tôi có thể đánh đổi bất cứ thứ gì để có thể ở bên nó dù chỉ 5 phút. Tôi nguyện rằng sẽ không bao giờ lặp lại lỗi lầm đó với Todd. Todd nghĩ nó có 5 phút để chơi đùa. Nhưng sự thật là tôi đã có thêm 5 phút nữa để nhìn nó chơi đùa”.

Một ly sữa

Một ly sữa
Trưa hôm đó, có một cậu bé nghèo bán hàng rong ở các khu nhà để kiếm tiền đi học. Bụng đói cồn cào mà lục túi chỉ còn mấy đồng tiền ít ỏi, cậu liều xin một bữa ăn tại một căn nhà gần đó. Nhưng cậu giật mình xấu hổ khi thấy một cô bé ra mở cửa. Và thay vì xin gì đó để ăn, cậu đành xin một ly nước uống. Cô bé trông cậu có vẻ đang đói nên bưng ra một ly sữa lớn. Cậu bé uống xong, hỏi "Tôi nợ bạn bao nhiêu?" "Bạn không nợ tôi bao nhiêu cả. Mẹ dạy rằng chúng tôi không bao giờ nhận tiền khi làm một điều tốt." Cậu bé cám ơn và đi khỏi. Lúc này, Howard Kelly thấy tự tin hơn nhiều, mạnh mẽ hơn nhiều. Nhiều năm sau, cô gái đó bị căn bệnh hiểm nghèo. Các bác sĩ trong vùng bó tay và chuyển cô lên bệnh viện trung tâm thành phố để các chuyên gia chữa trị.  Tiến sĩ Howard Kelly được mời khám. Khi nghe tên địa chỉ của bệnh nhân, một tia sáng loé lên trong mắt ông. Ông đứng bật dậy và đi đến phòng bệnh nhân và nhận ra cô bé ngày nào ngay lập tức. Ông đã gắng sức cứu được cô gái này.  Sau thời gian dài, căn bệnh của cô gái cũng qua khỏi. Trước khi tờ hoá đơn thanh toán viện phí được chuyển đến cô gái, ông đã viết gì đó lên bên cạnh. Cô gái lo sợ không dám mở ra, bởi vì cô chắc chắn rằng cho đến hết đời thì cô cũng khó mà thanh toán hết số tiền này. Cuối cùng cô can đảm nhìn, và chú ý đến dòng chữ bên cạnh tờ hoá đơn.... "Đã thanh toán đủ bằng một ly sữa." (Ký tên) Tiến sĩ Howard Kelly. Nước mắt vui mừng cứ thế dâng trào và lời từ trái tim cô gái thốt lên trong nước mắt: "Cảm ơn ông!." Đây là câu chuyện có thật. Dr. Howard Kelly là một nhà vât lý lỗi lạc,  đã sáng lập ra Khoa Ung thư tại trường Đại học John Hopkins năm 1895

Những cậu bé ăn kem.

Tôi đã đến thị trấn nhỏ này nhiều lần và chẳng còn lạ gì cảnh những đứa bé ăn xin mặt mũi lấm lem chạy hết quán này đến quán khác xin tiền của khách du lịch. Tôi không phải là khách du lịch, tôi đến đây để làm việc, nhưng cũng không ít lần khó chịu vì bị 1 vài đứa bé nhằng nhẵng đi theo đòi 1 vài đồng bạc lẻ. Hôm nay, cũng như mọi khi, sau khi rời máy bay, tôi đến 1 quán giải khát nhâm nhi 1 cốc bia trước khi trở về khách sạn. Quán hôm nay khá đông nhưng không thấy bóng dáng 1 đừa trẻ ăn xin nào. Tôi nghỉ chân được 1 lúc thì có 2 thằng bé ăn mặc khá luộm thuộm bước vào quán. Đây chắc chắn là 2 đứa trẻ ăn xin nhưng tôi không bận tâm lắm vì tôi biết ông chủ quan sẽ đuổi bọn chúng ra ngoài ngay thôi. Nhưng tôi đã lầm !Ông chủ quán vẫy tay về phía bọn trẻ, gọi to: -Cần gì vậy 2 chàng trai ? -Ở đây có kem hoa qủa không ạ ? -Tất nhiên là có, vậy 2 cậu cần loại gì ? -Dạ, có những loại như thế nào ạ ? Tôi nghe ông chủ quan giới thiệu về từng loại kem, giá cả, mùi vị và thậm chí còn phân tích cho chúng thấy loại nào thì được nhiềug người ưa chuộn hơn. Cuối cùng thì 2 cậu bé chọn 2 cốc kem trung bình về giá cả trong tiệm. Chúng ăn có vẻ rất ngon lành, thì như các bạn biết đấy, những đứa trẻ ăn xin như thế này hiếm khi được ăn những món ăn mà mọi người cho rằng rất bình thường. Khi ăn xong, đứa trẻ lớn hơn rút trong túi ra những đồng bạc lẻ, vừa vặn tiền 2 cốc kem đưa cho chủ quán. Người chủ vừa đếm tiền vừa nói :
-2 cậu đã chuẩn bị sẵn tiền rồi cơ à, thật sòng phẳng. Lũ trẻ tạm biệt ông chủ quan ra về, chúng không còn vẻ sợ sệt như lúc đầu mới bước vào quán nữa. Khi chúng chuẩn bị bước ra khỏi cửa,ông chủ còn cố với theo: -Cảm ơn 2 cậu, lần sau lại đến nhé! Tôi tiến lại gần chỗ thanh toán tiền và nói: -Này anh bạn, tôi thích cái cách anh đối xử vớ những đứa trẻ. -Anh biết đấy, những đứa trẻ ở thị trấn này sống rất khó khăn. Chắc chắn ăn 1 cốc kem là 1 quyết định táo bạo, nhất là phải vào nơi chúng luôn bị xua đuổi. Chúng ăn và vẫn trả tiền cơ mà, tại sao chúng lại không được đối xử bình thường như những người khách khác? Nếu anh đối xử với chúng như những thằng ăn cắp, chắc chắn chúng sẽ thừa lúc sơ hở, "chôm" của anh thứ gì đó. Nhưng nếu được đối xử như những người khách hàng tử tế, chúng sẽ cư xử như những khách hàng lịch thiệp khác. Người chủ cửa hàng không phải là người quen của tôi, tôi cũng không đến quán của anh ta thường xuyên, nhưng qua cái cách hành xử của mình, anh ấy đã khiến tôi khâm phục, khẩu phục. Cửa hàng của anh ấy tuy nhỏ nhưng luôn đông khách vì anh ấy đã biết cách làm cho khách hàng cảm nhận được giá trị đích thực của mình.

Một chút tâm trạng!

  Hôm nay tôi ngồi hơi lặng thinh suy tư một chút . Tôi mải nghĩ về câu nói của cậu em.   Nếu tôi có cơ hội tuyển dụng nhân sự cho pk, điều ...