dù mình biết kết quả sẽ là như vậy mà lúc đọc kết quả ,sao vẫn thấy bùn bùn.
Lại một kỳ sát nút nữa,cái số phận của mình:....
Bùn .
Có lẽ là nên đi theo con đường thứ 2,chắc chắn và đỡ nguy hiểm hơn.Dù mỗi ng trong đời chỉ có một lần đc đứng trước cửa của lối vào nhât. Nhưng mà...lúc này mình đang thiếu niềm tin vào chính mình.
Ko nên lấy quá khứ để đánh giá tương lai.Cơ mà mình thực sự đã cảm thây mệt mỏi rồi.Mình muốn nghỉ ngơi.Vẫn còn mấy tháng nữa để mình tiếp tục suy nghĩ.Chỗ học thì cũng hỏi han đc ít nhiều,bạn bè cũng liên hệ lại.So vơi ng khác mình có rất nhiều lợi thế.Nhưng ...mình lại thiếu quyết tâm,thiếu niềm tin.
Làm sao mà đội R có thể kiên trì đuổi theo con Pikachu suốt 18 năm thế nhỉ?Chắc là do đạo diễn bảo thế.TRong phim ấy mình thích nhất là đội này luôn.Bởi vì họ rất rât là kiên trì bám đuổi pikachu.Còn mình? Con pikachu của mình đang ở đâu?
Ai có thể cho mình biết câu trả lời?
Mưa!cứ mưa là khang lại hí húi bên em lap,em lap ngoan mà,em luôn luôn im lặng,ở bên khang những lúc khang cần,lắng nghe những tâm sự của khang,làm cho khang cảm thấy bình yên.
Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Một chút tâm trạng!
Hôm nay tôi ngồi hơi lặng thinh suy tư một chút . Tôi mải nghĩ về câu nói của cậu em. Nếu tôi có cơ hội tuyển dụng nhân sự cho pk, điều ...
-
Bà nội tôi là người chưa tốt nghiệp cấp ba. Bà cũng chưa từng được đọc nhiều sách vở . Nhưng bà là người ảnh hưởng tới tôi nhiều nhất. ...
-
Hai ngaỳ đi học rất xứng đáng với công sức và tiền bỏ ra. Thực sự thì mình làm chình nha cũng được gần buốn năm, đã có lúc rất muốn từ bỏ v...
-
Hà Nội những ngày cuối đông, trời hơi âm u và se lạnh vào tảng sáng và tối. Tôi lại nhớ lại những mảnh ký ức nhỏ của mình.Trong trí nhớ của ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét