Mưa rùi nè.Vậy là kì I năm thứ
2 đã kết thúc.
Bít nói thế nào nhỉ?Môt học kì
nhiều cảm xúc.Lần đầu tiên hiểu thế nào gọi là giới hạn của bản thân.Thế nào gọi
là toát mồ hôi giữa mùa đông.Thế nào là lo lắng,chờ đợi(ý cái này là của năm
ngoái rùi,nhưng năm nay cấp độ tăng tiến),thế nào là fởn cực điểm=))) (thực ra
với 1 đứa cười trung binh >20 lần 1 ngày như mềnh thì fởn bình thường và fởn cực
điểm cũng chẳng khác nhau là mấy).thế nào
là thất vọng.Tự kỉ.
Bởi vì văn của mình cũng ko
hay cho lắm(có thể nói là rất dở,thú thực là mình cảm thấy rất có lỗi với mama
:mặc dù mama mình là giáo viên chuyên văn,nhưng
mình gần như chẳng có tí năng khiếu văn nào cả,trừ năm lớp 12 ra,còn lại các năm
khác:văn là môn mình ghét nhất(đánh đồng với ngoại ngữ và thể dục=(),cho tới thời
điểm này vẫn còn viết sai chính tả khá nhiều,nếu ko mún nói là hầu như dòng nào
cũng sai) nên mình kể theo trình tự thời gian vậy.
Uh, kỳ này toàn những chuyện bất
ngờ.Bất ngờ ngay từ ngày đầu tiên đi học.Nói thế nào nhỉ.Một cảm giác…ngạc nhiên,bùn,thất
vọng.Haiz…trượt kinh tế chính trị,mất học bổng kì II
y1.Nếu như mình học hành lười biếng thì chẳng nói làm gì. Đằng này mình còn học môn ý rất chăm chỉ,làm đề
cương,học thuộc 2 lần.Ghi chép bài đầy
đủ.Nhưng kết quả:3 điểm.Nói thực(mà thôi,bỏ cái từ nói thực với thú thực đi,có
phải giả đâu mà cứ phải ghi thêm chữ thực vào làm gì?) cho đến thời điểm này
mình vẫn chẳng hiểu vì sao trượt.Bùn lắm.Bùn
nhất là cả đám bạn của mình ai cũng qua,ai cũng đc học bổng,chỉ mình mình
rớt.Tự an ủi mình,cố gắng ôn thi lại.Bản thân mình làm việc gì lúc đầu ko thuận
lợi lắm thì sau mới có kết quả tốt đc(kinh nghiệm xương máu sau 12 năm đi học,
đi thi.).Với cả có pải chỉ mình mình thi lại đâu.Có sinh viên nào mà ko thi
lại?Chẳng qua nhóm mình toàn bạn học khá,nên mình mới có cảm giác ấy . Rùi cũng
gom góp tài liệu, ôn thi lại.Thế mới hiểu rằng:ko phải việc gì cứ cố gắng là sẽ
đc,ko phải việc gì cũng trong dự liệu của mình. Đôi khi mình vẫn phải học cách
chấp nhận thực tế :quá phũ.
Cứ
bảo rằng cái gì cũng có 2 mặt của nó.Nhưng nghĩ đc như thế ko phải là chuyện
dễ.Phải tự mình trải qua khó khăn,trả giá cho thực tế thì mới nhận ra đc câu
nói đó đúng.Sau khi trượt mình mới nhận ra rằng ko phải thầy cô nào cũng tốt
như mình tưởng. Đó chỉ là phụ thôi,chẳng bao giờ lỗi hoàn toàn tại khách quan
cả.Cùng 1 cô giáo ấy chấm,nhưng các bạn của mình vẫn qua đấy thôi.Chỉ có điều
qua với điểm số sít soát :5-6.Trong khi thi lại như mình lại đc 7.Kể ra thì
tổng kết của mình vẫn cao hơn các bạn. Điều đó có nghĩa là gì? Điều đó có nghĩa
là cách học của mình chưa hiệu quả.Quá dàn trải ,quá mệt.Nếu sang y2 nhiều môn
hơn,chắc chắn mình ko thể đạt kết quả tốt đc.Thi lại rùi mình mới thấy thi lại
chẳng đáng sợ như mình tưởng.Với những môn ảo như vậy thì cũng phải học cho phù
hợp.Có những lúc vẫn phải chấp nhận mất học bổng,bỏ một vài môn ko quan trọng
để tập trung vào những môn quan trọng hơn. Hơn nữa mình cũng cần rút kinh
nghiệm vì y1 mình cứ hung hục học như trâu,chẳng để ý xem khóa trên thi cử kiểu
gì.Thế thì đc điểm cao mới là chuyện bất bình thường.
Từ
cái việc trượt triết ý.Sau nhiều đêm ngẫm nghĩ,mình đã xác định đc những môn
quan trọng ,cần đầu tư nhiều thời gian và sức lực.Và môn nào chỉ học làng nhàng
để thi.Môn nào có thể bỏ , để thi lại đợt sau. Kết quả: đến mình nhìn bảng điểm
cũng chẳng tin nổi đấy là điểm của mình=))).Chỉ trong 1 tháng mà điểm thi thấp
nhất mình nhận đc là 8,5. Điều hối tiêc duy nhất của mình là đã ko đc 10 thực
hanh giải phẫu. Cộng với một chút may mắn:2 môn mình định bỏ là tư tưởng và hóa
sinh 2 và tư tưởng Hồ Chí Minh đều làm bài tốt.(thầy Mạnh chấm dễ thật,mình chem
gió toàn bộ câu 2 mà vẫn đc 7,so với những bạn học cả 20 câu tư tưởng,minh thấy rất là áy náy,vì mình chỉ học có 11 câu
thoai=)
Thất vọng lớn nhất thuộc về hóa
sinh 1 và Pháp văn.2 con 7 này làm mình đang từ trên trời(đang ngây ngất với
chiến thắng) rời tùm cái xuống đất. Đau
thật đấy.Nhưng biết làm sao đc. Đôi khi mình vẫn phải học cách chấp nhận thực
tế,dù sao mình cũng đã cố gắng hết sức có thể rồi.(sến quá).Còn 1 môn thi nữa
thôi.Mô học ra tết sẽ thi.Mình hoàn toàn thoải mái trc môn học này.Và mơ ước
của mình đang đến rất gần rùi.
Lại
mưa nữa rùi.Lạnh.
Đoạn
vừa rùi thiên về điểm số quá nhỉ? Uh,sinh viên rùi pải khác học sinh chứ.Khác ở
chỗ nao nào?Với mình thì đó là những kỉ niệm.Có lẽ hồi học cấp 3 mình mải mê
với ước mơ quá, nên giờ đổ đốn=)).Nói vậy thôi ,có lẽ lên đại học,lớn rùi,suy
nghĩ cũng thoáng hơn.Biết chơi,biết nuông chiều bản thân hơn.Mà nhiều lúc cũng
phải chiều hư bản thân mình một tẹo=))),nếu ko thì sẽ mệt mỏi lắm.
Thực
hành giải phẫu: đã qua rùi cái cảm giác sợ sệt ban đầu,y2 rùi mà,phải rạn hơn
chứ. Điều làm mình nhớ nhất là mấy buổi đi học trộm,học ké với các lớp khác và
chuyên tu.Cái cảm giác hồi hộp,nơm nớp sợ ấy chắc chẳng bao giờ mình quên
đc.Học với các anh chị chuyên tu vui lắm.Học cùng họ mới nhận ra suy nghĩ của
mình trước đây có phần lệch lạc.Mình vẫn còn sướng chán,có những người học chắp
vá ko phải vì họ kém cỏi mà vì….trên đôi vai họ còn nhiều thứ khác quan trọng
hơn.Và minh vẫn còn trẻ con lắm.Còn tuyệt đối lắm.Các anh chị ý nghĩ thoáng hơn
tụi nhóc bọn mình nhiều.Và con người nhiều khi cũng nên nghĩ thoáng ra một
chút.Như thế sẽ dễ thở hơn(lại sến).Mình cũng thấy khâm phục họ:nhiều tuổi như
vậy mà vẫn còn đi học,nhìn các bác ý học phẫu I, từng động mạch ,tk ở chi:bất
giác mình lại cười:họ tuy học trình sau mình nhưng dậy mình nhiều điều quá.Cũng
có chút tự hào(chắc là do lì mặt quá,nên đc thầy nhớ mặt,thầy cũng châm trước
cho cái đối tượng đuổi mãi ko đc=)).
Quên
sao đc những buổi học băng ,học tiêm của điều dưỡng.Cảm nhận đầu tiên:các cô
dạy điều dưỡng,cô nào cũng……….xinh.=))).Các cô bảo:tụi mình tập tiêm cho nhau
thì sau này sẽ biết đc cảm giác của bệnh nhân.Ma mình thấy làm bệnh nhân còn
thích hơn.Làm bs,gặp phải ca khó(garo chán chê mà vẫn chẳng thấy ven đâu cả),bệnh
nhân thì vẫn cười te tởn mà mồ hôi bs thực tập ra như tắm.Cũng biết đc cái cảm
giác vuivui khi vừa hoan thành 1 ca kho khó một tẹo.Mệt ,và căng thẳng lăm.
Quên
sao đc những buổi học sinh lý. Đứa nào cũng pải cầm 1 cái kim to đùng,tự đâm
vào tay mình để lấy máu lam xét nghiệm.Vừa đau,vừa nhức.Chỉ mún khóc luôn ý,mà
ko đc khóc.Lúc ý mới nhận ra là tụi con trai rất tốt bụng.Tuy bình thường hay
tranh chỗ ,tranh thang máy với nhau(khẩu hiệu của tụi nó là:nam nữ bình
đẳng=((.,),nhưng những lúc làm thí nghiệm 2 toàn tụi nó phải cắn răng chịu đau
tiếp.(thế mới biết là nhiều khi cũng ko bình đẳng lắm nhỉ?=)
Quên sao đc những lúc hồi hộp
trước cửa phòng thực hành mô đợi điểm.Mặt đứa nào cũng phờ phạc.Các thầy bảo răng:làm
như thế để các em hiểu đc cảm giác của người nhà bệnh nhân.Vâng tụi em hiểu rùi
ạ.15 phút chờ đợi kiểu này còn đáng sợ hơn cả học quốc phòng 2 tiếng.Âu cũng là
cái nghề,cũng là cái nghiệp.Trước khi trở thành 1 bác sĩ.Các sinh viên y đều đc
các thầy cho nếm trải đủ các cảm giác của bệnh nhân. Để có thể thấu hiểu .
Gần
12 h rùi ,ngoài trời mưa vẫn rơi.Năm nay ,cái cảm giác sợ sệt mới xa nhà lần
đầu đã chạy biến đâu mất.Có chăng chỉ là
một chút nhơ nhớ.Con người mà,ai rùi cũng phải nhớn,phải sống độc lập.Thầy dạy giải
phẫu của tụi mình bảo:Các em lớn rồi chứ có còn bé tấm gì nữa đâu,phải tập mà
làm người lớn đi chứ.Còn thầy dạy tâm lý thì đã mặc nhiên thừa nhận tụi mình đã
trưởng thành.@-@ .(thầy ui nhưng mờ em vẫn mún lam trẻ con cơ,làm người lớn có
nhiều qui tắc lắm,lại phải tự lo cho mình ).
Có những lúc pải vất hết mấy cái
lý tưởng, ước mớ sang một bên, để thưởng cho bộ não mấy ngày thư thái.Nuông
chiều bản thân một chút .Học hành vất vả cả kỳ rùi.Giờ là lúc sống với những thói
quen xấu:chơi game, đọc chuyện ,ngủ nướng, ăn ngon, đi chơi=))))).Mềnh hư quá đi mất=))))